Ta Cướp Được Một Vị Phu Quân Áp Trại

Chương 13

13

Lần đầu ta gặp Phương Kỳ là khi huynh ấy mười hai tuổi, quần áo rách rưới được cha ta đưa về.

"Xem này, cha tìm cho con một tiểu ca ca, sau này huynh ấy sẽ dạy con đọc chữ viết văn."

Cha đẩy Phương Kỳ đến trước mặt ta. 

Huynh ấy khác hẳn với tất cả chúng ta, làm việc gì cũng câu nệ lễ nghi quy củ. 

Cha nói trước đây xuất thân của huynh ấy không hề tầm thường, cha của huynh ấy là một người cực kỳ lợi hại.

"Lợi hại đến mức nào ạ?"

"Đại khái là, ngay cả Hoàng đế cũng phải nghe lời cha huynh ấy."

Ta nghĩ thế thì đúng là quá lợi hại rồi, nhưng cũng chính vì quá lợi hại nên Hoàng đế mới kiêng dè. 

Khi gia đình Phương Kỳ về Dương Châu thăm thân, Hoàng đế đã hạ lệnh g.i.ế.c sạch cả nhà huynh ấy. 

Phương Kỳ trốn trong xe chở rau mới thoát được ra ngoài, rồi được cha ta cứu mạng.

Kể từ đó, Phương Kỳ khổ công luyện võ. 

Cha ta nói, trong lòng huynh ấy luôn dồn nén một khẩu khí.

"Sáu mươi mấy miệng ăn nhà ta, chỉ còn lại mình ta! Ngươi bảo ta làm sao có thể chấp nhận được! Thay cha báo thù, nợ cha con trả, đó mới là đạo trời!"

Phương Kỳ lại vung kiếm c.h.é.m tới nhưng bị thị vệ chặn lại. 

Ta lo họ sẽ làm hại huynh ấy nên vội chắn trước mặt mọi người. 

Trần Hoài Cẩm phẩy tay cho họ lui ra, rồi lấy một bức thư đưa cho Phương Kỳ.

"Năm đó phụ thân huynh cấu kết đại thần mưu phản, bằng chứng đều ở đây. Tiên đế năm đó cũng đã nhẫn nhịn nhiều lần, cuối cùng mới hạ sát tâm, nhưng ngay cả lúc lâm chung, ngài vẫn luôn nhắc tên cha huynh."

Phương Kỳ lật xem từng trang thư dày cộp, nước mắt không kìm được mà rơi xuống mặt giấy.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Phương Kỳ, ta biết bản tính huynh lương thiện. 

Huynh một lòng báo thù cho cha, không màng đến tính mạng của chính mình. 

Từ lúc ở Ngự hoa viên, huynh đã có thể hạ kịch độc vào bánh, nhưng huynh đã không làm."


Ta đứng bên cạnh Phương Kỳ, nhìn huynh ấy như bị rút cạn sức lực mà ngã ngồi xuống đất. 

Phương Kỳ vốn chẳng màng sống c.h.ế.t, ngày hôm đó, huynh ấy chỉ là lo cho ta. 

Huynh ấy sợ ta cũng ăn phải miếng bánh đó, nên lúc hạ độc đã do dự.

Cuối cùng, Phương Kỳ được đưa về dịch trạm an toàn. 

Tối đó, Trần Hoài Cẩm bí mật ra khỏi cung tìm chúng ta.

"Huynh tài hoa hơn người, không vào triều làm quan thì thật đáng tiếc, huynh có muốn ở lại Kinh thành không?" Phương Kỳ từ chối, huynh ấy muốn về Dương Châu. 

Trần Hoài Cẩm bèn phong cho huynh ấy làm Thái thú, chức quan còn cao hơn cả Tri huyện. 

Phương Kỳ im lặng hồi lâu, cuối cùng quỳ xuống hành đại lễ.

Về đến phòng, Trần Hoài Cẩm đưa cho ta một cái hộp. 

"Đây là gì?" 

"Phượng ấn, nàng có nguyện ý làm Hoàng hậu của ta không?"

Trong hộp là một con dấu tinh xảo. 

Ta từng nghe kể trong thoại bản, đây là thứ mà bao nhiêu nữ nhi thèm khát. 

Ta cầm lên xem kỹ một lượt, rồi cuối cùng đặt lại vào hộp đưa cho Trần Hoài Cẩm.

"Mấy tiểu cung nữ nói họ giỏi chơi bài lá vì các vị nương nương thích chơi. Nhưng ta nghĩ, có lẽ vì họ chẳng còn sự lựa chọn nào khác để mà thích."

Ở trong hoàng cung, ngẩng đầu lên chỉ thấy bốn bức tường bao quanh, áp lực đến đáng sợ. "Ta ngay cả bài lá cũng chẳng thích, ta không hợp đâu."

Ta thích cơn gió tự do nơi núi rừng, thích dòng sông chảy xiết, thích trời cao đất rộng. "Nếu đã như vậy, thì được thôi."

Trần Hoài Cẩm khẽ thở dài, rồi như làm phép, chàng lại lấy ra một cái hộp khác. Bên trong là một tấm lệnh bài.

"Đây là lệnh bài xuất cung. Có nó, nàng có thể tự do ra vào hoàng cung. Ta ban cho nàng một trạch viện ngoài cung, nàng cứ sống cuộc đời nàng muốn. Lúc nào nhớ ta thì vào thăm, khi ta nhớ nàng, ta cũng sẽ ra thăm nàng."

「Trần Hoài Cẩm lấy tính mạng thề với trời, đời này tuyệt đối không hai lòng. Chỉ mong nàng hãy nhớ, thường xuyên vào thăm ta, có được không, thê quân?」

Ta cất miếng ngọc bội đi, chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng của chàng. Ta nghĩ, đây chính là sự lựa chọn tốt nhất.

- HOÀN -