Chương 4:
Ta chớp chớp mắt.
Nàng lại bảo: "Sau này cứ thế mà chửi. Chửi thắng thì có thưởng. Còn nếu chửi thua..."
Nàng ngẫm nghĩ một chút.
"Chửi thua cũng chẳng sao, về nhà luyện tập tiếp."
Ta phì cười, vội nhét hai thỏi bạc vào trong ngực.
Định xoay người rời đi thì chợt nhớ ra một chuyện.
"Phu nhân," ta quay đầu lại, "Đại nhân hôm nay đã cười đấy ạ."
Nàng ngước mắt lên.
"Chỉ một chút thôi." Ta kể, "Ở cổng cung, lúc nô tỳ chửi gã lùn béo kia xong, ngài ấy đã cười."
Nàng im lặng.
Nhưng ta thấy, bàn tay đang bưng chén trà của nàng khựng lại một nhịp.
Ta đi ra sân, trăng đã lên cao. Ta lôi hai thỏi bạc ra, đưa lên ánh trăng soi thử, bạc trắng tinh, lại còn nặng trĩu tay.
Đang thấy sướng rơn thì bỗng nghe phía sau có tiếng ho khan.
Ta quay lại.
Đại nhân đang đứng dưới hiên, vẫn là bộ áo xanh đó, vẫn khuôn mặt ủ dột đó, trong tay bưng một chén trà.
"Ngươi..." Ngài ấy mấp máy môi.
Ta đứng chờ.
Ngài ấy kìm nén nửa ngày, cuối cùng mới thốt ra được một câu:
"Sáng mai, vẫn giờ Dần."
Nói xong, ngài quay người bỏ đi.
Ta nhìn theo bóng lưng ấy, không nhịn được mà bật cười.
Cái người này, đúng là ba cây gậy gõ không ra nổi một tiếng rắm.
Năm.
Ta đã nổi danh ở Bộ Hộ rồi.
Không phải kiểu nổi danh nhờ "người hầu nhà ai", mà là kiểu - ta cứ đứng đó, là có người bắt đầu cúi đầu cắm cúi lật sổ sách.
Ngày đầu chửi Vương Thị lang, ngày thứ hai chửi gã ở bàn bên cạnh, ngày thứ ba...
Ngày thứ ba chẳng còn gì để chửi nữa.
Bởi vì chẳng ai dám đắc tội với ta nữa rồi.
Buổi sáng cùng Đại nhân vào cung, đi đến cửa cung thì thấy mấy vị quan đang đứng nói chuyện. Một người trong số đó quay đầu thấy chúng ta, nụ cười trên mặt cứng đờ, vội kéo tay áo người bên cạnh, mấy người kia lặng lẽ nép sang một bên, nhường ra một lối đi.
Ta ngẩn người, nhìn về phía Đại nhân.
Ngài ấy vẫn khuôn mặt ủ dột đó, cúi đầu bước về phía trước.
Nhưng ta thấy tai ngài lại đỏ lên rồi.
Trong lòng ta vui sướng vô cùng - thế này mới gọi là uy phong!
Vào đến đại sảnh Bộ Hộ, còn kinh ngạc hơn.
Cái bàn chất cao như núi trước kia, giờ đã sạch sẽ đến mức soi gương được luôn rồi.
Ta mỉm cười với ngài ấy.
Đại nhân lập tức cúi đầu, giả vờ như không thấy gì cả.
Ta tìm một góc ngồi xuống, vắt chéo chân rồi bắt đầu ngáp dài.
Đến trưa, cơm canh được mang tới đúng giờ.
Hai món mặn một món rau, vẫn còn bốc khói nghi ngút, lại còn có thêm một đĩa điểm tâm.
Ta đẩy đĩa điểm tâm về phía đại nhân: "Đại nhân, người ăn đi."
Ngài ấy há miệng, định nói gì đó rồi lại thôi.
Tachẳng thèm để ý, cứ tự nhiên thưởng thức bữa trưa.
Cuộc sống thế này, đúng là thoải mái thật!
Cứ thế trôi qua vài ngày.
Mỗi ngày vào cung, chẳng ai dám chặn đường; trưa đến cơm canh đúng giờ; mỗi lúc tan làm, đại nhân cũng về đúng giờ-không còn phải cắm mặt vào đống sổ sách đến tận đêm khuya nữa.
Có hôm, chúng ta vừa ra khỏi cổng cung thì gặp một vị quan trước giờ chưa từng đếm xỉa gì đến đại nhân. Người đó thấy chúng ta từ xa, vậy mà lại tươi cười tiến lại gần, chắp tay nói: "Chu đại nhân, tan làm rồi sao?"
Đại nhân sững sờ một chút, cũng chắp tay đáp lễ.
Gã đó lại nhìn về phía ta, cười rạng rỡ như hoa: "Vị này chính là... người mới tới phủ của đại nhân sao?"
Gã nói tiếp: "Ngưỡng mộ đã lâu, hôm nào rảnh rỗi, chúng ta cùng đi uống trà nhé?"
Ta nén cười, gật đầu đáp lại.
Đợi người kia đi khuất, ta quay sang hỏi đại nhân: "Hắn là ai vậy?"
Đại nhân im lặng một hồi, mới nặn ra được hai chữ:
"... Không quen."
Ta bật cười "phì" một tiếng.
Hôm đó về phủ, bước chân ta nhẹ tênh như có gió đưa.
Vừa bước vào sân, mấy nha hoàn và tiểu nhị đang trò chuyện dưới hành lang thấy ta đi tới liền im bặt, vội vàng cúi đầu né sang một bên.
Ta dừng lại, nhìn họ: "Sao vậy? Trên mặt ta có chữ viết à?"
Một nha hoàn nhỏ lí nhí đáp: "Dạ, không có..."
"Vậy các người trốn tránh cái gì?"
Ta chợt hiểu ra - hóa ra bọn họ sợ mình.
Sợ cái miệng của ta đây này.
Trong lòng ta sướng rơn, cảm giác như sắp bay lên được vậy.
Buổi tối, phu nhân lại gọi ta đến chính viện.
Ta cứ ngỡ lại được tăng tiền tiêu vặt, hí hửng đi ngay.
Kết quả là phu nhân chẳng cho tiền, chỉ bưng tách trà nhìn ta thật lâu.
"Nghe nói," bà lên tiếng, "giờ người ở Bộ Hộ đều gọi ngươi là 'cái miệng nhà họ Chu' à?"
Ta ngẩn người: "... Miệng gì cơ ạ?"
"Ngươi không biết thật sao?" Khóe môi bà khẽ động, có chút bất lực: "Người ta bảo nhà họ Chu nuôi được một cái miệng, biết mắng người, mà mắng xong khiến kẻ khác chẳng thể đáp lại nổi."
Ta gãi gãi đầu: "Đó là họ đồn nhảm thôi ạ..."
"Đồn thế cũng tốt." Bà đặt tách trà xuống: "Cứ tiếp tục đồn đi."
Ta đứng đợi xem còn dặn dò gì nữa không.
Nhưng bà không nói gì thêm, chỉ phất tay cho th.i.ế.p lui ra.
Ta xoay người đi ra, đến cửa thì bỗng nghe thấy bà nói vọng theo một câu:
"Đừng để người ta biết ngươi là ai."
Bước chân ta khựng lại.
Quay đầu nhìn lại bà.
Bà vẫn đang bưng tách trà, gương mặt lạnh lùng như băng sương, chẳng rõ là đang nhắc nhở hay chỉ thuận miệng nói ra.
Ta dạ một tiếng rồi rời đi.
Bước ra tới sân, trăng đã lên cao.
Ta móc số bạc trong ngực ra - mấy ngày nay tích góp được cũng phải mười lượng rồi - đưa lên ánh trăng soi thử, màu bạc trắng bóng, nhìn đẹp làm sao.
"Đừng để người ta biết ngươi là ai."
Ta vừa nghiền ngẫm câu nói ấy, vừa lững thững về phòng.
Ý là sao nhỉ? Sợ ta làm mất mặt phủ sao?
Không đúng.
Bà ấy là sợ người ta biết ta chỉ là một nữ th.i.ế.p mà thôi.
Dẫn th.i.ế.p đi làm cùng, nói ra nghe chẳng ra làm sao cả.
Ta hiểu rồi.
Vậy ta cứ tiếp tục làm 'tùy tùng' của người, dù sao cũng chẳng ai nhận ra đâu.
Sáng sớm hôm sau, ta vẫn dậy vào giờ Dần như mọi khi, theo Đại nhân vào cung.
Vừa vào Bộ Hộ, tìm một góc ngồi xuống, vắt chéo chân rồi bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Gã ngồi bên cạnh thấy ta vào, cái chén trong tay hắn lại run lên bần bật.
Ta nhìn hắn rồi mỉm cười.
Hắn lập tức cúi đầu, giả vờ như không thấy gì.
Đến giờ cơm trưa.
Đang ăn thì bỗng nghe bên ngoài có người nói chuyện.
Tiếng không nhỏ chút nào, cách cánh cửa mà vẫn nghe rõ mồn một:
"Chu đại nhân có ở đó không? Ta tìm Chu đại nhân!"
Ta nhìn sang Đại nhân.
Người khẽ nhíu mày.
Cửa phòng bị người ta đẩy mạnh ra.
Một kẻ bước vào.
Tầm ngoài hai mươi tuổi, mặc áo lụa, tướng mạo cũng không đến nỗi xấu, chỉ là cặp mắt kia - cứ hất lên trời, nhìn người bằng nửa con mắt.
Hắn đảo mắt một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng trên người Đại nhân, rồi cười khẩy.
"Yo, đại ca, đang bận à?"
Đại ca?
Ta sững người, chợt nhớ ra trong xấp tài liệu Phu nhân đưa cho mình có ghi -
Đệ đệ thứ xuất.