Đầu óc anh trống rỗng, đi được một đoạn để lấy xe mới nhận ra mình đã đi sai hướng, đành chậm rãi quay người lại. Anh chết lặng đưa tay vào túi áo, nhận ra không có điện thoại ở đó. Anh bỗng trở nên chậm chạp lạ thường, tự hỏi liệu có phải mình đã để quên ở nhà hay công ty chăng. Tiếng ồn ào nơi đại sảnh bệnh viện ập đến, anh đứng sững tại đó, đầu óc trống rỗng vài giây mới chợt nhận ra, mình đã để quên điện thoại trong phòng bệnh của Trình Nhất Thanh.
Trình Quý Trạch chưa từng là người hay quên trước quên sau. Anh thầm mắng chính mình, sa sầm nét mặt đi ngược trở lại, trong lòng thầm nghĩ, hy vọng cô đã được y tá đưa đi làm xét nghiệm, hoặc chí ít là vừa rời khỏi đó. Nhưng liệu anh có thật sự mong cô không có mặt ở phòng bệnh? Anh chẳng thể chắc chắn. Đôi mắt anh khao khát được nhìn thấy cô thêm lần nữa. Cơ thể anh nhung nhớ cảm giác được ôm lấy cô khi nãy. Giống như suốt mấy năm qua, đôi môi và làn lưỡi anh lúc nào cũng hoài niệm hơi ấm từ da thịt cô.
Cửa phòng bệnh vẫn đang mở rộng. Trình Quý Trạch đứng tựa bên cửa, thấy Trình Nhất Thanh đang ngồi trên giường, tấm chăn phủ ngang gối, cô cúi thấp đầu, hai tay ôm lấy đầu gối của mình. Anh khẽ tằng hắng một tiếng nơi cửa: “Tôi quay lại lấy điện thoại.”
Cô không ngước lên, tiếng “ừ” nhỏ nhẹ nghẹn lại trong lớp chăn trên gối.
Trình Quý Trạch tiến đến đầu giường cầm lấy điện thoại, thoáng thấy bàn tay đang ôm gối của cô run rẩy, cả cơ thể cô cũng đang run lên. Anh dừng bước: “Em không sao chứ?”
“Ừm.”
Lúc này anh đã nghe ra được, trong giọng nói của cô mang theo tiếng nức nở. Anh lấy làm kinh ngạc, đứng lặng bên giường cô.
Trình Nhất Thanh nhận ra anh chưa rời đi liền chậm rãi ngước mặt lên, anh thấy mắt cô đã đỏ hoe. Một nỗi bất an xẹt qua tim, anh vội hỏi: “Kết quả kiểm tra có vấn đề gì sao?”
“Không có vấn đề gì.” Cô lắc đầu, nghiêng nửa khuôn mặt đi. Cô chẳng muốn để anh thấy đôi mắt đỏ vây của mình. “Chẳng phải anh đi rồi sao…?”
“Trình Nhất Thanh, em có thể nói cho rõ ràng một chút không? Rốt cuộc em đối với tôi là cảm giác thế nào?”
“Trình Quý Trạch, tôi đối với anh là cảm giác gì, lẽ nào anh thật sự không rõ sao?” Trình Nhất Thanh nói, “Phải, tôi không tin tưởng anh. Phải, tôi có oán hận vì sao anh cứ hết lần này đến lần khác giăng bẫy tôi. Nhưng nếu tôi không thích anh, làm sao tôi có thể lên giường với anh? Ba năm trước không thể, lần vừa rồi cũng không! Rốt cuộc anh xem tôi là loại phụ nữ…”
Nửa câu sau cô chẳng thể thốt ra lời, bởi Trình Quý Trạch đã đặt tay sau gáy cô, kéo cô lại gần rồi hôn xuống. Cô quay mặt đi, ra sức đẩy anh ra: “Tôi vừa mới hạ sốt, có lẽ vẫn còn vi-rút—”
“Lây cho anh đi, em sẽ mau khỏi hơn.” Anh nắm lấy cổ tay cô, khẽ kéo lại gần một chút rồi lại hôn lên môi cô. Ngoài cửa sổ, một cơn gió lướt qua. Trong sân, những trái xoài trên cây đã chín muồi.
–
Trình Nhất Thanh muốn xuất viện sớm, nhưng thím Đức không cho, cứ nhất quyết bắt cô nhân cơ hội này kiểm tra tổng quát, thực chất cũng là để cô nghỉ ngơi cho khỏe. Hiện giờ cô không còn gì đáng ngại nên không cần người túc trực. Trình Quý Trạch cũng bị cảm nhẹ, nhưng hằng ngày vẫn đến thăm cô. Anh giải thích cho cô nghe về việc thất lạc email, tuy cô chưa thể hoàn toàn tin tưởng con người này, nhưng vẫn chấp nhận lời giải thích đó.
Trình Quý Trạch nói: “Dẫu sao anh cũng là người nhà họ Trình, không thể đứng ra làm chứng cho em. Nhưng em muốn giữ gìn truyền thống, sản xuất và bày bán các loại bánh kinh điển, phải không? Trình Ký Quảng Châu đã gỡ bỏ rồi, Song Trình Ký chúng ta có thể làm.”
Trình Nhất Thanh giữ im lặng, đầu óc cô đang chậm rãi xoay chuyển.
Anh nói: “Chỉ cần anh và em có chung lợi ích, trở thành những người cùng hội cùng thuyền, thì có thể liên kết lại để đối kháng với Trình Ký Hồng Kông.”
Trình Nhất Thanh vẫn đang trầm tư suy tính.
Suốt bốn năm qua, cô đã quen với việc phân tích mục đích đằng sau mỗi lời Trình Quý Trạch nói. Nhưng lúc này tư duy cô có chút chậm chạp, mà Trình Quý Trạch cũng nhìn thấu tâm tư của cô, anh nắm lấy tay cô, khẽ nói: “Em không cần phải quyết định ngay bây giờ. Đợi xuất viện rồi hãy tính.”
Hai người tản bộ dưới lầu, vợ chồng chú Đức thím Đức vô cùng tò mò, từ hành lang khu nội trú ló đầu xuống nhìn, bị Trình Quý Trạch phát hiện, họ liền vội vàng rụt đầu lại.
Về việc công, lợi ích đan xen, trăm mối tơ vò, Trình Nhất Thanh chẳng dám lơ là với Trình Quý Trạch. Nhưng về tình cảm, họ đã thấu hiểu lòng nhau, miệng tuy không nhắc nhưng cơ thể lại khao khát sự bầu bạn của người tình. Trình Quý Trạch bảo cô sau khi xuất viện hãy dọn về chỗ anh, lý do đưa ra vô cùng đường hoàng: “Anh không muốn em tiếp tục dựa vào thuốc mới có thể vào giấc.”
Trình Nhất Thanh không nghe ra ẩn ý sau lời nói của anh, cứ ngỡ anh vẫn đang quan tâm đến vụ kiện, liền bảo anh rằng, điều khiến mình mất ngủ, thậm chí đổ bệnh, chẳng phải là vụ kiện này.
“Vậy là vì điều gì?”
Trình Nhất Thanh hướng mắt ra phía cổng bệnh viện. Bên ngoài có rất nhiều người bán hàng rong không giấy phép, kẻ bán đồ chơi trẻ em, người bán bong bóng, kẻ bán thuốc bổ, người cho thuê phòng ngắn hạn, bên lề đường còn có một sạp báo. Cô nói: “Anh cùng em ra đằng kia một chút.”
Cô đứng ở sạp báo lựa chọn một hồi, mua về ba quyển tạp chí. Gió bên đường thổi mạnh, làm rối tóc và ống tay áo của hai người. Trình Quý Trạch cởi áo khoác khoác lên vai cô. Cô đứng bên lề đường, lật từng quyển cho anh xem.
Bấy giờ Trình Quý Trạch mới phát hiện, những tạp chí này đều đăng tải bài viết về cuộc tranh chấp nhãn hiệu của Trình Ký Việt Cảng, hơn nữa bên trong đều nhắc tới Trình Nhất Thanh, thậm chí còn đăng cả ảnh cô ra vào nhà Trình Quý Trạch vào đêm giao thừa năm nọ.
Bài viết ác ý nhắc lại lịch sử khởi nghiệp của Trình Nhất Thanh, nói cô hết lần này đến lần khác thất bại, cho đến khi đeo bám được Trình Quý Trạch.
Dưới tấm ảnh Trình Nhất Thanh ra vào nhà Trình Quý Trạch là dòng chú thích: “Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch có mối quan hệ mật thiết, đêm giao thừa năm nay, cô ấy đã ghé thăm nhà Trình Quý Trạch lúc đêm muộn, ở lại ba tiếng đồng hồ mới trở ra, khi ra về tóc vẫn còn ẩm ướt, gương mặt rạng ngời xuân sắc”, ẩn ý muốn ám chỉ điều gì, chẳng nói cũng tự hiểu.
“Mấy tờ tạp chí ở đại lục này đa phần đều là trích đăng lại rồi cải biên, cốt yếu để tránh bị em kiện tội phỉ báng nên lời lẽ xem chừng vẫn còn chừng mực.” Tuy vậy, giữa các dòng chữ lại đầy rẫy lối viết ẩn ý thâm sâu, lời ngoài ý tại đều đang ám chỉ Trình Nhất Thanh năng lực kém cỏi, nhân phẩm tồi tệ. Một người như thế, sau khi thấy việc làm ăn của Song Trình Ký khởi sắc, lại thừa cơ nhãn hiệu của Trình Ký Hồng Kông chưa được đăng ký mà mưu đồ lập ra môn hộ riêng, chuyện đó cũng chẳng có gì lạ phải không?
Chiêu thức tương tự thế này, Trình Quý Trạch cảm thấy có chút quen thuộc. Năm đó sau khi Hà Thức bị đâm, dư luận truyền thông đối với nghi phạm chẳng phải cũng như vậy sao? Anh chợt nghĩ đến một người, nhưng lại nén ý nghĩ ấy trong lòng, chỉ hỏi: “Trích đăng từ tạp chí nào?”
Trình Nhất Thanh ngập ngừng một lát: “Đắc Tuần San.”
Người hưởng lợi lớn nhất từ bài phóng sự này là Trình Quý Khang và Trình Ký Hồng Kông. Kẻ dốc lòng giúp đỡ anh ta, có người quen ở Đắc Tuần San, lại có cả mối quan hệ trong giới truyền thông đại lục… người hội tụ đủ cả ba điều kiện này, Trình Nhất Thanh chỉ nghĩ tới một người duy nhất.
Bị người bạn thân thiết bao năm ra tay tàn độc, Trình Nhất Thanh chỉ thấy tay chân lạnh ngắt. Cô thức trắng đêm này qua đêm khác không sao chợp mắt được, phải dùng đến thuốc ngủ, cộng thêm áp lực hầu tòa, ngày hôm đó mới phát sốt cao.
Trình Nhất Thanh xuất viện vào buổi chiều, Trình Quý Trạch lái xe đưa cả gia đình cô về nhà. Thím Đức giữ anh lại dùng cơm. Hai người trẻ đã chính thức xác định quan hệ người yêu, chú Đức lúc đầu còn hiếu kỳ: “Gia đình cậu có phản đối không? Chẳng phải họ đang kiện tụng với tụi tui sao?”
Trình Quý Trạch đáp lại: “Họ là họ, còn chúng con là chúng con.” Anh đối với chú Đức vô cùng trịnh trọng, nói rằng sẽ đồng hành cùng Trình Nhất Thanh vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Chú Đức chuyển sang hỏi chuyện khác: “Cậu sinh năm nào? Trong nhà còn những ai? Theo học ở đâu? Đã có tính chuyện kết hôn chưa?”
Khi hỏi đến câu cuối cùng, Trình Nhất Thanh bị bát canh gà hầm nhân sâm làm cho sặc, Trình Quý Trạch lập tức buông đũa, đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô: “Cẩn thận, cẩn thận nào. Em thấy khá hơn chưa?” Trình Nhất Thanh xua tay liên hồi, ý bảo không sao. Thím Đức thì thầm nghĩ, sao ông nhà mình lại đem hết những chuyện mình muốn hỏi mà thốt ra ngoài vậy chứ.
Trình Quý Trạch cầm lại bát đũa, nhìn về phía chú Đức, mỉm cười: “Chú vừa hỏi chuyện… kết hôn? Phải, đương nhiên là con có dự tính đó. Chỉ là không biết Nhất Thanh có bằng lòng gả cho con không, và hai người có sẵn lòng giao con gái cho con hay không thôi.”
Trên thị trường hôn nhân thế tục, anh có điều kiện vô cùng ưu tú, vậy mà lại đứng trước mặt hai bậc trưởng bối nghiêm túc đưa ra câu trả lời khẳng định. Chú Đức và thím Đức đều ngỡ ngàng, đưa mắt nhìn nhau. Trong lòng Trình Nhất Thanh lại nghĩ, cha mẹ thật là thiên chân, lời Trình Quý Trạch nói làm sao có thể tin cho được. Hiện tại cô biết giữa hai người có tình yêu, nhưng cũng hiểu rõ tình yêu này xây dựng trên nền tảng lợi ích, đôi bên cùng có lợi. Một khi lợi ích tan biến, tình yêu này cũng sẽ lụi tàn theo.
Chỉ là những lời như vậy chẳng thể nói với cha mẹ. Cô chỉ dùng đũa khẽ gõ vào bát: “Vẫn còn canh chứ ạ? Con muốn thêm một bát nữa.” Thế là chủ đề kia được gạt sang một bên.
Sau bữa cơm, Trình Quý Trạch đưa Trình Nhất Thanh về căn nhà thuê gần đó, bảo là để xách đồ giúp cô. Khi lên lầu, trong lòng Trình Nhất Thanh thấp thoáng một linh cảm mơ hồ. Quả nhiên, vừa mở cửa bước vào nhà, Trình Quý Trạch quẳng túi đồ xuống đất, dứt khoát đẩy cô tựa lên cánh cửa, một bàn tay luồn ra sau gáy, ôm trọn lấy chiếc cổ thon gầy, trong kẽ răng khẽ gọi tên cô, rồi nghiêng đầu, cúi xuống hôn lấy. Trong phòng buông rèm cửa, không gian tối mờ u tịch, một bàn tay anh lần theo những đường nét trên người cô, tay kia lại đang tìm kiếm công tắc đèn trên vách tường.
Trong một xã hội thiếu vắng sự giáo dục về thân thể như thế này, Trình Nhất Thanh cảm thấy hổ thẹn khi phải thừa nhận rằng chính cô cũng có những d*c v*ng riêng. Trong những bài học giáo điều trước đây, đó vốn là thứ chỉ tồn tại ở những “đứa con gái hư”. Trình Nhất Thanh thi thoảng cũng đi trễ về sớm, không mấy cung kính trước thầy cô, thái độ với bạn học cũng chẳng mặn mà, lại thường xuyên cãi lời chú Đức, trong mắt chỉ biết có tiền. Nhưng cô không có d*c v*ng, thế nên cô chẳng phải là “gái hư”.
Cho đến khi Trình Quý Trạch xuất hiện.
Ánh đèn bừng sáng, cô hiện ra rõ mồn một trước mắt anh, tựa như bức tranh sơn thủy với những đường nét nhấp nhô in hằn lên cánh cửa. Suốt hai ba năm ròng, anh chỉ biết tự tìm vui trong những ảo tưởng, mường tượng về dáng vẻ này của em. Lần đêm giao thừa đó, anh có chút men say, chưa kịp thưởng thức cho thật trọn vẹn. Còn lần này, anh khao khát hơn bất cứ lúc nào hết. Anh cởi bỏ áo khoác, rồi đến lớp sơ mi bên trong, dứt khoát đẩy em xuống giường. Đôi cánh tay em ôm ghì lấy tấm lưng vững chãi của anh, những đầu ngón tay lún sâu vào từng thớ cơ bắp. Thân xác tựa như một chiếc lá bị gió mưa vùi dập, giữa làn sóng triều dâng, cứ thế nhấp nhô run rẩy không thôi.
Khi tỉnh giấc lần nữa, rèm cửa đã được kéo ra, ánh sáng ban ngày bên ngoài đã tràn vào phòng. Trình Nhất Thanh ngồi dậy, chẳng thấy bóng dáng Trình Quý Trạch đâu cả. Cô thầm nghĩ, quả nhiên, lại là như vậy.
Sau lần đầu tiên của hai người, anh đã rời đi giữa đêm mưa tầm tã.
Sau lần thứ hai, anh lấy đi đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa cô và Hà Trừng.
Sau lần thứ ba, cô tìm thấy bằng chứng Trình Ký Hồng Kông mưu đồ đối phó mình ngay tại nhà anh.
Lần này đây, lại sẽ là chuyện gì?
Những dư vị nồng nàn trong cơ thể tựa như từng đợt sóng triều rút khỏi bãi cát, không ngừng tan biến về phía sau. Cô bình thản mặc lại quần áo.