Ta Chửi Khắp Hầu Phủ Không Có Đối Thủ

Chương 5

Chương 5:

Sáu.

 

Ta ngồi im bất động, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng.

 

Cả phòng người đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn, đũa trên tay ai nấy đều khựng lại giữa không trung.

 

Loại chuyện vặt này hai ba ngày lại diễn ra một lần, ta đã sớm ngán tận cổ. Nhưng hôm nay thì khác - tất cả bọn họ đều đang nhìn ta.

 

Ai cũng biết tùy tùng mới của nhà họ Chu cái miệng rất độc, mấy hôm trước vừa chửi cho Vương thị lang không ngẩng đầu lên nổi. Hôm nay họ muốn xem ta thu phục vị nhị công tử này như thế nào.

 

Gã công tử kia lắc lư đến trước bàn, tựa người vào mép bàn, vắt chân chữ ngũ:

 

"Đại ca, trong túi có rủng rỉnh không? Cho ta mượn chút đi."

 

Đại nhân cúi đầu, chẳng nói lấy một tiếng.

 

Người trong phòng ai nấy đều vươn cổ dài như ngỗng.

 

Ta chậm rãi đặt đũa xuống, đứng dậy, đi tới trước mặt hắn, liếc mắt quét một vòng.

 

"Ối chà, cứ ngỡ ai chứ." Ta mở miệng chẳng có lấy một lời hay ho, "Hóa ra là con sói mắt trắng nhà họ Chu, lại đến đòi ăn chực đấy à."

 

Hắn ngẩn ra, giận dữ ngẩng đầu: "Ngươi nói gì?"

 

"Ta nói là -"

 

Ta nhổ nhẹ xuống đất một cái, "C.h.ó đến nhà còn biết vẫy đuôi xin miếng cơm, còn ngài thì hay rồi, đuôi chẳng vẫy, móng vuốt đã vươn ra đòi cướp, chẳng bằng cả một con c.h.ó."

 

Mặt hắn đỏ bừng lên, chỉ tay vào ta gào lên: "Cái thứ c.h.ó má nhà ngươi -"

 

"C.h.ó má thì làm sao?" Giọng ta còn to hơn hắn, "Ngài vội cái gì? Ta còn chưa nói xong đâu.

 

Hôm nay ngài chui ra từ cái xó bẩn thỉu nào thế? Là bò từ lỗ c.h.ó ra, hay nhảy lên từ hố phân đấy? Người ngợm toàn mùi, làm người ta buồn nôn không nuốt nổi cơm!"

 

Mấy người bên cạnh hít sâu một hơi lạnh.

 

Hắn tức đ.i.ê.n người lao tới: "Đồ nô tài khốn kiếp, chán sống à!"

 

"Nô tài thì làm sao?"

 

Ta lập tức né ra sau lưng Đại nhân, chỉ thò đầu ra mắng, "Nô tài cũng biết cần mặt mũi, biết ở sạch, đâu như kẻ nào đó, bùn nhão không trát nổi tường, cái xương cũng hèn hạ, sinh ra chỉ biết bòn rút anh em, đào mỏ cha ruột!"

 

Ta chỉ thẳng vào mặt hắn, chửi vừa nhanh vừa thâm:

 

"Ngài tự nhìn lại cái bộ dạng chếc tiệt của mình đi!

 

Hốc mắt thâm sì như bị ai nện cho một trận, mặt mũi dầu mỡ, cạo ra chắc được ba đĩa xào!

 

Cái áo kia nhăn nhúm như cọng cải muối, từ Tết đến giờ chắc thiu thối hết cả rồi phải không?

 

Cũng không thấy xấu hổ, không thấy nhục à!"

 

Hắn tức đến run cả người, nhưng vì bị đại nhân ngăn lại nên chẳng thể ra tay.

 

"Đại nhân đừng có trợn mắt nhìn ta." Ta bĩu môi, nở nụ cười đầy châm biếm: "Ta chỉ thắc mắc là, mặt mũi ngài khó coi, ăn mặc thì luộm thuộm thế kia, sao còn dám vác mặt ra đường cơ chứ?

 

Hay là đến cái gương trong nhà cũng chê ngài bẩn, tự vỡ tan tành rồi?"

 

"Ngươi...!"

 

"Ta làm sao? Ta thế nào?" Ta chẳng cho hắn lấy một cơ hội chen lời:

 

"Lần trước ngài đến mượn hai lượng, lần trước nữa mượn ba lượng, lần trước trước nữa mượn tận năm lượng.

 

Tính ra cả năm qua, số tiền ngài mượn đủ để mua một con lừa khỏe rồi đấy!

 

Lừa ít nhất còn biết kéo cối xay, còn ngài thì sao? Ngài làm được cái tích sự gì?

 

Ăn, nhậu, chơi bời, cờ bạc, ngửa tay xin tiền là ngài đứng nhất!

 

Còn làm lụng, cống hiến, làm người, tranh đua thì ngài đứng bét!"

 

Ta cười lạnh, mỗi câu mỗi chữ đều nhắm thẳng vào tim hắn:

 

"Nghe nói cái chức quan này của ngài là bỏ tiền ra mua mà có?

 

Tiền mua quan là của lão gia, tiền đi chơi gái là đi vay, ngay cả áo mặc trên người, cơm ăn trong miệng, toàn là đồ thừa của kẻ khác!

 

Ta hỏi ngài này – cả đời này, ngài đã tự tay kiếm nổi một đồng nào chưa?

 

Đôi bàn tay kia của ngài sinh ra là chỉ để ngửa lên xin xỏ thôi sao?

 

Khác gì lũ ăn mày đầu đường xó chợ đâu!"

 

Hắn bị ta mắng đến mức mặt lúc tím lúc trắng, đôi tay run như cầy sấy.

 

Ta tiếp tục bồi thêm, lời lẽ sắc lẹm:

 

"Ngài cũng đừng có giả câm giả điếc. Nhìn cái điệu bộ câm như hến của ngài, ta lại nhớ đến một câu thế này –

 

C.h.ó ghẻ leo tường, tự tưởng mình là nhân vật gì cho cam, thực ra chẳng qua chỉ là cái loại không xương sống, mềm nhũn!"

 

Người xung quanh nghe vậy suýt nữa thì phun cả trà ra ngoài.

 

Ta lùi lại một bước, liếc nhìn hắn đầy khinh bỉ:

 

"Trên người ngài, có thứ gì là của chính ngài không hả?

 

Quan thì mua, việc thì làm kiểng, áo quần thì đi ké, tiền tiêu vặt thì đi cướp!

 

Ngài chẳng khác nào con giòi bám ký sinh, bám vào nhà họ Chu để hút m.á.u rỉa thịt!

 

Cũng phải, cái mặt dày hơn tường thành như mẹ ngài thì mới dám vác mặt đến đây mỗi ngày!"

 

Vừa nhắc đến mẹ hắn, hắn liền vùng ra khỏi tay người giữ.

 

Ta cười càng lạnh lẽo hơn:

 

"Sao thế? Đụng trúng chỗ đau rồi à?

 

Năm xưa mẹ ngài vào cửa, chẳng phải oai phong lắm sao? Chèn ép chính thất, giành giật quyền hành, không coi ai ra gì.

 

Sao lại đẻ ra cái thứ phế vật như ngài cơ chứ?

 

Ăn chơi đàng đ**m, hại anh em, báo hại cha già, mất hết thể diện, làm ô uế gia phong!"

 

Hắn gào lên: "Ngươi dám chửi mẹ ta?"

 

"Ta chửi đấy, thì sao nào?" Ta không hề lùi bước, giọng đanh thép:

 

"Nếu ta là mẹ ngài, năm xưa đã bóp chếc ngài trong cái tã rồi!

 

Để khỏi phải sống trên đời này làm mất mặt, làm ghê tởm người khác, hại cửa hại nhà!

 

Nuôi thứ như ngài, còn chẳng bằng nuôi con c.h.ó cắn càn!"

 

Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, run rẩy không đứng vững.

 

Ta lạnh lùng buông một câu:

 

"Thiếu tiền thì về tìm mẹ ngài mà đòi. Đừng có ngày nào cũng vác mặt đến đây, đại nhân nhà ta không nợ ngài, càng không phải cái máy rút tiền cho ngài!"

 

Ta xoay người ngồi lại vào ghế, nâng bát tiếp tục ăn cơm.

 

Hắn đứng thẫn thờ một lúc lâu rồi hất tay áo định bỏ đi.

 

Khi hắn ra đến cửa, ta chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ buông một câu thản nhiên:

 

"Đứng lại."

 

Bước chân hắn khựng lại.

 

Ta gắp miếng rau, chậm rãi nói từng từ như cứa vào tim:

 

"Về mà soi gương xem cái bộ dạng ma trơi của mình đi -

 

Cóc ghẻ đòi leo đĩa cân, tự xưng là nhị công tử, thực chất chỉ là cái thứ không tài cán, không cốt cách, không liêm sỉ!"

 

Hắn quay phắt lại trừng mắt nhìn ta, nhưng nửa chữ cũng không thốt ra nổi.

 

Ta chẳng buồn liếc mắt nhìn, cứ điềm nhiên ăn tiếp.

 

"Ầm" một tiếng, cánh cửa bị đóng sập lại đầy giận dữ.

 

Cả căn phòng yên ắng như nghĩa địa.

 

 

Ta nhai thịt, cắn bánh, dầu mỡ thơm phức tràn đầy miệng.

 

Vừa rồi mắng hăng quá, giờ nghĩ lại ta cũng thấy hơi sợ, thật sự lo gã sẽ lao vào cho ta hai đấm.

 

Đám quan lại trong phòng ai nấy đều rụt cổ lại, thở mạnh cũng không dám.

 

Đến lúc này họ mới hiểu ra - chuyện ta mắng họ lúc nãy, coi như vẫn còn là khách khí và nể mặt lắm rồi.

Bảy.

 

Vừa về đến nơi, ta đã biết gã thứ đệ kia sẽ không đời nào chịu bỏ qua.

 

Quả nhiên, chân vừa bước qua cửa phủ, quản gia đã tiến lại gần: "Lão gia gọi hai vị qua chính sảnh."

 

Ta và Đại nhân nhìn nhau một cái.

 

Hắn vẫn giữ gương mặt vô cảm như thường lệ, không nhìn ra chút biểu cảm nào. Nhưng ta lại thấy những đốt ngón tay đang buông thõng bên hông của hắn hơi trắng bệch.

 

Trong chính sảnh, đèn đuốc sáng trưng.

 

Vừa bước chân vào, ta đã nhìn rõ trận thế bên trong -

 

Ghế chính giữa là Lão gia, tầm năm mươi tuổi, khuôn mặt đanh lại, không nhìn ra là giận hay là cáu.

 

 

 

Bên cạnh là phu nhân - chính thất, thân mẫu của Đại nhân. Bà cúi đầu, tay nắm chặt khăn tay, không nói nửa lời.

 

Quả đúng như tài liệu ghi chép, tính cách giống hệt Đại nhân, đúng kiểu "đánh ba gậy không hắt ra nổi một tiếng".

 

Phía dưới nữa, gần chỗ Lão gia, Di nương đã dọn ghế ngồi sát bên cạnh, tay cầm khăn che mặt, khóc nức nở từng hồi, cơ thể cứ run lên bần bật, trông õng ẹo như cành liễu trước gió.

 

Bên cạnh bà ta là gã thứ đệ.

 

Vị thiếu gia đó lúc này không khóc nữa, chỉ có đôi mắt đỏ hoe, vừa thấy ta vào đã trừng mắt lườm ta một cái sắc lẹm.

 

Còn phía bên kia -

 

Thiếu phu nhân ngồi dưới tay phu nhân, gương mặt lạnh như băng. Nàng nâng chén trà, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, như thể không nhìn thấy đám người trong phòng này vậy.

 

Phân chia rõ ràng như nước sông với nước giếng.

 

Một bên là Lão gia, Di nương, thứ đệ.

 

Một bên là phu nhân, Thiếu phu nhân.

 

Giữa hai bên ngăn cách bởi một lằn ranh vô hình.

 

Ta và Đại nhân đứng ngay cửa, lại giẫm đúng lên lằn ranh ấy.

 

Lão gia cất tiếng: "Vào đi."

 

Đại nhân sải bước đi vào, ta theo sát phía sau hắn.

 

Đứng yên tại chỗ.

 

Di nương khóc càng to hơn, vừa khóc vừa lấy khăn lau mắt, lau xong còn liếc nhìn về phía Lão gia, thấy ông đang nhìn mình, bà ta lại càng gào khóc thảm thiết.

 

"Lão gia, người phải làm chủ cho Nhân nhi của th.i.ế.p đó -"

 

Bà ta nức nở: "Hắn chỉ là một tên nô tài, vậy mà giữa thanh thiên bạch nhật, mắng Nhân nhi không ra gì, lời lẽ nhơ bẩn vô cùng, đến cả th.i.ế.p mà hắn cũng không tha... Như thế này... sau này Nhân nhi còn mặt mũi nào để ra ngoài gặp người nữa..."