Có nghệ sĩ lừng lẫy một thời từ thập niên bảy mươi của thế kỷ trước đến chúc thọ, cùng Bà cụ Trình cắt bánh kem trên sân khấu, thực hiện nghi thức chạm má vô cùng thân thiết, cánh phóng viên ở dưới sân khấu ra sức bấm máy tách tách. Giọng của người dẫn chương trình truyền ra từ chiếc micro, làm rung động cả màng nhĩ cô. Mọi giác quan đều như rơi vào trạng thái mất trọng lực. Toàn bộ cảnh tượng trước mắt trở nên méo mó. Nụ cười của Bà cụ Trình thật vặn vẹo. Giọng nói của người nghệ sĩ kia như phải đi qua mấy tầng loa khuếch đại. Ngay cả sàn nhà dưới chân cũng mềm nhũn ra.
Cô bước trở lại, liền nghe thấy Cao Hân đang ngồi trong bàn tiệc cố tình hỏi han: “Cô Trình và cô Hà đã đi đâu mà lâu thế nhỉ? Nhưng nghe nói hai người họ là bạn thân, chắc là lâu ngày không gặp nên cùng nhau ôn lại chuyện cũ rồi.”
Hai anh em nhà họ Trình liếc nhìn nhau một cái. Đúng lúc này, Trình Nhất Thanh một lần nữa ngồi xuống ghế, tiếp lời Cao Hân: “Đều là người một nhà cả, muốn gặp mặt đâu cần phải đợi đến những dịp như thế này, ngày thường cũng có thể gặp mà.”
“Phải đó, đều là người một nhà.” Trình Quý Trạch lên tiếng, lời nói đầy ẩn ý.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình đang hết lời ca ngợi nửa đời trước đầy ly kỳ của Bà cụ Trình. Bà cụ Trình được Ông Trình Lớn cùng Trình Quý Khang hờ hững dìu đỡ, cùng bước lên khán đài. Bà diện một bộ sườn xám lụa màu hồng đào dáng rộng tay áo lớn, nụ cười tràn ngập gương mặt, lớp trang điểm đậm trên mặt cũng phô trương chẳng kém gì bức khánh hoa đỏ rực rỡ hiên ngang dựng phía sau, nhưng người ta lại gọi đó là nét tướng phú quý.
Người dẫn chương trình vốn có kinh nghiệm dẫn dắt các chương trình tạp kỹ lớn, nay đã tiến vào giai đoạn quảng cáo cho Trình Ký, tự nhiên là nói năng vô cùng lưu loát, hoàn toàn làm chủ được sân khấu: “Hiện nay, phần lớn các cửa hàng bánh ngọt truyền thống ở Hồng Kông đều bắt đầu từ những cửa hàng bánh nhỏ trong khu phố, tay trắng lập nghiệp. Nhưng Trình Ký lại có đôi chút khác biệt, năm xưa tiệm chính được mở tại Quảng Châu, từng phục vụ cho cả Lưỡng Quảng Tổng đốc, Khâm sai Đại thần…”
Nhân viên phục vụ bắt đầu bưng từng chiếc khay đi vào, trên khay không phải là món ăn nào cả, mà chính là bánh trung thu của Trình Ký Hồng Kông. Người dẫn chương trình mỉm cười nói: “Trình Ký đi từ Quảng Châu đến Hồng Kông, thay đổi là địa điểm, nhưng bất biến chính là truyền thống và nghi thức của người Trung Hoa. Các thợ làm bánh trung thu của Trình Ký chúng tôi có một nghi thức mở lò vô cùng đặc biệt: bái thần, cầu phúc, phát lì xì…”
Trình Nhất Thanh ghé sát qua, nhỏ giọng hỏi Trình Quý Trạch: “Thật vậy sao anh?”
“Ừm, thợ làm bánh trung thu ở Hồng Kông đều như vậy cả, đây là tiếp nối truyền thống từ thời nhà Thanh.”
“Cũng đúng, dù sao thì đến thập niên bảy mươi các anh mới phế bỏ Đại Thanh luật lệ, không được phép nạp thiếp nữa mà.” Trình Nhất Thanh mỉm cười trêu chọc.
Trình Quý Trạch cũng bật cười.
Từ góc độ vị trí của Hà Trừng đang ngồi, vừa vặn có thể nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ đang khẽ khàng nói cười, lại thấy bàn tay Trình Quý Trạch đặt dưới bàn đang nhẹ nhàng nhéo nhéo mu bàn tay của Trình Nhất Thanh. Cô bỗng nhiên cảm thấy có chút ghen tị. Nhưng điều cô không biết chính là, sau khi kết hôn, hai người này chẳng hề cãi vã, tranh chấp ít hơn ai bao giờ.
Lúc này ở trong bàn tiệc, Trình Nhất Thanh cảm thấy vô cùng nhàm chán, cô cúi đầu nhìn móng tay của mình, bất thình lình nghe thấy Cao Hân ghé vào tai hỏi: “Khiến cô cảm thấy tẻ nhạt rồi sao?”
“Dạ không.” Cô ngẩng đầu, dùng lời khách sáo để đáp lại.
Cao Hân mỉm cười: “Những dịp như thế này vốn dĩ là vậy, từ từ rồi sẽ quen thôi.”
Hà Trừng lúc nãy cũng nói như thế. Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, liệu có từng ai nghĩ qua, thật ra cô chẳng hề muốn thích nghi, cũng chẳng hề muốn tập quen với nó?
Cao Hân lại khẽ cười nói tiếp: “Đều là người một nhà cả, thực ra Trình Ký Quảng Châu và Trình Ký Hồng Kông đã sớm nên ngồi lại cùng nhau ăn một bữa cơm rồi.”
Trước khí đến đây, Trình Quý Trạch đã từng nói với Trình Nhất Thanh rằng Cao Hân là người giỏi dò hỏi lời nói của người khác nhất. Trong lòng Trình Nhất Thanh tuy có vô vàn suy nghĩ, nhưng trên mặt cô chỉ mỉm cười thản nhiên.
Lúc này, người dẫn chương trình trao micro cho Bà cụ Trình, bà lên tiếng: “Kính thưa quý vị thân bằng quyến thuộc cùng các bạn bằng hữu bên giới truyền thông báo chí. Hôm nay là đại thọ tuổi tám mươi của tôi, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến từng vị khách quý đã đến tham dự bữa tiệc thịnh soạn tối nay. Chính sự hiện diện của mọi người đã làm cho đêm nay càng thêm phần ý nghĩa.”
Trình Nhất Thanh chỉ cảm thấy những lời khách sáo này vô vị đến tột cùng. Ngay khi Bà cụ Trình đang phát biểu, nơi lối vào bỗng xuất hiện hai hàng dài nhân viên phục vụ, trên tay bưng những chiếc khay, đang lần lượt nối đuôi nhau bước vào.
Bà cụ Trình tiếp tục: “Trình Ký Hồng Kông đã trải qua biết bao sóng gió thăng trầm trong suốt những năm qua, nhưng những chiếc bánh ngọt của chúng tôi vẫn luôn đồng hành cùng sự trưởng thành của bao thế hệ người dân Hồng Kông, hơn thế nữa còn lừng danh khắp vùng Quảng Đông – Hồng Kông – Ma Cao, xuất khẩu đi khắp trong và ngoài nước.”
Nhân viên phục vụ bưng bánh ngọt Trình Ký lên cho từng bàn, nằm chính giữa những dĩa bánh ngọt ấy chính là bánh trung thu Trình Ký Hồng Kông, gồm có đậu đỏ hoa hồng, bơ dừa nạo, hạt sen trứng muối, nhân bánh vô cùng đầy đặn.
Bà cụ Trình: “Đối với người Trung Hoa, chiếc bánh trung thu tượng trưng cho sự đoàn viên và hòa mục. Mà nhà họ Trình chúng tôi, chính là một tập thể đoàn kết dùng chiếc bánh trung thu truyền thống để gửi gắm ân tình, chất chứa tâm huyết của mấy thế hệ. Cho dù giông bão bên ngoài có thay đổi ra sao, trái tim của người một nhà chúng tôi vẫn luôn gắn kết chặt chẽ, sẽ mãi giữ gìn sự nghiệp và sự kế thừa này.”
Trình Quý Khang cũng đang ở trên sân khấu, anh chợt nhận ra Bà cụ Trình muốn nói điều gì. Trong mắt anh thoáng qua chút thần sắc phức tạp, nhưng ngay sau đó liền khôi phục lại nụ cười thường thấy trước mặt mọi người. Ánh mắt Trình Quý Trạch lướt qua Cao Hân, thấy cô mỉm cười nhẹ, anh bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó.
Bà cụ Trình: “Dạo gần đây, bên ngoài thỉnh thoảng có lời đồn đại về việc nội bộ gia tộc chúng tôi bất hòa. Tại đây, tôi muốn mượn dịp công khai và trang trọng này để làm rõ, những điều đó chỉ là sự hiểu lầm và suy đoán vô căn cứ của người ngoài mà thôi. Bánh trung thu tượng trưng cho sự đoàn viên hòa mục, cũng giống như tinh thần gia tộc của chúng tôi vậy.”
Trình Quý Khang ở trên sân khấu chạm ánh mắt với Ông Trình Lớn, nhưng gương mặt hai người đều nở nụ cười, khéo léo che giấu thật chặt tâm tư riêng của mình.
Bà cụ Trình: “Điều khiến tôi vô cùng an lòng chính là con trai tôi cùng hai đứa cháu nội, chúng không chỉ kế thừa cái tâm độc đáo trong việc làm bánh trung thu của chúng tôi, mà còn tiếp nối gia phong tốt đẹp luôn tương trợ lẫn nhau, cùng nhau tiến bước giữa các thành viên trong gia tộc. Tôi xin tuyên bố tại đây, những tin đồn bên ngoài về việc tranh chấp cổ phần nội bộ gia tộc hoàn toàn không đúng sự thật.”
Trình Quý Khang vốn không giỏi che giấu, sắc mặt liền sa sầm xuống. Hà Trừng đang ngồi dưới khán đài, ánh mắt cũng trầm xuống theo, cô thừa hiểu lời này của Bà cụ Trình một khi đã nói ra thì chẳng khác nào chặt đứt con đường chuyển nhượng cổ phần. Chỉ có Ông Trình Lớn ở trên sân khấu là vẫn tươi cười rạng rỡ, chăm chú lắng nghe Bà cụ Trình phát biểu: “… Hy vọng chúng sẽ tiếp tục phát huy và làm rạng danh sự nghiệp gia tộc của chúng tôi, để vị ngọt ngào này được truyền thừa qua đôi tay của chúng, khiến cho thương hiệu của chúng tôi không chỉ trở thành ký ức của vị giác, mà còn là chiếc cầu nối gắn kết tình cảm của mỗi một gia đình.”
Các phóng viên đều vây kín phía dưới sân khấu, hướng về phía mấy người Bà cụ Trình mà bấm máy tách tách không ngừng. Cũng có người hướng thẳng ống kính về phía bàn của Trình Quý Trạch, muốn bắt trọn vài biểu cảm trên gương mặt họ, nhưng ngoại trừ Trình Nhất Thanh hơi mở to mắt ra, những người còn lại chỉ ngẩng đầu mỉm cười, âm thầm vỗ tay.
Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh nhìn nhau một cái, trong lòng thầm nghĩ, Ông Trình Lớn thật sự quá tài giỏi, rốt cuộc ông ta đã tiếp cận Bà cụ Trình bằng cách nào, và đã thương lượng điều kiện gì với bà ấy chứ?
Ngày hôm nay là một ngày vui mừng hớn hở của giới truyền thông toàn Hồng Kông, bởi vì bộ phim truyền hình gia đình dài tập đầy kịch tính của nhà họ Trình lại đạt đến một cao trào mới, mà những bức ảnh họ chụp được tại hiện trường và câu chuyện thị phi viết ra sau khi trở về đủ để người dân Hồng Kông bàn tán xôn xao suốt một thời gian dài. Hôm nay cũng là một ngày đáng để ăn mừng của Ông Trình Lớn, bởi vì ông vẫn là cổ đông cá nhân lớn nhất. Mọi thứ đều không thay đổi, đó chính là sự thay đổi tốt đẹp nhất. Chỉ có Trình Quý Khang và Hà Trừng là mừng hụt một phen, người trước thì không giữ được bình tĩnh, cơ mặt co giật, khóe miệng mím chặt, người sau lại rất giỏi giao thiệp với truyền thông nên không để lộ ra nửa điểm sơ hở.
Tiệc mừng thọ kết thúc, sau khi tiễn toàn bộ người thân và khách quý ra về, Hà Trừng khoác tay Trình Quý Khang bước ra ngoài, đối mặt với những câu hỏi đầy ác ý của truyền thông Hồng Kông, cô vẫn nở nụ cười rạng rỡ: “Cái gì cơ? Bà cụ Trình đều đã bảo là không có chuyện đó rồi, các anh chị đừng có viết bậy.”
Người đi ở phía trước nhất là Bà cụ Trình, được Ông Trình Lớn cùng Cao Hân dìu đỡ, vừa cười híp mắt vừa bước ra ngoài. Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh đi ở cuối cùng, tụt lại phía sau hai người Trình Quý Khang. Phóng viên của một tờ tuần san nọ liếc nhìn vợ chồng Trình Quý Trạch một cái, bỗng nhiên cười hì hì hỏi Hà Trừng: “Cô Hà này, cô nghĩ khi nào mình mới có thể gả vào nhà họ Trình đây?”
Đêm hôm nay, Hà Trừng đã phải gánh chịu quá nhiều sự ác ý. Trình Quý Khang là kẻ thất bại trong cuộc chiến này, thế nhưng người phải hứng chịu những lời châm biếm giễu cợt của truyền thông Hồng Kông lại là người phụ nữ bên cạnh anh. Các phóng viên ùa lên, dồn dập đặt câu hỏi cho Hà Trừng, nào là “Sau này cô có còn đi ăn món Triều Châu với Bà cụ Trình nữa không?”, “Mối quan hệ giữa Anh Trình Lớn và cô có bị ảnh hưởng hay không?”, “Cô có còn liên lạc với Diệp Lệnh Xước nữa không?”
Cô thừa biết một bộ phận truyền thông chính là loài hút máu, bọn họ tìm cách xúc phạm, chọc giận ta, để rồi khi ta mất kiểm soát thì đó chính là lúc bọn họ có được bọc máu béo bở. Nhưng biết là một chuyện, chịu đựng nổi hay không lại là chuyện khác. Cô vẫn giữ nụ cười trên môi, không thốt một lời, giả câm giả điếc.
Dĩ nhiên bọn họ không chỉ nhắm vào một mình cô. Đôi vợ chồng Trình Nhất Thanh lần đầu tiên xuất hiện tại Hồng Kông sau khi kết hôn cũng liên tục bị chặn lại gặng hỏi: “Trình Ký Hồng Kông và Trình Ký Quảng Châu đang có tranh chấp kiện tụng, người nhà kiện người nhà, thưa mợ Trình, mợ nhìn nhận việc này thế nào?”, “Ông Trình Lớn có ý kiến gì về việc con trai trưởng và con dâu đối tụng trước công đường?”, “Liệu vụ kiện này có vì cuộc hôn nhân của hai người mà hòa giải ngoài tòa hay không?”, “Anh Trình Nhỏ, anh có nghĩ mình là người được lợi lớn nhất từ vụ kiện và cuộc hôn nhân này không?”
Trình Nhất Thanh đầy phản cảm, nhưng Trình Quý Trạch lại nắm chặt lấy tay cô, ra hiệu bảo cô đừng nổi giận ngay tại chỗ, đồng thời suốt dọc đường vẫn mỉm cười xuyên qua vòng vây của phóng viên. Khi hai người dắt tay nhau chen ra ngoài, lại nghe thấy có phóng viên đuổi theo hỏi dồn: “Anh Trình, cô Trình, hai người dự định chừng nào mới có em bé? Có phải muốn giành sinh ra thế hệ thứ ba của nhà họ Trình trước Trình Quý Khang hay không?”
Trình Nhất Thanh suýt chút nữa đã nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, Trình Quý Trạch liền đưa tay ôm lấy vai cô, không ngừng gật đầu với các phóng viên xung quanh nói: “Cảm ơn, làm phiền quá (*), phiền mọi người nhường đường cho một chút.”
(Tiếng Quảng Đông, ở đây tương đương với “xin”, “làm phiền”, có lúc nghĩa là “cảm ơn”)
Trình Nhất Thanh đi lướt qua vai Hà Trừng, nghe thấy phóng viên đang hỏi cô ấy: “Cô Trình đã nhanh hơn cô một bước gả vào đây rồi đó, cô có suy nghĩ gì không?”
Cô nhất thời phẫn nộ, muốn mở miệng nói đỡ cho Hà Trừng vài câu, nhưng Trình Quý Trạch đã ôm chặt lấy cô, nhanh chóng đưa cô rời khỏi vòng vây của phóng viên.
Nhân viên khách sạn đã chờ sẵn ở bên ngoài từ sớm, giúp họ ngăn cản phóng viên và dẫn họ đến phòng nghỉ VIP: “Anh Trình, cô Trình, xin mời nghỉ ngơi ở đây một lát.”
Cánh cửa khép lại, Trình Nhất Thanh bước vào theo sau Trình Quý Trạch, nhìn thấy bên dưới trần nhà cao ráo, trên chiếc sofa bằng da màu đen, Bà cụ Trình đang nhắm mắt dưỡng thần, Ông Trình Lớn ở bên cạnh trò chuyện cùng bà. Cao Hân đang cúi người trước chiếc bàn trà bằng gỗ mun, rót trà cho Bà cụ Trình.
Cũng không rõ Ông Trình Lớn đã nói những gì, chỉ nghe thấy Bà cụ Trình xua xua tay, có chút gắt gỏng: “Khỏi phải nói nữa, lần này tôi là nể mặt đứa nhỏ trong bụng Cao Hân.”
Trình Quý Khang vừa vặn bước chân vào cửa liền cao giọng nói: “Cao Hân, cô làm giả, cô lừa gạt nội!” Hà Trừng ở bên cạnh kéo anh lại, nhưng bị anh hất mạnh ra: “Tôi đã lấy được báo cáo từ bác sĩ riêng của Cao Hân rồi, chị ta căn bản không hề mang thai!”
Anh sải bước lao tới, đi thẳng đến trước mặt Cao Hân. Hà Trừng và Trình Quý Trạch sợ anh trong lúc thịnh nộ sẽ làm ra hành động gì dại dột liền bước nhanh theo sau.
Trình Quý Khang xông về phía Cao Hân nói: “Chị lấy cớ mình có em bé, thông qua người của khách sạn để tiết lộ tin tức cho nội, lại còn gọi điện thoại cho nội, nói đến mức khiến nội mủi lòng. Hành vi của chị rõ ràng là lừa đảo!”
Cao Hân quay lưng về phía anh, vẫn ung dung thong thả tiếp tục rót trà. Đợi anh nói xong, chị ta bỗng ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với Ông Trình Lớn: “Anh thấy chưa, em đã nói là người bên cạnh bác sĩ Hoàng sớm muộn gì cũng bị mua chuộc, chúng ta cần phải đổi người rồi mà. Quả nhiên không sai vào đâu được. Sợ rằng không chỉ riêng em, mà ngay cả thông tin khám sức khỏe của anh cũng đã bị rò rỉ từ lâu rồi.”
Gương mặt Ông Trình Lớn sa sầm lại.
Trình Quý Khang nhìn thấy Cao Hân nói ra những lời này thì càng thêm phẫn nộ, anh quay người nói với Bà cụ Trình: “Nội! Người đàn bà này là kẻ giỏi giở thủ đoạn nhất! Chuyện cổ phần…”
Bà cụ Trình không nói không rằng, chẳng chút mảy may cử động.
Ông Trình Lớn đứng bên cạnh hờ hững lên tiếng: “A Khang, ba đã nói với con rất nhiều lần rồi, làm người thì chớ có hấp tấp hoảng hốt như vậy. Con dùng cái đầu mà suy nghĩ thử xem, nội con vừa mới tuyên bố trước mặt biết bao nhiêu người như thế, sao có thể thay đổi được? Đám phóng viên kia bây giờ đã trở về cắt dựng tin tức, viết bài, in ảnh rồi, làm sao có thể thu hồi lại được nữa?”
“Con có mối quan hệ với hầu hết giới truyền thông bản xứ, tin tức một ngày chưa lên báo thì một ngày vẫn có thể thu hồi được!”
Ông Trình Lớn cười lạnh: “A Khang, mấy năm trước ba đã bảo con không đủ điềm tĩnh, đến nay con vẫn chẳng thay đổi gì. Phóng viên cũng là con người. Tin tức không lên được báo thì người dân không thấy, nhưng cái miệng của phóng viên thì chẳng cách nào bịt lại được đâu.”
Hà Trừng đoán được, Ông Trình Lớn và Bà cụ Trình chẳng biết đã đạt thành thỏa thuận ngầm gì sau lưng từ lúc nào. Hiện tại, nước đổ khó hốt. Cô muốn kéo Trình Quý Khang lại, nhưng lúc này chẳng ai cản nổi anh, anh chỉ hướng về phía Bà cụ Trình: “Nội!”
Bà cụ Trình vẫn không thèm nâng mí mắt, dùng tay chống đầu, bực dọc nói một câu: “Hôm nay là sinh nhật tôi, để tôi yên ổn nghỉ ngơi một chút.”
Trình Quý Khang phẫn uất tột cùng, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Trình Nhất Thanh đứng xa xa nhìn, suýt chút nữa đã tưởng anh sẽ nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, tát cho Cao Hân hai bạt tai. Thế nhưng Cao Hân chẳng thèm đoái hoài, chỉ chăm chú bày biện bộ đồ trà bằng sứ xương, nhẹ giọng hỏi han: “A Trạch, A Thanh, để tôi rót cho hai đứa ly trà nóng.”
Cứ như thể hai người Trình Quý Khang và Hà Trừng không hề tồn tại.
Ông Trình Lớn nói: “Em đang có mang, đừng có đi tới đi lui nữa.”
Cao Hân mỉm cười nhẹ, bấy giờ mới thản nhiên ngồi xuống.
Trình Nhất Thanh quan sát kỹ, Cao Hân tuy tứ chi vẫn mảnh mai, nhưng chiếc đầm chị ta mặc có kiểu dáng suông rộng, lớp trang điểm thanh nhã, quả thực là đã mang thai. Xem ra chị ta đã biết từ sớm việc Trình Quý Khang mua chuộc người của phòng khám, thế là tương kế tựu kế.
Lúc Trình Nhất Thanh phát kẹo mừng cho Trần Tịch Bùi, Trần Tịch Bùi đã kể cho cô nghe vô số chuyện thị phi của các hào môn Hồng Kông, nào là đối tụng trước công đường để tranh giành gia sản, khơi mào cuộc chiến truyền thông; nào là anh trai bị bắt cóc, em trai không chịu bỏ tiền chuộc; nào là anh cả kiện em trai lên Cục Chống th*m nh*ng; nào là cuộc chiến sinh con của các nàng dâu nhà giàu. Trình Nhất Thanh lúc đó còn bảo: “Nhà họ Trình ở Hồng Kông cũng chẳng tính là hào môn thế gia, làm sao mà ly kỳ đến mức đó được.”
Nhưng bây giờ cô đã biết rồi, chỉ cần có lợi ích thì sẽ có kịch tính. Còn như mê tín dị đoan hay tình thân cốt nhục gì đó, thảy đều có thể gác lại một bên. Bằng không, Trình Quý Trạch năm xưa chẳng được xem trọng, lúc này nhờ dựa vào thị trường đại lục, dùng đủ tiền lợi nhuận nuôi sống Trình Ký Hồng Kông, chẳng phải cũng dần trở thành đứa con cưng của nhà họ Trình rồi sao?
Đôi mắt này của Trình Nhất Thanh, lúc này đang nhìn Bà cụ Trình đoan tọa trên ghế sofa, một tay vịn vào thành sofa, tay kia xoa xoa thái dương, trông chẳng khác nào Từ Hi Thái hậu. Tuổi tác càng lớn thì càng sợ bị con cái bỏ rơi, càng phải nắm thật chặt quyền lực tài chính trong tay không buông. Trình Nhất Thanh có thể thấu hiểu được điều đó. Nhưng cô cũng có thể hiểu được sự phẫn nộ của Trình Quý Khang. Buổi tiệc mừng thọ này còn do một tay Hà Trừng đứng ra thu xếp cơ mà, cuối cùng lại biến thành chiếc gậy ông đập lưng ông. Có thể không phẫn nộ sao? Vì cớ gì giữa những người thân trong gia đình với nhau mà cũng phải lừa lọc dối trá, lợi dụng lẫn nhau đến mức này?
Ánh mắt của Trình Nhất Thanh cũng giống như một chiếc gậy ông đập lưng ông, dời từ trên người Bà cụ Trình sang người Trình Quý Khang, nhìn anh lao đi như một cơn gió, xông về phía cửa, sải bước lao ra ngoài. Cánh cửa phòng nghỉ có chút kẹt, lúc anh đẩy ra phải tốn không ít sức lực, thế nào cũng không mở ra được, khiến cả người anh càng thêm cáu bẳn, nắm đấm không ngừng nện vào cửa. Nhân viên khách sạn đang chờ sẵn ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh, vội vàng kéo cửa ra từ phía ngoài, nở nụ cười chuẩn mực nghề nghiệp hỏi: “Anh Trình, có chuyện gì…”
Trình Quý Khang chẳng thèm đoái hoài, lạnh lùng đâm sầm đi thẳng ra ngoài.
Hà Trừng vội vàng đuổi theo.
Ông Trình Lớn lúc này mới hờ hững lên tiếng: “Trẻ con” rồi lại mỉm cười với Trình Quý Trạch, “A Trạch, qua đây, ngồi uống trà với nội con đi.”
Trình Nhất Thanh cảm thấy xót xa thay cho Trình Quý Khang. Anh vất vả thu vén Trình Ký Hồng Kông suốt những năm qua, không có công lao thì cũng có khổ lao, vậy mà giờ đây lại bị người ta vứt bỏ như chiếc giày rách. Trình Quý Trạch muốn nắm lấy tay cô, để hai người cùng qua đó bầu bạn với Ông Trình Lớn và Bà cụ Trình, nhưng Trình Nhất Thanh lại đột ngột nói: “Xin lỗi, em có chút việc.”
Dứt lời, cô liền xoay người chạy ra ngoài, suýt chút nữa đã tông thẳng vào người nhân viên phục vụ kia.
Trình Quý Trạch ở phía sau gọi cô, nhưng cô căn bản không thèm nghe.
Cao Hân khẽ mỉm cười: “A Trạch, vợ của cậu thật là có cá tính, e là…”
E là cái gì? Chị ta không nói tiếp, trái lại Bà cụ Trình lúc này đã mở mắt ra, nói với Trình Quý Trạch: “Con qua đây ngồi với nội.”
Trình Quý Trạch đứng chết trân tại đó, bên trái là những người nhà họ Trình, bên phải lại là bóng dáng Trình Nhất Thanh đang khuất dần xa.