Ta Cướp Được Một Vị Phu Quân Áp Trại

Chương 9

9

Vì mùa màng ở các châu huyện khác không tốt, không ít lưu dân đổ về Dương Châu. 

Trần Hoài Cẩm nói, có lẽ sẽ có kẻ trà trộn vào trong đó chỉ để đốt kho lương của chúng ta. 

Dù sao thì có những kẻ bản thân không tốt thì cũng chẳng muốn thấy người khác tốt đẹp gì.

Ta sắp xếp một kho lương khác, dẫn người bắt đầu vận chuyển di dời. 

Năm nay trúng mùa lớn, đồ đạc phải chuyển mất ròng rã ba ngày trời.

Đến ngày thứ ba, ta rủ Trần Hoài Cẩm đi cùng. 

Chủ yếu là để cùng chàng đi dạo ngoại ô ngắm cảnh, dạo này bận rộn lo việc Dương Châu chống chọi qua mùa đông, hình như ta hơi bỏ bê chàng.

Mùa đông có chút tiêu điều, ngoại ô cũng chẳng có gì đẹp đẽ. 

Đi được nửa đường ta mới nhận ra Trần Hoài Cẩm có vẻ trầm mặc. 

Càng ở bên nhau lâu, ta càng hiểu chàng, chỉ cần nhìn vào mắt chàng là ta biết chàng đang nghĩ gì.

"Có tâm sự à?"

"Ừm, dạo này ta ngủ không được ngon."

Chúng ta vô tình đi đến đúng nơi ngày trước Trần Hoài Cẩm bị ta trấn lột.

"Hồi đó vốn dĩ ta chỉ định cướp cái xe ngựa thôi, không ngờ lại vớ được chàng."

"Ta cũng không ngờ, kẻ chặn đường cướp bóc ta lại là một kỳ nữ, càng không ngờ lại cùng nàng định ước chung thân."

Chúng ta nắm tay nhau, nhìn nhau mỉm cười. 

Đang lúc không khí cực kỳ thích hợp để tâm tình thì đột nhiên bị người ta cắt ngang. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Một nhóm người xông ra, tay lăm lăm trường kiếm chỉ thẳng vào chúng ta. 

Kẻ cầm đầu chính là người của một thế gia ở Dương Châu.

「Từ khi các người tới đây, lúc nào cũng kiếm chuyện với chúng ta. Hôm nay nhất định phải cho các người một bài học nhớ đời.」

Nói đoạn, một đám người cầm đao kiếm xông về phía chúng ta. 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Trần Hoài Cẩm kéo chạy bán sống bán c.h.ế.t, đám người phía sau bám đuổi không buông.

 
"Chàng mau về thành gọi cứu binh, ta ở lại cầm chân chúng!"

"Không được, ta không thể bỏ mặc nàng một mình!"

Ta không thèm nghe lời Trần Hoài Cẩm, dứt khoát đẩy chàng ra, rút thanh kiếm tùy thân chặn đứng đường đi của đám người đó. 

Ta cảm thấy lúc này mình thật sự quá ngầu, rất có khí thế của một chủ gia đình.

Đáng tiếc, Trần Hoài Cẩm cứ nhất định phải tranh giành khí thế đó với ta. 

Chàng không bỏ chạy, mà lại chạy ngược về xe ngựa, lấy ra một thanh kiếm rồi cùng ta xông vào trận chiến. 

Đám người kia rõ ràng nhắm vào ta, nhưng vào khoảnh khắc mấu chốt, Trần Hoài Cẩm lại chắn trước người ta.

Thanh trường kiếm đ.â.m xuyên qua bụng chàng, m.á.u nhuộm đỏ thẫm một mảng. 

Chàng mất hết sức lực, không khống chế được mà ngả người ra sau, rơi tõm xuống dòng sông. 

Dòng nước xiết nhanh ch.óng nuốt chửng thân hình chàng, chỉ trong chớp mắt, bóng người đã biến mất dạng.

Ta không nhớ ngày hôm đó mình đã g.i.ế.c bao nhiêu người, chỉ thấy trước mắt mờ mịt, mặt mũi tay chân đều là vết m.á.u, hổ khẩu và cánh tay đau nhức âm ỉ. 

Nhị đương gia phát hiện chúng ta mãi không về, vội vàng dẫn người đi tìm. 

Ta nắm lấy tay huynh ấy, khóc không thành tiếng:

"Trần Hoài Cẩm... mất tích rồi."

Ta đã làm mất một người quan trọng nhất. Chúng ta tìm kiếm bên bờ sông suốt một đêm, nhưng không thấy gì cả. 

Bách tính Dương Châu nói, con sông đó từng dìm c.h.ế.t không biết bao nhiêu người, kẻ nào rơi xuống chưa bao giờ thấy quay trở về.

Ta không cam tâm. 

Trần Hoài Cẩm phúc lớn mạng lớn, chắc chắn sẽ không sao. 

Bà Lý từng xem bói cho chàng, nói mệnh cách của chàng rất đặc biệt, là thiên sinh phú quý, nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi. 

Ta chỉ có thể không ngừng tìm kiếm, xuôi theo dòng sông mà tìm, hy vọng chàng bị trôi dạt vào bờ. 

Nhưng ta tìm khắp nơi, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng chàng đâu.

Phương Kỳ an ủi ta, không có tin tức gì có lẽ chính là tin tức tốt nhất.