Lần này không còn lớp khẩu trang, anh hôn cô một cách mãnh liệt, răng cắn vào làn môi và đầu lưỡi cô. Cô thấy đau, quyết không nhẫn nhịn thêm nữa, dùng sức đẩy anh ra, mang theo vẻ giận dữ: “Anh đang làm gì vậy? Hết lần này tới lần khác trêu ghẹo tôi, vui lắm sao? Chính anh nói giữa cộng sự đừng nên có tình cảm. Cũng chính anh nói tôi ngay cả đùa giỡn cũng không được, còn anh thì…”
Tốc độ nói của cô rất nhanh, trong mắt anh, đó là đôi môi đỏ mọng rực rỡ, tựa như trái quả vừa mới nếm qua, lộ ra phần hạt đỏ thắm. Anh như loài mãnh thú, để lộ nanh sắc, vươn tay ôm lấy cô, lại một lần nữa hôn lên bờ môi đang nói của cô, m*t lấy lưỡi cô như đang ngậm lấy hạt quả mà mình đã nhắm trúng.
Cô vất vả lắm mới quay mặt đi được, đôi môi ướt đẫm: “Nè, tôi…”
“Em làm sao?” Anh xoay mặt cô lại, tiếp tục hôn.
Hành động này chẳng hề lịch thiệp, nhưng nếu Trình Nhất Thanh thực sự kháng cự, anh sẽ cưỡng lại d*c v*ng mà quay lưng rời đi. Nhưng Trình Nhất Thanh “tôi” được hai tiếng mà cũng chẳng nói thành lời, âm thanh đều bị nuốt chửng giữa đầu lưỡi và hàm răng của anh, tiếng lòng bị nén lại nơi cổ họng, hóa thành tiếng nức nở trầm thấp. Tiếng động ấy càng khơi dậy d*c v*ng lớn hơn trong anh, anh ôm lấy cô, cùng ngã xuống chiếc giường đơn nhỏ hẹp kia.
Ngã xuống, ngã xuống, tựa như đè lên một giường đầy trái chín, ép ra nước quả. Anh gạt mớ tóc của cô ra, hôn lên má và môi cô như loài thú cắn một miếng quả tươi. Anh thấp giọng nói: “Tôi đúng là đã phái người theo dõi Trịnh Hạo Nhiên. Nhưng đó là vì tôi không muốn em bị anh ta lừa dối.”
“Tại sao?”
“Tại sao?” Trình Quý Trạch ấn cô xuống gối, “Ngay cả Trịnh Hạo Nhiên cũng nhìn ra rồi, em vẫn chưa hiểu sao?”
Anh một tay bóp lấy cằm cô, hôn m*t một cách thô bạo. Con người vốn lạnh lùng xa cách, hào hoa phong nhã này, khi cắn xé lôi kéo lại mang một sức mạnh cực lớn, tạo nên một sự tương phản rõ rệt, giống như một con dã thú đang đói lả.
Chiếc giường đơn rung lắc, chiếc tủ đầu giường cũng rung chuyển, cả bể cá vàng trên mặt tủ cũng chẳng được yên ổn.
Trình Nhất Thanh không phải không hiểu, cô chỉ là không nghĩ Trình Quý Trạch lại thích mình. Cô vẫn còn nhớ những lời về việc “đầu tư tình cảm” kia. Một người như anh ta… Một người như anh ta cơ chứ.
Nhưng từ bao giờ, cô đối với anh cũng nảy sinh chút khao khát mơ hồ nhỉ? Thật nực cười. Trong lòng anh vốn dĩ coi thường cô, nhưng lúc này lại tham lam muốn nuốt chửng lấy cô. Anh chính là như vậy, cái gì cũng muốn có cho bằng được.
Cô phẫn hận, há miệng cắn vào vai anh để xả cơn giận trong lòng.
Anh vậy mà càng thêm hưng phấn, cả người vô cùng rạo rực, kéo tay cô ra, lôi cô đến trước mặt mình. Anh đặt ngón tay vào trong miệng cô: “m*t lấy nó đi…”
Cô không hiểu, có chút chần chừ nhưng vẫn làm theo.
Ngày đó, lúc ở lầu trà nhìn cô ăn bánh Sa Ông, đầu lưỡi m*t lấy lớp đường trắng trên ngón tay, ngoài mặt anh vẫn tỏ ra điềm nhiên nhưng trong lòng đã dậy sóng từ lâu, chỉ hận không thể hóa thành lớp đường cát trên đầu lưỡi cô.
Bây giờ, anh đã là đường rồi. Đường cát tan ra nơi đầu lưỡi.
Đầu ngón tay anh dính đầy dịch ngọt, sau khi rút ra liền ướt át v**t v* mái tóc cô, trượt dần xuống vùng gáy nhẵn mịn, rồi đến bờ vai và tấm lưng. Anh thè một mẩu lưỡi đỏ, tựa như một con rắn ranh mãnh, l**m láp lên đôi má cô.
“Bây giờ, tôi sẽ cắn em đây.”
Cô tựa như một trái quả căng mọng với màu da khỏe khoắn, lột đi lớp vỏ mới lộ ra phần thịt trắng ngần bên trong, bị anh cắn hết miếng này đến miếng khác, cuối cùng chỉ còn lại phần hạt. Tay anh dính đầy nước quả, anh ngậm lấy hạt quả ấy, khiến cả người cô run rẩy.
Chiếc giường đơn rung lắc, tủ đầu giường cũng chấn động. Trên mặt tủ, trong bể cá, hai sinh vật nhỏ bé đang quấn quýt lấy nhau, khuấy động phong ba trong nước.
Sau khi phong ba qua đi, Trình Nhất Thanh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn Trình Quý Trạch dù mệt lả nhưng thần kinh lại bị thế giới bên ngoài quấy nhiễu, không tài nào chợp mắt được. Vòi nước trong bếp đang nhỏ giọt, trần nhà có vết ẩm mốc, tường vách thì có vài chỗ bong tróc. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với môi trường mà anh đã lớn lên.
–
Cả tòa soạn đều thấy rõ, tay phóng viên họ Mã kia ngày ngày đều đưa đón Hà Trừng đi làm. Độ tuổi tương đương, đều ở nhà công cộng, nhưng Mã Tử còn có một căn nhà tổ ở Thâm Quyến dùng để cho thuê. Phía bên La Hồ, kinh tế phát triển mạnh mẽ nên tiền thuê nhà lại tăng thêm một chút. Có lần anh ta nhắc tới chuyện người nhà muốn thừa dịp Thâm Quyến đang phát triển tốt để bán căn nhà đó đi.
Hà Trừng ngạc nhiên: “Bán nhà tổ sao?”
Vẻ ngoài Mã Tử khá bẽn lẽn, lúc nói chuyện cứ gãi đầu đầy ngại ngùng, trông càng thêm gò bó. Anh ta nói năng nhỏ nhẹ, kể rằng từ đời ông nội đã ở Hồng Kông, phía Thâm Quyến chỉ còn lại một người cô bà tuổi tác đã cao. Mấy năm trước cô bà qua đời, căn nhà đó ngoài việc cho thuê thì chẳng còn ai về ở nữa.
“Người nhà nói, dù sao giá nhà Thâm Quyến cũng không lên cao bằng Hồng Kông được, sợ ngộ nhỡ lại có thêm một đợt khủng hoảng tài chính, nhà cứ tiếp tục cũ đi thì sẽ không bán được nữa. Thà rằng bán bây giờ cho được giá, để góp sức mua nhà kết hôn cho tôi ở Hồng Kông.”
Mã Tử khiêm tốn muốn nghe ý kiến của Hà Trừng, nhưng cô bây giờ đã có vốn liếng xã hội rồi, không dễ dàng chỉ dẫn chuyện nhà người khác. Ngộ nhỡ nói không đúng, sau này người ta lại oán trách mình. Ba mươi năm trước, Thâm Quyến vẫn còn là làng chài cơ mà, chuyện sau này ai mà nói trước được? Cô mỉm cười: “Tôi không có ý kiến gì cả.”
Mã Tử lại khẽ cười, thấp giọng hỏi: “Cô thấy mua nhà cưới ở đâu thì tốt? Tôi muốn ưu tiên cân nhắc chuyện con cái đi học sau này.”
Hà Trừng giả vờ như không nghe thấy, cô chỉ tay về phía cửa hàng tiện lợi 7-Eleven ở phía trước, nói là đi mua chai nước. Đúng lúc này, từ trong cửa hàng bước ra một người phụ nữ, nhiệt tình cất tiếng chào về phía họ. Hà Trừng nhận ra đó là bà chủ của một viện thẩm mỹ mà cô từng phỏng vấn trước đây.
Bà chủ đi tới, Hà Trừng vừa định chào hỏi thì thấy bà ta tiến thẳng về phía Mã Tử: “Đại ký giả! Thật khéo quá! Chừng nào anh mới lại chỗ chúng tôi phỏng vấn nữa đây?”
Mã Tử mỉm cười, bảo chẳng phải tháng trước vừa làm một bài chuyên đề, cũng vừa mới lên báo đó sao. Bà chủ cười, nói thời gian qua chúng tôi vướng phải nhiều tai tiếng, chuyện làm ăn ở các chi nhánh đều bị ảnh hưởng, ngay cả cô Hoa hậu Hồng Kông vừa ký hợp đồng cũng muốn hủy bỏ, may mà bài phỏng vấn đó của anh ra mắt kịp thời.
Trong lúc hai người nói chuyện, Hà Trừng đứng lặng một bên. Cuối cùng bà chủ cũng nhận ra sự hiện diện của cô, liền nhiệt tình tiến đến ôm một cái, nói đã lâu không gặp, nhưng tâm trí bà ta hoàn toàn không đặt nơi cô mà nhanh chóng quay sang trò chuyện tiếp với Mã Tử. Ngày trước khi Hà Trừng còn phụ trách tin tức tài chính, bà chủ này cũng nhiệt tình như thế, thường xuyên hẹn cô đi ăn cơm, uống trà, nhưng sau khi Hà Trừng bị chuyển sang làm tin tức dân sinh, bà ta không còn hẹn cô nữa.
Thời gian và tâm sức của mỗi người đều có hạn, ai lại muốn lãng phí cho người không còn giá trị cơ chứ.
Nhớ lúc Hà Trừng vừa mới vào nghề đã giành được giải thưởng báo chí, mọi người trong tòa soạn ai nấy đều đối xử thân thiện, khiến cô có ảo giác mình đang được mọi người vây quanh săn đón. Nhưng sau khi cô công khai trở mặt với tiền bối, mọi người lại xem cô như điềm gở mà tránh né. Ai nấy đều tưởng cô đang quen với Mã Tử, nhưng thực tế là trong tòa soạn chẳng có ai muốn đi ăn cơm cùng cô cả. Ô Mã buổi trưa chỉ ăn salad, chị Cầm ở phòng trà nước thì tự mang cơm theo. Người có thể cùng cô ăn một bữa cơm, nói vài câu chuyện, cũng chỉ có người theo đuổi này mà thôi.
Mã Tử chào tạm biệt bà chủ, hỏi Hà Trừng còn muốn vào cửa hàng tiện lợi nữa không, Hà Trừng lắc đầu, nói không muốn uống nữa. Mã Tử cười: “Sao tự nhiên lại đổi ý rồi?”
Hà Trừng đáp: “Lòng người còn thay đổi, huống hồ chỉ là một ý nghĩ.”
Lúc này hai người đang đi trên đường Di Đôn, đèn đỏ ven đường bật sáng, họ đứng đó chờ qua đường. Phía trước đang kẹt xe, một dòng xe dài dằng dặc nối đuôi nhau bên đường. Mã Tử nói gần đây mình định đổi điện thoại mới, nhưng sự chú ý của Hà Trừng lại va vào chiếc xe G-Wagon màu đen ở gần đó. Cửa sổ xe hạ xuống, Trình Quý Khang từ trong xe nhìn ra ngoài, chăm chú quan sát cô. Đã lâu không gặp, tóc anh đã cắt ngắn hơn một chút, nhưng trông anh có vẻ rất mệt mỏi.
Mã Tử gọi liên hồi: “Hà Trừng? Hà Trừng?”
“Ừ?” Cô sực tỉnh.
“Cô thấy thế nào?”
“Cái gì cơ?” Cô vẫn còn lơ đãng, nhưng cũng cố ý trả lời qua loa cho xong chuyện, “Anh cứ quyết định là được rồi.”
Mã Tử im lặng một hồi. Đèn đỏ phía đối diện đã chuyển sang xanh, dòng người xung quanh bắt đầu chuyển động. Anh ta lẳng lặng băng qua đường, Hà Trừng cũng rảo bước theo sau. Sang đến bên kia đường, Hà Trừng mới khẽ khàng nói: “Xin lỗi anh, nãy tôi không chú ý nghe. Anh hỏi chuyện gì vậy?”
“Người vừa rồi là Trình Quý Khang phải không?”
Hà Trừng định nói dối một câu để lấp l**m cho qua chuyện, nhưng khóe môi chỉ khẽ cử động chứ không thốt được nên lời.
Mã Tử nói: “Trong tòa soạn có không ít người đồn đại cô và anh ta có quan hệ với nhau. Tôi thì thấy chuyện đó không khả thi. Không, không phải tôi thấy cô không bằng mấy cô nghệ sĩ hay người mẫu nên không lọt được vào mắt anh ta. Mà tôi cho rằng, một cô gái thanh bạch như cô, làm sao có thể qua lại với hạng đàn ông đó.”
“Trình Quý Khang không phải là hạng đàn ông đó.”
Câu nói đó thốt ra từ miệng cô nhanh đến mức chính cô cũng phải sững lại một chút. Mã Tử cũng lặng đi một hồi, sau đó mới mỉm cười: “Tôi biết mà, nếu cô thực sự ở bên anh ta thì chắc chắn là vì chân tình, chứ không phải vì tiền.”
“Đừng nói nữa.” Cô đi đến lối vào ga tàu điện ngầm, đứng đối diện với Mã Tử, “Cảm ơn anh. Nhưng cũng như trước đây tôi đã từng nói, anh thực sự không cần phải đưa đón tôi nữa đâu.”
Mã Tử nở nụ cười cay đắng, khẽ gật đầu: “Được rồi, tôi hiểu.”
Hà Trừng không nói gì thêm.
“Trước đây cô cũng từng từ chối tôi như vậy, tôi cứ ngỡ chỉ cần kiên trì là nhất định có thể làm lay động được cô. Nhưng giờ tôi biết rồi… đối thủ của tôi quá mạnh. Tôi chỉ có thể rút lui khỏi trò chơi này thôi.”
Hà Trừng thầm nghĩ, đàn ông quả thực rất giỏi tìm lý do cho chính mình.
Cô từng tình cờ gặp Mã Tử và mẹ anh ta ở siêu thị, lúc đó họ đang trò chuyện ở bên kia kệ hàng. Người mẹ gặng hỏi anh ta khi nào mới có bạn gái, anh ta bảo mình đã nhắm được một người thích hợp: “Vẻ ngoài thanh tú ngọt ngào, con người đơn giản, lại chăm chỉ làm việc nhà, quan trọng nhất là không giống như những cô nàng Hồng Kông vật chất khác, lúc nào cũng đòi xe đòi nhà.”
Lúc bước vào ga tàu điện ngầm, cô nghĩ thầm, Mã Tử đã tự vạch ra một hình tượng đẹp đẽ cho bản thân, và cũng từng vẽ ra một hình tượng đẹp đẽ như thế cho cô.
Máy lạnh trong ga tàu chạy rất mạnh, trạm này đông người, Hà Trừng đứng vào hàng, lặng lẽ đợi người ta xuống hết rồi mới lên. Trong lòng đang mang tâm sự nên đến cả việc rơi ví tiền mà cô cũng chẳng hay biết. Sau khi ra khỏi trạm nhận được điện thoại, cô lại phải quay ngược trở vào để nhận lại. Cứ đi đi về về như thế, lúc về đến nhà thì trời đã tối mịt.
Vừa quẹo qua góc đường, bên lề đường đang đậu một chiếc xe quen thuộc, cạnh xe là một bóng người cũng quen thuộc không kém. Hà Trừng dừng bước. Người đó cũng từ trong bóng tối bước ra, tiến về phía cô, ánh đèn đường soi rõ khuôn mặt anh. Cô đã từng nâng lấy khuôn mặt này, lặng lẽ đặt lên đó những nụ hôn. Hôn lên lớp râu lởm chởm nhàn nhạt, hôn lên cả nơi gọng kính tiếp xúc với vành tai anh.
Trình Quý Khang hỏi: “Hẹn hò xong mới về hả?”
Cô đáp lại bằng một câu hỏi khác, giọng điệu vô cùng bình thản: “Liên quan gì tới anh?”
“Là đi ăn? Đi dạo? Hay đi coi phim?”
“Tôi đi làm cả ngày rồi, mệt lắm, muốn về nhà. Còn chuyện hôm nay tôi làm gì, không cần thiết phải báo cáo với anh.” Nói đoạn, Hà Trừng đi thẳng về phía cửa tòa nhà, nhưng lại bị Trình Quý Khang nắm chặt lấy cổ tay.
Anh nói: “Em tự bảo với tôi rằng mình đã có khởi đầu mới, bảo tôi đừng làm phiền, đừng phá hỏng hạnh phúc của em. Tôi đã tin em, vì thế mới luôn nhẫn nhịn. Nhưng hôm nay, cuối cùng tôi cũng tận mắt thấy em ở cùng cậu ta, hai người ngay cả quan hệ nam nữ cũng chẳng tính là gì phải không?”
“Chúng tôi đang tiến triển.”
“Tiến triển tới bước nào rồi?” Anh khẽ cười, có chút ý xem thường, “Tôi muốn biết, rốt cuộc là bước nào mà khiến hai người vốn dĩ nên thân mật lại ngay cả tay cũng không nắm, đứng cách ra một khoảng, nói năng khách sáo như vậy.”
Vẻ mặt Hà Trừng vô cùng lạnh nhạt: “Bước nào cũng không liên quan tới anh, càng không cần phải báo cáo với anh.”
“Được, vậy tôi hỏi một chuyện có liên quan tới tôi.” Anh gật đầu, “Tại sao em cứ nhìn tôi mãi, tới nỗi cậu ta gọi mà em cũng không nghe thấy?”
“Tôi…” Cô bắt đầu nói nhăng cuội, “Tôi đang nhìn bảng quảng cáo.”
“Quảng cáo gì?” Anh xích lại gần, “Nói không ra sao?”
Cô thấy cổ áo anh mở một nốt cúc, lộ ra yết hầu, cô từng dùng tay chạm vào nơi này. Cô có chút lơ đãng, còn anh thì nhanh chóng ôm lấy mà hôn cô. Mùi hương quen thuộc bao trùm lấy cô. Sau khi chia tay, thỉnh thoảng cô ngửi thấy mùi nước hoa cổ điển này giữa đám đông; nơi phố thị phồn hoa, giữa dòng người tấp nập, nỗi nhớ nhung của cô cũng trào dâng như sóng triều.
Cũng giống như ngay lúc này vậy.
Nhưng cô không còn là người để cảm tình lấn át lý trí nữa. Em gái từng nói với cô, đã quyết định rồi thì mua đứt bán đoạn, không được quay đầu lại. Trong nụ hôn sâu, cô đẩy anh ra. “Xin lỗi, trò chơi này của anh, tôi chơi không nổi. Tôi muốn kết thúc khi bản thân còn chưa thương tích đầy mình, trước khi anh chơi chán tôi, khi giữa chúng ta vẫn còn dừng lại ở khoảnh khắc đẹp đẽ nhất, và trước khi tôi trở thành một kẻ không thể sống những ngày tháng bình thường được nữa.”
Hà Trừng quay người đi về phía cửa nhà, từ xa nghe thấy có người gọi tên mình, cô nhận ra đó là giọng của em gái. Lúc quay đầu lại nhìn, cô thoáng thấy Trình Quý Khang vẫn đứng nguyên tại chỗ như một pho tượng. Ánh mắt cô khựng lại một nhịp, rồi mới từ từ nhìn về phía phát ra tiếng gọi.
Thế nhưng ánh đèn pha chợt lóe lên, rọi thẳng vào mắt cô. Ngay lúc cô đưa tay lên che chắn thì nghe thấy tiếng thắng xe chói tai cùng tiếng thét của một cô gái.