Hà Trừng lên xe của Trình Quý Khang, thấy sắc mặt anh trắng bệch, hai hàm răng nghiến chặt. Cô cảm thấy bất an, vừa cài dây an toàn vừa mở lời: “A Khang!”
Anh chẳng nghe thấy gì cả, chỉ nhìn thấy phía sau có dăm ba chiếc xe của bọn săn ảnh bám đuôi. Hừ, thảy đều muốn xem trò cười của anh có phải không? Anh giống như một con bò tót nhìn thấy tấm vải đỏ bay phấp phới, trở nên hung tợn, một chân đạp lút ga. Trời đã về đêm, anh càng lái càng điên cuồng. Hà Trừng ở trên xe chao đảo trái phải, cô nhìn con đường đêm trước mắt, cảnh tượng em gái bị tông xe ngày trước dường như lại hiện về.
“A Khang, dừng lại!” Cô kêu lên.
Trình Quý Khang không nghe thấy. Anh chỉ nghe thấy nội tâm cuồng nộ đang chấn động dữ dội.
Phía xa trước mặt xuất hiện một chiếc xe tải lớn, Trình Quý Khang hoàn toàn không có dấu hiệu giảm tốc độ. Mặc cho Hà Trừng có gào thét thế nào, anh vẫn như một con bò đực đỏ ngầu mắt. Trông thấy chiếc xe tải ngày một đến gần, Hà Trừng nhoài người tới giành lấy vô lăng, ép chiếc xe lao về phía lề đường, bánh xe ma sát dọc đường b*n r* những tia lửa. Rầm một tiếng, chiếc xe đâm sầm vào cái cây lớn bên đường, đầu xe phát ra một tiếng động kinh hoàng.
Phía sau vang lên một hồi tiếng lốp xe miết xuống đường kèn kẹt cùng tiếng ống pô nổ bình bịch gấp gáp, một chiếc xe motor lao vút tới, đầu xe nhấc bổng lên, chắn ngang trước xe của Trình Quý Khang, xoay một vòng rồi dừng khựng lại ngay trước mặt. Người trên xe không đội nón bảo hiểm, mặc một chiếc đầm, vạt đầm cuốn lên tận gốc đùi, chính là Trình Nhất Thanh.
Chẳng biết cô đã giành đâu ra chiếc xe motor này. Cô trông thấy thần sắc Trình Quý Khang không ổn, vì lo lắng cho Hà Trừng nên bám theo sau, lúc này liền nhảy xuống xe, chạy đến bên cửa kính, kéo phăng cánh cửa xe ra.
“A Trừng, xuống xe!” Tóc cô rối bời, đôi mắt đỏ hoe, lặp đi lặp lại: “Xuống xe!”
Hà Trừng vẫn còn đang trong cơn hoảng loạn, hồn vía chưa định. Cô quay đầu nhìn Trình Quý Khang, thấy người anh vẫn tỉnh táo, nhưng răng cắn chặt, giống như con bò đực đang nổi điên, gầm lên: “Không được đi theo cô ta!”
Trình Nhất Thanh đầy phẫn uất, vừa cúi người vào trong cởi dây an toàn cho Hà Trừng, vừa mắng: “Mình có thể thấu hiểu sự phẫn nộ và xót xa của các người. Đổi lại là mình, mình cũng sẽ như vậy. Nhưng mình không thể chấp nhận được người đàn ông này bỏ mặc tính mạng của cậu không màng! Đi theo mình!”
Toàn thân Hà Trừng đều run rẩy, không rõ là vì sợ hãi sau chuyện vừa rồi, hay là vì chấn động trước những lời của cô bạn thân. Cô loay hoay bò ra khỏi xe giữa làn gió lạnh, khi ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện đầu xe đã bị hư hỏng nặng nề. Trình Quý Khang cũng bước ra khỏi xe, chẳng biết đã bị thương ở chỗ nào, lúc đi đứng trông có chút tập tễnh, nhưng vẫn rảo bước tiếp cận Hà Trừng, đưa một tay giữ cô lại: “Buông em ấy ra!”
“Anh mới là người phải buông cậu ấy ra!” Trình Nhất Thanh khản giọng, gần như mất kiểm soát, “Tôi không dám tưởng tượng nổi nếu lúc nãy Hà Trừng xảy ra chuyện gì thì tôi phải làm sao! Anh mất đi một người bạn đồng hành thì có thể tìm người khác thay thế! Nhưng Hà Trừng của tôi chỉ có một mà thôi!”
“Đừng có làm bộ làm tịch, đóng vai người tốt trước mặt A Trừng! Cô với Trình Quý Trạch bây giờ đã chiếm đoạt được tất cả rồi!”
“Trình Quý Trạch là Trình Quý Trạch, tôi là tôi!”
Đúng lúc này, những chiếc xe của bọn săn ảnh phía sau đã đuổi kịp. Phóng viên bước xuống xe, trên tay vẫn lăm lăm ống kính máy ảnh.
Vụ việc giật gân leo thang khiến bọn họ vô cùng phấn khích. Chẳng một ai mảy may quan tâm xem người trong cuộc có bị thương hay không, họ chỉ mong các nhân vật chính càng mất kiểm soát càng tốt, tư liệu càng giật gân càng hay, và câu chuyện càng thêm phần kịch tính.
Chẳng phải đây chính là Hà Trừng của ngày xưa sao? Cô dường như nhìn thấy chính mình cũng bị xe tông lật nhào như Hà Thực, cả người ngã khuỵu trên mặt đất, xung quanh là một vòng phóng viên vây kính, lạnh lùng vô cảm chĩa ống kính chụp lấy thân xác đầm đìa máu tươi của cô.
Cô ôm chặt lấy đầu, thét lên kinh hãi.
Trình Nhất Thanh ôm chầm lấy cô, khẽ thì thầm bên tai: “Không sao đâu, không sao đâu. Chúng ta an toàn rồi.”
Đám phóng viên vây trái vây phải, chứng kiến bộ dạng nhếch nhác của bọn họ.
“Anh Trình, xin hỏi có phải lúc nãy anh vì chuyện tranh chấp gia tộc mà mất kiểm soát không? Nếu như cô Hà xảy ra chuyện, anh có cưới cô ấy không?”, “Anh Trình, anh có phải bị kích động bởi lời phát biểu của Bà cụ Trình trong tiệc mừng thọ vừa rồi không?”, “Cô Hà, cảm giác của cô hiện tại thế nào?”
Trình Quý Khang chỉ cảm thấy đầu nặng chân run, phần lý trí ít ỏi còn sót lại nhắc nhở anh phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không được động thủ đánh phóng viên ngay tại chỗ, tuyệt đối không được!
Lại một hồi tiếng lốp xe miết xuống đường kèn kẹt vang lên, chiếc xe của Trình Quý Trạch cùng chiếc motor tuần tra của cảnh sát giao thông gần như cùng lúc lao đến hiện trường. Người cảnh sát giao thông mặc chiếc áo khoác phản quang bước xuống xe, đưa mắt nhìn ba người trước mặt: “Ai là chủ xe?”
“Sếp ơi, là anh ta đó. Thái tử gia của Trình Ký Hồng Kông đó.” Có phóng viên chỉ tay về phía Trình Quý Khang.
Trình Quý Trạch cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra, choàng lên người Trình Nhất Thanh để giúp cô che chắn cơn gió lạnh đêm hè. Thế nhưng Trình Nhất Thanh lại cởi chiếc áo khoác của anh ra, đắp lên đôi vai của Hà Trừng. Cô ôm lấy Hà Trừng, không ngớt lời an ủi.
Cảnh sát giao thông yêu cầu Trình Quý Khang xuất trình bằng lái và tiến hành đo nồng độ cồn, đám phóng viên liền vội vàng giơ máy ảnh lên, tiếng bấm máy tách tách lại vang lên không ngớt. Trình Quý Khang đầy căm hận, trừng mắt nhìn Trình Quý Trạch: “Là cậu gọi phóng viên tới đúng không?”
Trình Quý Trạch hiểu rõ anh đang nghĩ gì. Vì tối nay đến tham dự tiệc mừng thọ nên anh có chuẩn bị không ít bao lì xì vẫn chưa phát hết, lúc này liền bước sang một bên, trao vào tay những phóng viên đang vây quanh chụp ảnh: “Tiệc mừng thọ nhà họ Trình tối nay, các vị đã vất vả rồi. Trời cũng đã muộn, mọi người có thể thu dọn ra về nghỉ ngơi được rồi. Xin cảm ơn.”
Các phóng viên nhìn nhau, rồi lại nhìn những phong bao lì xì trong tay anh. Giọng điệu Trình Quý Trạch vô cùng lịch thiệp: “Anh cả của tôi không uống rượu, tuyệt đối không lái xe khi say xỉn. Chỉ là kiểm tra nồng độ cồn thông thường thôi, cũng chẳng có giá trị gì để lên trang nhất cả. Chi bằng mọi người về nghỉ sớm đi. Chúng ta đều là bạn bè cả, sau này Trình Ký và Song Trình Ký có bất kỳ hoạt động nào, vẫn sẽ mời mọi người đến tham dự.”
Có phóng viên đã dao động mà nhận lấy phong bao lì xì, nhưng vẫn có người không chịu rời đi: “Xin lỗi anh, chúng tôi cũng đang làm việc kiếm sống thôi, chứ không phải quân ăn mày ăn xin mà dùng tiền là có thể đuổi đi được. Tôi còn phải săn tin tức giật gân, còn phải giao nộp bài vở cho tòa soạn nữa.”
Hà Trừng khoác chiếc áo của Trình Quý Trạch, mái tóc rối bời bay bay trong gió. Cô dõi theo người thanh niên vừa lên tiếng kia, giống như đang nhìn thấy chính mình thuở mới vào nghề. Còn Trình Nhất Thanh chỉ cảm thấy đám truyền thông này quá mức ép người quá đáng, cô trừng mắt nhìn thẳng vào bọn họ, dùng tay vuốt lại mái tóc, cao giọng nói: “Các người muốn có bài giao nộp đúng không? Được, vậy thì tôi sẽ phát biểu thông cáo báo chí ngay tại hiện trường đây ! Song Trình Ký và Trình Ký Hồng Kông đều là người một nhà, chúng tôi có thể có chút hiểu lầm, nhưng tuyệt đối không có tị hiềm, càng không có thù oán, hơn nữa đôi bên sẽ còn có nhiều sự hợp tác sâu rộng hơn nữa !”
Đèn pha của mấy chiếc ô tô rọi sáng, soi rõ gương mặt của hai anh em nhà họ Trình. Bọn họ nhìn nhau một cái, cố gắng giữ vẻ bình thản mặt không đổi sắc, nhưng thảy đều không giấu nổi sự kinh ngạc. Thế nhưng giới truyền thông không có ý định buông tha cho họ, lập tức ùa lên hỏi dồn dập, liệu đó có phải là sự thật không, sau này có hợp tác thật không, bên ngoài lâu nay vẫn đồn đại hai anh em họ bất hòa kia mà.
Trình Quý Trạch liền lên tiếng ngay: “Tôi và anh cả của tôi tuyệt đối không hề có bất kỳ sự bất hòa nào. Đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ, năm tôi sáu tuổi vì ham chơi nên bị đuối nước, nếu không nhờ anh ấy liều mạng gọi người lớn đến cứu, tôi đã không thể đứng ở nơi này ngày hôm nay. Sau này, bất kể là việc học hành hay công việc, anh cả đều giúp đỡ tôi rất nhiều, hai anh em chúng tôi tuyệt đối không hề có chút tị hiềm nào.” Anh nói chuyện trước giờ luôn vô cùng lưu loát và bài bản, xưa nay vốn thật thật giả giả khôn lường. Thế nhưng Trình Quý Khang đứng bên cạnh nghe xong, chẳng biết là vì hơi men hay do ánh đèn mờ ảo, trông anh lại có vài phần xúc động.
Có thêm nhiều xe motor tuần tra chạy đến, cảnh sát giao thông giăng dây cảnh báo, dùng biển báo cùng rào chắn cách ly khu vực này, ngăn các phóng viên và Trình Quý Trạch ở bên ngoài: “Xin đừng cản trở chúng tôi làm nhiệm vụ.” Hà Trừng và Trình Nhất Thanh vì là nhân chứng mục kích, sau khi xác nhận cơ thể không có gì đáng ngại liền tiến hành lấy lời khai ngay tại hiện trường.
Đây chỉ là một vụ tai nạn nhỏ, Trình Quý Khang đã qua được bài kiểm tra nồng độ cồn, hiện trường cũng nhanh chóng được dọn dẹp xong xuôi, xe kéo chạy vào, cảnh sát giao thông lập tức khôi phục lại trật tự giao thông. Các phóng viên chụp lại những bức ảnh nhếch nhác của Trình Quý Khang và Hà Trừng rồi cũng lần lượt tản đi. Vở kịch thị phi có náo nhiệt đến mấy thì cũng có lúc phải hạ màn. Trình Quý Trạch vô cùng chán ghét việc bản thân trở thành một nhân vật trong vở kịch thị phi đó, anh bước vào trong xe, từ cửa kính gọi tên Trình Nhất Thanh: “Đi thôi.”
Trình Nhất Thanh đứng bên cạnh xe, nhìn về phía Hà Trừng: “Cậu có muốn đi cùng bọn mình không?”
Trình Quý Khang nói: “Tôi sẽ đón taxi đưa em ấy về.”
Trình Nhất Thanh chỉ nhìn một mình Hà Trừng. Cô lặp lại câu hỏi một lần nữa: “Cậu có muốn đi cùng bọn mình không?”
Một chiếc taxi màu đỏ chạy ngang qua, Trình Quý Khang giơ tay vẫy lại, kéo cánh cửa xe ra, nhìn về phía Hà Trừng. Anh không nói một lời, ánh mắt phóng ra từ dưới đôi lông mày rậm, tràn ngập áp lực. Hà Trừng im lặng một lát, cởi chiếc áo khoác trên người ra, đưa trả lại cho Trình Nhất Thanh, rồi bước theo sau Trình Quý Khang lên xe taxi. Cửa kính xe ngăn cách hai người họ, ngăn cách thành hai thế giới riêng biệt. Chiếc xe lăn bánh rời đi, Hà Trừng đã rời khỏi thế giới nơi Trình Nhất Thanh đang đứng.
Trình Nhất Thanh không khỏi chạnh lòng.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Trình Quý Trạch đã lên xe từ lúc nào. Anh ngồi ở ghế lái, ánh mắt nhìn cô có phần bình tĩnh đến quá mức. Trình Nhất Thanh bước lên xe.
Độ lạnh trong xe mở rất thấp. Anh không hề vội vã nổ máy khởi động xe: “Anh hy vọng về những chuyện của Song Trình Ký, sau này trước khi em muốn nói gì với phóng viên thì hãy thương lượng với anh trước đã.”
“Xin lỗi anh. Chuyện này là do em nhất thời bốc đồng.” Cô chân thành xin lỗi, cho dù trong thâm tâm cô biết rõ, nếu như được chọn lại một lần nữa, cô vẫn sẽ bốc đồng như vậy. Mà sâu thẳm trong lòng, cô cũng chẳng cho rằng đây là một chuyện xấu. Đều là người một nhà, vì cớ gì cứ phải đấu đến mức một mất một còn? Tại sao không thể cùng nhau làm cho chiếc bánh ngọt này ngày một lớn hơn?
“Cho dù có muốn hợp tác với Trình Ký Hồng Kông, áp dụng phương thức nào, sử dụng phương án ra sao, thời điểm nào công bố ra bên ngoài, hết thảy đều nên do anh sắp xếp.”
“Ví dụ như?”
“Hiện tại mọi thứ vẫn chưa được quyết định, sau này anh sẽ nói cho em biết.”
Trình Nhất Thanh gật gật đầu: “Phải rồi. Đợi mọi chuyện định đoạt xong xuôi rồi hẵng thông báo cho em. Em và anh tuy là những người cùng hành động nhất trí, nhưng em chỉ cần nghe lời anh là được chứ gì. Cứ hễ là chuyện của công ty, việc gì em cũng báo cáo với anh rõ ràng, thế nhưng anh ở bên ngoài làm những gì, gặp gỡ những ai, có những bước tính toán nào, anh lại chưa từng hé môi với em lấy một lời!”
“Tối nay xảy ra quá nhiều chuyện rồi, tâm trạng của em không tốt. Anh không muốn cãi nhau với em.”
Trình Nhất Thanh kéo cửa xe ra muốn bước xuống, Trình Quý Trạch liền giơ tay giữ chặt cô lại: “Em làm gì vậy?”
“Anh bảo không muốn cãi nhau với em mà. Vậy em xuống xe trước.”
“Đừng có dở tính trẻ con ra nữa.”
“Em đang rất tỉnh táo, không hề dở tính trẻ con. Bây giờ em phải chạy chiếc motor kia đem trả lại cho người ta.” Trình Nhất Thanh nhìn người chồng của mình, “Ngoài ra, em cho rằng yêu cầu của mình vô cùng hợp lý, nếu như đến bấy nhiêu đó mà anh cũng không làm được, em nghĩ anh cần một người vợ biết nghe lời hơn, một đối tác biết phục tùng hơn đấy. Anh thừa biết, người đó tuyệt đối không phải là em!”
Trình Quý Trạch không đợi cô nói hết câu, một bàn tay đã ấn lên bờ vai cô, những ngón tay từ sau gáy khẽ trượt xuống bả vai sau, giống như màn sương đêm buông xuống cảng Victoria, dùng nụ hôn ẩm ướt bao lấy toàn bộ thân hình cô.
Sau khi kết hôn, họ thỉnh thoảng cũng có những tranh chấp cãi vã nhỏ, mỗi khi anh nói không lại cô thì sẽ dỗ dành cô bằng cách này, hôn lên khuôn miệng sắc sảo lanh lợi của cô, ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của cô, bóc tách cô ra như bóc một lớp cùi quả mềm mại.
Thế nhưng không nên là bây giờ, không nên là lúc này.
Cô dứt khoát đẩy mạnh anh ra: “Đừng có giở cái chiêu này ra nữa!”
“Suỵt!” Anh hạ thấp giọng ghé vào tai cô, “Cả hai chúng ta đều cần bình tĩnh lại một chút. Anh có cách đối nhân xử thế của anh, em có cách của em, chúng ta đều phải học cách thích nghi lẫn nhau, được không em? Sau này chỉ cần là chuyện liên quan đến công ty, anh sẽ cố gắng thương lượng với em sớm hơn một chút, được không? Anh không hề cố ý giấu giếm em chuyện gì cả. Cho dù em không tin tưởng anh, thì cũng nên tin vào tờ giấy kết hôn của hai chúng ta chứ. Xét về mối quan hệ, hiện tại quan hệ giữa anh và em còn thân mật, khăng khít hơn cả giữa anh với ba hay với anh cả của anh nhiều.”
Trình Nhất Thanh không lên tiếng.
Trình Quý Trạch nói: “Anh sẽ bảo người chạy chiếc motor này về giúp, còn bây giờ, em đi cùng anh về nhà, được không?”