Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 12

Trước mắt cậu là gương mặt vô cùng quen thuộc ấy.

Quần áo đã được thay mới, không nhìn thấy vết thương trí mạng ở tim, cả thân thể hoàn chỉnh nằm trong khối băng, trông như một bức tranh sinh động như thật.

Lâm Sơ bỗng kinh hãi nhận ra, đây không phải là cái tủ, mà là một cỗ quan tài gỗ được cải tạo lại.

Ân Trường Du vậy mà sau khi cậu chết vẫn luôn bảo tồn thi thể của cậu.

Bên trong khối băng không biết là thứ gì, Lâm Sơ chỉ đứng gần một lát đã bị đông cứng đến run cầm cập.

Cậu nghiến răng đóng nắp quan tài lại rồi lùi lại vài bước. Lâm Sơ không rõ tâm trạng hiện tại của mình là gì, cậu vừa sợ hãi lại vừa muốn nhanh chóng nhìn thấy Ân Trường Du.

Bạch Vũ đã đi được một lúc lâu, Lâm Sơ không muốn ở lại đây thêm nữa, việc phải ở chung một phòng với cỗ quan tài chứa thi thể mình khiến cậu thấy khó chịu.

Cậu quay đầu, vẫn không kìm lòng được mà bước ra ngoài.

Trời đã sáng hẳn, trong điện một mảnh tĩnh mịch.

Tiểu hồ ly dựng đôi tai lên, ló đầu ra ngoài rồi lặng lẽ lẻn đi. Lâm Sơ ghi nhớ lời Bạch Vũ dặn, không dám để tiểu yêu trong điện phát hiện, vừa đi vừa nơm nớp lo sợ trốn tránh, may thay dọc đường đều bình yên vô sự.

Cậu dựa vào ký ức, định tìm đến thiên điện nơi Ân Trường Du thường nghị sự, nhưng trước đây cậu rất ít khi lui tới đó nên giờ có chút lạc đường.

Mắt thấy cuối hành lang đã ở trước mặt, Lâm Sơ ngơ ngác nhìn quanh, đang định quay lại đường cũ thì nghe tiếng người nói chuyện và tiếng bước chân vội vã đang tiến về phía này.

Hai bên không có chỗ trốn, Lâm Sơ vội quay đầu nhảy vào bụi cỏ, nín thở ẩn nấp.

Hai nữ tử đi tới, không biết là yêu quái gì.

Lâm Sơ không dám ngẩng đầu, chỉ nghe loáng thoáng các nàng nói về "Giao Nhân tộc" và "mở tiệc chiêu đãi".

Một giọng nói có phần nóng nảy vang lên: "Thật là hết việc làm, nhân thủ vốn đã không đủ..."

Một người khác trầm ổn hơn thì khuyên nhủ: "Có lẽ ngày mai là họ đi rồi... Ta còn phải đi cho Thần Phượng ăn nữa, thật là đau đầu..."

Họ mở cửa phòng rồi lấy ra vài món đồ sứ. "Đại gia cũng đâu có ai muốn đi, biết làm sao bây giờ..."

Ra ngoài rồi, giọng nói trước đó tiếp tục thở dài, hai người đi mất.

Lâm Sơ chôn đầu, nghe tiếng bước chân xa dần mới thở phào nhẹ nhõm. Đợi đến khi hoàn toàn yên tĩnh, Lâm Sơ mới nhảy ra khỏi bụi cỏ, phủi sạch cỏ dại trên người.

Nghe hai tiểu yêu kia nói, hình như hôm nay có mở tiệc chiêu đãi, nhưng không biết Ân Trường Du có lộ diện hay không.

Trước đây ở Điện Khuyết Âm thỉnh thoảng cũng có yến tiệc như vậy, nhưng trong ấn tượng của Lâm Sơ, Ân Trường Du chưa bao giờ tham dự, có lẽ hắn không thích những trường hợp này.

Hơn nữa, trong yến tiệc đông đúc, khó mà đảm bảo cậu không bị phát hiện.

Đang lúc rối rắm, cậu không chú ý tới hai người kia quay lại, vừa vặn chạm mặt một con tiểu hồ ly đang cụp tai.

"Ngươi là ai?"

Lâm Sơ hoảng loạn ngẩng đầu, lông trên lưng dựng đứng cả lên.

Nhưng cậu thấy hai tiểu yêu kia thần sắc bình tĩnh, không hề có vẻ gì là kinh ngạc hay tức giận khi phát hiện kẻ xâm nhập.

Người lên tiếng là một lộc yêu mặc hồng y, thấy Lâm Sơ xù lông thì bật cười "phụt" một tiếng, tiến lại gần ngồi xổm xuống tò mò đánh giá: "Ngươi là tiểu hồ ly ở cung điện nào thế? Sao chưa thấy ngươi bao giờ nhỉ?"

Lâm Sơ lùi lại vài bước, không dám nói lời nào.

Một con thỏ yêu đi cùng cũng ghé lại nhìn: "Chắc là ở Đông điện, mấy đứa nhỏ bên đó thường xuyên bị lạc đường."

Nghe vậy, Lâm Sơ vô cùng thắc mắc, hai người này rõ ràng không nhớ rõ trong điện có những yêu nào, vậy mà Bạch Vũ lại lo lắng đến thế.

Lâm Sơ cố gắng giữ bình tĩnh, nhỏ giọng đáp: "Đúng vậy, ta bị lạc đường."

"Hửm?" Lộc yêu nhướng mày, kinh ngạc nói: "Vậy mà là con đực à? Đã biết hóa hình rồi sao?"

"..." Lâm Sơ hơi khó xử, vẫn gật đầu rồi hóa thành hình người.

Dáng vẻ con người của cậu vận bạch y, tóc đen nhu thuận xõa sau lưng, buộc hờ một nửa, tai và đuôi đã được giấu kỹ không chút lộ liễu.

Lộc yêu lộ vẻ kinh ngạc, vừa đánh giá Lâm Sơ vừa mỉm cười: "Tiểu hồ ly, muốn giúp tỷ tỷ một việc không? Lát nữa ta đích thân đưa ngươi về."

Lâm Sơ đoán chắc là việc liên quan đến yến tiệc, liền gật đầu đồng ý.

Lộc yêu hớn hở cùng thỏ yêu dẫn Lâm Sơ đi lấy một ít vật phẩm cần thiết, rồi cùng nhau đi về phía tiền điện.

truyenfull,truyenfull vn