Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 16

Hòe Ngọc lớn lên trong cung điện dưới biển, nơi ở của nàng cũng có kết cấu tương tự, nên nàng cứ theo cảm tính mà đi, đến trước một tẩm điện trông khá sang trọng.

Bên trong tối om, không cảm nhận được chút hơi thở nào. Hòe Ngọc tự nhận mình không phải người ngang ngược vô lý, nhưng trong lòng thực sự nuốt không trôi cục tức này.

Nàng giơ tay tung một đạo sương mù đánh thẳng vào cửa điện, nhưng giữa đường lại có một bóng đen xuất hiện đánh tan sương mù.

Hòe Ngọc giật mình, nhìn ra đối phương là một yêu tộc mặc áo đen, khuôn mặt bị che khuất, trông như ảnh vệ trong cung.

"Kẻ nào?" Người áo đen cất tiếng khàn khàn, chặn trước cửa điện.

Hòe Ngọc trấn tĩnh lại, vung tay áo: "Ta là Hòe Ngọc tộc Giao Nhân, xin cầu kiến Điện hạ."

"Điện hạ không có ở đây."

Thấy người áo đen nói xong liền quay lưng đi ngay, tỳ nữ đi cùng không nhịn được lên tiếng: "Ngươi có biết công chúa của chúng ta là ai không? Còn không mau đi mời Điện hạ tới đây."

Người áo đen quay đầu lại, ngước mặt lên, lộ ra đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn sang khiến tỳ nữ phải rụt cổ lùi lại.

Hòe Ngọc khẽ nhíu mày. Người áo đen lười nói thêm, phi thân lên nóc nhà rồi biến mất trong đêm tối.

Mọi nơi yên tĩnh trở lại, tỳ nữ lén lút nhìn vẻ mặt Hòe Ngọc, muốn nói gì đó rồi thôi.

Hòe Ngọc hít sâu một hơi rồi quay người rời đi.

Người áo đen nấp trong bóng tối, nhìn theo bóng lưng hai chủ tớ, do dự một lát rồi vẫn quyết định đi tìm Ân Trường Du.

Hắn vốn chỉ là một con Dạ Ưng trong điện, vì hay hoạt động trái giờ nên được Ân Trường Du giao nhiệm vụ tuần đêm, thực tế cũng chỉ là kiếm việc cho hắn làm vào buổi tối để khỏi quấy rầy người khác.

Dạ Ưng bay trên không trung, rất nhanh tìm thấy Ân Trường Du trên nóc nhà. Vị Điện hạ có tung tích bí ẩn của hắn đang ngồi một mình, thả hồn theo gió.

Phát hiện Dạ Ưng đến gần, Ân Trường Du ngước mắt nhìn, Dạ Ưng hóa thành hình người, quỳ một chân trước mặt hắn: "Điện hạ, Hòe Ngọc tộc Giao Nhân muốn gặp người."

Ân Trường Du cất chiếc lông chim trong tay đi: "Ai?"

Dạ Ưng thấy phản ứng của hắn cũng thoải mái đáp: "Nghe nói là công chúa gì đó?"

Ân Trường Du nhíu mày lục lại trong trí nhớ, quả nhiên không biết người này: "Không cần để ý."

"Tuân lệnh." Dạ Ưng định lui ra thì Ân Trường Du gọi lại: "Dạo gần đây trong điện có gì bất thường không?"

Câu này làm khó Dạ Ưng, vì việc tuần đêm chỉ là cái danh, Điện Khuyết Âm rộng lớn thế này, chỉ mình hắn là Dạ Ưng thì không thể trông coi xuể.

Chưa đợi hắn trả lời, Ân Trường Du đã thản nhiên nói: "Bạch Vũ tới rồi."

Nghe vậy, Dạ Ưng mềm nhũn hai chân, suýt nữa ngã lăn khỏi nóc nhà.

Hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh, đang cân nhắc cách nói thì nghe Ân Trường Du bồi thêm: "Ta đã bắt sống hắn rồi."

Dạ Ưng lập tức thở phào nhẹ nhõm, buột miệng: "Chúc mừng Điện hạ!"

Không khí lập tức đông cứng, Ân Trường Du rũ mắt nhìn về phía hắn.

Dạ Ưng thấy sống lưng lạnh toát, chân lại bắt đầu run.

Điện hạ ngày càng thất thường, Dạ Ưng đang do dự xem có nên dập đầu xin lỗi không thì Ân Trường Du lạnh lùng ra lệnh: "Cút."

Chữ này trong tai Dạ Ưng như âm thanh của thiên đường, hắn vội hành lễ rồi nhanh chóng bay đi.

Ân Trường Du mặt mày âm trầm. Hắn không tin Bạch Vũ lại dễ dàng chui đầu vào lưới như vậy, rất có thể đã có đồng bọn trà trộn vào điện.

Mặc kệ mục đích của đối phương là gì, đừng hòng sống sót rời khỏi đây.

Trong đáy mắt Ân Trường Du tràn đầy hận ý, hắn khẽ cụp mắt, một lát sau liền thoáng cái biến mất khỏi nóc nhà.

Phía xa, Lâm Sơ vẫn ngồi trên bậc thang. Sau khi lấy lại tinh thần, cậu đứng dậy đi về phía tiền điện.

Cậu chỉ muốn đi xem thử, một lần thôi. Tưởng tượng đến cảnh những sự dịu dàng, cưng chiều mà Ân Trường Du từng dành cho mình nay đều trao hết cho người khác, Lâm Sơ thấy tim đau như bị dao cắt.

Dù lúc ban đầu biết mình đã mất hai trăm năm, cậu đã dự đoán trước viễn cảnh này, nhưng đến khi thực sự đối mặt, vẫn khó lòng chấp nhận nổi.

Yến hội vẫn đang diễn ra, Lâm Sơ nghe thấy đủ loại âm thanh náo nhiệt từ bên trong vọng ra, lòng càng buồn bã.

Cậu do dự một lát rồi hóa về nguyên hình, lặng lẽ lẻn vào.

Trong đại sảnh, bàn ghế chẳng còn cái nào ngay ngắn, tất cả đều xiêu vẹo, không ít tiểu yêu hành xử ngông cuồng, thậm chí có kẻ còn dũng cảm gác chân lên bàn.

Lâm Sơ thầm kinh ngạc, tiểu yêu Điện Khuyết Âm trước mặt Ân Trường Du mà lại gan dạ đến mức này sao?

Sau đó cậu mới phát hiện ra, Ân Trường Du cũng không có mặt ở đó.

Lâm Sơ mừng thầm, Ân Trường Du không tới, liệu có phải là...

Cậu nhìn quanh điện một vòng cũng không thấy bóng dáng vị công chúa tộc Giao Nhân kia.

Tâm trạng thay đổi chóng mặt, Lâm Sơ hụt hẫng đứng chôn chân tại chỗ, đôi tai hồ ly rũ xuống.

Rốt cuộc Ân Trường Du là không tới, hay là đã rời đi cùng công chúa tộc Giao Nhân rồi?

"Tiểu hồ ly?" Thu Linh kinh ngạc kêu lên rồi cười tiến lại gần: "Quả nhiên là ngươi, tối muộn chạy đi đâu thế? Sao không tới đây vui vẻ cùng bọn ta..."

Lâm Sơ vội lắc đầu, lí nhí: "Ta không được khỏe, đi trước đây."

Cậu như chạy trốn khỏi tiền điện. Không ngờ chuyến này tới lại càng thấy khó chịu hơn.

Lâm Sơ cảm thấy mình như người sắp chết đuối, không thể thở nổi cũng chẳng thể lên bờ.

Khi dừng chân, cậu mới nhận ra đêm nay mình chẳng có chỗ để nghỉ ngơi.

Dù tẩm cung trước kia cậu từng ở chính là nơi đặt thi thể mình, nhưng Lâm Sơ thực sự không muốn ở cùng quan tài cả đêm.

Sau một hồi giãy giụa, cậu lấy hết can đảm đứng trước cửa điện rồi nhẹ nhàng đẩy ra. Hiện giờ chỉ có nơi này là ít người lui tới nhất.

Lâm Sơ đẩy cửa bước vào thì sững sờ, chiếc quan tài đặt cạnh giường ban đầu đã biến mất.

Trong phòng nhiệt độ đã trở lại bình thường, chỉ là hơi quạnh quẽ, có lẽ quan tài đã được dọn đi vào buổi chiều.

Lâm Sơ thấy một cảm giác khó tả, dù cậu đã trọng sinh, nhưng kẻ bị mang đi vẫn là thân xác cũ của cậu.

Nếu quan tài đã không còn, cậu liền nghỉ ngơi tại đây vậy.

Lâm Sơ không dám đốt đèn, dựa vào linh thuật cũng đủ để nhìn rõ. Sau khi đóng cửa, cậu làm một phép thuật đơn giản lên cửa, lại chọn một pháp khí đặt cạnh đó để ngăn kẻ khác bất ngờ xông vào.

Làm xong, cậu nhẹ nhàng nhảy lên giường, cuộn tròn trên gối mà ngủ.

Dù đã rời đi lâu như vậy, khung cảnh xung quanh vẫn khiến Lâm Sơ cảm thấy quen thuộc, bài trí mọi thứ y như năm đó.

Điểm khác biệt là trước kia cậu luôn có một tấm chăn dày đắp lên, giấu nửa khuôn mặt vào trong.

Khi ngủ, Lâm Sơ luôn thích nằm quay về bên phải, nếu cậu ngủ trong, Ân Trường Du sẽ từ phía sau vòng tay ôm eo cậu, cọ vào vành tai mà thì thầm: "A Sơ, xoay người lại được không?"

Cậu không giống Ân Trường Du, chỉ cần thở đều là đủ thay thế giấc ngủ, lại bị quấy rầy nên thấy khó chịu, bèn xoay người lại rồi nhắm mắt đá nhẹ vào hắn một cái.

Ân Trường Du khẽ cười, lại gần h*n l*n ch*p m** và khóe miệng cậu, khiến Lâm Sơ cả người đều vương vấn hơi thở của hắn.

-

Mấy ngày sau đó, Lâm Sơ không hề nhìn thấy Ân Trường Du, dù cậu cố tình đi tìm cũng chẳng thu hoạch được gì.

Ngược lại, vị công chúa tộc Giao Nhân tên Hòe Ngọc kia thì Lâm Sơ đã gặp hai lần.

Đối phương dùng khăn che mặt nên không thấy rõ dung mạo. Một lần là khi Lâm Sơ đi ngang qua sân, thấy Hòe Ngọc ngồi trong đình bên hồ, vừa đàn vừa hát.

Lâm Sơ chậm bước chân, lắng nghe một lúc rồi thấy hát không hay bằng con tiểu yêu mà cậu từng gặp cùng Bạch Vũ ở gác mái thành Phù Tang.

Lần khác, Lâm Sơ muốn đến rừng ngô đồng tìm Đan Kỷ nên hái ít luyện thật, định tự mình đi, vừa vặn gặp Hòe Ngọc dẫn theo một tỳ nữ đi tới.

Cậu chuyển hướng sang con đường khác định vòng qua, tỳ nữ mắt sắc thấy luyện thật trong tay cậu liền gọi lại: "Này, đúng rồi, chính là ngươi!"

Lâm Sơ đành dừng bước, lễ phép cười: "Công chúa ."

Hòe Ngọc không nói gì, tỳ nữ chỉ vào luyện thật hỏi: "Ngươi lấy thứ này để cho Thần Phượng ăn đúng không?"

Lâm Sơ đáp: "Đúng vậy."

Tỳ nữ vui mừng khoe công với Hòe Ngọc: "Công chúa, ta quả nhiên không nhận nhầm người!"

Hòe Ngọc ánh mắt hiện ý cười, gõ nhẹ lên trán tỳ nữ rồi bảo Lâm Sơ: "Đi thôi, ngươi dẫn đường."

Lâm Sơ nhất thời không phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn nàng, tỳ nữ thiếu kiên nhẫn: "Bảo ngươi dẫn đường kìa, công chúa muốn đi gặp Thần Phượng."

Xung quanh có vài tiểu yêu lén lút quan sát, liền bị tỳ nữ lườm nguýt khiến họ phải thu lại ánh mắt.

Lâm Sơ hít sâu một hơi, nhấc chân đi về phía rừng ngô đồng.

Vào rừng, thấy mấy cây ngô đồng thấp bé, tỳ nữ tò mò hỏi: "Chẳng lẽ loại cây này khác biệt?" Lâm Sơ không muốn trả lời, cứ cắm đầu đi phía trước.

Thấy thế tỳ nữ lại định nói gì đó thì bị Hòe Ngọc ngăn lại. Hòe Ngọc nhẹ giọng: "Không cần."

Nàng tới đây đã mấy ngày, thái độ của đám yêu tộc trong Điện Khuyết Âm đối với nàng thế nào, nàng nhìn rất rõ, thậm chí họ chẳng coi nàng là khách.

Cũng phải thôi, đợi nàng gả cho Ân Trường Du, trở thành nữ chủ nhân của Điện Khuyết Âm, nàng sẽ có khối thời gian để trị đám yêu tinh này.

Lâm Sơ đi vòng từ bìa rừng đến bên dòng suối nhỏ, vẫn chưa thấy Đan Kỷ đâu.

Cậu nhìn quanh rồi dứt khoát gọi lớn: "Kỷ Kỷ!"

Hòe Ngọc nghe thấy liền cười nói: "Kỷ Kỷ? Cái tên này thú vị thật." Lâm Sơ lập tức hối hận.

Cái tên này từ miệng người khác nghe thật khó chịu, vì bấy lâu nay chỉ có một mình cậu gọi như thế.

Cậu đặt luyện thật trên cỏ bên suối rồi gọi thêm vài tiếng.

Chẳng bao lâu sau, một tiếng chim hót trong trẻo từ xa vọng lại, Đan Kỷ nhảy từ đỉnh những cây ngô đồng, vỗ cánh sà xuống lòng Lâm Sơ.

Nó cố tình thu nhỏ hình thể lại, nên Lâm Sơ chỉ bị nó đâm cho hơi loạng choạng, cậu cười cười xoa xoa đám lông vũ trên đầu nó.

Đây là lần đầu Hòe Ngọc nhìn thấy Thần Phượng ở khoảng cách gần. Cảm giác như được ở gần Ân Trường Du hơn khiến nàng đầy phấn khích.

Thấy Đan Kỷ chơi đùa cùng Lâm Sơ, nàng tưởng nó tính tình hòa nhã, liền tiến lại gần định v**t v*.

Đan Kỷ lúc này mới để ý tới hai người lạ mặt. Nó quay đầu nhìn đối phương đầy cảnh giác, dùng cánh che Lâm Sơ ra sau lưng.

Hòe Ngọc mỉm cười với nó, rồi chợt nhớ mình vẫn đang đeo khăn che mặt, bèn tháo ra, lại nhìn Đan Kỷ với ánh mắt dịu dàng thiện chí.

Lâm Sơ nhìn qua kẽ cánh, nhìn rõ khuôn mặt nàng. Cũng chẳng có gì đặc biệt.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, cộng thêm việc nhớ lại lần trước thấy nàng hát không hay, Lâm Sơ chợt thấy mình có vẻ hơi định kiến, bèn lặng lẽ xóa bỏ những ý nghĩ đó trong đầu.

Đan Kỷ không hề lay chuyển, lạnh nhạt phòng bị nhìn Hòe Ngọc.

Nó cảm nhận được Hòe Ngọc mang theo linh khí hệ thủy, mà nó là Phượng Hoàng lửa, ghét nhất là hệ thủy.

Hòe Ngọc không nhận được đáp lại, vẫn không bỏ cuộc, bước thêm vài bước định chạm vào Đan Kỷ.

Đan Kỷ rụt cổ lại, rất muốn sút bay nàng đi, nhưng nàng ta lại đi cùng Lâm Sơ.

Nó quay đầu nhìn Lâm Sơ phía sau, thấy cậu đang rũ đầu, có vẻ không vui. Đan Kỷ lập tức quyết định, nâng móng vuốt đá Hòe Ngọc văng ra.

Hòe Ngọc là công chúa được nuông chiều từ nhỏ, đâu từng thấy tọa kỵ nào hung dữ như vậy.

Nàng không kịp phòng bị, bị đá văng xa hai trượng, trên thảm cỏ xanh hằn lên một vệt dài.

Tỳ nữ hét lên, vội chạy tới đỡ Hòe Ngọc: "Ngươi, các ngươi..."

Không dám chỉ trích Thần Phượng, nàng quay sang mắng Lâm Sơ: "Ngươi làm cái gì vậy! Sao lại để Thần Phượng ra tay với công chúa!"

Lâm Sơ ngơ ngác, đứng sau lưng Đan Kỷ không nhúc nhích.

Tỳ nữ đinh ninh Lâm Sơ là cung nhân phụ trách chăm sóc Đan Kỷ, chắc chắn là do cậu xúi giục nên Thần Phượng mới làm thế.

Nàng ta định mắng tiếp thì Hòe Ngọc giữ chặt lấy, mặt mày tím tái: "Thôi, đi thôi."

"Công chúa!" Tỳ nữ vừa xót vừa giận, Hòe Ngọc trực tiếp quay người bỏ đi, nàng ta đành chạy theo, trước khi đi còn không quên lườm Lâm Sơ một cái sắc lẹm.

Sau khi họ đi xa, cục tức nghẹn trong ngực Lâm Sơ mới tan đi. Đan Kỷ đã trở lại vẻ thư thái thường ngày, cọ cọ vào người Lâm Sơ.

Lâm Sơ vỗ vỗ cánh nó: "Làm tốt lắm."

Được khen, Đan Kỷ càng vui vẻ, ăn nhiều hơn ngày thường vài viên luyện thật.

-

Hòe Ngọc bị Đan Kỷ đá một cú, Lâm Sơ còn lo nàng sẽ đi cáo trạng, nhưng đợi mãi mấy ngày cũng không thấy động tĩnh gì.

Có lẽ vì Ân Trường Du không có ở đó, nàng ở đây không quen ai, tự nhiên cũng chẳng có ai chống lưng cho nàng.

Đã mười ngày từ lần cuối thấy Ân Trường Du, trong điện đã có vài tiểu yêu nói chắc là Điện hạ lại đi xa rồi.

Lâm Sơ rất tò mò, muốn hỏi mấy tiểu yêu khác xem trước kia Ân Trường Du có hay biến mất không, lại sợ bị phát hiện mình không phải người trong điện.

Đợi thêm ba ngày nữa, Ân Trường Du cuối cùng cũng xuất hiện.

Hắn bất ngờ hiện thân giữa sân, mang theo mùi máu tươi nồng nặc, ngồi trên ghế đá rồi ngón tay gõ nhịp trên tay vịn.

Tiểu yêu quét sân đầu tiên nhìn thấy Ân Trường Du là tên Địa Tinh, hắn cầm chổi, lắp bắp: "Điệ... Điện hạ?"

Ân Trường Du gật đầu, bảo hắn: "Tập hợp mọi người trong Điện Khuyết Âm lại đây."

Địa Tinh nghi ngờ mình nghe nhầm: "A?"

Ân Trường Du nhàn nhạt nhìn qua, Địa Tinh run rẩy, thẳng lưng đáp: "Vâng!"

Địa Tinh quay người chạy khỏi tầm mắt của Ân Trường Du, cái lưng gù xuống, vò đầu bứt tai đầy chán nản.

Mọi người cơ đấy, hắn phải thông báo đến bao giờ?

Chẳng mấy chốc, vài tiểu yêu gần đó nhận được tin, lén lút ngó nghiêng, Ân Trường Du gõ tay vịn: "Lại đây."

Tiểu yêu không hiểu đầu đuôi, tiến tới trước mặt Ân Trường Du. Ân Trường Du liếc nhìn hai mắt, gật đầu: "Được rồi, đi đi."

Những tiểu yêu phía sau cũng lần lượt tiến lên để hắn nhìn mặt.

Đám yêu tộc vô cùng nghi hoặc nhưng không dám hỏi nhiều, kẻ nào đã kiểm kê xong cũng không rời đi ngay mà nấp một bên xem náo nhiệt.

Lâm Sơ cũng nghe được tin này, lòng thấp thỏm bước tới.

Lúc này đã là giữa trưa, trước mặt hắn là vài vòng người vây quanh. Ân Trường Du day day thái dương, hơi hối hận vì quyết định lâm thời này.

Bạch Vũ chết cũng không mở miệng, khăng khăng nói hắn chỉ muốn chui đầu vào lưới, còn nhắc tới Lâm Sơ khiến Ân Trường Du nổi trận lôi đình.

Nếu Bạch Vũ không nói, hắn sẽ tự mình tìm.

Mà hắn thực sự không nhớ trong Điện Khuyết Âm rốt cuộc có bao nhiêu yêu tộc, giờ muốn nhìn từng đứa một, e là phải mất cả ngày.

"Giải tán đi." Ân Trường Du đứng dậy, chuẩn bị dùng cách khác.

Đám tiểu yêu xung quanh nhìn nhau, có kẻ gan dạ hỏi: "Điện hạ, đây là muốn làm gì ạ?"

Ân Trường Du phun ra hai chữ: "Tìm người."

Nói rồi hắn xoay người định rời đi thì đột nhiên có một tiểu yêu thét lên, ngã lăn ra khỏi đám đông, dường như là bị đẩy ra.

Tiểu yêu ấy ngã ngay dưới chân Ân Trường Du, đầy hoảng sợ, ngước mắt nhìn lên.

Lâm Sơ cũng đã chen lên những hàng đầu, nhìn rõ kẻ trên mặt đất thì sững sờ.

Đó là một yêu tộc dáng vẻ thiếu niên, lúc này cả người run rẩy, mà khuôn mặt kia... lại có năm phần tương tự với cậu kiếp trước.

Cậu theo bản năng nhìn về phía Ân Trường Du, đối phương quả nhiên đang nhìn chằm chằm thiếu niên ấy không rời mắt.

Trong lòng Lâm Sơ, nỗi chua xót và phẫn nộ trào dâng dữ dội, cậu thậm chí muốn lao ra nói cho Ân Trường Du biết mình mới là Lâm Sơ thật sự.

Nhưng dù Ân Trường Du có tin, hắn hiện tại cũng đã có vị hôn thê rồi.

Trong giây lát, cậu cảm thấy như mình và thiếu niên trên mặt đất kia hòa làm một, vận mệnh nằm trong tay Ân Trường Du, chỉ chờ hắn buông lời.

Thiếu niên vẫn chống tay không đứng dậy, thấy Ân Trường Du cứ im lặng, cậu ta có chút khiếp đảm, mắt đẫm lệ, nhu nhược nhìn lên.

Ân Trường Du lạnh lùng dời mắt đi: "Giết nó."

Lâm Sơ nghe rõ từng chữ trong đám đông, cứng đờ tại chỗ. Dù cậu có nghĩ tới trăm vạn kết quả, cũng chưa từng ngờ tới sẽ là thế này.

Có tiểu yêu tiến lên muốn bắt thiếu niên đi, thiếu niên hoảng sợ kêu lên: "Thần... thần xin lỗi, xin lỗi Điện hạ..."

Cậu ta cuống quít đứng dậy, bật khóc: "Thần không cố ý, thần chỉ là... tại sao..."

"Tại sao à?" Ân Trường Du cười nhạo một tiếng, hơi cúi người xuống, chăm chú nhìn khuôn mặt thiếu niên rồi hạ giọng: "Ngươi lớn lên, thật giống một người."

Thiếu niên run rẩy, ánh mắt né tránh: "Là... là ai..."

Đám yêu xung quanh lộ vẻ thương cảm, cậu ta vô thức lùi lại một bước, cúi đầu không dám nhìn Ân Trường Du.

"Ngươi..." Ân Trường Du đột nhiên giơ tay, bóp chặt lấy cổ cậu ta, nheo mắt hung ác nói: "Ngươi có tư cách gì mà lớn lên giống em ấy?"

Lâm Sơ chợt ngẩng đầu, bàng hoàng và mờ mịt nhìn hắn.

Thiếu niên nghẹn tới đỏ mặt, đôi chân dần rời khỏi mặt đất, tay Ân Trường Du vừa động, hai tay cậu đã buông thõng vô lực, không còn tiếng động.

Đám tiểu yêu xung quanh không dám thở mạnh, nhìn Ân Trường Du vứt xác thiếu niên xuống đất rồi xoay người bỏ đi.

truyenfull,truyenfull vn