10
Kể từ đó, ngày nào ta cũng ra bờ sông tìm kiếm, những việc khác ta chẳng còn tâm trí đâu mà màng tới.
Mấy căn trạch viện của đám thế gia kia bị ta phóng hỏa đốt sạch, tiếng khóc than của chúng chỉ khiến ta thêm phẫn nộ.
Cái Tết này, trôi qua chẳng vui vẻ gì.
Trần Hoài Cẩm vốn đã hứa với ta là sẽ cùng ta thức đón giao thừa mà.
Sau khi mùa xuân đến, mọi người lại bắt đầu bận rộn.
Từ Kinh thành truyền lại một đại sự: Hoàng đế đã được tìm thấy! Không chỉ có thế, trong hoàng cung còn xảy ra một cuộc cung biến.
Thúc thúc của Hoàng đế cũng muốn làm vua, dẫn binh bao vây hoàng cung, nghe nói hai bên đã có một trận huyết chiến kinh hoàng.
Nhưng cuối cùng, vị Hoàng đế cũ vẫn giành chiến thắng.
Những chuyện này đều do Phương Kỳ kể cho ta nghe, nhưng khi nói đến chúng, trên mặt huynh ấy chỉ toàn là sự châm biếm.
Ta biết gia đình huynh ấy bị tiên đế hại c.h.ế.t, đối với hoàng thất, huynh ấy cực kỳ căm ghét.
Ta không quan tâm đến những điều đó, nhưng thật ra ta rất muốn hỏi Hoàng đế một câu:
Liệu ngài có thể cho ta một xấp lụa minh hoàng để làm ga trải giường không?
Tiểu kiều phu nhà ta rất thích nó.
Nếu ta tìm thấy thứ đó, chàng chắc chắn sẽ ngủ ngon giấc, biết đâu chàng sẽ quay về thì sao?
Ta cũng đã lâu lắm rồi chưa có được một giấc ngủ ngon.
Sau khi Hoàng đế trở về, ngài đã làm rất nhiều việc: giảm thuế, mở học đường. Ai nấy đều ca ngợi ngài là một vị minh quân.
Thoắt cái đã đến mùa hè.
Bản bổ nhiệm của triều đình gửi tới, Phương Kỳ hỏi ta có muốn tiếp tục làm Tri huyện Dương Châu không.
"Nếu muội vẫn muốn giữ vị trí này, chúng ta phải chuẩn bị sớm. Là đợi người của triều đình đến rồi đàm phán, hay trực tiếp chặn đường thủ tiêu?"
Ta suy nghĩ một chút: "Cứ xem vị Tri huyện mới thế nào đã, nếu là một quan tốt thì chúng ta đi thôi."
Nhưng ta không đợi được người mới, mà chỉ đợi được một đạo thánh chỉ, phong cho Phương Kỳ làm Tri huyện.
Tất cả chúng ta đều ngẩn người, Phương Kỳ từ một quân sư sơn tặc nay chính thức trở thành người có "biên chế".
Tuy nhiên, thái giám truyền chỉ nói Phương Kỳ phải về Kinh thành nhận chức rồi mới quay lại Dương Châu.
Phương Kỳ muốn ta đi cùng, ta biết huynh ấy muốn ta đi khuây khỏa.
Ta vốn không muốn đi vì sợ mình đi rồi, Trần Hoài Cẩm sẽ không tìm thấy ta nữa.
Nhưng sau khi nhìn thấy đạo thánh chỉ, ta lại muốn đi.
Nét chữ trên thánh chỉ giống hệt chữ của Trần Hoài Cẩm.
Chàng từng cầm tay ta dạy viết chữ, từng ngồi bên cửa sổ luyện thư pháp.
Chữ của chàng, ta không thể nhầm được.
Từ Dương Châu đến Kinh thành mất nửa tháng.
Đến nơi, chúng ta phải đợi truyền triệu.
Đạo thánh chỉ truyền triệu đến rất nhanh, trên đó còn có cả tên ta, yêu cầu ta cùng vào yết kiến Thánh thượng.
Ta quỳ dưới đại điện, cúi đầu nhìn đầu gối mình.
"Đường xá từ Dương Châu đến đây vất vả, trên đường có chịu uất ức gì không?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cả ta và Phương Kỳ đều không thể tin nổi, ngẩng đầu nhìn người ngồi trên long ỷ.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ta bóp c.h.ặ.t vạt áo, nửa ngày không dám lên tiếng.
"Bệ hạ đang hỏi chuyện, sao không trả lời?" Một vị quan bên cạnh tức giận chất vấn ta.
Môi ta mấp máy hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Trần Hoài Cẩm..."
"Láo xược! Sao dám tùy tiện gọi thẳng tên húy của Bệ hạ!"
Ta lại bị đại thần mắng. Mới vào đây một lát mà đã bị mắng hai lần rồi.
Xem ra làm Hoàng đế cũng chẳng dễ dàng gì.
À không đúng, chàng là Hoàng đế, chẳng ai dám mắng chàng cả.
Ta nhìn người ngồi trên long ỷ, những chuỗi ngọc trên mũ miện che khuất nửa khuôn mặt chàng.
"Ta không nhìn rõ mắt chàng nữa rồi."
Ta không nhìn rõ mắt chàng, sao có thể đoán được tâm tình của chàng.
Sao có thể biết được, liệu chàng có thực sự nhớ ta hay không.