Ta Cướp Được Một Vị Phu Quân Áp Trại

Chương 11

11

Sau khi bước ra khỏi đại điện, ta được một tiểu thái giám dẫn đến Ngự hoa viên. 

Quả nhiên là đẹp thật. 

Nhìn những đóa hoa này, ta thầm tính toán nếu làm thành mật hoa thì sẽ có vị gì, hèn chi chàng lại thích đến thế.

"Ta về rồi đây."

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Tiếng bước chân vang lên phía sau, ta quay đầu lại liền chạm phải ánh mắt của Trần Hoài Cẩm. 

Chàng đã trút bỏ long bào, mặc lại bộ y phục mà chàng đã mặc trong lần đầu chúng ta gặp mặt.

Ngày hôm đó, ta vén rèm xe ngựa, nhìn rõ vị công t.ử ngồi bên trong, cẩm y hoa phục, đẹp đến nao lòng. 

Ta không kiềm chế được, nhào vào lòng chàng. Trần Hoài Cẩm cũng ôm c.h.ặ.t lấy ta.

"Xin lỗi vì đã luôn giấu nàng. Ta sợ Hoàng thúc biết đến sự hiện diện của nàng sẽ gây bất lợi cho nàng. 

Sau khi xác định toàn bộ tàn dư của ông ta đã bị tiêu diệt, ta mới dám đón nàng về Kinh."

"Vậy tại sao chàng không báo cho ta một tiếng? Ta cứ ngỡ chàng đã c.h.ế.t rồi."

Sau khi gặp lại Trần Hoài Cẩm, rất nhiều nghi hoặc trong lòng ta đã tìm được lời giải. 

Lúc ta đi báo thù đám thế gia kia, bọn chúng ấp úng không nói rõ được ngọn ngành. 

Có lẽ trận phục kích ở ngoại ô ngày hôm đó cũng có nhúng tay của chính Trần Hoài Cẩm.

"Hoàng thúc nhìn chằm chằm vào vị trí của ta, đã toan tính rất nhiều năm. Ta không có nắm chắc sẽ thắng. Ta nghĩ, nếu ta thua, thì nàng cứ coi như Trần Hoài Cẩm đã thật sự c.h.ế.t đi rồi."

Ta mũi cay cay, bao nhiêu nước mắt đều quẹt hết lên tay áo của Trần Hoài Cẩm.

"Ờ... hay là ta về trước nhé, hai người cứ tự nhiên ôn chuyện cũ?" 

Phương Kỳ đứng bên cạnh nhìn chúng ta đầy vẻ gượng gạo, đứng không được mà ngồi cũng chẳng xong.

Trên bàn đã bày sẵn những dĩa điểm tâm tinh xảo, cung nhân đều đã bị Trần Hoài Cẩm đuổi đi hết. 

Chàng bắt đầu kể cho ta nghe về những chi tiết của cuộc cung biến, làm thế nào chàng liên kết với các tâm phúc đại thần để nhổ tận gốc đám tàn dư. 

Ta nghe mà đầu óc lùng bùng, mấy chuyện này ta thật sự không hiểu lắm. 

Phương Kỳ có lẽ hiểu, nhưng huynh ấy trông có vẻ chẳng mặn mà gì.

Ta lại dời mắt sang dĩa điểm tâm trên bàn. 

"Hèn gì lúc trước chàng chê bọn ta ăn uống đạm bạc." 

Nhìn dĩa điểm tâm này mà xem, không chỉ tạo hình tinh tế mà còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ.

Ta vừa định cầm một miếng lên nếm thử thì giọng của Phương Kỳ vang lên: 

"Y sĩ nói muội đang bị tích thực , đừng ăn nữa, cẩn thận tối lại đau bụng."

Ta đành rụt tay về. 

Chẳng còn cách nào khác, Kinh thành có quá nhiều món ngon, mấy ngày mới tới đây ta đã tiêu tốn không ít bạc, ngày nào bụng cũng căng tròn, tối đến lại đau không ngủ được.

"Nàng không khỏe sao? Ta cho người gọi y sĩ tới." 

"Không cần đâu." 

"Thái y viện y thuật cao siêu, nàng cứ yên tâm, người đâu!" Trần Hoài Cẩm vừa nói vừa đứng dậy gọi người.

Thật ra ta thấy mình cũng không nghiêm trọng lắm, đang định bảo chàng đừng phiền phức, thì giây tiếp theo, Trần Hoài Cẩm đổ rầm xuống đất. 

Có vẻ như chàng còn cần ngự y hơn cả ta.

Cảnh tượng này làm ta sợ đến ngây người, vừa rồi còn đang khỏe mạnh cơ mà. "Người đâu! Người đâu mau tới! Hoàng đế đổ rồi!"

...

Trần Hoài Cẩm được đưa vào tẩm cung trong tình trạng hỗn loạn, cuối cùng ta cũng đã được tận mắt thấy cái ga trải giường làm bằng lụa minh hoàng. Trông đúng là cực kỳ xịn xò.

Thái y kiểm tra xong nói Trần Hoài Cẩm bị trúng độc, thị vệ tại chỗ định bắt lấy chúng ta. 

May mà có một vị công công chắn trước mặt: "Đây chính là Hoàng hậu nương nương tương lai, ngươi không muốn giữ mạng nữa hả!"

Vị công công đó trông có vẻ rất có uy quyền, thực sự đã quát lui được đám thị vệ. 

Sau cùng Thái y kiểm tra ra độc d.ư.ợ.c được hạ trong dĩa bánh ngọt, mà dĩa bánh đó ta và Phương Kỳ đều chưa kịp động vào.

Ta nhìn Trần Hoài Cẩm đang nằm trên giường, hận cái thói "rèn sắt không thành thép" của chàng. 

Chàng sao mà tham ăn thế hả! Từ nhỏ đến lớn còn chưa ăn đủ hay sao!

Có lẽ ánh mắt của ta quá lộ liễu, vị công công kia lại đứng bên cạnh sụt sùi: 

"Cô nương, người không biết đâu, nô tài nhìn Bệ hạ lớn lên, từ lúc ngài còn là Thái t.ử tôi đã hầu hạ ngài. Bệ hạ thật sự đã phải chịu không ít khổ cực đâu!"