Trình Nhất Thanh không phải hạng người sẽ tìm đến cái chết. Ý nghĩ ấy lướt qua đại não Trình Quý Trạch một cách rành mạch lạ thường.
Anh lái xe thật nhanh, khi tới trước nhà Trình Nhất Thanh, xe cấp cứu đã đậu sẵn dưới lầu, nhân viên y tế đang khiêng người lên xe. Vợ chồng chú Đức lo lắng theo sát phía sau. Chú Đức vừa thoáng thấy Trình Quý Trạch liền như kẻ điên lao tới, túm lấy cổ áo anh quát tháo: “Cậu còn mặt mũi nào mà tới đây?”
Thím Đức khóc ròng: “Đừng mắng nữa mà.”
Chú Đức gào lên: “Tôi không chỉ mắng, tôi còn muốn đánh cậu ta nữa! Nếu không phải nhà họ kiện tụng, con Thanh làm sao đến nông nỗi này!”
Trình Quý Trạch đáp: “Con không tin Trình Nhất Thanh lại tự sát.”
Chú Đức vẫn không ngừng mắng nhiếc, rồi lại gắt gỏng với thím Đức: “Đừng khóc nữa! Con Thanh chưa chết đâu, đừng khóc nữa!”
Thím Đức vừa nghe thấy chữ “chết” lại càng khóc to hơn.
Hiện trường vô cùng hỗn loạn. Nhân viên khiêng cáng hỏi người nhà nào đi cùng, chú Đức buông cổ áo Trình Quý Trạch ra, lớn giọng: “Tôi là cha con bé! Tôi đi theo nó!”
Thím Đức dùng mu bàn tay lau nước mắt, một tay vịn vào cửa xe cấp cứu định bước lên, đột nhiên lại kêu lên với chú Đức: “Thuốc của ông vẫn chưa…”
Chú Đức gầm lên: “Giờ này còn quản mấy thứ đó!”
Trình Quý Trạch lập tức nói với thím Đức: “Thím để con đưa về nhà lấy đồ, lát nữa mình chạy xe qua sau. Cứ để chú Đức đi trước đi ạ.”
“Nhưng mà…”
Thím Đức còn đang do dự thì cửa xe cấp cứu đã “rầm” một tiếng đóng lại.
Thấy nước mắt thím sắp trào ra, Trình Quý Trạch liền trấn an: “Trình Nhất Thanh sẽ không sao đâu, đã có chú Đức ở đó rồi. Con chở thím qua, sẽ đến nơi rất nhanh.”
Thím Đức lên lầu lấy thuốc của chú rồi trở xuống, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tôi thật lẩm cẩm quá, già rồi chẳng được tích sự gì, sao lại không nghĩ ra đã đến bệnh viện thì bốc thuốc ở đó cũng được cơ chứ.”
Đêm xuống, đoạn đường gần Bệnh viện Nhân dân tỉnh không hề ùn tắc. Trình Quý Trạch nhấn ga lao nhanh về phía bệnh viện, dọc đường anh hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
Thím Đức kể, tối qua sau khi về nhà Nhất Thanh cứ im lặng mãi rồi vào phòng ngủ thẳng. Sáng nay lúc họ ra ngoài cô vẫn chưa tỉnh, chiều tối về xem thì thấy cô đang sốt cao, cả người rơi vào trạng thái hôn mê. Họ phát hiện trên tủ đầu giường có đặt lọ thuốc an thần do bệnh viện kê, bên trong chỉ còn lại một viên, cũng chẳng rõ cô đã uống bao nhiêu, liền vội vàng gọi 120 đưa đi cấp cứu.
“Nghe nói chú hai con bé có quen biết người ở bệnh viện này, lúc nãy thím có gọi điện nhưng chú ấy không bắt máy.”
Trình Quý Trạch nói: “Thím đừng lo lắng quá. Con tin Trình Nhất Thanh sẽ không tìm đến cái chết đâu.”
Anh lại nói thêm, bản thân đã ở Quảng Châu bốn năm, cũng quen biết một vài người, nếu cần anh sẽ tìm cách giúp đỡ. “Con sẽ không để Trình Nhất Thanh xảy ra chuyện gì đâu.”
Thím Đức nhìn ra cửa sổ xe, lặng lẽ lau nước mắt. Trình Quý Trạch không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa khăn giấy cho thím. Anh vốn là người luôn bình tĩnh khi gặp chuyện, nhưng đêm nay trong lòng cũng không khỏi bồn chồn. Giữa đường lại gặp vài cái đèn đỏ, thế mà lại để lạc mất xe cấp cứu.
Thím Đức lại sụt sùi: “Dọc đường toàn gặp đèn đỏ… thật chẳng phải điềm lành gì…”
“Chỉ là xác suất thôi mà.” Trình Quý Trạch khẽ an ủi. Bàn tay anh nắm vô lăng cũng hơi run rẩy. Trong lúc chờ đèn, anh gọi điện cho người quen, đối phương hứa sẽ tìm hiểu sự việc này.
Đi qua Trung Hoa Quảng Trường náo nhiệt và Nghĩa trang Liệt sĩ tĩnh lặng trang nghiêm, cuối cùng cũng tới được bệnh viện tỉnh. Vừa dừng xe đã có người tiến lên hỏi anh có phải Anh Trình hay không. Thím Đức nghe họ nhắc đến tên một người quen nào đó, sau đó dẫn họ băng qua đại sảnh bệnh viện đông nghịt người, rẽ vào thang máy dành riêng cho nhân viên. Vào trong thang máy, người nọ nghe một cuộc điện thoại, suốt quãng đường cứ liên tục “vâng, vâng”, sau khi cúp máy, người đó liền dùng vẻ mặt thoải mái nói với Trình Quý Trạch: “Anh Trình, anh có thể yên tâm được rồi!”
Trình Quý Trạch khẽ dìu thím Đức đến trước mặt người nọ, lịch sự giới thiệu: “Đây là thân nhân của bệnh nhân, chị Lan.”
Đối phương nói: “Chào chị Lan. Tuy vẫn chưa làm kiểm tra chuyên sâu, nhưng dựa trên tình trạng lúc mới đưa tới thì không giống như uống thuốc ngủ quá liều, mà giống một cơn sốt thông thường hơn.” Dù cho xuất phát từ sự cẩn trọng của ngành y, người nọ cho hay kết quả cuối cùng vẫn phải đợi các xét nghiệm sau cùng, nhưng thím Đức cuối cùng cũng trút bỏ được nửa phần lo lắng.
Chú Đức đã theo xe đến từ sớm. Trong dãy hành lang dài nồng nặc mùi thuốc sát trùng, sát vách tường đặt một dãy ghế chờ, lác đác vài người đang ngồi đó, gương mặt ai nấy đều vô hồn ngước nhìn những bức tranh tuyên truyền kiến thức vệ sinh trên tường. Chú Đức ngồi không yên, cứ đi qua đi lại ngoài hành lang. Vừa thấy thím Đức cùng Trình Quý Trạch thản nhiên bước tới, chú lại không kìm được mà mắng: “Cái người này sao lại…”
“Đừng có làm ồn nữa!” Thím Đức nạt ngang, “Con Thanh chắc là không sao đâu. Vả lại nếu không nhờ Trình Quý Trạch, tôi còn phải tự mình đón xe tới đây.”
Chú Đức ngẩn người. Bấy giờ Trình Quý Trạch mới lịch sự thuật lại tin tức vừa nghe được cho chú. Chú Đức lúc này chẳng nói nên lời, chỉ đưa tay gãi đầu, nói lời cảm ơn thì không đành, mà nói lời xin lỗi lại thấy ngượng ngùng. Trình Quý Trạch nhìn thấu chú không hạ được sĩ diện, liền chủ động hỏi xem hai người có muốn dùng chút gì không, để anh ra ngoài mua nước.
Thím Đức vội xua tay: “Thôi thôi không cần đâu. Chuyện của gia đình thím đã phiền hà con đủ đường rồi, sao lại có thể để con đi mua nước cho tụi thím được nữa.”
Trình Quý Trạch nói: “Có lẽ trong mắt chú thím, chuyện của Trình Nhất Thanh chỉ là việc riêng của gia đình. Nhưng đối với con, đây cũng là chuyện của chính mình.”
Chú Đức lầm bầm: “Thì đúng vậy. Dẫu sao nó cũng là cộng sự của cậu.”
Trình Quý Trạch khẳng định: “Con không nói về việc công, mà là việc tư.”
Chú Đức vốn không rõ quan hệ giữa Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh nên lấy làm kinh ngạc vô cùng, đứng ngây ra tại chỗ. Trong lòng thím Đức cũng chẳng biết là mùi vị gì. Trình Quý Trạch khẽ bảo ra ngoài mua nước rồi quay lưng bước đi. Trong bệnh viện tỉnh có tiệm tạp hóa nhỏ, nhưng lúc này anh lại muốn đi bộ thêm vài bước để nén lại trái tim đang chao đảo như ngồi tàu lượn của mình xuống, nén thêm chút nữa.
Dẫu anh tin rằng Trình Nhất Thanh sẽ không tự sát, nhưng nỗi sợ hãi có thể mất đi cô cũng đã từng siết chặt lấy trái tim anh. Anh chỉ là đang giả vờ bình tĩnh trước mặt thím Đức để gượng gạo trấn an. Anh đã từng buột miệng nói Trình Nhất Thanh lợi dụng tình cảm của mình. Nhưng ngẫm lại, anh tự thấy bản thân chẳng phải kẻ đáng tin cậy. Nếu đổi lại là anh, anh cũng không tin nổi chính mình. Còn những khó khăn mà Trình Nhất Thanh đang đối mặt lúc này cũng chẳng thể tách rời khỏi anh, vậy mà cô vẫn cứng cỏi, nhất quyết không thỏa hiệp, không khuất phục. Thà làm một quả trứng nhỏ như Trình Ký Quảng Châu để va vào tảng đá lớn như Trình Ký Hồng Kông.
Trình Quý Trạch mua hai chai nước quay lại, vừa vặn gặp bác sĩ bước ra đang trao đổi với vợ chồng chú Đức. Bác sĩ nói Trình Nhất Thanh chỉ bị sốt cao đột ngột, hiện đang được truyền dịch và tiêm thuốc, tuy nhiên cần ở lại viện để theo dõi. “Anh chị xem xem có cần người ở lại trông nom không.”
Vợ chồng chú Đức đồng thanh: “Tôi ở lại!”
Vì đã có người quen gửi gắm, bác sĩ nói huỵch tẹt: “Loại giường ở bệnh viện này… e là anh chị nằm một tiếng thôi là đau lưng rồi.”
Thím Đức bảo với chú Đức: “Lưng ông không tốt, để tôi cho.”
Chú Đức gạt đi: “Bà đang đau bao tử, nghỉ ngơi không đủ sao mà chịu thấu.”
Bấy giờ, Trình Quý Trạch mới lên tiếng: “Nếu hai người không chê trách, để con ở lại túc trực bên giường bệnh của em ấy, có được không?”
Vợ chồng chú Đức tuổi đã cao, sức lực chẳng còn bao nhiêu. Thủ tục nhập viện của Trình Nhất Thanh phần lớn đều do một tay Trình Quý Trạch lo liệu. Chú Đức ngồi bên ngoài phòng bệnh, thấp giọng hỏi thím Đức: “Người ta là bậc giàu sang, là ông chủ lớn, để cậu ấy chạy tới chạy lui như vậy liệu có ổn không? Sao cậu ấy không gọi thư ký đến giúp một tay? Huống hồ công việc bận rộn như thế mà còn đòi ở lại túc trực bên giường bệnh.”
Thím Đức cũng khẽ đáp: “Bây giờ ông mới thấy ngại sao? Lúc nãy còn lên mặt với người ta làm gì.”
Chú Đức thở dài: “Tôi thấy cậu ấy đối với con Thanh có vẻ rất chân thành. Chỉ là gia cảnh đôi bên quá đỗi khác biệt, chẳng biết tấm chân tình này liệu sẽ giữ được bao lâu.”
Thím Đức im lặng, thầm nghĩ chuyện của lớp trẻ cứ để chúng tự mình định liệu.
Dù giường bệnh đang lúc khan hiếm, nhưng tối đó may mắn có một phòng đơn vừa trống, phía bệnh viện nhanh chóng sắp xếp cho Trình Nhất Thanh vào ở. Trình Quý Trạch định bụng lái xe đưa vợ chồng chú Đức về trước rồi mới quay lại với cô. Thế nhưng họ nhất mực từ chối: “Chú thím đi xe buýt số 16 là được rồi, tiện lắm.”
Thấy họ kiên quyết, anh chỉ đành tiễn họ ra đến cổng bệnh viện.
Nửa đêm Trình Nhất Thanh đã hạ sốt, đến sáng hôm sau thì tỉnh lại. Vừa mở mắt, thấy mình đang nằm trong phòng bệnh, cô không khỏi có chút ngơ ngác. Đúng lúc này cửa phòng mở ra, Trình Quý Trạch xách theo bình nước nóng bước vào. Thấy cô đã tỉnh, anh mỉm cười dịu dàng: “Em tỉnh rồi sao?”
“Tôi…”
Trình Quý Trạch đặt bình nước xuống, ngắn gọn cho cô biết việc cô bị sốt cao phải nhập viện hôm qua.
“Lúc đầu chú Đức thím Đức cứ ngỡ em uống thuốc ngủ tự sát nên vô cùng hoảng hốt. Giờ không sao là tốt rồi. Có điều em vẫn cần phải làm thêm vài cuộc kiểm tra sức khỏe nữa.”
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng nâng cao gối, chèn sau lưng cho cô nằm thoải mái. Anh tiếp lời: “Chú thím lo cho em lắm. Để tôi gọi điện báo cho họ một tiếng là em đã tỉnh.”
Nói đoạn, anh lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra, vừa mới nhấn số thì Trình Nhất Thanh đột nhiên đưa tay ra khỏi chăn, nắm chặt lấy bàn tay còn lại của anh.
Trình Quý Trạch thoáng kinh ngạc, vừa lúc điện thoại thông suốt, anh một tay cầm máy nói với thím Đức: “Nhất Thanh tỉnh rồi ạ… Vâng, thần sắc em ấy rất tốt… Chú thím cứ nghỉ ngơi đi rồi hãy qua, đừng để mình quá mệt mỏi… Con sẽ luôn ở đây…” Bàn tay còn lại của anh cũng dần thêm lực, siết chặt lấy tay cô.
Có lẽ vì cơ thể còn suy nhược nên bàn tay cô mềm yếu hơn thường lệ. Anh gác máy, đặt điện thoại lên chiếc tủ nhỏ đầu giường rồi xoay người khẽ ôm lấy cô. Cô gục đầu lên vai anh. Con người vốn cứng cỏi bướng bỉnh này, chưa bao giờ trở nên dịu dàng nhu mì như lúc bấy giờ. Cả hai cứ thế im lặng bên nhau.
Hồi lâu sau, Trình Quý Trạch mới lên tiếng: “Tôi biết em sẽ không tự sát.”
“Tôi sẽ không.”
“Trình Nhất Thanh của tôi không phải là kẻ yếu đuối.”
“Tôi không phải.”
“Nhưng vì không rõ đã xảy ra chuyện gì, tôi đã có lúc vô cùng lo sợ sẽ mất đi em.”
Trình Nhất Thanh không đáp lời. Trình Quý Trạch khẽ buông cô ra một chút, hai tay giữ lấy cánh tay cô, nhìn sâu vào mắt cô: “Nói cho tôi biết đi, rằng tôi sẽ không mất em.”
Trình Nhất Thanh ngước mắt nhìn anh: “Nhưng liệu tôi có mất đi Trình Ký không?”
“Trình Ký Hồng Kông không liên quan gì đến tôi. Trình Quý Khang cũng chẳng đời nào nghe lời tôi đâu. Còn về phía ba tôi, tôi đã từng ra sức ngăn cản, nhưng ông ấy chỉ tìm cách thoái thác mà thôi.”
“Nhưng còn bản hợp đồng mà tôi đã ký với anh thì sao?” Trình Nhất Thanh khẽ nói, “Công thức tôi cung cấp được xem là tài sản vô hình để góp vốn, giờ tôi mới biết, đơn vị thứ ba mà chúng ta tìm lúc đó đã cho tôi một con số định giá quá thấp. Và anh đã dàn xếp với họ rồi, phải không?”
Trình Quý Trạch không đáp. Trình Nhất Thanh của ngày trước vốn ngây ngô chẳng biết gì, nhưng nay cô đã khác xưa.
Trình Nhất Thanh lại nói: “Nhắc mới nhớ, các anh còn thiết kế cho tôi một cơ chế điều chỉnh cổ phần gắn liền với mục tiêu doanh số. Nếu tôi không đạt được mục tiêu đã đề ra, cổ phần của tôi sẽ bị pha loãng. Lúc đó chắc các anh cũng không ngờ rằng, một kẻ vốn dĩ đã nhiều lần khởi nghiệp thất bại như tôi lại có thể hoàn thành được mục tiêu.”
Vẻ dịu dàng trên mặt Trình Quý Trạch tan biến, thay vào đó là ánh mắt thường thấy của một thương nhân, ánh mắt của gã thợ săn đang nhìn vào con mồi. Anh buông bàn tay đang ôm Trình Nhất Thanh ra: “Lúc đó em cũng đã tìm luật sư xem qua hợp đồng, cũng đã ký tên rồi kia mà.”
“Phải, là lỗi của tôi.” Trình Nhất Thanh cười khổ.
Thật vậy, khi ấy Trình Nhất Thanh chỉ quen với những việc làm ăn nhỏ nhặt, sao ý thức được rằng kẻ ngồi đối diện trên bàn đàm phán, đứng sau lưng anh ta đâu chỉ có mỗi luật sư Đào, mà là cả một đội ngũ luật sư hùng hậu. Còn cô lại ngây thơ đến mức tưởng rằng chỉ cần tìm một người am tường pháp luật kiểm tra hợp đồng là đủ. Giờ đây, cô đang phải nếm trải trái đắng.
Cô nói tiếp: “Tại sao Trình Ký Quảng Châu lại sản xuất bánh theo công thức dưỡng sinh gia truyền, Trình Quý Khang không biết nhưng anh thì rõ nhất. Tôi đã đề cập với anh rất nhiều lần, nhưng anh đều từ chối…”
Trình Quý Trạch ngắt lời: “Em nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“…Trình Ký Quảng Châu nâng cấp kinh doanh, tôi không muốn nó cạnh tranh trực tiếp với Song Trình Ký, cộng thêm tâm nguyện muốn phát huy tinh hoa của bánh truyền thống nên mới tiến hành cải biên…”
“Em mệt rồi.”
“Tại sao anh lại quay lưng cắn ngược tôi một cái, bảo rằng tôi cạnh tranh không lành mạnh? Tại sao? Nói cho tôi biết đi…”
“Đừng suy nghĩ nhiều quá, nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Tại sao anh không chịu nói gì hết vậy?!” Giọng Trình Nhất Thanh có chút lạc đi.
Trình Quý Trạch đỡ lưng cô, nâng cao gối để cô từ từ tựa ra sau. Tay anh vuốt nhẹ dọc theo sống lưng cô, khơi gợi lên những rung cảm đồng điệu với chuyện cũ. Cô ngước mắt lên, lại nhận ra trong mắt anh chẳng hề có chút gợn sóng, chỉ có sự quan sát và dò xét. Cô bỗng nhiên vỡ lẽ: Anh đang nghi ngờ cô đang ghi âm!
Cô cảm thấy lạnh lẽo khôn cùng, gương mặt trắng bệch.
Trình Quý Trạch từ nhỏ đến lớn đều trưởng thành giữa vòng xoáy lợi ích và toan tính. Sự giáo dục về tình yêu đối với anh là một khoảng trống. Có một khoảnh khắc, anh thật sự nghĩ rằng Trình Nhất Thanh đang cố gắng ghi âm mình để thu thập chứng cứ. Nhưng ý nghĩ đó chỉ như một tia lửa xẹt qua rồi lịm tắt ngay lập tức trong tâm trí anh.
Cô không phải loại người thiếu ngay thẳng như thế, vả lại, cô đang bệnh, vừa mới tỉnh lại xong.
Anh nói: “Chú Đức thím Đức đang trên đường qua đây. Em nghỉ ngơi đi, tôi về trước.”
Anh vừa quay đi, Trình Nhất Thanh lại nắm lấy tay anh. Trình Quý Trạch quay người, cúi đầu nhìn cô. Cô ngước lên, sắc mặt nhợt nhạt, bàn tay nắm lấy anh lạnh ngắt. Trình Quý Trạch không biết cô muốn làm gì, chỉ cảm thấy trong lòng từng cơn phiền muộn dâng lên.
Anh trực tiếp bày tỏ lòng mình, cô lại một mực không đáp. Trông cô có vẻ vẫn còn tình cảm với anh, nhưng lại cáo buộc anh khắp nơi giăng bẫy mình.
“Trình Nhất Thanh.” Trình Quý Trạch rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay cô, “Tuy tôi sợ mất em, nhưng cảm giác cô độc tôi cũng đã sớm quen rồi. Ngay cả mẹ ruột cũng có thể bỏ tôi mà đi, huống chi là những người khác. Tôi chuẩn bị từ bỏ em, nếu không có chuyện gì quan trọng, xin đừng riêng tư tìm tôi nữa. Em cứ nghỉ ngơi đi, chuyện công việc nếu muốn quản thì cứ quản, còn nếu bận quá không lo liệu xuể thì nhờ người nhắn với tôi một tiếng là được.”
Nói xong câu này, anh cũng chẳng thèm nhìn Trình Nhất Thanh lấy một lần, dứt khoát bước ra khỏi phòng bệnh.
Kết thúc rồi, tất cả kết thúc thật rồi. Thế nhưng anh chẳng cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ thấy trong lòng và đầu lưỡi đều giống như thời tiết của thành phố này, cứ nhớp nháp và nặng nề. Anh từ nhỏ đến lớn chẳng có bất kỳ sở thích nào, bởi sở thích quá tốn thời gian, thế nên anh chưa từng nếm trải nỗi đau khi phải rứt bỏ một thứ gì đó. Nhưng lần đầu tiên này, anh chắc chắn sẽ làm được thôi, phải không? Một kẻ tự kỷ luật như anh. Một kẻ luôn đặt lợi ích lên hàng đầu như anh.