Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 58: Chương 3-16: Pháo hoa, ngày kỷ niệm ngày trở về và tôi (Trung)
Dáng vẻ của Hà Trừng thật tự nhiên và lưu loát, cứ như thể việc chuyển từ thân phận này sang thân phận khác, từ tầng lớp này sang tầng lớp khác, cũng chỉ đơn giản như việc bước từ phòng khách sang phòng ăn mà thôi.
Trình Nhất Thanh không còn là cô gái nhỏ chưa từng thấy qua sự đời. Những người có màn “xoay mình” lộng lẫy như Hà Trừng, cô từng gặp, cũng từng nghe kể. Nhưng giống như Hà Trừng, không một chút thất thố, mượt mà đến nhường này thì đây là lần đầu tiên cô thấy. Nhìn cô ấy bước vào đại sảnh sáng trưng, vào thang máy, ra khỏi cửa, vào nhà, hỏi Trình Nhất Thanh muốn dùng gì, rồi xõa tóc, vào bếp pha trà, mọi động tác đều diễn ra vô cùng nhịp nhàng. Cứ như thể cô ấy sinh ra đã ở đây, trong dinh thự mà dân lao động bình thường ở Hồng Kông chẳng thể nào mơ tới này, ngồi trên sofa Ý, dùng đồ sứ Anh, uống một tách hồng trà vùng cao Ceylon, phong thái biến chuyển duyên dáng, chẳng còn là cô nữ sinh hấp tấp của ngày xưa nữa.
Trình Nhất Thanh ngồi trên chiếc sofa da thật màu đen, đôi chân cẩn thận đặt trên tấm thảm lông cừu nguyên chất, đưa mắt quan sát nội thất gỗ tếch màu nâu trong nhà.
Nếu Hà Trừng là một người phụ nữ thích khoe khoang, cô ấy sẽ kể cho bạn thân nghe bộ nội thất này được đặt mua tại cửa hàng Harrods ở Luân Đôn. Trong phòng khách có treo một bức bản thảo của Capote, một bức tranh do Diệp La An Ni đấu giá được từ một nhà đấu giá ở Anh.
Cô ấy bưng trà nóng cho bạn thân rồi ngồi xuống bên cạnh: “Sao cậu đột nhiên tìm mình vậy?”
Trong đầu Trình Nhất Thanh vẫn còn nghĩ về Trình Quý Khang, ngoài miệng nói: “Mình… muốn đến thăm cậu.” Lời này nói ra thật vụng về, Hà Trừng liếc mắt là nhìn thấu cô đang nghĩ gì.
“Coi chừng nóng, lát nữa cậu hãy uống.” Hà Trừng chậm rãi nói: “Căn nhà này là của Trình Quý Khang, hồi nãy cậu cũng thấy anh ấy rồi, giờ chắc cũng hiểu mối quan hệ giữa mình và anh ấy. Nếu cậu coi thường mình, mình cũng không thấy bất ngờ. Dù cậu có cách nhìn thế nào đi nữa, mình vẫn luôn coi cậu là người bạn tốt nhất.”
Trình Nhất Thanh lúc này đã tỉnh táo và bình tĩnh lại, cô liền choàng vai bạn thân: “Nè, cậu nói bậy bạ gì vậy? Trai chưa vợ, gái chưa chồng, cậu có làm gì sai đâu? Ai có tư cách coi thường cậu chứ?”
Hà Trừng bật cười. Hồi còn đi học, hai người họ vốn rất khinh miệt những hạng phụ nữ dựa dẫm đàn ông. Trình Quý Khang chưa kết hôn thì đã sao? Một người bạn gái trong bóng tối không được công khai như Hà Trừng, dù có cốt cách đến mức không tiêu tiền của anh ta thì khi gia đình xảy ra chuyện, chẳng phải cũng phải dùng đến tài nguyên và các mối quan hệ của anh ta đó sao.
Hà Trừng chẳng buồn để tâm đến những lời ra tiếng vào của người ngoài, nhưng Trình Nhất Thanh nghĩ thế nào lại vô cùng quan trọng với cô ấy. Cô ấy giải thích: “Trình Quý Khang cho mình mượn căn nhà này để tiện đi bệnh viện chăm sóc Hà Thực.”
Đến lúc này Trình Nhất Thanh mới nghe Hà Trừng kể rằng Hà Thực đã gặp chuyện. Cô xưa nay vốn luôn bộc lộ cảm xúc trên gương mặt, không hề che giấu, liền mắng kẻ gây tai nạn là đồ xấu xa, lại nắm chặt tay Hà Trừng hỏi: “Hà Thực bây giờ thế nào rồi? Đã bắt được kẻ gây tai nạn chưa?”
“Kẻ gây tai nạn khăng khăng không nhận, cảnh sát vẫn đang điều tra. Nhưng Hà Thực đã qua cơn nguy kịch rồi. Con bé đã làm phẫu thuật phục hồi khuôn mặt. Mình thấy vẫn xinh đẹp như cũ, có điều bản thân con bé không hài lòng lắm, cứ hỏi liệu có thể đổi sang một gương mặt khác không.” Hà Trừng nói đùa, Trình Nhất Thanh hiểu là Hà Thực đã không sao. Trong lòng cô thoáng qua một câu hỏi nhỏ: Ai đã chi trả chi phí phẫu thuật?
Nhưng cô đã đè nén câu hỏi đó xuống, chỉ hỏi thêm vài chi tiết về việc cô ấy và Trình Quý Khang ở bên nhau.
Lúc này Hà Trừng mới hỏi: “Thật lòng mà nói, cậu bận rộn như vậy, sẽ không có chuyện tự dưng sang đây thăm mình đâu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Trình Nhất Thanh bèn đem chuyện tờ tạp chí kể cho cô ấy nghe. Cô đặc biệt nhấn mạnh với Hà Trừng rằng những mô tả về Công nghiệp giấy Nhạc Chí có sai sót, nơi bị ảnh hưởng chỉ là một phần các cơ quan ở Hồng Kông, phần lớn các doanh nghiệp đại lục đều không bị ảnh hưởng.
“Nếu cậu có thể đăng một bản tuyên bố thì chúng mình có thể giải quyết được khó khăn này.” Trình Nhất Thanh nói, Công nghiệp giấy Nhạc Chí từng đăng tuyên bố một lần nhưng hiệu quả rất thấp. Dẫu sao trong mắt công chúng, những doanh nghiệp vô lương tâm này chỉ biết tô hồng sự thật mà thôi.
Hà Trừng cúi đầu, im lặng. Trình Nhất Thanh nhận thấy cô gầy đi đôi chút, nét bầu bĩnh trẻ con trước kia đã biến mất, một đoạn cổ tay lộ ra khỏi tay áo, bưng tách trà lên nhấp một ngụm rồi đặt xuống, ngẩng đầu nhìn Trình Nhất Thanh, bình thản nói: “Xin lỗi, mình không thể làm vậy. Doanh nghiệp đó chính là do nhà kẻ gây tai nạn mở.”
“Nhưng cậu viết lách như vậy, lẽ nào không sợ bị trả thù sao?”
“Trả thù?” Gương mặt Hà Trừng hiện lên vẻ lạnh lùng, đôi mày khẽ động: “Mình không sợ bọn họ. Nhà họ hiện đang ở đầu sóng ngọn gió, lo cho mình còn chẳng xong, cũng không dám làm gì mình. Hơn nữa mình không cho rằng mình viết bừa, mình không hề viết rõ là các doanh nghiệp đại lục dùng sản phẩm giấy có vấn đề.”
“Cậu không viết rõ, nhưng sau khi viết về việc họ xảy ra chuyện, cậu liền xoay chuyển câu chuyện, lập tức nhắc đến việc kinh doanh của họ ở đại lục, đồng thời trích dẫn lời của người thạo tin, nói rằng loại giấy có vấn đề này cũng cung ứng cho đại lục.”
“Thứ nhất, hai năm trước, quả thực có một công ty đại lục từng sử dụng loại giấy này, cho nên cách diễn đạt này tuyệt đối không có vấn đề. Thứ hai, đó là lời của người thạo tin. Mình chỉ ghi chép lại trung thực mà thôi.”
Trình Nhất Thanh thực sự quá hiểu loại trò chơi chữ nghĩa này. Lúc đầu khi cô hỏi Trình Quý Trạch tại sao muốn xin số điện thoại của chú hai và cô cô, anh chẳng phải cũng từng dùng cách này sao?
Cô nói với Hà Trừng: “Độc giả khi đọc câu này sẽ lầm tưởng rằng tất cả khách hàng đại lục của họ đều dùng sản phẩm giấy có vấn đề. Như vậy chúng mình bị ảnh hưởng rất lớn. Thực tế, sản phẩm giấy từ nhà máy ở Đông Hoàn của họ chủ yếu cung ứng cho Hồng Kông, còn chúng mình sử dụng sản phẩm giấy từ nhà máy ở Phật Sơn của họ, qua kiểm định hoàn toàn phù hợp với điều kiện an toàn vệ sinh.”
“A Thanh, nếu cậu đến thăm mình vì tình bạn, mình rất hoan nghênh. Nhưng nếu là vì chuyện này, xin lỗi, mình kiên định với cách làm hiện tại.” Hà Trừng nói: “Mình biết Song Trình Ký là tâm huyết của cậu, nhưng làm báo cũng là công việc của mình. Mình luôn ủng hộ cậu, mình hy vọng trong chuyện này, cậu cũng có thể ủng hộ mình.”
Trình Nhất Thanh và Hà Trừng đều là những người sắc sảo, trước đây hai cô nàng đối với những kẻ không vừa mắt hay những việc chướng tai gai mắt, thường thẳng thừng phê phán khiến người ta không chịu nổi. Nay Trình Nhất Thanh bị Hà Trừng nói như vậy, nhất thời cũng bị khựng lại.
Hồi lâu sau, Trình Nhất Thanh mới có thể mở lời, khí thế có phần yếu hơn: “Tin tức là tin tức, nhưng cậu vì Hà Thực mới…”
“Mới làm sao? Ý cậu là ‘mượn công báo thù riêng’? Mình không cảm thấy bản thân làm sai. A Thanh, cậu xưa nay vốn nhiệt huyết hơn mình, tính tình cũng nóng nảy hơn. Nếu chuyện tương tự xảy ra với Trình Nhất Minh, xảy ra với chú Đức, thím Đức, cậu cũng sẽ làm như vậy thôi, có đúng không?”
Bảo Trình Nhất Thanh làm sao phản bác được đây? Cô cũng vốn là kẻ có thù tất báo. Ngày đó chú Đức vì cô mà phải thấp hèn tìm bạn cũ vay tiền, Trình Nhất Thanh đã căm hận thật lâu, nắm chặt tay thề rằng có ngày phải để cha mẹ đứng thẳng lưng, nở mày nở mặt. Một chút uất ức nhỏ nhoi cô còn không nuốt trôi, nếu chuyện tương tự xảy ra với người thân, cô không nghĩ mình có thể hành xử lý tưởng hơn Hà Trừng.
Hà Trừng liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, giọng nói nhẹ nhàng, mềm mỏng: “Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày trở về, trong thành phố đâu đâu cũng nhộn nhịp. Đáng lẽ mình nên đưa cậu đi dạo loanh quanh. Thế nhưng bây giờ mình phải đi phỏng vấn người dân đi xem pháo hoa. Hay là cậu cứ ở lại đây đợi mình về? Hoặc là mình đưa cậu ra ngoài tìm chỗ nào đó ngồi nghỉ, rồi sau đó cùng đi?”
Cô ấy lại trở về là một Hà Trừng của trước kia, vô cùng chu đáo với Trình Nhất Thanh. Nhưng Trình Nhất Thanh luôn cảm thấy, người bạn tốt từng lén truyền tay nhau miếng khoai tây chiên trong giờ học, cùng đi dạo sân trường ngắm trai đẹp, đứng trên sân thượng cùng hô vang “mình phải phát tài” giờ đây đã mờ nhạt dần thành một cái bóng. Trình Nhất Thanh muốn liều mạng nắm lấy thứ gì đó trước khi cái bóng ấy biến mất hoàn toàn. Cô không cam lòng, lại lên tiếng: “A Trừng, chuyện hộp quà bánh trung thu đang rất gấp…”
Hà Trừng ngắt lời cô: “Thế nào? Cậu đã quyết định chưa? Là ở lại chỗ mình chờ, hay là đi ra ngoài?”
Cứ như thể cô ấy hoàn toàn không nghe thấy bất cứ lời nào liên quan đến Song Trình Ký.
Câu nói này lọt vào tai Trình Nhất Thanh chẳng khác nào một lời đuổi khách. Bây giờ cô đã hiểu rõ rồi, Hà Trừng một lòng muốn dồn Công nghiệp giấy Nhạc Chí vào đường cùng. Bản thân cô có nói gì cũng vô dụng.
Trình Nhất Thanh đành đứng dậy, nói mình còn có việc nên đi trước. Hà Trừng cũng không khách sáo với cô, rất lịch sự tiễn cô ra cửa, không hỏi đêm nay cô có về gấp hay ở lại Hồng Kông, trú chân tại đâu.
Đêm nay Hồng Kông thật náo nhiệt biết bao. Ngày kỷ niệm ngày trở về đầu tiên của thiên niên kỷ mới, cũng là ngày kỷ niệm đầu tiên sau khi cả Hồng Kông và Ma Cao đều đã trở về. Trong quán cà phê dưới lầu treo những chiếc đèn chùm pha lê vàng, hai cô gái ngồi bên trong, đầu tựa vào vai nhau, khẽ mỉm cười, một tình bạn thật thuần khiết. Chẳng biết từ đâu vọng lại tiếng nhạc nhỏ nhẹ, hình như là bản hòa tấu bài “Dưới chân núi Sư Tử”.
Bước đi trên đại lộ, dưới bóng những lá cờ in hình hoa tử kinh tràn ngập phố phường, dưới những tấm biển quảng cáo neon rực rỡ sắc màu, trong dòng người cuồn cuộn như thủy triều, Trình Nhất Thanh mới nhận ra mối quan hệ giữa cô và Hà Trừng giống như một tấm gương nhẵn nhụi, mà vết nứt bên trong vốn chẳng phải bắt đầu từ Công nghiệp giấy Nhạc Chí, mà là từ sớm hơn, sớm đến mức… ngay cả khi Trình Quý Khang xuất hiện bên cạnh cô ấy, bản thân cô cũng không hề hay biết. Có phải vì cô đã quá mải mê với việc khởi nghiệp rồi không? Cô hối hận, nhưng trong lòng hiểu rõ nếu thời gian có quay trở lại, cô chưa chắc sẽ đưa ra bất kỳ thay đổi nào.
Trình Nhất Thanh nhìn thấy từ tủ kính của cửa hàng có một chiếc xe đang đi theo bên cạnh mình, từng bước không rời. Quay đầu nhìn lại, chính là Trình Quý Trạch. Cô dừng bước, anh cũng dừng lại.
Trình Nhất Thanh đi thẳng vào vấn đề: “Anh đã biết chuyện Trình Quý Khang và Hà Trừng từ sớm rồi đúng không?” Nếu không, sao anh lại có thể trùng hợp xuất hiện ở đây như vậy.
“Lúc nghe thấy địa chỉ của cô ấy, tôi đã có chút nghi ngờ. Bây giờ nghe em hỏi như vậy, tôi chắc chắn rồi.” Trình Quý Trạch gác khuỷu tay ra ngoài cửa sổ xe, “Lên xe rồi nói.”
Trời đã tối hẳn. Trình Nhất Thanh nghe thấy bên lề đường có đứa trẻ reo hò đòi đi xem pháo hoa, phụ huynh bảo với đứa bé rằng bến cảng Victoria đông người lắm, chúng ta về nhà xem tivi thôi. Trình Nhất Thanh hỏi Trình Quý Trạch chuyện bàn bạc với Công nghiệp giấy Nhạc Chí thế nào rồi. Anh nói: “Bọn họ thông minh lắm, kẻ tung người hứng. Tổng giám đốc thái độ rất tốt, đồng ý cùng chúng ta đưa ra tuyên bố chung, nhưng giám đốc quan hệ công chúng lại hỏi, lúc này mà đưa ra tuyên bố chung, liệu có ngược lại làm liên lụy đến các anh hay không?”
“Anh nghĩ sao?”
“Tôi thấy bọn họ cố ý diễn kịch trước mặt tôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lời thoại này không phải không có lý, mà nhân vật chính của vở kịch này không phải họ, thậm chí cũng không phải chúng ta.”
Trình Nhất Thanh giờ đây đã quen với cách nói chuyện của Trình Quý Trạch, cô hiểu ẩn ý của anh, chuyện này có thành hay không, phải xem Hà Trừng. Cô mệt mỏi tựa đầu vào lưng ghế, “Hà Trừng cậu ấy… không bằng lòng đưa ra tuyên bố.”
“Vì Trình Quý Khang sao?”
“Cậu ấy không phải hạng người mù quáng vì tình, sẽ không bị khống chế bởi một người đàn ông nào đó.” Cô chậm rãi kể lại ngọn ngành sự việc, trong lúc đó còn tức giận mắng nhiếc kẻ gây tai nạn mấy câu. Trình Quý Trạch chỉ chú tâm nhìn đường phía trước, đột nhiên hỏi xin lại chiếc máy ghi âm siêu nhỏ kia. Trình Nhất Thanh trực tiếp từ chối: “Hà Trừng đã nói rất nhiều chuyện riêng tư giữa cậu ấy và Trình Quý Khang.”
“Tôi sẽ xử lý bỏ phần đó đi. Tôi chỉ cần phần cô ấy nhắc đến Công nghiệp giấy Nhạc Chí thôi. Tôi cần tìm người trong giới truyền thông phân tích thảo luận xem nên đối phó thế nào.”
Trình Nhất Thanh không tin tưởng Trình Quý Trạch. Cô thốt lên: “Không được.”
“Vì Hà Trừng quan trọng hơn Song Trình Ký sao? Em nghĩ cho cô ấy, cô ấy có nghĩ cho em không? Chúng ta đã nhận tiền đặt cọc của đại lý, giờ đây bánh trung thu không bán được, họ đang tính từ bỏ luôn cả những sản phẩm khác của chúng ta nữa kìa.”
“Tôi sẽ có cách.”
Từ nhỏ đến lớn, cảm nhận của Trình Quý Trạch về phụ nữ đều giống như lụa là, nước hoa vậy. Mượt mà, mang theo hương thơm, ngọt ngào như mật ong, khiến người ta dễ chịu. Những người phụ nữ bên cạnh ba anh là như thế, những người vây quanh anh trai anh cũng như vậy. Nhưng Trình Nhất Thanh là một ngoại lệ. Cô giống như một nắm đấm siết chặt, nện thẳng vào người anh. Trình Quý Trạch rất muốn gỡ nắm đấm này ra, bẻ thành từng ngón tay một, quấn quýt trong lòng bàn tay mình, nắm thật chặt. Hơn một năm sau, anh bị chứng mất ngủ hành hạ, khi nhắc đến phép so sánh này với bác sĩ tâm lý, bác sĩ phân tích rằng đó là sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt nảy sinh đối với người mà mình không có được. Trình Quý Trạch hỏi, vậy làm sao mới có thể buông bỏ d*c v*ng đối với người này? Bác sĩ tâm lý lại không thể cho anh câu trả lời.
Lúc này đây, trong xe, anh im hơi lặng tiếng, chậm rãi lái xe về phía bờ biển, đi tới khách sạn Lệ Cảnh. Trình Nhất Thanh có chút bất ngờ: “Tôi dự định về Quảng Châu.”
“Đêm nay có bắn pháo hoa, đường sá và cửa khẩu đều đông người. Ở lại một đêm rồi hãy đi.”