Sau khi cơn khó chịu qua đi, trong lòng Lâm Sơ lại bùng cháy hy vọng.
Ân Trường Du quả nhiên đã trở về Phù Tang, chỉ cần cậu đến Điện Khuyết Âm thì nhất định có thể gặp được hắn.
Bóng dáng Đan Kỷ đã hoàn toàn khuất dạng, những vết tích trên không trung cũng dần tan biến.
Lâm Sơ không biết vị trí cụ thể của vùng Phù Tang, hơn nữa Bạch Vũ vẫn còn ở trong gác mái, cậu đành tạm thời bình ổn cảm xúc.
Cậu lau khô nước mắt, đi về phía trước vài bước rồi mới nhớ ra mình chưa lấy bánh củ đậu, thế là đành quay lại.
Chuột đồng yêu đang nhìn quanh quất, thấy Lâm Sơ xuất hiện ở đầu phố thì thở phào: "Trí nhớ của ngươi tệ quá đấy..."
Lâm Sơ tiến lại gần, chuột đồng yêu thấy đôi mắt phiếm hồng của cậu thì im bặt, một lát sau mới cúi đầu chuẩn bị thêm một hộp bánh củ đậu.
"Cầm lấy đi!"
Chuột đồng yêu đặt cả hai hộp vào tay Lâm Sơ, "Hôm nay ta đóng cửa sớm, bán không hết cũng phí."
Lâm Sơ hơi ngẩn người, định lấy linh thạch ra trả, nhưng chuột đồng yêu xua xua tay rồi nhanh chóng thu dọn sạp hàng.
Trong tay cậu là những hộp bánh đóng gói tinh xảo, dù cách nắp vẫn ngửi được mùi thơm ngọt phảng phất.
Lâm Sơ hít hít mũi, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
"Tiểu hồ ly mau về nhà đi," chuột đồng yêu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, "Nhớ ăn khi còn nóng nhé."
Lâm Sơ sờ sờ đỉnh đầu, đôi tai của cậu quả nhiên lại lộ ra.
Sau khi tạm biệt chuột đồng yêu, cậu xoay người đi về phía gác mái.
Tới nơi, Bạch Vũ dường như vẫn đang ngủ.
Lâm Sơ cầm hai hộp bánh vào căn phòng bên cạnh, mở nắp hộp, hương thơm lập tức xộc vào mũi.
Cậu nếm thử một miếng, hương vị vẫn ngọt ngào, mềm dẻo y như ngày trước. Chỉ có điều cắn vào bên trong mới phát hiện nhân bánh đã khác xưa, nhưng hương vị vẫn ngon tuyệt.
Xem ra suốt hai trăm năm qua, món điểm tâm bình thường này cũng đã có chút thay đổi.
Lâm Sơ hiện giờ không đói, nhưng vì không còn sợ bị tích thực (khó tiêu) nữa nên cậu ăn hết veo hai hộp, rồi tựa vào ghế nằm xoa bụng.
Ngoài cửa sổ là trung tâm của gác mái, lúc Lâm Sơ rời đi có một con bướm yêu đang múa trên đài, giờ đã đổi thành một tiểu yêu khác, đang gảy một khúc nhạc lạ tai, giọng hát uyển chuyển dài lâu.
Lâm Sơ nghiêng đầu lắng nghe, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Cuối cùng, cậu bị Bạch Vũ đánh thức.
Bạch Vũ đã hóa nguyên hình, đậu trên bậu cửa sổ gọi: "A Sơ, phải đi thôi."
Lâm Sơ tỉnh giấc ngay lập tức, hóa thành nguyên hình nhảy ra ngoài cửa sổ, đi theo Bạch Vũ rời khỏi gác mái.
Dưới lầu vẫn còn vài vị khách, họ rời đi vào lúc này cũng không có gì đáng ngờ.
Trời đã tối hẳn, hai thân ảnh màu trắng trở nên đặc biệt nổi bật. Bạch Vũ dẫn Lâm Sơ ra khỏi thành, thẳng hướng vùng Phù Tang mà tiến tới.
Hắn không dùng phi hành pháp khí nữa, Lâm Sơ tò mò hỏi: "Chúng ta cứ đi thế này sao?"
Bạch Vũ đáp: "Dùng pháp khí quá lộ liễu, chúng ta phải lặng lẽ lẻn vào."
Trong lòng Lâm Sơ dấy lên nghi hoặc.
Bạch Vũ đôi khi trông có vẻ rất thân thiết với Ân Trường Du, nhưng bây giờ đi tìm hắn lại phải lén lút lẻn vào.
Cậu thầm để tâm, không hỏi nhiều nữa, giữ một khoảng cách không xa không gần với Bạch Vũ đang dẫn đường phía trước.
Hai người đều đã nghỉ ngơi lấy lại sức, tinh lực tràn trề, ước chừng đến giờ Dần thì tới cửa khẩu vùng Phù Tang.
Cửa khẩu có hai con kim điêu canh gác. Bạch Vũ lắc mình trốn sau thân cây, từ cánh lông chim b*n r* vài cây kim châm pháp khí, lũ kim điêu bị trúng đòn liền đổ gục xuống đất.
"Đi mau," Bạch Vũ gọi Lâm Sơ đang trốn phía sau, "Chúng sẽ tỉnh lại nhanh thôi."
Lâm Sơ xuất hiện, cùng Bạch Vũ tiến vào cửa khẩu. Bên trong lạnh hơn bên ngoài, giờ này chỉ có lác đác vài tiểu yêu tuần tra.
Thân hình hai người nhỏ nhắn, lặng lẽ đi trên nền tuyết mà không kinh động đến ai.
Có lẽ vì chưa bao giờ có kẻ nào xông vào Phù Tang như thế này, nên tiểu yêu bên ngoài Điện Khuyết Âm rất ít, hai người thuận lợi lẻn vào từ cửa sau của một tòa thiên điện.
Bạch Vũ chưa từng đến đây, hơi do dự hỏi: "Ngươi... có biết tẩm cung của Ân Trường Du ở đâu không?"
Lâm Sơ nhìn quanh, lắc đầu: "Điện Khuyết Âm quá lớn, bài trí nơi nào cũng giống hệt nhau."
Cậu dò hỏi: "Hay là chúng ta bắt một cung nhân hỏi thử?"
Bạch Vũ thở dài: "Ngươi cho rằng đám yêu ở Điện Khuyết Âm này ăn chay à? Châm thôi miên của ta đã dùng hết rồi, nếu bị phát hiện thì e là chưa kịp nhìn thấy mặt Ân Trường Du đã phải bỏ mạng ở đây."
Tu vi của hắn đã tổn hại, pháp lực của Lâm Sơ lại thấp kém, tùy tiện đụng phải yêu quái nào cũng có thể không đánh lại, có thể thuận lợi tiến vào đã là may mắn cực độ.
Lâm Sơ chỉ từng tiếp xúc với những yêu quái ôn nhu, dễ gần trong điện ở kiếp trước, nhưng thấy Bạch Vũ nói vậy, cậu lặng lẽ im lặng.
Hai người dựa vào cảm giác lần theo hành lang dài, xuyên qua một cánh cửa điện khác.
Lâm Sơ bỗng thấy cảnh tượng nơi này hơi quen thuộc.
Cậu đưa mắt nhìn quanh, Bạch Vũ thấy phản ứng đó liền hỏi: "Nhớ ra nơi này à?"
Lâm Sơ cụp mắt: "Không có ấn tượng."
Cậu đang nói dối Bạch Vũ. Nếu không nhớ lầm, đây chính là tẩm cung cậu từng ở.
Cách làm của Bạch Vũ thực sự quá khó đoán, khiến cậu cảm thấy bất an.
Lâm Sơ từng cho rằng Bạch Vũ dẫn mình tới đây là vì đã bàn bạc trước với Ân Trường Du.
Cậu đoán có lẽ Bạch Vũ là bạn tốt của Ân Trường Du, nếu không sao chỉ nghe cái tên đã nhận ra cậu, lại còn nhiệt tình đưa cậu đến tận Điện Khuyết Âm.
Giờ xem ra, mọi chuyện không đơn giản như thế.
Bạch Vũ không nghi ngờ gì, gật đầu tiếp tục đi. Đột nhiên phía trước truyền đến tiếng trò chuyện, tiếng bước chân ngày càng gần, sắp sửa rẽ qua góc cong để chạm mặt họ.
Sắc mặt hai người thay đổi.
Trong lúc hoảng loạn, Lâm Sơ đẩy hé cửa phòng bên cạnh, cả hai trốn vào rồi nhẹ nhàng khép lại.
Tiếng người ngoài cửa dần xa mà không phát hiện ra dị thường.
Bạch Vũ thở phào, suy tư một lúc rồi nói: "Hay là ngươi cứ trốn ở đây, ta tự mình đi tìm Ân Trường Du. Nơi này trông có vẻ không có người ở."
Nguyên hình của hắn nhỏ gọn, đi một mình sẽ dễ ẩn nấp hơn, nếu có bị phát hiện cũng sẽ không liên lụy đến Lâm Sơ.
Lâm Sơ không ý kiến, gật đầu đồng ý.
Bạch Vũ mở cửa sổ bay đi, tốc độ nhanh gấp đôi so với khi có Lâm Sơ.
Hắn lướt qua những mái cong, tìm kiếm bóng dáng Ân Trường Du nhưng không thu hoạch được gì.
Bay qua một tòa thiên điện nữa, Bạch Vũ dừng trên mái nhà, nghi ngờ Ân Trường Du hoàn toàn không có trong cung điện.
Hắn vừa định tiếp tục tiến về phía trước, mới chấn động đôi cánh thì một luồng sát ý âm lãnh đã ập đến sau lưng.
Bạch Vũ kinh hãi, nhanh chóng lao xuống dưới để tránh đòn, nhưng trong trạng thái nguyên hình, linh thuật của hắn không thể thi triển.
Giây tiếp theo, hắn bị đánh gục xuống đất.
Uy áp trên người khiến Bạch Vũ không thể động đậy.
Hắn đã sớm lường trước tình huống này, dứt khoát bỏ cuộc phản kháng, ngẩng đầu nhìn người đang chậm rãi bước tới.
Ân Trường Du mặc trường bào màu đen huyền, tóc đen buộc nửa, khuôn mặt vẫn như hai trăm năm trước, không hề thay đổi.
Đầu ngón tay hắn khẽ động, con bồ câu trắng trên mặt đất bị nhấc bổng lên không trung.
Sắc mặt Ân Trường Du dường như hơi kinh ngạc nhưng đầy vẻ trào phúng, đôi môi mỏng khẽ mở: "Ngươi... thật sự dám đến."
Đôi cánh của Bạch Vũ bị bẻ gãy, cổ họng bị bóp nghẹt, hắn kêu lên đau đớn, ngay sau đó lại được linh thuật chữa lành.
Quả nhiên, Ân Trường Du không muốn hắn chết dễ dàng như vậy.
Linh thuật chữa lành mang lại cho hắn cơ hội th* d*c, hắn khó khăn mở miệng: "Lâm Sơ... ở đây."
Nghe vậy, sắc mặt Ân Trường Du trở nên quái dị, không nói lời nào mà ép Bạch Vũ hóa thành hình người, rồi nghiền nát tứ chi của hắn.
Ân Trường Du thưởng thức vẻ thống khổ trên mặt hắn một lúc rồi lạnh nhạt nói: "Em ấy đương nhiên ở đây."
-
Lâm Sơ đóng cửa sổ, xoay người đánh giá căn phòng.
Trời mới tờ mờ sáng, trong phòng lộ ra một tầng ánh sáng nhạt. Nơi này đúng là tẩm cung cũ của cậu.
Địa hỏa không còn đốt, ấm trà trống rỗng, rõ ràng không có người ở.
Chỉ là mọi thứ vẫn rất sạch sẽ, hẳn là có người thường xuyên quét dọn.
Không hiểu sao, cậu cảm thấy nơi này còn lạnh hơn bên ngoài, tỏa ra một luồng hàn khí.
Mọi đồ đạc vẫn như cũ, thậm chí chăn đơn trên giường vẫn là kiểu cậu từng dùng.
Lâm Sơ cảm thấy chua xót, ngồi xuống giường, nhẹ nhàng v**t v* mép giường.
Đầu ngón tay vừa chạm vào liền cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương. Lâm Sơ rụt tay lại, kinh nghi bất định.
Cậu sờ thử lần nữa, quả nhiên lạnh băng dị thường.
Lâm Sơ lần theo mép giường rồi tìm ra nguồn gốc của hàn khí - nó truyền ra từ chiếc tủ đầu giường.
Cánh cửa tủ hé mở một tia khe hở, khiến cả chiếc giường như một hầm băng.
Tò mò, cậu tiến lại gần đánh giá rồi không nhịn được mà kéo ra.
Làn sương lạnh lẽo tràn ra trong chớp mắt. Khi Lâm Sơ nhìn rõ bên trong, mặt cậu lập tức cắt không còn giọt máu.
Trước mắt cậu là một khối hàn băng lớn. Đầu ngón tay cậu bị đông cứng đến run rẩy.
Bên trong băng bao bọc một bóng hình quen thuộc, đôi mắt nhắm nghiền, không còn chút hơi thở.
Đó là chính cậu của kiếp trước.