Hà Trừng dạo gần đây thường xuyên đi lại giữa hai nơi Quảng Châu và Hồng Kông. Tối nọ, sau khi làm thủ tục nhập cảnh, cô vội vã tìm đến quán bar ở Lan Quế Phường thì Ô Mã đã dùng xong phần sandwich trên bàn. Hà Trừng ngồi xuống, hơi thở vẫn còn chút dồn dập: “Xin lỗi chị, hôm nay tôi tới trễ.”
Ô Mã mỉm cười: “Để người tâm phúc bên cạnh Diệp Duẫn Sơn xin lỗi mình, tôi cũng thật có mặt mũi quá đi chứ.”
“Chị thừa biết năng lực tôi tới đâu mà, đừng có đùa nữa.”
Hồi còn ở Đắc Tuần San, hai người họ chẳng phải bạn thân. Sau khi Hà Trừng nghỉ việc, mối quan hệ với Ô Mã trái lại càng lúc càng khắng khít. Có lẽ là đôi bên cùng có lợi, nhưng chắc chắn trong đó cũng hiện hữu chân tình. Ô Mã nhắc chuyện hai ngày trước, cửa hàng họ Trình ở Quảng Châu có tổ chức buổi họp báo, giữa chừng lại xảy ra sự cố, một phóng viên đã đưa ra bằng chứng nguyên liệu quá hạn rồi truy vấn ngay tại chỗ: “Vốn dĩ buổi họp báo này là để tranh thủ ưu thế dư luận, ai dè chuyện này vừa vỡ lở, trái lại khiến họ rơi vào thế hạ phong.”
Hà Trừng rũ mi mắt, ngón tay khẽ gạt những miếng kim sa trang trí trên chiếc bàn tròn nhỏ: “Tôi có nghe nói qua.”
Ô Mã nhìn cô: “Tôi còn nghe nói, người phóng viên đó là bạn học đại học của cô?”
Hà Trừng ngước mắt lên, cười nhẹ: “Từ bao giờ mà chị lại trở nên thích nói vòng vo như vậy? Chị muốn bảo chuyện này có liên quan đến tôi, vì muốn giúp nhà họ Trình ở Hồng Kông mà tôi dùng đến loại thủ đoạn hèn hạ này sao?”
Ô Mã cũng cười: “Thủ đoạn hèn hạ gì chứ? Ai là người định nghĩa đây? Những người làm tin tức như chúng ta, chỉ cần truy tìm được sự thật, bất kể là dùng phương thức nào.”
“Tôi không còn là người trong ngành truyền thông nữa, sự thật hay không tôi đã chẳng còn bận tâm.” Hà Trừng thu tay về, những miếng kim sa trên đồ trang trí vẫn còn khẽ rung rinh, “Có điều, chuyện này đúng là không liên quan đến tôi.”
Còn như sau khi nghe tin, cô quyết định không trực tiếp báo cho đương sự là Trình Nhất Thanh để tránh cô nghi ngờ mình ngay lập tức, mà lại gửi email nặc danh cho Trình Quý Trạch, thì chuyện đó chẳng việc gì phải giải thích với Ô Mã.
Ô Mã không nén nổi tò mò: “Chuyện đoạn ghi âm của cô bị phát tán trên mạng dạo trước, tôi nghe đâu chính là Trình Nhất Thanh…”
Hà Trừng giơ tay gọi đồ uống, rồi xoay người lại: “Chuyện cũ qua cả rồi. Cho dù cậu ấy không nhân, cũng chẳng có nghĩa là tôi sẽ bất nghĩa. Tôi rất ít khi liên lạc với người bạn học kia, nhưng trong giới truyền thông ở đại lục, những người không bị tư bản chi phối, chỉ thuần túy theo đuổi sự thật như cậu ấy thật sự không hề thiếu.”
Lớn lên trong một xã hội thực tế bậc nhất như Hồng Kông, Ô Mã chẳng mấy tin vào mấy bộ đạo đức truyền thống kia. Truyền thông Hồng Kông cũng chẳng phải là nhóm người đi tìm công lý, sự chú ý của công chúng ở đâu thì bọn họ có mặt ở đó. Truyền thông hứng thú với sự thật là vì nó có thể đổi thành tiền. Chị kinh ngạc khi thấy Hà Trừng ở bên cạnh Diệp Duẫn Sơn bấy lâu nay mà vẫn còn giữ vẻ cổ hủ như vậy.
Chị đâu biết rằng, lý do khiến Diệp Duẫn Sơn đánh giá cao Hà Trừng chính là ở nét cổ hủ này. Những nhân tài học vấn cao, thông thạo tám thứ tiếng, khéo léo đưa đẩy thì nhà họ Diệp thiếu gì? Nhưng một người vừa thông minh lại vừa trung hậu thì quả thật hiếm có vô cùng.
Nếu tâm tư Hà Trừng quá xảo quyệt, tà niệm quá nhiều, tuyệt đối không thể ở lại bên cạnh Diệp Duẫn Sơn lâu đến thế.
Ô Mã không nghĩ sâu đến mức đó, chỉ tin lời Hà Trừng được một nửa, nhưng chị vốn thông minh, tự khắc biết chủ đề này không nên tiếp tục. Chị cúi đầu, từ trong túi lấy ra một xấp ảnh đưa qua.
Đó là ảnh do phóng viên giải trí phục kích chụp được trước viện dưỡng lão của bà cụ Trình. Hà Trừng đang dìu bà cụ bước ra khỏi trai đường, Trình Quý Khang đứng bên cạnh mở cửa xe cho bà nội.
Hà Trừng nhìn chằm chằm xấp ảnh một hồi, chậm rãi dùng hai ngón tay đè lên tấm hình: “Chị thể giúp tôi một việc không?”
“Muốn tôi gỡ bài sao? Tôi chỉ là phó tổng biên tập thôi. Cái tin này là do tổng biên tập bán đứng bạn học cũ mới có được, không thể nào gỡ bỏ.”
“Tôi hiểu. Cái tôi cần không phải là gỡ bài, mà là thêm vào một chút nội dung.” Chị là phó tổng biên tập, yêu cầu này hẳn là không quá khó để thực hiện.
“Nội dung gì?”
“Nội dung về những tranh chấp nhãn hiệu của Trình Ký Hồng Kông.” Hà Trừng nói, “Danh tiếng của tôi và Trình Quý Khang vốn dĩ đã như vậy rồi, các chị muốn viết thế nào cũng được, chúng tôi không quan tâm. Nhưng tôi hy vọng toàn bộ bài phóng sự này đừng biến thành tin tức lá cải, như vậy thì uổng quá.”
“Ý của cô là…?”
“Sau khi Hồng Kông về lục địa và cơn bão tài chính đi qua, truyền thông bên ngoài vẫn luôn dòm ngó động tĩnh của các doanh nghiệp lớn tại đây. Hai năm trước, Đắc Tuần San từng có vài bài phóng sự được các hãng thông tấn lớn của nước ngoài trích dẫn. Hiện tại, Trình Ký Hồng Kông với tư cách là một thương hiệu lâu đời trăm năm, chính thức tiến quân vào đại lục, tôi hy vọng Đắc Tuần San sẽ thực hiện một bài tường thuật chính thức, nội dung tùy các chị chắp bút. Điểm mấu chốt là phải nhấn mạnh Trình Ký Hồng Kông mới là chính tông.” Cô bảo, bài viết này lên mặt báo thì cả Trình Ký Hồng Kông lẫn Đắc Tuần San đều có lợi. “Đắc Tuần San sẽ nâng cao được danh tiếng trên trường quốc tế, gột rửa cái danh xấu là quá sa đà vào tin giải trí suốt mấy năm qua, tập đoàn truyền thông đứng sau cũng có thể quét sạch vẻ tiêu điều của mấy năm gần đây. Còn chuyện phiếm giữa tôi và Trình Quý Khang hẳn là người dân sẽ thấy hứng thú, doanh số không đến mức quá tệ đâu.”
Ô Mã im lặng trong chốc lát. Lúc này, người phục vụ mang ly Cosmopolitan mà Hà Trừng đã gọi lên, rồi lịch sự nói với cô: “Quý ông mặc áo đen ở phía quầy bar nói muốn thanh toán giúp cô.” Hà Trừng không thèm quay đầu lại: “Nói với anh ta, tôi có tiền, không cần anh ta mời.”
Nhóm Twins từng hát trong bài ca rằng: Bạn học thích sự mới mẻ, tình yêu lớn hơn cả trời xanh. Hà Trừng từ lâu đã qua cái giai đoạn ấy, đối với những chuyện bắt chuyện làm quen nơi quán bar chỉ thấy phí thời gian. Cô đợi người phục vụ rời đi, tiếp tục dặn dò Ô Mã: “Chuyện này đối với chúng tôi rất quan trọng, tôi hy vọng bài viết định hướng đầu tiên có thể giao cho người mà tôi tin tưởng thực hiện.”
Ô Mã trầm ngâm hồi lâu rồi khẽ gật đầu, lại hỏi: “Cô muốn tiến quân vào đại lục, chẳng lẽ không cần tìm đến truyền thông trong đó sao?”
“Giới báo chí đại lục có không ít sư huynh sư tỷ, tôi đã sớm liên lạc rồi. Nhưng họ vẫn chưa có ai đạt đến cấp bậc như chị, sức ảnh hưởng cũng không bằng. Vả lại, không gian để doanh nghiệp thao túng tin tức ở đại lục dù sao cũng có hạn.”
“Phải, tôi hiểu.” Ô Mã hơi rướn người về phía trước, tì sát vào mép bàn, “Xã hội loài người chính là một trò chơi xếp hạng. Thứ hạng càng cao thì càng có sức nặng.” Chị liếc nhìn Hà Trừng, cười đầy ẩn ý, “Hai ba năm qua, thứ hạng của cô thăng tiến không ít đâu. Chuyện con gái tôi đi học lần trước, cảm ơn cô.”
“Chuyện cáo mượn oai hùm ấy mà, chẳng tính là năng lực của bản thân tôi đâu.” Hôm đó Hà Trừng gặp bạn của Diệp Duẫn Sơn trong một buổi tiệc trà, có đề cập qua một tiếng, thuận lợi giúp Ô Mã kết nối. “Còn nói về năng lực thì vẫn là con gái chị giỏi giang mới vào được đó chứ. Nhưng tôi tò mò, sao chị không tìm ba của con bé nhờ giúp đỡ?”
“Không, anh ta không biết có sự tồn tại của đứa con gái này. Tôi đợi ngày sau con bé công thành danh toại mới báo cho cha ruột nó biết. Cô biết không, đứa con trai mà anh ta kết hôn rồi sinh ra sau này, so với con gái tôi thì kém xa.”
Hà Trừng mỉm cười: “Vậy tôi sẽ chờ xem.” Trong lòng cô lại nghĩ, có một số bậc cha mẹ thích xem con trẻ như công cụ, ngay cả Ô Mã cũng không ngoại lệ.
Việc lớn đã bàn xong, sau đó hai người hờ hững chuyện trò. Ô Mã tò mò tại sao cô không ở lại bên cạnh Diệp Duẫn Sơn để tiếp tục “cáo mượn oai hùm”. Hà Trừng một tay vô thức xoay chiếc nĩa, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Tôi không muốn biết quá nhiều chuyện về nhà họ. Càng biết nhiều, tôi càng khó dứt ra.”
Đối với người ngoài, có được sự khẳng định và tin tưởng của nhà họ Diệp, vĩnh viễn ở lại nơi đó làm một con ký sinh trùng béo bở là chuyện cầu còn không được. Nhưng đối với Hà Trừng, trong lòng cô luôn có một bóng hình mờ nhạt, đó là dáng vẻ đơn độc phấn đấu vì những điều bản thân muốn thực hiện. Chẳng biết từ lúc nào, cô vẫn luôn đuổi theo bóng hình ấy mà chạy mãi, ngay cả trong mơ cũng đang chạy.
Khi tỉnh giấc, vầng trán cô lấm tấm những giọt mồ hôi mịn. Nhớ lại, bóng hình đó và Trình Nhất Thanh sao mà giống nhau đến thế.
Ô Mã có thước đo riêng cho những mẩu tin tức. Nhà họ Trình đi lên từ nghề làm bánh, luận về tài lực tự nhiên chẳng bằng những gia tộc làm địa ốc, vận tải biển hay kinh doanh sòng bạc kia. Nhưng luận về sức ảnh hưởng, chưa chắc đã thua kém.
Trình Quý Khang trẻ trung tuấn tú lại vướng nhiều đào hoa, là vị tài tuấn độc thân nổi danh chốn thành thị. Người dân dõi theo tin tức nhà họ Trình như xem một bộ phim truyền hình dài tập đầy kịch tính; họ nhìn thấy bóng dáng cửa hàng bánh Trình Ký xuất hiện trong những thước phim Hồng Kông kinh điển; họ xem Ông Trình Lớn cùng Trình La An Ni phô diễn tình cảm nồng thắm rồi lại chia lìa, để rồi Trình La An Ni hóa thành Diệp La An Ni với những thành tựu còn lẫy lừng hơn cả nữ chính trong tác phẩm “Khuynh thành chi luyến” của Trương Ái Linh; họ xem Trình Quý Khang lún sâu vào các tin đồn tình ái, hẹn hò với các hoa hậu, người mẫu trẻ, nhưng cuối cùng người anh đưa về ra mắt gia đình lại là một cô gái bình thường xuất thân từ tầng lớp dân di cư mới, sống trong nhà ở xã hội. Anh cứ mãi loay hoay với cái danh công tử bột, kẻ phá gia chi tử bất tài, phải đến hai năm gần đây mới bắt đầu có chút khởi sắc.
Chỉ là, tập đoàn Trình Ký Hồng Kông dù có làm tốt đến đâu cũng không bằng Song Trình Ký dưới trướng đang phát triển vô cùng thần tốc tại đại lục. Nhờ sự hỗ trợ từ các chính sách tại đây, sau những năm 2000, mảng kinh doanh tại đại lục dần trở thành trọng tâm của các tập đoàn vốn Hồng Kông. Chứng kiến Song Trình Ký chiếm trọng trách ngày càng lớn trong tập đoàn, Trình Quý Khang bắt đầu nảy sinh những toan tính riêng.
Toàn thể thị dân Hồng Kông như đang theo dõi một chương trình truyền hình thực tế, không ngừng săn đón tin tức về nhà họ Trình. Thế nhưng, cậu con trai út Trình Quý Trạch lại giống như một người tàng hình, vô cùng kín tiếng và không chút phong thanh tình ái, dường như ngoài sự nghiệp ra anh chẳng có đời tư cá nhân.
Ô Mã nhìn xấp ảnh của Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh trước mắt, hai bàn tay đan chéo đặt dưới cằm, bắt đầu trầm tư suy ngẫm.
Hà Trừng đã gợi cho chị một hướng đi, nhưng Ô Mã lại có những dự tính của riêng mình. Chị tra cứu các tư liệu tin tức tại đại lục và nhận thấy Trình Quý Trạch hoạt động rất năng nổ tại đó. Ở đại lục không thịnh hành giới tay săn ảnh, truyền thông truyền thống lại chịu sự giám sát chặt chẽ của bộ phận tuyên truyền, không mang giọng lưỡi độc địa như truyền thông Hồng Kông, và những người thường xuyên dùng diễn đàn đa phần đều có trình độ học vấn cao. Nhìn chung, môi trường truyền thông ở đó sạch sẽ hơn Hồng Kông rất nhiều, đây có lẽ là lý do Trình Quý Trạch sẵn lòng lộ diện trên báo chí đại lục.
Dù anh chưa từng công khai lộ diện trên báo chí Hồng Kông, nhưng giới truyền thông bản xứ vẫn hết sức hứng thú với anh. Không ít tạp chí đã đăng tải lại những bài phỏng vấn độc quyền và hình ảnh của anh, các diễn đàn địa phương thậm chí còn bình chọn anh vào danh sách “Top 5 quý ông độc thân kim cương đáng mong đợi nhất thành phố”.
Ân tình của Hà Trừng, chị đương nhiên phải trả. Thế nhưng, con đường giải trí hóa tin tức, chị vẫn phải tiếp tục dấn bước.
Vị trí tổng biên tập của Đắc Tuần San vốn đã trao cho Lão Thủy – một kẻ từ trên trời rơi xuống. Chị từng có ý định nhảy việc vì chuyện này, nhưng khi dò hỏi một vòng thì nhận thấy trong ngành chẳng còn nơi nào tốt hơn. Thêm vào đó, vị tổng giám đốc hết sức níu kéo, chị đành ở lại Đắc Tuần San, bề ngoài thì khách sáo với Lão Thủy nhưng thâm tâm lại đấu đá sống chết, không ngừng đào hố hãm hại lẫn nhau. Cách đây không lâu, chị đã sắp xếp người cung cấp tin giả cho Lão Thủy, khiến anh ta phạm phải sai lầm nghiêm trọng, nhờ đó vị tổng giám đốc cuối cùng cũng giao mảng nghiệp vụ quản lý trực tiếp cho Ô Mã. Lão Thủy trên danh nghĩa vẫn là tổng biên tập, nhưng thực chất đã ngang hàng với chị, chẳng khác gì một phó tổng biên tập.
Nếu có thể thắng thêm một ván này nữa…
Chị vừa nghĩ thầm như vậy, vừa tìm số điện thoại của một người bạn ở đại lục trong danh bạ, rồi nhấn nút gọi đi.
Trình Nhất Thanh phải ra hầu tòa nên đã chủ động tạm dừng công việc bên Song Trình Ký. Trình Quý Trạch đã mấy ngày liền không gặp cô. Tối hôm đó, anh hẹn luật sư Đào đi ăn khuya.
Cũng thật lạ lùng, trước đây do chịu ảnh hưởng từ mẹ, anh chẳng bao giờ lai vãng đến những nơi như Vượng Giác hay Thâm Thủy Bộ, cũng hiếm khi đặt chân vào những cửa hàng ăn lề đường. Thế nhưng từ khi đến Quảng Châu, vị luật sư vốn là một thực khách sành ăn này thường xuyên đưa anh đến những quán nhỏ ngon lành để thưởng thức mỹ vị bình dân, anh cũng dần học được cách xắn tay áo, dùng tay lể ốc rồi húp nước sột soạt.
Trên đường Trường Đê, những dãy bóng đèn điện treo trước các tửu lầu hải sản và nhà hàng lần lượt thắp sáng. Trời còn chưa tối hẳn, chủ cửa hàng và gia nhân đã bận rộn dựng khung bạt, bày biện bàn ghế xếp, hai tay giũ mạnh tấm khăn trải bàn bằng nhựa rồi phủ lên. Phía sau tủ kính của nhà hàng là quầy đồ quay, người thợ hạ dao dứt khoát, chặt miếng thái lát, những con ngỗng quay da giòn thịt mềm nhanh chóng được bày ra đĩa để giao cho nhân viên phục vụ.
Chỗ ngồi của luật sư Đào và Trình Quý Trạch vừa vặn có thể quan sát rõ quầy xào hủ tiếu. Cổ tay người thợ thoăn thoắt, chiếc xẻng sắt đảo liên hồi trong chảo, mỡ nóng kêu xèo xèo, nguyên liệu dần chín tới, tỏa hương thơm nồng hấp dẫn. Luật sư Đào lấy một chiếc ly nhựa dùng một lần, rót đầy một ly bia Chu Giang Thuần Sinh, miệng bảo: “Anh Trình, dạo này anh có vẻ thong thả quá nhỉ.”
“Anh muốn nói gì đây?”
Luật sư Đào đặt ly xuống, đẩy về phía Trình Quý Trạch, mỉm cười: “Phải là tôi hỏi anh mới đúng, anh muốn nghe điều gì? Là biểu hiện của Trình Nhất Thanh trên tòa? Hay là phán quyết của tòa án?”
Trình Quý Trạch không đáp lời. Luật sư Đào cũng không trêu anh nữa, đem tình hình khái quát kể lại. Chuỗi khảo sát người tiêu dùng mà Trình Ký Hồng Kông thực hiện tại đại lục cho thấy thị trường đang tồn tại sự nhầm lẫn nghiêm trọng. Do nhãn hiệu giống hệt nhau, mọi người đều cho rằng Trình Ký Quảng Châu chính là Trình Ký Hồng Kông. “Họ cho rằng Trình Nhất Thanh cố ý sao chép nhãn hiệu nổi tiếng, có tâm cơ đăng ký trước để chiếm đoạt.”
Trình Quý Trạch nói: “Nếu cô ấy có tâm cơ đó, thì đã không đợi đến tận bây giờ mới làm.”
Luật sư Đào cười: “Cô ấy có thể nói thế nào đây? Chẳng lẽ lại bảo, vì tôi và Trình Quý Trạch hợp tác không vui vẻ, mối quan hệ lại mập mờ nhập nhằng, nên tôi phải tự tìm lối thoát riêng sao.”
Trình Quý Trạch lẳng lặng rót cho mình một ly bia.
Luật sư Đào tiếp lời: “Chuyện này thực chất có chút phức tạp. Hồng Kông tuân theo hệ thống Thông luật, quy định ai dùng trước thì được hưởng, còn đại lục tuân theo hệ thống Dân luật, ai đăng ký trước thì người đó được. Huống hồ cái thương hiệu này có nguồn gốc từ tận thời Hàm Phong xa xôi…”
Trong tiếng Quảng Đông thường dùng cụm từ “chuyện thời Hàm Phong” để chỉ những việc đã xưa lắm rồi, nhưng Trình Quý Trạch vẫn không nén được mà ngắt lời: “Đạo Quang. Đạo Quang là cha của Hàm Phong, còn sớm hơn cả thời Hàm Phong nữa.” Đến chính anh cũng không nhận ra, bản thân từ lâu đã dành tình cảm cho Trình Ký và Song Trình Ký, chứ không đơn thuần xem chúng là công cụ kiếm tiền.
“Dù sao ý tôi là, chuyện này thật sự không cần thiết phải đối đầu trên tòa. Trình Nhất Thanh nhấn mạnh rằng Trình Ký khởi nguồn từ đại lục, tuy ở giữa có mấy mươi năm ngưng kinh doanh, nhưng người kế thừa và kỹ nghệ chưa từng đứt đoạn, đó là sự thật. Còn phía Trình Ký Hồng Kông kéo dài xuyên suốt từ thời Thanh đến nay, cái bảng hiệu này nhờ tay họ mà có được danh tiếng, điều đó lại càng không giả. Tuy Trình Ký Hồng Kông chưa đăng ký tại đại lục, nhưng họ đã đổ không ít chi phí quảng cáo cho thương hiệu này, người Quảng Đông sang Hồng Kông cũng thịnh hành việc mua bánh Trình Ký về làm quà cáp, mọi người đều là người một nhà họ Trình cả, chi bằng tìm điểm chung, gạt bỏ bất đồng, âm thầm hòa giải, vẫn tốt hơn là trải qua quá trình kiện tụng rườm rà. Bằng không, bất kỳ bên nào thất bại trong việc bảo vệ quyền lợi cũng phải đối mặt với án phí và tiền bồi thường khổng lồ.”
Trình Quý Trạch đương nhiên biết luật sư Đào nói đúng. Hiện tại, Trình Ký Quảng Châu bị xem như hàng tạp nham, mà tham vọng tiến quân vào đại lục của Trình Ký Hồng Kông cũng đang bị nghẽn lại ở khâu đăng ký nhãn hiệu. Chẳng ai dễ chịu hơn ai. Nếu ký kết thỏa thuận hòa giải ngoài tòa, mỗi bên lùi một bước, sẽ đều có lợi cho cả hai.
Luật sư Đào nói tiếp, vẫn còn một chuyện nữa: “Lúc trước cha con Trình Nhất Thanh đã ủy quyền các loại bánh với công thức kinh điển cho Trình Ký Hồng Kông và Song Trình Ký, nói cách khác, Trình Ký Quảng Châu không được phép sử dụng. Thế nhưng sau khi Trình Ký Quảng Châu nâng cấp và khai trương trở lại, để tạo sự khác biệt với sản phẩm của Song Trình Ký, họ đã tiến hành cải biên dựa trên những công thức kinh điển đó.”
Một trong những điểm mâu thuẫn của vụ kiện lần này chính là nằm ở đây.
Trình Ký Hồng Kông cho rằng Trình Ký Quảng Châu đang công nhiên vi phạm hợp đồng. Trình Nhất Thanh lại biện hộ rằng, trong thời gian cô điều hành Song Trình Ký, cô đã nhiều lần đề xuất với Trình Quý Trạch về việc đưa vào sản xuất các công thức kinh điển nhưng đều bị từ chối. Phản hồi của Trình Quý Trạch về việc này là: Khi đó anh không hề từ chối, chỉ giải thích rằng cần phải đợi thời cơ chín muồi.
Ngoài ra, tập đoàn Trình Ký Hồng Kông cũng đưa ra một số bằng chứng bất lợi cho Trình Nhất Thanh, chẳng hạn như việc Trình Ký Quảng Châu âm thầm thiết lập quan hệ hợp tác với các khách sạn vốn là khách hàng của Song Trình Ký. “Về mặt pháp lý thì không có vấn đề gì, nhưng tất cả bằng chứng cộng lại đều chỉ ra rằng Trình Nhất Thanh đã dày công tính toán từ trước.” Trong khi đó, phía Trình Nhất Thanh vẫn giữ vững lập trường, khẳng định phía khách sạn tin tưởng vào nhân phẩm cũng như cá tính của cô nên mới mong muốn có thêm nhiều cơ hội hợp tác với cá nhân cô.
“Có điều đó cũng chỉ là lời nói phiến diện từ một phía của cô ấy thôi.” Luật sư Đào hớp một ngụm bia, nhìn Trình Quý Trạch, “Thực tế thì đều là người một nhà, cứ tranh chấp mãi chỉ khiến đôi bên cùng thiệt. Họ chỉ đang thiếu một người trung gian thích hợp mà thôi. Nếu có bên thứ ba đứng ra điều đình, để họ ngồi lại thương lượng thì không phải là không thể. Chỉ là chẳng biết bên thứ ba này có cam tâm tình nguyện hay không.” Luật sư Đào mỉm cười, lời nói đầy ẩn ý, “Bởi lẽ nếu hai nhà Trình Ký không thể trụ vững ở đại lục, thì người hưởng lợi lớn nhất chính là bên thứ ba này mà.”
Trình Quý Trạch đương nhiên hiểu luật sư Đào đang ám chỉ mình. Anh giữ im lặng. Luật sư Đào lại cười bảo: “Đó là nói về việc công. Còn về việc tư, nếu có ai đó đem lòng cảm mến Trình Nhất Thanh, thì hiện tại chính là lúc cô ấy yếu lòng nhất, chi bằng nhân lúc này mà quan tâm cô ấy. Suy cho cùng, phụ nữ vào những lúc thế này là dễ bị cảm động nhất.”
Trình Quý Trạch thầm nghĩ, luật sư Đào biết quá nhiều mà nói cũng quá nhiều, đã đến lúc phải dần dần giữ khoảng cách với anh ta rồi.
Sau khi dùng xong bữa khuya, Trình Quý Trạch lái xe dọc theo bờ Châu Giang để về nhà, lúc đi ngang qua tòa nhà Phương Nam, tiếng chuông điện thoại Ericsson vang lên lẩn khuất.
Là thím Đức gọi tới. Số điện thoại này anh có được từ dạo thím Đức còn ở nhà anh, chỉ là chưa từng liên lạc lần nào.
Anh bắt máy trong sự nghi hoặc, nhưng lúc này thím Đức lại cúp máy.
Trình Quý Trạch suy nghĩ một hồi, cũng chẳng rõ là vì tâm lý gì, anh tấp xe vào lề đường rồi gọi lại cho thím Đức.
Chuông reo vài tiếng thím Đức mới bắt máy, âm thanh phía đầu dây bên kia vô cùng hỗn loạn, giọng bà cũng hốt hoảng: “A Trạch, xin lỗi con, thím gọi nhầm… thím định gọi cho Trình Quý Tài…” Bà nói chuyện rất hổn hển, cả người vô cùng vội vã, giống như đang bị điều gì đó thúc giục chạy về phía trước.
Trình Quý Trạch hỏi: “Thím Đức, bên đó không có chuyện gì chứ?”
Anh vừa dứt lời, thím Đức bỗng bật khóc: “Nhất Thanh uống thuốc ngủ rồi. Chú thím đang đợi xe cấp cứu tới.”