12
Vị công công kể cho ta nghe về cuộc đời của Trần Hoài Cẩm từ nhỏ đến lớn.
Chỉ có thể nói là, chàng sống sót được đến chừng này tuổi thật sự chẳng dễ dàng gì.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Không nói đến chuyện mỗi ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó.
Năm tuổi bị người ta đẩy từ cao đài xuống, bảy tuổi bị ám sát, mười tuổi bị hạ độc, mười hai tuổi bị vu khống.
Đủ loại minh thương ám tiễn, tránh còn không kịp.
Nghe nói mẫu thân của Trần Hoài Cẩm là Hoàng hậu của Tiên đế, sinh ra chàng xong liền qua đời.
Tiên đế sớm đã lập chàng làm Thái t.ử, thế là chàng trở thành cái gai trong mắt tất cả mọi người.
Các vị hoàng t.ử khác, tông thân, hậu phi... không một ai dung thứ được chàng.
Ta thậm chí còn đang nghĩ, có khi nào người này đã luyện được thân thể bách độc bất xâm rồi không.
Thái y bận rộn hồi lâu mới ra bẩm báo, nói Trần Hoài Cẩm đã vô sự, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được.
Phương Kỳ được sắp xếp chỗ ở trước, còn ta thì ở lại canh chừng bên cạnh Trần Hoài Cẩm.
Đợi tất cả mọi người rời đi, ta lập tức leo lên giường nằm luôn.
Đúng là lụa tơ tằm có khác. Sướng thật sự!
Nửa đêm, Trần Hoài Cẩm lại gặp ác mộng. Chàng lầm bầm gọi tên rất nhiều người, cuối cùng gọi đến tên ta:
"Phải về... nàng ấy đang đợi ta... Dương Châu..."
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay chàng, chàng mới dần dần bình tĩnh lại.
Sáng sớm hôm sau, Trần Hoài Cẩm đã dậy rồi.
Chàng sửa soạn chỉnh tề chuẩn bị lên triều, cứ như thể chuyện bị hạ độc hôm qua chưa từng xảy ra vậy.
Có lẽ là đã quá quen rồi.
"Ta đã sắp xếp người bảo vệ nàng, thiếu gì cần gì cứ bảo họ. Tất cả mọi đồ đạc ta đều cho người kiểm tra kỹ mới đưa vào, nàng cứ yên tâm."
Trần Hoài Cẩm bận rộn mãi đến trưa mới về.
Lúc đó ta đang vây quanh mấy tiểu cung nữ chơi bài lá.
Cuối cùng ta thua sạch sành sanh không còn một xu dính túi, vẫn là Trần Hoài Cẩm đứng ra trả tiền cho ta.
"Mấy cung nữ này từ nhỏ lớn lên trong cung, chuyên hầu bài các vị phi tần nương nương, kỹ năng điêu luyện lắm, nàng đương nhiên chơi không lại họ rồi."
Nghe chàng giải thích xong, lòng ta mới dễ chịu hơn đôi chút.
Chàng đưa ta đi dạo khắp hoàng cung, ta đã được mở mang tầm mắt với rất nhiều thứ trước đây chưa từng thấy.
Đến ngày thứ ba được nghỉ ngơi, chàng nói sẽ cùng ta đi săn.
Ta lo Phương Kỳ cũng buồn chán nên viết thư rủ huynh ấy đi cùng.
Nhưng Phương Kỳ viết thư hồi âm bảo không muốn làm "kẻ cản mũi", thế là từ chối.
Ta kể cho Trần Hoài Cẩm nghe chuyện ở Dương Châu:
Bà Lý lại bắt đầu nghề bói toán, dựng một sạp nhỏ ngay trước cửa phủ Tri huyện.
Nhị đương gia đã thuận lợi thành thân, phu nhân cũng đã mang thai.
Có điều họ lại bắt đầu chê nhà quá nhỏ, nói trình độ giáo d.ụ.c ở Dương Châu chỉ ở mức trung bình, nhưng bù lại môi trường sống rất tốt.
Trương nương t.ử, người trước đây chuyên khám bệnh băng bó trong sơn trại, giờ đã mở một y quán riêng.
Trần Hoài Cẩm không hề chê ta nói nhiều, chàng nghe rất chăm chú.
Chúng ta dường như đã trở lại những ngày tháng ở trên sơn trại.
Ta giương cung b.ắ.n tên, chàng đứng bên cạnh quan sát.
Mỗi khi ta săn được con mồi, chàng đều vui vẻ vỗ tay, lau mồ hôi cho ta, rồi lấy ra bình trà đã chuẩn bị sẵn.
Phải thừa nhận rằng, động vật trong bãi săn hoàng gia được nuôi rất tốt, thỏ con nào lông cũng mượt mà óng ả.
Nhưng ở đây còn có một thứ mà trên sơn trại không có... những tên sát thủ mặc đồ đen xông ra ám sát.
Nhìn kẻ cầm kiếm đang lao tới, ta không chút do dự mà giương cung.
Mũi tên sượt qua mặt tên sát thủ, hắn không hề khựng lại, ánh kiếm sắc lạnh nhắm thẳng vào Trần Hoài Cẩm.
Cho đến khi ta chắn trước người chàng.
Chỉ còn cách cổ họng ta đúng hai tấc, thanh kiếm dừng lại.
Ta nhìn thấy một đôi mắt rất quen thuộc.
"Tránh ra!"
Giọng nói của Phương Kỳ run rẩy. Đây chính là cảnh tượng ta không muốn thấy nhất.
Võ công của Phương Kỳ là do chính cha ta truyền dạy, chúng ta cùng nhau lớn lên, tuy không có quan hệ huyết thống nhưng đã sớm coi nhau như người thân thiết nhất.
Ta từng bước tiến lại gần Phương Kỳ.
Huynh ấy cầm kiếm liên tục lùi lại phía sau.
Cuối cùng, thanh kiếm rơi keng xuống đất.
Trần Hoài Cẩm nắm lấy tay ta, bước đến trước mặt Phương Kỳ.
"Ta không muốn dùng lễ quân thần với huynh. Ta vẫn luôn nhớ những ngày ở sơn trại, khâm phục tài hoa của huynh, kinh ngạc trước gan dạ của huynh."
Phương Kỳ ngước mắt lên nhìn, đôi mắt đã đỏ ngầu vì căm hận.
"Tất cả đều là do cha ta dạy! Vị Nội các Thủ phụ năm xưa, ai mà chẳng khen ngợi một câu! Thế nhưng... cuối cùng thì nhận được kết cục gì!"