Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 59: Chương 3-17: Pháo hoa, ngày kỷ niệm ngày trở về và tôi (Hạ)
Trình Quý Trạch chính là hạng người như vậy, luôn tự chuyên tự quyết. Thế nhưng Trình Nhất Thanh chẳng phải cũng thế sao? Ngày hôm nay cô đã rất mệt mỏi, chỉ muốn đánh một giấc thật ngon, không muốn tranh luận ai đúng ai sai. Bước vào phòng khách sạn, cô nhận ra hạng phòng này nhìn trực diện ra cảnh biển cảng Victoria, đầu óc đột nhiên tỉnh táo lại, cô quay đầu hỏi anh: “Tối nay có pháo hoa, phòng này chắc khó đặt lắm đúng không?”
“Ba tôi thích xem pháo hoa, năm nào chúng tôi cũng đặt phòng giúp ông.”
“Vậy năm nay thì sao?”
Trình Quý Trạch đi đến trước quầy bar nhỏ, khui một chai rượu: “Năm nay là ngoại lệ. Sau khi Song Trình Ký khai trương, cái mặt nạ anh em thuận hòa giả tạo giữa tôi và Trình Quý Khang đã hoàn toàn bị xé bỏ. Mẹ kế đã đặt một khách sạn khác cho ba tôi, căn phòng này vì thế mà để trống.” Anh rót hai ly champange, đưa một ly cho Trình Nhất Thanh: “Uống một ly đi, thả lỏng chút. Chuyện này giải quyết thế nào, từ từ rồi bàn bạc.”
Trình Nhất Thanh vốn chẳng thể nào thả lỏng, suốt dọc đường tâm trí cô luôn căng như dây đàn, không ngừng tính toán: Phải ra thông báo chỉ trích Hà Trừng sao? Cô không làm được. Nhưng nếu không dùng thủ đoạn cứng rắn để thu hút sự chú ý của dư luận, người tiêu dùng sẽ chỉ nhớ rằng hộp quà bánh trung thu của Song Trình Ký sử dụng bao bì giấy có vấn đề.
Cô nhấp một ngụm sâm panh, đầu óc vẫn căng thẳng: “Hay là, chúng ta thu hồi toàn bộ bánh trung thu, đóng gói lại?”
“Em điên rồi sao? Em muốn kiếm tiền hay là muốn làm từ thiện?” Trình Quý Trạch nói: “Thời gian bán bánh trung thu rất ngắn, chỉ còn hai tháng nữa là đến Trung thu. Chúng ta thu hồi toàn bộ bánh chưa bán, vậy còn số đã bán ra thì sao? Thêm nữa, những khách hàng đã ăn vào bụng rồi, nếu họ có gặp vấn đề gì về sức khỏe như váng đầu nóng sốt, chẳng lẽ chúng ta còn phải bồi thường sao? Ngoài ra, đã ký kết thỏa thuận với các trung tâm thương mại lớn, những vị trí trưng bày và vị trí đề xuất mà họ dành cho mình, dù có để trống thì tiền cũng không trả lại. Hơn nữa, tìm nhà cung cấp mới cần có thời gian, đóng gói lại cũng cần thời gian, đó là chưa kể hiện tại chỉ còn hai tháng là đến Trung thu, dây chuyền sản xuất của các nhà máy lớn đều đang trong tình trạng quá tải.”
“Những vấn đề này tôi đều đã nghĩ qua, nhưng nếu chịu lỗ nhất thời mà có thể lấy lại uy tín thương hiệu, tôi thà chọn phương án sau.”
“Sản phẩm của chúng ta không có vấn đề, tại sao phải hy sinh?” Trình Quý Trạch lùi lại một bước, nhìn Trình Nhất Thanh: “Em không định công khai chuyện của Hà Trừng sao?”
“Cậu ấy sẽ mất việc, sau này không thể đứng vững trong giới báo chí nữa.”
“Đó là vấn đề của cô ta, không phải của tôi. Vả lại, tôi chưa từng thấy bạn gái của Trình Quý Khang mà còn phải vất vả đi làm thuê như vậy.”
“Hà Trừng không phải hạng người đó.”
“Vậy cô ta là hạng người gì? Một cô gái trẻ, tưởng rằng mình không tham lam tiền bạc của Trình Quý Khang thì giữa hai người là tình yêu chân thành sao? Chẳng lẽ cô ta không ở nhà của anh ta? Không dùng tài nguyên của anh ta? Không dùng các mối quan hệ của anh ta sao? Không có tiền, anh ta lấy đâu ra nhà cửa, lấy đâu ra tài nguyên, lấy đâu ra những mối quan hệ đó?”
Trình Nhất Thanh nghiến răng, gằn giọng từng chữ: “Hà Trừng cậu ấy không có chút hư vinh nào hết! Cậu ấy cũng chưa bao giờ dựa dẫm vào đàn ông…”
“Trình Nhất Thanh, người không dựa dẫm vào đàn ông chính là em! Em có biết bản thân mình đáng quý, khác biệt đến nhường nào không?!” Anh cảm thấy cô thật nực cười, bèn một tay kéo mạnh cô lại, tựa như dã thú đang quắp lấy con mồi, săn tìm một nụ hôn.
Khi những ngón tay của Trình Quý Trạch men theo xương sống của cô, lần mò xuống từng đốt một, thì trên bầu trời cảng Victoria, từng đóa pháo hoa cũng đua nhau nở rộ, tiếng nổ vang rền. Khung cảnh trước cửa sổ sát đất của khách sạn bị nhuộm thành một màu đỏ rực. Trình Nhất Thanh cũng bị sắc đỏ ấy bao trùm. Cô nổi giận, như một con hồ ly nhỏ mở miệng cắn mạnh lên vai anh.
Anh túm lấy tóc cô, kéo cô ra: “Thích cắn người đến vậy sao? Lại đây, toàn thân tôi cho em cắn đó.”
Pháo hoa ngoài cửa sổ vẫn nổ vang trời. Cô nghe không rõ, bèn lớn tiếng hỏi: “Cái gì?”
Anh chẳng cho cô thêm cơ hội để lên tiếng, hai tay khóa chặt cổ tay cô trên đỉnh đầu rồi cúi xuống hôn lấy cô. Cô không chịu khuất phục, nâng đầu gối, gồng mũi chân định đá anh. Anh phản ứng rất nhanh, kịp thời lùi bước về sau rồi xoay tay giữ chặt lấy vai cô.
Cô rướn thẳng lưng, giơ tay định đẩy người đàn ông trước mặt ra, nhưng anh lại tiến tới gần hơn một bước. Đầu ngón tay cô vừa lướt qua lồng ngực anh đã bị anh nắm chặt lấy cổ tay, anh dùng lực như mang theo sự không cam lòng mà kéo cô lại gần. Anh lên giọng: “Tôi nói, em rất thích cắn người.”
“Không phải, tôi không thích anh nói về Hà Trừng như thế…”
“Quên Hà Trừng đi.” Anh đẩy cô xuống giường, đẩy cô vào giữa biển đỏ rực rỡ được nhuộm bởi màn pháo hoa ngoài cửa sổ. “Bây giờ ở đây chỉ có tôi và em.”
Trong thoáng chốc, Trình Nhất Thanh cảm thấy mình tựa như con mồi sa vào cạm bẫy giữa rừng già. Nhưng rốt cuộc Trình Quý Trạch bắt lấy cô là vì lẽ gì? Cô chìm trong biển đỏ mênh mông, nhìn bóng đen của Trình Quý Trạch bao phủ lấy mình, thấy bản thân bị nhấm nháp từng chút một. Nỗi hoài nghi trong lòng cô vẫn chưa hề tan biến.
Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh rất giống nhau. Cả hai đều đặt sự nghiệp lên trên tình cảm. Chuyện yêu đương tình ái, thảy đều là hoa trong gương, trăng dưới nước, anh chỉ thấy toàn là sự giả tạo. Cha mẹ anh chẳng phải cũng từng yêu nhau đó sao? Cuối cùng cũng ly tán. Chị Hoa giúp việc là người tự chải, cả đời không lấy chồng, trái lại lại nhận được sự quan tâm hết mực từ anh và anh trai. Thế nhưng đôi khi anh cũng nghĩ một cách nghiệt ngã rằng, nếu nhà họ không có tiền, chị Hoa làm sao có thể dốc hết lòng dạ đối tốt với anh em anh như vậy? Mọi thứ đều là trò chơi lợi ích.
Chính một Trình Quý Trạch như thế lại nảy sinh hứng thú với Trình Nhất Thanh. Là d*c v*ng chăng? Anh nghĩ.
Từ nhỏ đến lớn, trong vòng tròn xã hội của mình, phàm là những gì lọt vào tầm mắt anh đều là người đẹp. Bà ngoại, bà nội là người đẹp, mẹ anh cũng là người đẹp chính hiệu. Là con trai của Diệp La An Ni, anh dường như chưa từng thấy dáng vẻ thất thố của bà, cũng chưa bao giờ thấy gương mặt bà sau khi tẩy trang. Nhưng Trình Nhất Thanh thì khác, lần đầu cô xuất hiện trước mặt anh là trong bộ dạng khốn khổ trốn nợ khắp nơi.
Ngay cả Trình Quý Trạch cũng thấy thật không thể tin nổi. Bên cạnh anh có biết bao nhiêu đóa hoa rực rỡ, vậy mà anh lại bị một nhành cỏ dại thu hút. Chẳng biết từ bao giờ, anh thích cảm giác có cô ở bên mình. Lần ở nhà cô đó, nhìn bóng nước trong bể cá vàng hắt lên bức tường dưới ánh nắng, hắt lên cả người cô dưới nắng mai, anh chợt nhận ra trong cơ thể mình đang dâng trào một luồng xung năng.
Anh khao khát được m*t lấy ngón tay đang cầm miếng bánh nhỏ của cô, trên đó hẳn là dính dớp, và cơ thể cô giữa mùa hè oi ả cũng sẽ mềm mại, đẫm mồ hôi, anh tưởng tượng cô cũng đang dính dớp như thế. Cô mặc một chiếc sơ mi mỏng, đứng trước chiếc quạt máy kêu cọc cạch mà trò chuyện với anh. Còn anh nhìn bờ môi khép mở của cô, chỉ muốn mãnh liệt m*t lấy, hôn lên và l**m láp. Anh kinh hoàng trước d*c v*ng cuồn cuộn đột ngột ập tới này, sau khi ăn xong miếng bánh đó, anh quay người rời đi.
Vị ngọt nơi đầu lưỡi nhanh chóng tan biến. Thế nhưng cái nóng trong cơ thể lại chẳng thể nguôi ngoai. Dù cho cách cô một khoảng cách thật xa, dù cho năm lần bảy lượt tự nhắc nhở mình đừng đùa giỡn quá trớn, dù cho khi ở bên cô vẫn luôn giữ thái độ công tư phân minh, thì loại d*c v*ng đó vẫn không thể nào tiêu trừ được.
Cách duy nhất để giải thoát khỏi d*c v*ng chính là giải phóng nó. Nếu một lần không đủ, vậy thì hai lần, ba lần…
Pháo hoa như những cầu hoa khổng lồ nở rộ ngoài cửa sổ. d*c v*ng bị vùi lấp trong đêm mưa, vốn chưa được giải phóng hoàn toàn, nay mượn lấy cái thế phô trương của pháo hoa mà hoàn toàn bung nở. Ban đầu, anh hôn lên bờ môi vẫn còn muốn tranh biện của cô, m*n tr*n đôi vai và vùng cổ lạnh lẽo, nhưng khi anh l*t tr*n cô ra như bóc lớp vỏ của một múi quả mềm yếu, cô cuối cùng cũng yên lặng xuống, ấm áp hơn, và trở nên ẩm ướt.
Khi pháo hoa ngoài cửa sổ nở rộ đến mức rực rỡ nhất, anh cũng cùng lúc tận hứng. Cuối cùng thế giới rơi vào tĩnh lặng, bên dưới cửa sổ của tòa cao ốc, người dân trật tự giải tán ra về, anh cũng r*t r* kh** c* th* cô. Trong căn phòng bật máy lạnh, mồ hôi nhễ nhại, anh nằm bên cạnh cô, vươn một bàn tay đặt lên vị trí hõm xuống nơi eo cô.
Cô nhắm mắt. Là đã ngủ rồi sao? Anh cất tiếng nói, tựa như đang lẩm bẩm một mình: “Thật ra, không có chuyện năm nào cũng đặt phòng xem pháo hoa đâu. Gia đình chúng tôi, ngoại trừ Tết nhất cùng ăn bữa cơm, Thanh minh cùng đi viếng mộ ông nội, thì chỉ có sinh nhật bà nội là đến viện dưỡng lão thăm bà. Những lúc khác đều hiếm khi ở bên nhau.”
Cô chậm rãi mở mắt, không rõ là đang nhìn ra ngoài cửa sổ hay đang nhìn anh. Anh lại nói: “Với tính cách của em, nếu tôi không nói như vậy, chắc là em sẽ lập tức rời đi ngay thôi.”
Cô nhìn anh, từ tận đáy cổ họng khẽ “ừm” một tiếng.
Anh đưa tay ra, men theo đường nét gò má cô mà v**t v* xuống dưới: “Nhưng em phải biết, cho dù tôi có nói dối em thì cũng đều là những lời nói dối như thế này. Vô thưởng vô phạt, cũng sẽ không làm tổn thương em.”
Trình Nhất Thanh chậm rãi mở lời: “Giả sử, nếu tôi và anh nảy sinh xung đột lợi ích thì sao?”
“Sẽ không. Chúng ta sẽ không nảy sinh xung đột lợi ích. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là người có mục tiêu cực kỳ rõ ràng, tôi biết rất rõ những gì mình muốn.” Tay Trình Quý Trạch lúc này men theo sống lưng cô, lần mò xuống từng đốt xương một, “Tôi biết, hiện tại tôi không chỉ muốn Song Trình Ký lớn mạnh, mà tôi còn muốn cả em nữa.”
Sự khác biệt giữa Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch nằm ở chỗ, tuy cô nhiệt huyết với việc khởi nghiệp kiếm tiền nhưng lại mang chút tính khí giang hồ, dễ bị người khác làm cho cảm động. Người ta đối tốt với cô, cô sẽ báo đáp gấp bội. Trình Quý Trạch không có một người bạn chí cốt đúng nghĩa nào, nhưng Trình Nhất Thanh thì có.
Lúc này, cô trực tiếp nói ra những điều đang nghĩ trong đầu. Cô hỏi: “Sao anh lại có thể thích tôi chứ? Là vì ở Quảng Châu lâu ngày nên thấy cô đơn? Là d*c v*ng? Hay là anh thấy rằng chỉ cần nói vài lời đường mật thì tôi sẽ một lòng một dạ đi theo làm việc cho anh?”
Trình Quý Trạch cũng nghi ngờ trong tình cảm của mình dành cho Trình Nhất Thanh là sự pha trộn giữa lợi ích và t*nh d*c, hơn nữa d*c v*ng còn lớn hơn cả tình cảm. Nhưng xưa nay anh luôn che giấu tâm sự rất kỹ, anh chọn cách trả lời cho qua chuyện: “Tôi đã nói rồi, em là người đặc biệt nhất trong số những người phụ nữ tôi từng quen biết.” Anh không hề nói dối.
Trình Nhất Thanh trong chuyện tình cảm vốn rất đơn thuần, như vậy là đủ rồi. Trình Quý Trạch vòng tay xuống dưới cổ cô, thuận thế kéo cô lại gần để cô gối đầu lên tay mình. Đầu cô cứ cựa quậy qua lại, anh hỏi sao vậy.
“Không thoải mái.”
Anh nhấc cánh tay lên một chút: “Giờ thì sao?”
“Vẫn không thoải mái.” Cô thắc mắc: “Tại sao trên tivi khi thể hiện hai người tình cảm tốt đẹp đều phải dùng tư thế ngủ như thế này nhỉ.”
Anh bật cười. Cô đúng là một người rất độc đáo. Cô hỏi anh về chuyện hồi nhỏ, hỏi về chuyện của anh ở Hồng Kông, anh đều giải đáp từng câu một. Nhưng đang nói dở, anh nhận ra cô không còn tiếng động gì nữa, quay đầu lại thì thấy cô tựa bên gối anh đã ngủ say. Anh nhìn gương mặt lúc ngủ của cô, nghĩ đến việc sau này rốt cuộc anh cũng sẽ đường ai nấy đi với cô, khi đó không biết người đàn ông nào sẽ được nhìn thấy dáng vẻ khi ngủ đáng yêu nhường này, trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác bực bội.