Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 10

Xe ngựa bay vút lên không trung, lao nhanh về phía Phù Tang.

Lâm Sơ dựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài một lúc. Những tầng mây lướt qua nối liền thành một dải bạc trắng trước mắt, khiến cậu bất chợt liên tưởng đến Điện Khuyết Âm trong ký ức.

Ngày trước, mỗi khi Ân Trường Du đưa cậu ra ngoài giải sầu đều không đi quá xa, thường chỉ quanh quẩn trong vùng Phù Tang, nhìn xuống những cung điện phía dưới.

Những ngày tuyết rơi, khắp nơi đều là một màu đơn điệu, ảm đạm.

Lúc đầu Lâm Sơ còn thấy mới lạ, nhưng dần dà cũng cảm thấy nhàm chán, chỉ là cậu chưa bao giờ để lộ điều đó trước mặt Ân Trường Du.

Giờ đây, sau bao năm xa cách, nhìn thấy những cảnh tượng quen thuộc ấy, cậu lại bắt đầu hoài niệm.

Thanh Khâu vừa chớm thu, có lẽ Phù Tang đã bắt đầu đổ tuyết.

Không biết từ khi cậu đi, lò sưởi trong cung điện còn được nhóm lửa hay không.

Nhưng hiện tại cậu chẳng còn cần đến nó nữa, cũng không cần ỷ lại vào những lớp áo dày cộm, chỉ cần một chút linh thuật nhỏ là có thể khiến toàn thân ấm áp.

Lâm Sơ bỗng nhớ ra, mình bây giờ không chỉ đã trở thành yêu tộc, mà diện mạo còn chẳng giống kiếp trước chút nào.

Đến lúc đó gặp lại Ân Trường Du, chắc chắn sẽ tốn không ít công sức để giải thích.

Cậu nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Vũ.

Bạch Vũ đang dựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nhận thấy ánh nhìn của cậu liền mở mắt, nhướng mày.

Lâm Sơ cũng hóa thành hình người, cố gắng thu hồi tai và đuôi, ngập ngừng hỏi: "Vẫn chưa kịp hỏi, nên xưng hô với ngài thế nào?"

"Bạch Vũ." Bạch Vũ quay đầu đi, "Cứ gọi tên ta là được."

Lâm Sơ đồng ý, lại hỏi: "Ân Trường Du, hắn có biết chúng ta đang đến Phù Tang không?"

Bạch Vũ đáp lấp lửng: "Chắc là biết, ngươi yên tâm."

Tu vi của hắn hiện tại không bằng ngày trước, vì duy trì pháp khí vận hành nên không muốn nói nhiều cho đỡ hao tổn tâm trí.

Lâm Sơ cũng không quấy rầy bồ câu nữa.

Lúc nãy nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu đã thầm quan sát phương hướng, họ quả thực đang đi về phía Phù Tang.

Bất kể Bạch Vũ nói thật mấy phần, nhưng chỉ cần tới được Phù Tang, cậu liền có cơ hội gặp lại Ân Trường Du.

Chiếc vòng trữ vật bạch hồ ly đưa cho cậu, sau khi Lâm Sơ hóa hình đã biến thành một chiếc vòng ngọc nhỏ nhắn treo nơi cổ tay.

Lúc này rảnh rỗi, cậu tò mò lật xem bên trong. Không gian bên trong không lớn nhưng chứa đầy đồ đạc.

Lâm Sơ lướt nhìn qua, quả nhiên đúng như lời đại hồ ly, có đủ loại công pháp linh thuật, vũ khí pháp bảo và cả những viên đan dược lạ mắt.

Dù không phải vật phẩm hiếm có gì, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự tỉ mỉ và lo lắng của bạch hồ ly - những thứ mà bà đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.

Lòng Lâm Sơ ấm áp, cậu tiện tay cầm lấy một món pháp khí hình cầu ra ngắm nghía.

Pháp khí hơi lớn, cậu không cầm chắc tay, vô tình làm rơi xuống đất, lăn đến bên chân Bạch Vũ.

Bạch Vũ mở mắt cúi nhìn, vươn tay nhặt lên.

Hắn dùng tay trái, Lâm Sơ nhận lấy pháp khí từ tay hắn, thoáng nhìn thấy trên các khớp ngón tay, hổ khẩu và lòng bàn tay hắn có một lớp chai sạn dày đặc.

Lâm Sơ hơi sững người, nhưng Bạch Vũ đã rụt tay về, khoanh tay tiếp tục nhắm mắt.

Cậu chưa quen lắm với thể chất đặc thù của yêu tộc, vết chai trên tay trái có thể do nhiều nguyên nhân, nên cậu đè nén cảm xúc lạ lùng trong lòng xuống, hóa lại nguyên hình cuộn mình vào góc xe ngựa chợp mắt.

-

Bạch Vũ dốc sức thúc giục pháp khí, suốt dọc đường gần như không hề giảm tốc, mất tròn ba ngày mới tới thành Phù Tang.

Phù Tang thành nằm ngoài vùng Phù Tang, hầu hết yêu tộc đều có thể vào thành.

Bạch Vũ đã mấy ngày không nghỉ ngơi, thần sắc mệt mỏi, chỉ muốn tìm chỗ nằm.

Khi vào thành, hắn còn cẩn thận thay đổi gương mặt, Lâm Sơ thấy vậy cũng không hỏi nhiều.

Trong thành không có khách đ**m, chỉ có những gác mái nơi tiểu yêu tụ tập nghe nhạc, vui chơi.

Bạch Vũ chọn một chỗ trông có vẻ yên tĩnh, thuê hai gian nhã tọa.

"Ta đi ngủ một giấc đây," Bạch Vũ phờ phạc xua tay, bước vào phòng, "Ta không chịu nổi nữa rồi."

Lâm Sơ còn chưa kịp đáp lời, hắn đã đóng sập cửa lại.

Trên đường đi Lâm Sơ hầu như không giúp được gì nên không thấy mệt. Cậu ngồi trong phòng nghe nhạc một lúc thì thấy chán, liền đứng dậy bước ra ngoài.

Phù Tang thành vẫn náo nhiệt như trong trí nhớ, Lâm Sơ chậm rãi đi dọc theo con phố, cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Cậu không nhớ rõ mình đã từng tới những nơi này chưa.

Thỉnh thoảng có vài tiểu yêu đi ngang qua nhìn cậu với ánh mắt tò mò vì gương mặt lạ lẫm, nhưng cũng chỉ liếc hai cái rồi thôi.

Rẽ qua một con phố khác, Lâm Sơ hơi khựng lại.

Ở ngay góc đường, chủ quán là một con chuột đồng yêu mập mạp, vạt áo lấp ló chiếc đuôi dài, trên bàn bày ra những chiếc bánh củ đậu nóng hổi.

"Muốn thử một cái không? Ăn ngon không lấy tiền!"

Lâm Sơ hoàn hồn, nhận ra mình đã đứng trước quầy hàng từ lúc nào.

Chuột đồng yêu cười hiền hậu, nói những câu thật thân quen.

Hương thơm của bánh củ đậu dường như giống hệt trong ký ức, cổ họng Lâm Sơ khô khốc: "Ngài... bán ở đây bao lâu rồi?"

Chuột đồng yêu không hề phiền lòng trước câu hỏi của cậu, đáp: "Không lâu đâu, cũng hơn ba trăm năm rồi."

Hóa ra đối với yêu tộc, trăm năm cũng chẳng đáng là bao.

Lâm Sơ xoa xoa chóp mũi, chuột đồng yêu vẫn đang trông đợi nhìn cậu, Lâm Sơ tìm trong vòng trữ vật một ít linh thạch rồi mua một phần.

Chuột đồng yêu cười tươi hơn, đôi mắt vốn đã nhỏ nay híp lại thành một đường chỉ, nhanh nhẹn đóng gói đưa cho Lâm Sơ.

Lâm Sơ vừa đưa tay định nhận thì xung quanh có tiếng tiểu yêu kinh hô, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.

Lâm Sơ cũng ngơ ngác ngước mắt theo.

Một con Thần Phượng lửa đỏ kéo theo vệt lông đuôi dài thẳng tắp bay qua từ trên cao, những tầng mây xung quanh như bị thiêu đốt thành một màu hồng rực, để lại những vệt khói nhạt.

Thần Phượng bay quá cao, không nhìn rõ trên lưng có người hay không, nhưng Đan Kỷ vốn không bao giờ ra ngoài một mình.

Lâm Sơ trào nước mắt, lập tức chạy theo hướng Thần Phượng bay tới.

"Này, ngươi chưa lấy bánh!"

Chuột đồng yêu gọi với theo phía sau, nhưng Lâm Sơ nào còn nghe thấy gì.

Mắt thấy Thần Phượng càng bay càng xa, dần biến mất khỏi tầm mắt, Lâm Sơ vội vàng chạy đến mức va phải không biết bao nhiêu người trên phố.

Vài tiểu yêu nhíu mày định mắng, nhưng nghiêng đầu thấy khuôn mặt đẫm lệ của Lâm Sơ thì lại ngượng ngùng câm nín.

truyenfull,truyenfull vn