Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 53: Chương 3-11: Tôi thấy anh bảo tôi đừng đùa giỡn, vậy tôi cũng hy vọng anh đừng đem tôi ra làm trò đùa
Trình Nhất Thanh dồn hết tâm trí vào hộp quà bánh trung thu, quý ở sự tinh tế chứ không cốt số lượng nhiều, sản lượng ấn định năm vạn hộp. Cô gần như ngày nào cũng túc trực tại xưởng để canh hàng. Cùng lúc đó, Trình Quý Trạch tìm được mặt bằng thứ hai và bắt đầu thi công sửa sang. Hai người rất hiếm khi có cơ hội chạm mặt nhau ở công ty.
Lúc về nhà dùng bữa, thím Đức hỏi thăm, nói rằng dạo này sao không thấy Trình Quý Trạch qua uống canh nữa. Trình Nhất Thanh vừa gắp thức ăn vừa đáp: “Người ta chỉ nói lời khách sáo thôi, sao có thể thật sự thường xuyên ghé qua uống canh cho được.”
Thím Đức thấy chú Đức vào bếp xới cơm, mới hạ thấp giọng bảo: “Cũng phải, nhà mình xảy ra chuyện của A Tài như vậy, Trình Quý Trạch không chấp nhất đã là tốt lắm rồi, sao mình dám mời người ta tới nữa.” Trình Nhất Thanh không đáp lời, chỉ lẳng lặng ăn cơm.
Cô vốn không phải hạng người vô ơn. Sau khi đã bình tĩnh lại, cô thấy rằng ngoại trừ việc lúc nào cũng phái người giám sát cô là hơi quá trớn ra, thì những việc khác của Trình Quý Trạch cũng không có gì đáng trách. Trước khi hợp tác, anh ngấm ngầm giở trò với nhà họ Trình ở Quảng Châu, nhưng thương nhân nào mà chẳng có thủ đoạn? Còn chuyện của chú hai, cách anh ta xử lý như vậy đã là rất có tình có nghĩa rồi. Trình Nhất Thanh không thích kiểu giấu giếm tâm tư, cô quyết định sẽ nói chuyện rõ ràng với anh, như vậy cũng tốt cho sự phát triển của Song Trình Ký sau này.
Chiều tối hôm đó, mây đen giăng kín bầu trời Quảng Châu, trông chừng sắp đổ mưa lớn. Thợ thầy đã về hết, trong cửa hàng chỉ còn mình Trình Quý Trạch đang đeo khẩu trang, kiểm tra lại vị trí bếp và kệ hàng. Tiếng mưa rơi lộp độp bắt đầu gõ vào cửa kính, rồi ngay sau đó là tiếng gõ cửa của ai đó.
Trình Quý Trạch ngẩng đầu, thấy Trình Nhất Thanh tay ôm một chiếc hộp, mang theo hơi lạnh của gió mưa đẩy cửa bước vào. Vừa vào đến nơi, cô đã hắt xì một cái.
Anh hỏi: “Sao cô lại tới đây?” Vừa nói, anh vừa đưa cho cô một chiếc khẩu trang, “Chỗ này vừa sửa xong, vẫn còn mùi sơn.”
“Tôi muốn cho anh xem thành phẩm của hộp quà trung thu.” Cô đeo khẩu trang vào, rồi giao mẫu hộp quà tận tay anh, “Chia làm hai dòng là ‘Hoa Hảo Nguyệt Viên’ và ‘Vạn Lý Thanh Huy’, mỗi loại phát hành hai vạn năm ngàn hộp.” Cô mở hộp ra cho anh xem.
Hộp bánh trung thu được làm bằng gỗ hai tầng, trông vô cùng cổ điển và nhã nhặn. Sau khi mở ra, bên trong là những hộp giấy nhỏ màu trắng trăng phối xanh thủy mặc, bên trên vẽ họa tiết hoa cỏ, chính là dòng ‘Hoa Hảo Nguyệt Viên’. Phần tranh vẽ phối hợp với hộp gỗ rất hài hòa, rõ ràng là đã tốn không ít tâm sức để thiết kế. Những chiếc bánh trung thu có hình dáng nhỏ nhắn, tinh xảo. Trình Nhất Thanh nói, bây giờ mọi người không ăn nhiều như trước, làm bánh nhỏ thế này sẽ phù hợp hơn với quan niệm chú trọng sức khỏe của người hiện đại. Lớp vỏ bánh sử dụng hoa văn từ khuôn bánh thời Đường, mang đậm nét cổ xưa.
Trình Quý Trạch nói: “Tôi đã bảo rồi, những việc này cứ giao cho cô xử lý là được. Tôi không có ý kiến gì.”
“Dù anh có yên tâm về tôi, thì tôi cũng phải có sự bàn giao rõ ràng với anh trong mọi việc. Huống hồ…” Cô khựng lại một chút rồi chuyển chủ đề, “Nghe nói phía Liên Động Thâm Quyến có ý định rót vốn đầu tư?”
Trình Quý Trạch nhìn chằm chằm vào cô, không đáp lời. Hồi lâu sau, anh vẫn không trả lời câu hỏi về chuyện vốn liếng, mà chỉ nói: “Tôi không có không tin tưởng cô.”
Trình Nhất Thanh trong lòng một chữ cũng không tin anh, cô cũng biết anh không muốn cô can dự vào chuyện vận hành nguồn vốn. Miệng cô nói: “Ừm, tôi hiểu.” Cô tiếp lời: “Anh nếm thử miếng bánh trung thu này đi.” Vừa nói, cô vừa định cầm lấy chiếc dao nhựa dùng một lần trong hộp quà.
Trình Quý Trạch nhìn chăm chằm vào ngón tay cô. Anh nhớ lại lần trước ở nhà cô, cô đã dùng tay đút cho anh ăn bánh.
Anh luyến tiếc cảm giác đó.
Nhưng Trình Nhất Thanh đã rụt tay lại, ném chiếc dao nhựa trở vào: “Ở đây nồng nặc mùi thi công quá, để lần sau tôi mới đưa anh ăn.”
Cô đóng hộp quà lại, đặt lên bàn. Vì đã túc trực ở xưởng cả ngày nên trông cô có chút mệt mỏi, thân hình mềm rũ tựa vào tường.
Trình Quý Trạch đưa tay ra, hờ hững đỡ lấy lưng cô: “Đừng dựa, bức tường này bẩn lắm…”
Cô vội vàng vịn vào cạnh bàn để đứng thẳng dậy.
Bàn tay anh như có như không mà đỡ lấy lưng cô, cảm giác đó tựa như một con cá, lại từ lòng bàn tay anh bơi đi mất.
Anh đột nhiên muốn bắt lấy con cá này.
Trình Nhất Thanh ngoảnh đầu nhìn màn mưa bên ngoài, thấp giọng nói: “Cơn mưa này tới bất thình lình quá, không biết chừng nào mới tạnh.” Vừa xoay mặt lại, cô phát hiện Trình Quý Trạch đang nhìn mình trân trân. Nửa khuôn mặt anh giấu sau lớp khẩu trang, chỉ để lộ vầng trán và đôi mắt, cái nhìn của một kẻ đi săn ấy chẳng thể nào che giấu được.
Dù là con mồi chậm chạp đến mấy cũng đã cảm nhận được sự nguy hiểm. Cô muốn thối lui khỏi khu rừng này, tay siết chặt lấy hộp quà, nói năng có chút lộn xộn: “Ấy chà, không biết bao giờ mưa mới tạnh đây. Ừm, mà cũng không lớn lắm, vẫn đi được. Tôi không làm phiền anh nữa, tôi đi trước đây…”
Một bàn tay anh ấn lên hộp quà trong tay cô: “Vội vã thế sao? Trời vẫn còn đang mưa mà.”
“Cũng sắp tạnh rồi.”
Bên ngoài vọng lại tiếng mưa rơi ào ào, bóng nước xuyên qua cửa sổ, hắt lên người cô, lên người anh.
Trình Quý Trạch lấy hộp quà từ tay cô, đặt sang một bên: “Không nhanh vậy đâu.”
“Không biết bao giờ mưa mới dừng.”
“Cô thực sự không muốn ở lại cùng tôi đến thế sao?”
“Không phải…” Trình Nhất Thanh định giải thích vụng về, đột nhiên thấy Trình Quý Trạch cúi xuống, cách một lớp khẩu trang trắng của anh, hôn lên.
Môi và cơ thể cô đều hoàn toàn không phòng bị, giấu sau lớp khẩu trang, mềm rũ tựa như một cái bẫy. Cảm giác khẩu trang thô ráp, cọ xát vào đôi môi. Cô bất ngờ, rụt người lại phía sau, thắt lưng đập trúng bàn thao tác. Trình Quý Trạch lập tức nắm lấy cánh tay cô, kéo mạnh về phía mình.
“Không sao chứ?” Anh hỏi, giọng nói phát ra từ đôi môi vừa mới hôn cô, trầm thấp vọng ra từ sau lớp khẩu trang.
Đầu óc cô căng phồng, buột miệng nói: “Anh hỏi chuyện nào? Là nụ hôn vừa nãy, hay là việc tôi bị đụng trúng?”
“Cô thấy sao?”
“Tôi thấy… tôi thấy anh bảo tôi đừng đùa giỡn, vậy tôi cũng hy vọng anh đừng đem tôi ra làm trò đùa.”
“Tôi giống đang đùa lắm sao?”
Anh chỉnh lại cổ áo, đứng thẳng người dậy, cúi đầu nhìn cô. Cô nhất thời không biết nên nói gì cho phải, trong đầu óc trống rỗng chỉ hiện ra câu từ biệt theo thói quen: “Tôi đi trước đây, có việc gì thì liên lạc sau.” Rồi cô bước ra ngoài màn mưa.
Cô đi ra ngoài, kéo mũ trùm đầu của chiếc áo khoác lên, đứng bên lề đường đưa tay vẫy taxi. Mưa phùn không ngừng tạt vào mặt cô, làm ướt sũng chiếc khẩu trang. Cô dùng mu bàn tay quẹt nhẹ lên khẩu trang, như thể muốn xóa đi nụ hôn lúc nãy. Trình Quý Trạch cách một lớp cửa kính nhìn chiếc taxi dừng lại trước mặt cô, cô nhảy lên xe, ngồi trong khoang xe, giật phăng khẩu trang ra, vò nát trong lòng bàn tay, nắm chặt lấy nó như đang nắm chặt một trái tim đang đập loạn nhịp chẳng rõ lý do.
Giờ này về nhà thì sớm quá. Cô đến cửa hàng xem xét một chút, rồi trò chuyện với nhân viên. Mưa tạnh, mặt trời ló dạng, mặt đường đã khô ráo, cô bắt xe buýt về nhà, đi bộ một mạch từ đường Vạn Phúc về. Trời đã tối, những ngôi sao hiện ra sau những tòa nhà dân cư, trận mưa lúc nãy, nụ hôn khi nãy, dường như đã là chuyện của thuở nào xa lắm.
Thím Đức hôm nay nhắc đi nhắc lại, bảo Trình Nhất Thanh về nhà dùng bữa, nói là chú hai và cô đều tới. Trình Nhất Thanh đành bấm bụng vào nhà, nghe thấy chú hai đang cùng ba cô ôn lại chuyện lúc nhỏ bơi lội trên sông Châu Giang. Cô vừa vào nhà, giọng chú hai khựng lại một nhịp, nhưng lập tức vờ như không thấy mà tiếp tục câu chuyện: “Hồi đó nước sạch lắm…”
Cô Trình Tịnh và dượng đều có mặt. Trình Tịnh thấy Trình Nhất Thanh đi vào, gương mặt lộ vẻ áy náy, trái lại dượng lại mỉm cười, nói vài câu khách sáo với cô: “Đi làm về rồi hả? Có bận lắm không?”
Trình Nhất Thanh đáp: “Cũng tàm tạm ạ.”
Thím Đức sợ họ khó xử, vội gọi Trình Nhất Thanh vào phụ một tay, nói tối nay có nấu canh sườn củ sen, vào phụ múc canh ra đi.
Trình Nhất Thanh vào bếp giúp đỡ, không lâu sau lại nghe tiếng chuông cửa. Cô thầm nghĩ, không lẽ ngay cả em trai của dượng cũng tới, náo nhiệt đến mức này sao. Cô sa sầm mặt mày, bưng bát bước ra, nào ngờ lại thấy Trình Quý Trạch đang ngồi trong phòng khách, đang mỉm cười trò chuyện cùng chú hai và dượng. Cô bưng canh qua, nghe thấy chú hai đang nói với Trình Quý Trạch: “… Những lời cậu nói trước đó tôi đã nghe theo rồi, định dùng tiền mua nhà ở Thiên Hà. Giờ đang rầu không biết mua bao nhiêu là hợp lý.”
Trình Quý Trạch nói: “Lượng sức mà làm thôi. Nếu được thì đừng ham lớn, ưu tiên cân nhắc chuyện sau này thuận tiện sang tay.”
Dượng đứng bên cạnh lặng yên lắng nghe, lộ vẻ như đã hiểu ra.
Cô đứng dậy, cũng vào bếp phụ một tay. Trình Nhất Thanh chợt nhận ra, phòng khách và nhà bếp dường như là hai thế giới tách biệt, phía trước là thế giới của đàn ông, bàn luận về tiền bạc và những cái gọi là chính sự, phía sau chỉ có phụ nữ, đang làm những việc không được công nhận giá trị. Cô cảm thấy phát hiện này khá thú vị, trong lòng cứ mải suy nghĩ, nhưng Trình Tịnh lại hiểu lầm là cô đang có tâm sự, liền thấp giọng xin lỗi cô. Trình Nhất Thanh mỉm cười, nói chuyện đó có là gì đâu, cô mãi mãi là người cô tốt của cháu.
Hai người nói dăm ba câu chuyện phiếm, trong lúc đó, Trình Quý Trạch có vào một lần, hỏi thím Đức có cần giúp gì không nhưng bị thím đẩy ra ngoài. Trình Nhất Thanh lúc ấy đang xới cơm, nhìn qua từ phía nồi cơm điện, thấy anh đang cười mỉm trò chuyện với thím Đức, nhưng ánh mắt lại lướt qua cô.
Bữa cơm này ăn xong cũng thật là thú vị. Chú Đức và chú hai dẫu cuộc sống chẳng mấy khá giả, nhưng trên bàn ăn lại không ngớt chia sẻ những đạo lý làm người, như thể muốn giáo dục hậu bối phải noi gương họ mà học tập. Trình Quý Trạch chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Nhà nhỏ, bàn hẹp, anh khéo léo đặt tầm mắt tập trung vào chú Đức thím Đức, chẳng thèm ngó ngàng gì tới Trình Nhất Thanh. Thế nhưng Trình Nhất Thanh lại ngồi ngay cạnh thím Đức, nằm gọn trong tầm nhìn của anh. Sau bữa cơm, mọi người ngồi sang một bên, vừa ăn trái cây vừa trò chuyện, Trình Quý Trạch lặng lẽ ngồi đó, thi thoảng mới góp một hai câu. Trình Nhất Thanh ngồi phía bên kia, không nhìn anh, chỉ lầm lũi ăn trái cây. Đầu ngón tay cô nhón lấy một miếng đào mật đưa vào miệng, anh chăm chú nhìn đôi môi và hàm răng cô cắn vỡ lớp thịt quả, làn nước ngọt lành rịn ra, thấm ướt đầu ngón tay.
Chú hai gọi với: “Quý Trạch, Quý Trạch…”
Trình Quý Trạch định thần lại, quay đầu nhìn ông, mỉm cười. Chú hai cười hì hì hỏi, nhìn cái gì mà nhập tâm đến vậy. Trình Quý Trạch bình thản đáp, tôi đang nghĩ, lấy trái cây lên men để làm bánh có lẽ là một ý tưởng không tồi. Chú Đức vỗ tay, bảo đúng đó, có thể làm thử xem sao. Thím Đức đưa một trái quýt cho chú Đức, bảo ông kích động cái gì chứ, lo ăn thêm chút trái cây đi. Cô và dượng chỉ mỉm cười. Trình Nhất Thanh lại cắn thêm một miếng đào mật, trong lòng thầm nghĩ, Trình Quý Trạch quả thực rất giỏi nói nhăng nói cuội, anh ta vốn dĩ có bao giờ quan tâm đến sản phẩm đâu.
Bữa tiệc gia đình này có chút khác biệt so với trước kia, bởi vì có thêm một người ngoài là Trình Quý Trạch, nên những lời khách sáo trên đầu môi nhiều như bột đậu xanh trong bánh hạnh nhân vậy. Chú hai đặc biệt tỏ vẻ nịnh bợ Trình Quý Trạch, Trình Nhất Thanh kinh ngạc khi thấy ông ta lại có mặt dày đến mức mượn rượu để xưng huynh gọi đệ với Trình Quý Trạch, lời lẽ còn bảo anh “chớ quên nâng đỡ”. Trình Quý Trạch cũng nhấp vài ly bia Châu Giang, người tựa vào lưng ghế, dáng vẻ trông có phần thư thái, lời nói ấm áp nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo, không hề hứa hẹn với chú hai bất cứ điều gì. Trình Nhất Thanh và thím Đức ở trong bếp rửa bát, Trình Tịnh vào giúp một tay, thím Đức không đẩy cô ra ngoài, chỉ khách sáo bảo cô cứ ra ngoài ngồi chơi. Trình Nhất Thanh vừa cọ bát vừa nghĩ, sau này kiếm được tiền rồi, cô nhất định không để mẹ phải vất vả như vậy nữa.
Rửa bát xong bước ra thì Trình Quý Trạch không còn ở trong nhà. Chú Đức nói với chú hai và dượng: “Quý Trạch nhiều việc lắm, mấy lần tới ăn cơm uống canh đều vội vội vàng vàng.”
Ông trợn tròn mắt, bảo cậu ta hóa ra còn tới đây mấy lần rồi sao. Chú Đức ngồi thẳng lưng: “Tất nhiên rồi, hậu bối thì vẫn nên thường xuyên tới bái kiến trưởng bối chứ.”
Chú hai thì thầm nghĩ trong bụng, không có lợi thì chẳng ai dậy sớm làm gì, Trình Quý Trạch thường xuyên tới đây, sao có thể là vì lễ nghĩa, chắc chắn là vì lợi ích thôi.
Sau khi tiễn cô và chú hai về, Trình Nhất Thanh ngồi nói chuyện với thím Đức một lát rồi đi bộ về nhà mình. Một ngày dài bắt đầu từ việc chạy đôn chạy đáo ở xưởng canh hàng cho đến khi bữa tiệc gia đình kết thúc, trong mọi tình tiết biến chuyển, nụ hôn qua lớp khẩu trang giữa cô và Trình Quý Trạch chính là nút thắt “chuyển” ấy. Tắm xong, cô đứng trước gương sấy tóc, không kìm được mà đưa tay chạm khẽ lên làn môi. Cảm giác từ bàn tay khác với bờ môi, mà cảm giác qua lớp khẩu trang lại càng không giống như đang hôn nhau thật sự. Cô tắt máy sấy tóc, thầm trách mình cứ nghĩ ngợi lung tung, rồi lại tự nhủ ngày mai phải nói cho rõ ràng với Trình Quý Trạch. Không thể để bất cứ ai hay việc gì làm ảnh hưởng đến Song Trình Ký.
Cô sấy tóc cho đến khi còn hơi ẩm thì ngồi xuống đầu giường cho cá vàng ăn. Cô nằm bò trước bể cá, nhìn chúng vẫy vẫy cái đuôi vàng cam. Trên cửa vang lên tiếng gõ, giờ này rồi, ngoài thím Đức ra thì còn ai được nữa chứ.
Lúc Trình Nhất Thanh đứng dậy ra mở cửa, lại thấy Trình Quý Trạch đang đứng ngoài cửa, cúc áo nơi cổ đã mở một nút, trên tay vắt chiếc áo khoác. Đầu óc cô trống rỗng, theo bản năng định đóng cửa lại.
Trình Quý Trạch lại gõ cửa lần nữa.
Cô mở cửa ra: “Ồn ào hàng xóm là họ mắng cho đó…”
Trình Quý Trạch thừa dịp cô đang nói, lách người lẻn vào nhà, tay thuận thế đóng sầm cửa lại phía sau. Tựa như trái xoài chín rũ tự nhiên rụng xuống đất, anh thuận theo tự nhiên mà ôm lấy Trình Nhất Thanh, chẳng nói chẳng rằng mà cúi đầu hôn xuống.