Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 57: Chương 3-15: Pháo hoa, ngày kỷ niệm ngày trở về và tôi (Thượng)
Trình Nhất Thanh giống như một viên đạn, “tạch” một tiếng b*n r*, một lòng nhắm thẳng vào kế hoạch mà lao tới. Thế nhưng sự cố bất ngờ xảy ra lại tựa như một cơn gió, thổi lệch đường bay của viên đạn là cô.
Sự cố này có liên quan đến nhà cung cấp bao bì giấy cho hộp quà bánh trung thu.
Sáng hôm sau, lúc đi kiểm tra cửa hàng, Trình Nhất Thanh phát hiện điện thoại hết pin. Buổi chiều cô đến công ty, đập vào mắt là một phen hỗn loạn. Mọi người kẻ đứng người ngồi, ai nấy đều đang gọi điện thoại, rối thành một đoàn. Cô tiện miệng hỏi Dương Đình: “Có chuyện gì vậy?”.
Dương Đình đang định trả lời thì điện thoại trên bàn vang lên, chị ta vội vàng nhấc máy, uốn nắn giọng điệu nói: “Alo, xin chào. Song Trình Ký đây ạ”.
Cửa văn phòng của Trình Quý Trạch đang mở toang, Trình Nhất Thanh bước vào. Anh đang ngồi sau bàn làm việc đọc một cuốn tạp chí. Cô thầm nghĩ, đã là lúc nào rồi mà còn ở đó xem tạp chí. Đến khi lại gần, thấy đó là một cuốn “Đắc Tuần San”, Trình Quý Trạch mới ngẩng đầu lên khỏi mép tờ tạp chí: “Em về rồi sao. Cả buổi sáng không tìm thấy em đâu cả.”
“Có chuyện gì?”
Trình Quý Trạch đưa cuốn tạp chí cho cô. Trên đó có một bài viết vạch trần vấn đề vệ sinh của doanh nghiệp ngành giấy, tác giả là Hà Trừng. Cô ngước mắt: “Có liên quan gì đến chúng ta?”
“Em nhìn kỹ tên nhà máy đó đi.”
Trình Nhất Thanh nhìn lại lần nữa, phát hiện tờ tạp chí đang nói đến chính là xưởng giấy hợp tác làm hộp quà bánh trung thu.
Bao bì ngoài của bánh trung thu Song Trình Ký sử dụng hộp gỗ, nhưng bên trong mỗi chiếc bánh đều có hộp giấy tinh xảo và giấy nến bao gói độc lập. Những hộp giấy và giấy nến này đều xuất xưởng từ nhà máy thuộc doanh nghiệp Nhạc Chí. Do tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm, một khi người tiêu dùng biết chuyện, chắc chắn sẽ không chấp nhận.
Cô lập tức nói: “Chúng ta từng chịu thiệt trong chuyện này nên phương diện này đều rất cẩn trọng. Trước khi ký kết hợp tác đã xác nhận rồi, điều kiện vệ sinh của họ không có vấn đề gì.”
“Nhạc Chí có nhiều xưởng khác nhau, xưởng xảy ra chuyện là ở Đông Hoản, chuyên sản xuất các sản phẩm giấy cung ứng cho Hồng Kông. Nhưng bài viết này cố ý chơi chữ, tâm cơ muốn độc giả lầm tưởng rằng tất cả các khu nhà xưởng, tất cả sản phẩm đều có vấn đề về vệ sinh an toàn.”
Trình Quý Trạch nói, kể từ khi Song Trình Ký nổi lên đã trở thành cái gai trong mắt các thương hiệu khác, hiện tại họ lại nhúng tay vào “mỏ vàng” bánh trung thu này, những thương hiệu lâu đời càng muốn nhổ cỏ tận gốc. Chỉ là ngại vụ tạt sơn đỏ lần trước ảnh hưởng quá lớn nên mới không dám làm gì lộ liễu trên mặt ngoài.
“Vốn dĩ chuyện này chỉ râm ran trên truyền thông Hồng Kông, nhưng đối thủ đã xen vào một chân, tin tức đã lan truyền sang tận đại lục. Thêm vào đó, khu vực Quảng Đông đều có thể xem song song truyền hình Hồng Kông, thời lượng tin tức ngắn, chỉ nhắc đến tên của Công nghiệp giấy Nhạc Chí, mọi người không biết Song Trình Ký không nằm trong diện bị ảnh hưởng, càng làm hiểu lầm thêm sâu sắc.”
Bánh trung thu Song Trình Ký vừa mới tung ra thị trường, để đánh tiếng vang đầu tiên, họ đã chi không ít ngân sách làm quảng cáo, ai nấy đều quyết tâm phải thắng. Trình Nhất Thanh tính tình nóng nảy: “Bây giờ tôi đi sắp xếp phát thông báo ngay lập tức!”. Nói đoạn cô định bước ra ngoài, Trình Quý Trạch giữ cô lại, bảo rằng thông báo đã phát đi rồi: “Chuyện cấp bách hiện giờ còn có một việc khác.”
“Việc gì?”
Ngón tay Trình Quý Trạch lướt qua trang tạp chí, chất liệu giấy couche cảm giác trơn nhẵn: “Liên lạc với bạn của em đi, Hà Trừng đó. Cô ấy là phóng viên chuyên nghiệp, sẽ không phạm phải loại sai lầm này, ắt có gì đó bất thường.”
Trình Nhất Thanh như được thức tỉnh. Cô cầm lấy chiếc điện thoại đã thay pin, gọi ngay cho Hà Trừng tại chỗ.
Không có người bắt máy.
“Có lẽ cậu ấy đang đi phỏng vấn, hoặc giả là đang bận.” Dù sao đi nữa, với mối quan hệ của hai người, Hà Trừng sẽ liên lạc với cô ngay khi có thể.
Hàng mi của Trình Quý Trạch khẽ động: “Hy vọng là vậy.”
Khi anh nói câu này, ánh mắt quá đỗi bình tĩnh, điều đó khiến Trình Nhất Thanh cảm thấy anh đang nghi ngờ tình bạn của hai người. Cô có chút phản cảm, cô ghét cái vẻ luôn bình tĩnh lý trí đến thái quá của anh, lúc nói lời này cứ như thể đã nhìn thấu nhân tính, cho rằng tình bạn giữa Trình Nhất Thanh và Hà Trừng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trình Quý Trạch đoán được tâm tư của cô nên chuyển chủ đề: “Tối qua em một mình đi bộ từ bờ Châu Giang về nhà sao?”
“Đúng vậy, dù sao cũng không tính là xa.” Cô thầm nghĩ, không phải xe của anh vẫn luôn đi theo phía xa một đoạn đó sao.
Cuộc đối thoại đứt quãng tại đây. Cứ như thể anh thật sự quan tâm đến câu trả lời đó, và cứ như thể cô không nghe hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh. Trình Nhất Thanh vén lại mái tóc, nói nếu không còn việc gì nữa, cô sẽ về gấp rút liên lạc với truyền thông trong đại lục, đồng thời chờ điện thoại của Hà Trừng. Trình Quý Trạch gật đầu, nói được: “Có tin tức gì thì báo cho tôi biết đầu tiên.”
“Dĩ nhiên rồi.” Cô cười nhẹ một tiếng, “Chúng ta là đối tác mà.”
Đối tác chuyên nghiệp, là đối tác không để tư tình xen lẫn vào. Khi trở về văn phòng, cô đã tự nhủ với bản thân như vậy.
Cô cô từng nói, đàn bà chính là thất bại ở điểm này, lúc nào cũng làm việc theo cảm tính. Nhưng Trình Nhất Thanh bình tĩnh tự nhủ rằng, cô sẽ không như thế.
Một ngày một đêm trôi qua, Hà Trừng vẫn chưa gọi lại. Trình Nhất Thanh có chút lo lắng không biết cậu ấy có xảy ra chuyện gì không. Hay là lúc này cậu ấy đang phỏng vấn ở một vùng núi nào đó trong đại lục, nơi mà tín hiệu không tốt?
Trình Nhất Thanh gọi đến nhà Hà Trừng. Chuông reo rất lâu, bà nội của Hà Trừng mới ra nghe máy. Trình Nhất Thanh cao giọng hỏi, Hà Trừng có đó không? Bà nội nói: “Nó không có nhà!”.
Trình Nhất Thanh lại hỏi: “Vậy khi nào cậu ấy về ạ?”.
Bà nội nói: “Cô hỏi tôi, tôi biết hỏi ai bây giờ?”.
Trình Nhất Thanh cảm thấy nói chuyện với bà không rõ ràng được, lúc này đang là buổi chiều, cô đoán em gái Hà Trừng đã đi học về, lại hỏi bà: “Hà Thực có đó không ạ?”. Bà nội đột nhiên dùng tiếng Triều Châu nói câu gì đó, Trình Nhất Thanh cảm thấy mờ mịt, “alo” hai tiếng thì bà đã gác máy.
Trình Nhất Thanh có chút lo lắng, nhưng nhìn dáng vẻ của bà nội vẫn còn khỏe khoắn minh mẫn thì có vẻ không giống như Hà Trừng đã gặp chuyện. Cô không bỏ cuộc, buổi tối lại gọi thêm lần nữa, lần này là ba của Hà Trừng nghe máy. Ba Hà nhiệt tình thân thiện, vẫn còn nhớ Trình Nhất Thanh là bạn thân của con gái mình, nhưng khi được hỏi đến Hà Trừng, ông đột nhiên trở nên ấp úng: “Nó… không có nhà đâu… mấy giờ về thì chú cũng không biết… chắc là không về… không phải không phải, nó không sao hết… chỉ là… dọn ra ngoài ở rồi…”
Trình Nhất Thanh rất bất ngờ, bởi vì cô và Hà Trừng từ thời trung học đã không có chuyện gì là không kể cho nhau nghe, vậy mà chuyện dọn nhà Hà Trừng hoàn toàn không nhắc tới.
Trình Nhất Thanh hỏi: “Cậu ấy dọn đi đâu rồi ạ? Con có việc muốn tìm cậu ấy.”
“Con cứ gọi điện thoại cho nó đi.”
“Con gọi rồi, nhưng không ai nghe máy ạ.”
“À, nhà chú dạo này có chút chuyện…”
“Chú à, Hà Trừng cậu ấy không sao chứ?”
Trình Nhất Thanh có chút sốt ruột.
Ba Hà ở đầu dây bên kia im lặng chừng hai ba giây, Trình Nhất Thanh “alo” mấy tiếng, suýt nữa thì tưởng thẻ điện thoại hết tiền, lúc này ba Hà mới nói: “Chú đưa địa chỉ cho con, khi nào con có dịp sang Hồng Kông thì ghé qua chơi.” Ông vội vàng đọc xong địa chỉ rồi lại vội vã cúp máy.
Trình Nhất Thanh vốn định đi Hồng Kông một mình, nhưng Trình Quý Trạch lại muốn gặp mặt nói chuyện trực tiếp với người phụ trách của Công nghiệp giấy Nhạc Chí, vì thế hai người cùng đi. Lúc ngồi chuyến xe lửa đi thẳng xuống phía Nam, vì là ngày 1 tháng 7, ngày kỷ niệm ngày trở về, trên xe mọi người ồn ào náo nhiệt, người phụ nữ trung niên ngồi phía sau nói chuyện oang oang với đứa trẻ, càng khiến hai người họ thêm phần trầm mặc. Một người trong lòng nghĩ về bạn thân, một người lại nghĩ về công việc.
Trình Nhất Thanh nghĩ: Liệu Hà Trừng có xảy ra chuyện gì không? Chẳng lẽ cậu ấy bị người ta đe dọa nên mới viết bài phóng sự đó? Đúng vậy, nhất định là thế rồi. Cho nên hiện tại tòa soạn tạp chí mới sắp xếp cho cậu ấy một ngôi nhà an toàn để lánh mặt qua thời gian này. Hy vọng cậu ấy bình an vô sự.
Trình Quý Trạch lại nghĩ: Phải yêu cầu bọn họ đăng tuyên bố, chứng minh Song Trình Ký không sử dụng sản phẩm giấy bị ô nhiễm. Sau đó mới liên lạc với truyền thông để đính chính rộng rãi.
Đang mải tính toán trong lòng, anh không kìm được quay sang nhìn Trình Nhất Thanh một cái, thấy cô đang tựa đầu vào cửa kính, tâm sự nặng nề. Trình Quý Trạch nhớ về đêm mưa ấy, trong căn nhà phố lầu, cửa sổ đóng chặt, bóng của anh phủ lên bóng của cô in trên đó, lay động thành một tầng gió tầng sóng khác. Đang mải suy nghĩ, đột nhiên anh cảm thấy vai phải trĩu xuống, hóa ra là Trình Nhất Thanh ngủ gật, đầu tựa lên người anh.
Anh khẽ điều chỉnh tư thế ngồi để không làm phiền cô, đến khi tới cửa khẩu mới đánh thức cô dậy.
–
Trình Nhất Thanh bắt xe buýt lên đường Đại Hàng, xe chạy vòng quanh núi đi lên, xuống xe đi không bao xa là tới nơi. Nơi này gần Đồng La Loan, náo nhiệt mà yên tĩnh, một con đường chính xây tựa vào núi, dọc đường là những kiến trúc cổ điển nhã nhặn. Thấy bạn thân ở được nơi này, Trình Nhất Thanh rất kinh ngạc, thầm nghĩ thu nhập của phóng viên Hồng Kông cao như vậy sao, phúc lợi truyền thông tốt đến thế sao. Cô cuối cùng cũng hiểu tại sao khi Trình Quý Trạch nghe thấy địa chỉ này, sắc mặt anh lại thoáng vẻ ngạc nhiên.
Đại sảnh có bảo vệ, Trình Nhất Thanh không vào được, cô nhờ bảo vệ gọi cho Hà Trừng. Người bảo vệ nghe đến tên Hà Trừng vậy mà lại có ấn tượng, nói: “Cô Hà ở tầng tám đó hả? Hôm nay cậu ấy đi ra ngoài rồi.” Trình Nhất Thanh hỏi khi nào cô ấy về, bảo vệ nói: “Cô này lạ thật nha. Làm sao tôi biết được hành tung của khách cư trú chứ?”.
Rồi bảo vệ lại nói: “Cơ mà, hôm nay là ngày kỷ niệm ngày trở về, có lẽ cô ấy ra ngoài xem pháo hoa rồi. Cô cứ đợi đến tối là biết thôi vậy.”
Ngày kỷ niệm ngày trở về là ngày nghỉ lễ công cộng ở Hồng Kông, nhưng phóng viên có lẽ vẫn phải đi làm. Trình Nhất Thanh đợi ở ngoài cửa, lòng đầy lo lắng: Lúc này cậu ấy ra ngoài, liệu có gặp nguy hiểm không? Nhưng Hồng Kông là xã hội pháp trị, công ty kia không đến mức càn rỡ như vậy. Cô đã từng đề cập với Trình Quý Trạch rằng phải thương lượng với đối phương, không được làm hại phóng viên viết bài. Trình Quý Trạch chỉ nhàn nhạt nói, tùy tình hình thôi.
Thời tiết vùng Hoa Nam nóng bức, Trình Nhất Thanh uống một chai nước khoáng vẫn không giải được cơn khát, mồ hôi rịn ra men theo cổ chảy vào vạt áo. Lại có tiếng muỗi vo ve nhào tới đốt cô. Mặt đường nóng hổi và mềm ra, như sắp bị nắng hun cho tan chảy, cô sờ vào chiếc máy ghi âm nhỏ trong túi, thầm nghĩ việc Trình Quý Trạch kiên quyết bắt cô ghi âm cũng thật kỳ lạ. Đợi thêm một lát, nhân viên bảo vệ nói với cô: “Cô em à, hay là cô đi chỗ khác ngồi đợi đi. Quanh đây có nhiều tiệm cũng được lắm.”
Trình Nhất Thanh cảm thấy chờ đợi suông quả không phải là cách, bèn lững thững đi xuống phía dưới, thấy có một quán cà phê, trước cửa treo tấm biển OPEN, đẩy cửa bước vào, tiếng người xì xào nhỏ nhẹ ập tới. Có lẽ vì hôm nay là ngày lễ nên người khá đông, cô tùy tiện chọn một chỗ trống rồi ngồi xuống, nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ.
Tiếng người sau lưng lọt vào tai rõ mồn một. Cô nghe thấy giọng nói rất đỗi quen thuộc của một cô gái, dường như là Hà Trừng, đang đặt câu hỏi: “Ông Lưu à, ông thấy mô hình hợp tác giữa Quảng Đông và Hồng Kông trước và sau khi trở về có gì khác biệt không?”
Cô không kìm được mà hơi nghiêng đầu nhìn sang, cô gái đó ngồi lưng hướng về phía cô, trên bàn đặt một thiết bị ghi âm nhỏ. Nghe thêm câu hỏi bổ sung và dáng vẻ đầu hơi lắc lư khi nói chuyện, đúng là Hà Trừng mà cô quen thuộc.
Trình Nhất Thanh dĩ nhiên sẽ không vào quấy rầy. Đây cũng là lần đầu cô thấy dáng vẻ lúc làm việc của bạn thân, chuyên nghiệp đến thế, khác hẳn với vẻ lúc thì hì hục cười đùa, lúc lại thâm trầm thường ngày. Người đàn ông ngồi đối diện cô ấy trông có vẻ là kiểu thương nhân Hồng Kông thường xuyên đi lại giữa hai nơi đại lục và Hồng Kông, đang thao thao bất tuyệt: “Chúng ta đều biết, hai nơi Quảng Đông và Hồng Kông theo mô hình ‘cửa hàng phía trước, công xưởng phía sau’. Nhưng thật ra trước năm 97, sự hình thành của cục diện này hoàn toàn chủ yếu là hợp tác tư nhân, thiếu sự hướng dẫn và hỗ trợ từ chính phủ, nên có phần lỏng lẻo, cũng không có loại…”
Hai tay ông ta khoa chân múa tay giữa không trung để diễn tả, nhưng đột nhiên bị kẹt ý, không nói ra lời được.
Hà Trừng đúng lúc tiếp lời: “Ý ông là thiếu một kế hoạch hợp tác mang tính tổng thể và chiến lược?”
Đối phương mỉm cười gật đầu, lại kể với Hà Trừng về chuyện lúc bấy giờ ông ta chân ướt chân ráo mới đến Quảng Đông. “Lúc đó Trung Quốc thay đổi quá lớn, quá nhanh, chúng tôi đều nói nhất định phải giành lấy tiên cơ. Nhưng cũng có người lo lắng, liệu cải cách mở cửa có duy trì được lâu không? Ngộ nhỡ đi vào đường mòn cũ thì tính sao?”
“Sau đó ông làm thế nào mà hạ quyết tâm?”
Đối phương cười lớn: “Tung đồng xu! Mặt hình Nữ hoàng Anh ngửa lên! Tôi liền cắn răng quyết định đánh cược một phen! Ngay đêm đó liền thu dọn hành lý, chuẩn bị đi qua cầu La Hồ.”
Trình Nhất Thanh lúc rảnh rỗi nghe lỏm chuyện đời, thầm thấy kỹ năng phỏng vấn của Hà Trừng khá điêu luyện, tựa như đang trò chuyện với bạn bè, từng bước một khơi gợi lại lịch sử khởi nghiệp của người nọ. Trước kia, Trình Nhất Thanh vốn không mấy hứng thú với những chuyện này, nhưng từ ngày sáng lập Song Trình Ký, cô bắt đầu có lòng hiếu kỳ với sự đời. Cô nghe người này nói, sau ngày trở về, sự giao lưu giữa hai nơi Quảng Đông – Hồng Kông mang tính chế độ hơn, được thúc đẩy bởi cả chính phủ lẫn dân gian. Một mặt, chính quyền đặc khu Hồng Kông định ra chiến lược chuyển đổi kinh tế, dịch chuyển các ngành dịch vụ sản xuất cấp thấp sang vùng Châu Giang, mặt khác, các ngành công nghiệp thâm dụng lao động nhẹ tại đây cũng đang đối mặt với việc nâng cấp.
“Hiện tại, Quảng Đông kỳ vọng mô hình ‘cửa hàng phía trước, công xưởng phía sau’ vốn do dân gian tự phát hình thành này có thể chuyển đổi, hướng tới đổi mới công nghệ và nâng tầm công nghiệp, cũng đã có không ít cuộc trao đổi với chính quyền đặc khu…”
Trình Nhất Thanh lại nhớ đến lần trước tới Hồng Kông, có bàn với giám đốc Thái về việc sản xuất tự động hóa trong các nhà máy thực phẩm. Trước đây vùng Châu Giang trở thành “công xưởng” của Hồng Kông chủ yếu dựa vào chi phí nhân công thấp. Nhưng những năm gần đây kinh tế đại lục phát triển thần tốc, mức tiêu dùng tăng, lương nhân công cũng tăng. Nếu vẫn cứ đi theo lộ trình đơn thuần dựa vào sức người, không thực hiện nâng cấp cải tiến kỹ thuật, rõ ràng con đường phía trước sẽ chỉ càng thêm chật hẹp.
Đến lúc cô sực tỉnh thì cuộc phỏng vấn đã kết thúc, Hà Trừng bước ra khỏi quán cà phê, đang mỉm cười rạng rỡ chào tạm biệt đối phương. Trời sầm tối, phố xá bắt đầu lên đèn, khoảnh khắc đẹp nhất của thành phố này sắp sửa diễn ra. Trình Nhất Thanh vội vàng giơ tay thanh toán rồi đứng dậy đi ra ngoài, muốn theo kịp bạn thân.
Vừa bước ra ngoài, cô đã thấy một chiếc xe hơi tư nhân màu đen đậu bên lề đường. Cô không am hiểu về xe cộ, nhưng vẫn cảm nhận được đây là một chiếc xe sang. Trong màn đêm, cô thấy một người đàn ông ngồi trên xe, đang nhìn về phía này. Hà Trừng rảo bước, lao về phía chiếc xe như một cánh chim bồ câu. Trình Nhất Thanh không gọi cô ấy lại.
Có lẽ là cô căn bản chưa kịp cất tiếng gọi. Bởi vì cô đã nhìn rõ người đàn ông ngồi trên xe là Trình Quý Khang, người mà cô chưa từng gặp mặt nhưng đã thấy vô số lần trên truyền thông. Cô sẽ không nhận nhầm. Lúc này, Hà Trừng đã lên xe, đang cúi đầu thắt dây an toàn, Trình Quý Khang nhân cơ hội hôn lên tóc mai của cô ấy. Sau nụ hôn, ánh mắt anh ta lướt qua vai cô ấy, nhìn thấy Trình Nhất Thanh đang đứng ngẩn ngơ bên đường.
Đúng như việc cô nhận ra người mình chưa từng gặp là anh ta, anh ta cũng nhanh chóng nhận ra cô. Hà Trừng nhận thấy sự khác thường của bạn trai, liền quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Trình Nhất Thanh.
Trình Nhất Thanh vô cùng bất ngờ. Mới vừa rồi còn đang chìm trong cảm xúc “bạn thân mình thật giỏi giang”, thoắt cái, tâm trí cô xoay chuyển không ngừng, rất nhiều chuyện bỗng chốc đã có câu trả lời: sự ấp úng của ba Hà, nụ cười đầy ẩn ý của người bảo vệ.
Hà Trừng phản ứng nhanh hơn Trình Nhất Thanh. Cô ấy quay đầu nói với Trình Quý Khang một câu gì đó, rồi anh ta dõi mắt theo lúc cô ấy xuống xe. Hà Trừng đi đến trước mặt cô, tự nhiên hỏi cô sao lại đến đây. Trình Nhất Thanh có chút không biết ứng phó thế nào, chỉ đành gật đầu lấy lệ.
Hà Trừng lại hỏi: “Lên trên ngồi chút không?”