Ta Chửi Khắp Hầu Phủ Không Có Đối Thủ

Chương 3

Chương 3:

Ta nhìn về phía đại nhân nhà mình.

 

Ngài ấy vẫn cắm cúi vào đống công văn đó, chẳng hề nhúc nhích.

 

Ta bước tới nói: "Đại nhân, trưa rồi, nên ăn cơm thôi ạ."

 

Ngài ấy ngẩng đầu nhìn ta một cái, gật đầu, rồi lại cúi đầu xuống.

 

"Cơm ở đâu? Để ta đi lấy."

 

Ngài ấy chỉ tay về phía cửa.

 

Ta ra ngoài một vòng, rồi sa sầm mặt mày quay lại.

 

"Đại nhân, họ bảo là...... không có."

 

Cuối cùng ngài ấy cũng ngước mắt nhìn ta.

 

"Ta đã hỏi rồi, người phụ trách cơm nước bảo mỗi phòng được phát theo đầu người, còn bàn mình thì... họ không phát."

 

Khóe miệng trên khuôn mặt đờ đẫn của ngài ấy hơi trĩu xuống.

 

Ta quay người bước thẳng đến bàn bên cạnh, tựa vào góc bàn, cúi đầu nhìn chằm chằm bát canh của gã đó.

 

"Ối chà, đại nhân, ăn uống sung túc ghê nhỉ?"

 

Gã ngẩng đầu nhíu mày: "Ngươi làm cái gì thế?"

 

"Không làm gì cả," ta mỉm cười, "chỉ là muốn hỏi xem – cơm của đại nhân nhà ta, là đứa nào cuỗm đi mất rồi?"

 

Gã đặt bát xuống: "Ngươi hỏi ta? Ta biết đường nào mà trả lời!"

 

"Ngài không biết?" Ta gật đầu, "Vậy ta đổi cách hỏi khác – đống công việc trên bàn đại nhân chúng ta, là tự nó mọc chân chạy tới, hay là đám người các người thấy phiền phức nên đẩy hết cho người hiền lành chịu trận?"

 

Sắc mặt gã biến đổi: "Ngươi ăn nói hàm hồ cái gì!"

 

"Ta ăn nói hàm hồ?" Ta cười khẩy, "Ta ngồi đây cả buổi sáng, nhìn thấy rõ mồn một."

 

"Các người từng đứa một, kẻ uống trà, người ăn bánh, tán gẫu rôm rả, việc thì đùn đẩy hết cho ngài ấy, ngay cả cơm cũng bị các người chặn đường lấy mất."

 

"Cái này gọi là gì?"

 

"Đây gọi là ăn lương triều đình mà không làm việc, ăn cơm nhà nước mà còn bày đặt vô lại!"

 

Những người xung quanh lập tức không dám cười nữa.

 

Gã đập bàn đứng dậy: "Ngươi chỉ là một tên nô tài, mà cũng dám ăn nói với ta như thế!"

 

"Nô tài thì sao?" Ta rướn người về phía trước, vẻ đanh đá nổi lên, "Nô tài mắt không mù, tâm cũng không tối!"

 

"Các người thấy ngài ấy ít nói, tính tình hiền lành nên cứ bắt nạt, đúng là ức h.i.ế.p người quá đáng!"

 

"Có bản lĩnh thì tự cầm bàn tính mà tính toán đi!"

 

"Không có tài cán, chỉ biết trốn ở đây đùn đẩy trách nhiệm, giở trò tiểu nhân, các người tính là cái thứ gì cơ chứ!"

 

"Ngươi... ngươi thật hỗn xược!" Gã tức đến run rẩy.

 

"Ta hỗn xược?" Ta cười lạnh, "Ta còn chưa nói những lời khó nghe hơn đâu đấy."

 

"Đám người các người, chính sự thì dốt đặc cán mai, còn tâm địa xấu xa thì hết trò này đến trò khác."

 

"Đùn đẩy việc cho người khác, bản thân ngồi không hưởng lợi, còn biết xấu hổ là gì không?"

 

Ta chỉ tay vào bàn gã: "Ngươi mà cũng xứng làm quan sao? Cũng xứng khoác lên người bộ quan phục này à?"

 

"Ngoài việc biết trốn sau lưng giở trò khôn vặt, tranh thủ kiếm lợi, ngươi còn làm được cái gì nữa?"

 

Ăn cơm triều đình mà làm chuyện thất đức, ngay cả c.h.ó còn biết giữ phép tắc hơn ngươi!

 

Mặt hắn đỏ gay như gan heo, chỉ tay vào ta: "Ngươi, ngươi..."

 

Ta chẳng hề nhượng bộ, miệng lưỡi nhanh nhảu:

 

"Ta làm sao? Ta nói sai chỗ nào à?

 

Các ngươi đúng là phường bắt nạt kẻ yếu, nịnh nọt kẻ mạnh, gặp người dễ nói chuyện là tìm cách h.ã.m hại đến cùng!

 

Có bản lĩnh thì đi làm việc đi, đi đối chiếu sổ sách đi!

 

Chỉ biết trốn ở đây đùn đẩy trách nhiệm, cắt cơm, gây khó dễ cho người khác, không thấy xấu hổ à!"

 

Ta dừng lại một chút, đổi sang chiêu mới:

 

"Ta thấy các ngươi chẳng qua chỉ là một lũ bùn nhão không trát nổi tường.

 

Làm quan mà cứ như hạng ăn không ngồi rồi, làm việc thì hời hợt như gió thoảng qua tai.

 

Sổ sách không tính, văn thư không lật, việc không gánh, chỉ giỏi mở miệng ăn cơm thiên hạ, cướp đoạt công lao của người khác.

 

Triều đình nuôi loại người như các ngươi, còn chẳng bằng nuôi mấy con c.h.ó giữ cổng!"

 

Hắn tức đến run bần bật, không thốt nổi nên lời.

 

Ta bồi thêm một câu:

 

"Các ngươi ngày ngày ngồi đây, mông dính chặt vào ghế không chịu nhấc lên,

 

chỉ biết ăn với uống, việc thì chẳng đụng tay vào,

 

có khác gì lũ quỷ đói ăn đồ cúng trong miếu không?

 

Chiếm chỗ mà không làm việc, đúng là loài sâu mọt của triều đình!"

 

Ta chốt lại câu cuối:

 

"Ta thấy mặt các ngươi dày như đế giày, mục nát đến chảy mủ mà còn không chịu cút đi.

 

Giữ các ngươi lại đây chỉ tổ thêm loạn, kéo chân người khác,

 

mau cút về bụng mẹ mà tái tạo đi, đừng ở đây làm bẩn mắt người khác!"

 

Cả căn phòng im phăng phắc.

 

Hắn đứng đực ra đó, toàn thân run rẩy, nửa chữ cũng không cãi lại được.

 

Vô dụng thật.

 

Với cái năng lực chiến đấu này, còn chẳng bằng đứa trẻ năm tuổi nhà hàng xóm của ta.

 

Ta lười chẳng buồn nhìn nữa, xoay người quay về bên cạnh đại nhân rồi đứng đó.

 

Chẳng bao lâu sau, cửa mở.

 

Một tiểu lại bưng hộp cơm, cúi đầu chạy như bay tới, đặt xuống rồi chạy biến.

 

Ta mở hộp cơm ra, hai món mặn một món rau, canh nóng vẫn còn bốc khói.

 

Ta đưa đôi đũa cho đại nhân, điềm nhiên nói:

 

"Đại nhân, dùng cơm đi."

 

Ngài nhìn ta, há miệng, nửa ngày không nói nên lời.

 

Bốn.

 

Mãi mới đợi được tới lúc tan làm, ta đi theo đại nhân về phủ.

 

Lúc ra khỏi cổng cung, ta quay đầu nhìn lại cổng Hộ Bộ, không nhịn được mà bật cười.

 

Đại nhân đi phía trước, cúi đầu hỏi: "Cười cái gì?"

 

"Không có gì ạ."

 

"Chỉ là nhớ tới cảnh sáng nay lúc vào cửa, vẫn còn kẻ chặn đường không cho đi. Giờ thì hay rồi, thanh tịnh hẳn."

 

Hắn không nói gì, nhưng ta thấy vành tai hắn lại đỏ ửng.

 

Suốt dọc đường im lặng.

 

Về tới phủ thì trời đã nhá nhem tối. Ta vừa định về phòng mình nằm nghỉ thì nha hoàn đến truyền lời: "Phu nhân gọi cô qua đó."

 

Ta liền đi tới chính viện.

 

Trong phòng đã thắp đèn, phu nhân ngồi ghế trên, tay bưng chén trà, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như sương tuyết.

 

Ta đứng đó, đợi nàng mở lời.

 

Nàng ngước mắt đánh giá ta, từ trên xuống dưới, rồi từ dưới lên trên, nhìn đến mức ta thấy gai người.

 

Sau đó nàng đặt chén trà xuống.

 

"Nghe nói, hôm nay ở cổng cung, ngươi mắng Vương Thị lang đến mức hắn không nói nên lời?"

 

Ta ngẩn người: "Phu nhân biết rồi ạ?"

 

"Người của Hộ Bộ có quen kẻ trong phủ mình, tan làm là truyền tin về ngay." Nàng nói, "Nghe bảo ngươi chỉ tay vào mặt người ta, hỏi xem họ có tính nổi sổ sách không, hỏi đến mức mặt kẻ đó trắng bệch ra."

 

Ta gãi gãi đầu: "Cũng không có chỉ thẳng vào mũi... chỉ là thuận miệng nói vài câu thôi ạ."

 

"Thuận miệng?" Khóe miệng nàng khẽ động, "Thuận miệng mà khiến người ta ba ngày không ngẩng đầu lên nổi sao?"

 

Ta không biết nên nói gì, cứ đứng đó bất động.

 

Nàng lại hỏi: "Vậy sau đó thì sao? Bữa cơm trưa là thế nào?"

 

Ta đành phải thuật lại chuyện buổi trưa một lần nữa - từ việc phát hiện đống hồ sơ chất cao như núi trên bàn Đại nhân, đến chuyện đi hỏi về cơm nước, rồi khiến kẻ kia nghẹn họng không nói nên lời.

 

Thiếu phu nhân bưng chén trà lên, che khuất khuôn mặt.

 

Đôi mắt nàng khẽ cong lại.

 

 

Đặt chén trà xuống, vẻ mặt nàng lại khôi phục vẻ băng giá như cũ, rồi hất cằm về phía bên cạnh.

 

Một nha hoàn bưng khay lại gần, bên trên đặt hai thỏi bạc trắng sáng, ít nhất cũng phải năm lượng.

 

"Cầm lấy đi." Thiếu phu nhân nói.

 

Ta có chút không dám nhận: "Phu nhân, đây là..."

 

"Tiền tiêu vặt hàng tháng." Nàng nói, "Vốn mỗi tháng là hai lượng, ngươi mới làm có một ngày mà đã được thưởng nửa năm rồi."