Lúc mẹ Hà và ba Hà vội vã chạy tới bệnh viện Mary, Hà Thực đang trong phòng phẫu thuật gây mê toàn thân. Mẹ Hà khóc không ngừng, miệng cứ lẩm bẩm: “Phải làm sao đây, phải làm sao đây?”
Ba Hà trông cũng không còn chút máu, ông hỏi Hà Trừng đang ngồi thẫn thờ một bên rằng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hà Trừng mấp máy môi nhưng chẳng thể thốt ra lời nào.
Trình Quý Khang vừa mua cà phê nóng về, anh đưa cho ba Hà một lon: “Hà Trừng vừa lấy lời khai xong, tâm trạng vẫn chưa bình ổn lại.”
Anh kể lại ngắn gọn, hiện trường vụ tai nạn có kẻ nghi ngờ đua xe trái phép, lúc đó Hà Thực đang băng qua đường thì bị xe tông trúng.
Mẹ Hà bên cạnh òa khóc, nói lỡ như con gái có chuyện gì thì biết tính sao: “Con bé là đứa xinh đẹp nhất, thông minh nhất nhà tôi mà.” Y tá tiến lên nhắc nhở ba Hà, nhờ ông bảo thân nhân chú ý giữ yên lặng trong bệnh viện.
Trình Quý Khang cởi áo khoác choàng lên người Hà Trừng. Điện thoại trong túi áo rung lên, anh đi sang một bên nghe máy. Một lát sau, anh quay lại: “Con đã liên hệ với bác sĩ bên này, sau này nếu cần thiết có thể chuyển viện bất cứ lúc nào, hoặc tìm chuyên gia.”
Mẹ Hà vẫn chỉ khóc, không nói gì. Ba Hà cúi gầm mặt xuống.
Trình Quý Khang nói: “Chuyện tiền bạc, chú dì không cần lo lắng. Bây giờ quan trọng nhất là người không sao.”
Ba Hà lòng dạ rối bời. Trước đây con gái lớn đã nói với họ rằng mình và Trình Quý Khang đã chia tay, sau đó trong nhà thực sự đã xảy ra một trận cãi vã. Mẹ Hà sụt sùi khóc, bảo con gái không biết điều, từ bỏ một người đàn ông có điều kiện tốt như vậy, sau này e là không tìm được người thứ hai. Ba Hà thì đứng về phía con gái. Câu nói trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, ông hiểu rất rõ ý nghĩa đằng sau nó.
Mà hiện giờ, ông vẫn nghĩ như thế. Nhưng cái khí phách của người nghèo thì đáng giá bao nhiêu tiền? Bác sĩ đã nói rồi, dù Hà Thực có qua khỏi cơn nguy kịch thì sau này cũng phải tốn không ít tiền. Làm việc ở công trường Hồng Kông thu nhập cũng khá, nhưng toàn là bán mạng mà kiếm, lại còn phải nuôi cả gia đình già trẻ lớn bé, lấy đâu ra tiền dư dả? Cho dù giữ được mạng, con bé còn đang đi học, quãng thời gian đã mất đi phải bù đắp thế nào đây? Những kẻ ở tầng dưới cùng của kim tự tháp tư bản vốn không có tư cách, cũng chẳng có vốn liếng để mà tự ý làm theo ý mình.
Dần dần, ông cúi thấp cái đầu vốn đã bôn ba vì sinh kế bấy lâu nay, chậm rãi nói: “Cảm ơn ý tốt của cậu Trình. Cứ nghe theo sự sắp xếp của cậu đi.”
Trình Quý Khang liên hệ với bác sĩ giỏi nhất, đưa Hà Thực chuyển sang bệnh viện Dưỡng Hòa. Cô bé đã qua cơn nguy kịch, nhưng vùng đầu bị thương nặng, trong vòng bốn ngày đã phải làm hai cuộc phẫu thuật gây mê toàn thân, trên đầu khâu hơn 100 mũi. Sau khi tỉnh lại, cô bé khóc nói: “Có phải em bị hủy dung rồi không?”
Hà Trừng nắm chặt tay em gái, thấp giọng nói: “Không sao đâu, không sao đâu, chị sẽ không để em có chuyện gì đâu.”
Trình Quý Khang đứng bên cạnh nhìn, sau đó ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, lúc quay vào anh nói với cô rằng vài ngày tới sẽ có chuyên gia lĩnh vực này bay từ Mỹ sang Hồng Kông.
Từ cửa sổ sát đất lớn của phòng bệnh tư nhìn xuống là trường đua ngựa, tầm nhìn thoáng đãng, cỏ cây xanh mướt. Lúc bà cô tới thăm bệnh, có ghé lại dùng bữa trưa, bà cô không ngớt lời khen ngợi các món ăn ở đây, nhưng trước mặt mẹ Hà lại giải thích rằng mình chỉ là đang đi quan sát môi trường giúp con gái, xem thử nên đi đâu sinh con thì tốt hơn. Hà Thực có vẻ hơi u buồn, nhưng khi bà cô tới nói huyên thuyên một hồi, bầu không khí cũng trở nên sôi nổi hơn đôi chút. Bà cô bảo, phẫu thuật rất thành công mà, vẫn còn xinh đẹp chán, sau này vẫn có thể gả cho một người đàn ông tốt. Nói tới đây, bà cô đột nhiên lại lái chủ đề sang Hà Trừng: “Giống như chị của con vậy.”
Hà Trừng không đáp lời, tay cầm con dao, chỉ cúi đầu gọt táo. Bà cô thấy Hà Trừng im lặng nên cũng chẳng dám lên tiếng nữa, vội vàng lái câu chuyện trở lại, khen ngợi mẹ Hà vất vả rồi, lại bảo Hà Thực đại nạn không chết tất có hậu phúc, thở dài nói ba Hà vất vả cả đời cũng đã đến lúc được nghỉ ngơi hưởng phúc. Ba Hà biết ẩn ý trong lời nói của em gái mình là gì, cũng biết cái phúc ấy là đang dẫm lên vai ai mà có, nên ông không tiếp lời.
Phòng bệnh chìm vào sự im lặng gượng gạo, chỉ có mẹ Hà đáp lời: “Ôi, lần này xảy ra chuyện lớn như vậy, mới biết cả gia đình bình an, tề tựu đông đủ là tốt rồi. Có điều A Trừng cũng vất vả quá, dạo này thường xuyên xin nghỉ để vào thăm em.”
Hà Trừng gọt táo xong, dùng dao cắt thành từng miếng nhỏ, c*m v** một chiếc tăm, đưa cho mẹ Hà và ba Hà: “Ba mẹ ăn đi ạ.”
Bà cô vội vàng nói: “Ây da, hai người thật có phúc quá, có đứa con gái hiếu thảo như vậy.”
Hà Trừng vẫn không đáp lại. Ba Hà bấy giờ mới lên tiếng, nói mọi người đều vất vả rồi, Hà Thực cần nghỉ ngơi, chúng ta xuống lầu uống miếng trà đi. Thế là ba Hà, mẹ Hà cùng bà cô cùng nhau đi xuống lầu. Trong phòng bệnh chỉ còn lại Hà Trừng và Hà Thực. Hà Trừng đứng dậy, vặn nắp bình giữ nhiệt, nói để chị rót cho em ít canh thịt nạc, đợi nguội một chút rồi hãy uống.
Hà Thực mở lời: “Chị à, tiền viện phí là do Trình Quý Khang trả, hay là do người gây tai nạn trả vậy?”
Hà Trừng rót canh xong, hơi nóng từ bát canh bốc lên phả vào mặt cô: “Em đừng hỏi nữa. Những chuyện dư thừa thì đừng nên nghĩ tới.”
“Chị nói hai người chia tay rồi. Nhưng ngày em gặp chuyện, lại thấy hai người vẫn ở bên nhau, mà chị thì lại đẩy anh ta ra.” Hà Thực nói, “Nếu lần này là anh ta bỏ tiền ra, có phải chị sẽ…”
“Em cứ yên tâm dưỡng bệnh đi. Trình Quý Khang cũng không phải hạng người đó đâu.”
“Em biết anh ta không phải hạng người đó, nhưng chị sẽ không muốn nợ ân tình của anh ta. Em không muốn chị vì em mà phải…”
Hà Trừng cúi đầu, bình thản nói với em gái: “Em không cần phải suy tính bất cứ điều gì hết. Ba mẹ không giúp được chúng ta quá nhiều, thì chúng ta phải tự dựa vào chính mình thôi. Còn con đường này nên đi thế nào, đi bao lâu, chị sẽ tự có định liệu cho bản thân mình.” Cô bưng bát canh đến trước mặt Hà Thực, bảo cô bé cứ thong thả uống canh là được.
Đội ngũ y tế chăm sóc chu đáo, lại có chuyên gia đến hội chẩn nên Hà Thực hồi phục rất nhanh. Những chuyện xảy ra ở thế giới bên ngoài, cô tạm thời không hay biết, nên cũng không rõ kẻ gây tai nạn là một du học sinh vừa về Hồng Kông không lâu. Gia đình anh ta kinh doanh có quy mô, ở Hồng Kông cũng có chút quan hệ. Đoạn đường xảy ra tai nạn không có camera giám sát, trong người tài xế cũng không đo được nồng độ cồn. Anh ta khăng khăng là do Hà Thực tự lao ra đường, không chịu gánh vác tiền viện phí, vụ việc vẫn đang được điều tra.
Nếu công bằng và chính nghĩa vẫn còn đang chậm trễ, Hà Trừng sẽ dùng cách của riêng mình để ép chúng phải đến sớm hơn. Cô lợi dụng những mối quan hệ trong giới truyền thông, dùng “bút pháp Xuân Thu” để đưa tin về vụ việc, tạo ra một làn sóng dư luận cực kỳ bất lợi cho kẻ gây tai nạn.
Chẳng bao lâu sau, xưởng giấy của gia đình kẻ gây tai nạn đặt tại đại lục bị phanh phui việc sử dụng giấy rác tái chế để sản xuất mà không qua xử lý vệ sinh đúng cách. Sản phẩm giấy của họ cung cấp cho thị trường Hồng Kông để làm hộp sữa. Một loại sữa mà trẻ em Hồng Kông thường uống lại sử dụng giấy của xưởng này, khiến cả Hồng Kông một phen xôn xao. Tuy là tin tức tài chính, nhưng việc thiếu gia ngành giấy thường xuyên lui tới hộp đêm, đua xe trái phép cũng bị nhắc đến, tạo cho người ta cảm giác gia phong không chính chuyên.
Ô Mã gọi Hà Trừng vào văn phòng, cân nhắc từ ngữ rồi nói chị hiểu Hà Trừng vì chuyện của em gái mà gặp áp lực rất lớn: “Nhưng tôi hy vọng cô có thể tuân thủ đạo đức nghề nghiệp của người làm báo…”
Hà Trừng ngắt lời chị: “Đạo đức nghề nghiệp gì chứ? Tôi ghi chép lại sự thật một cách trung thực, có vấn đề gì sao?”
“Rốt cuộc là truy tìm sự thật tin tức, hay là mượn việc công trả thù riêng, trong lòng cô tự hiểu rõ.”
“Sự thật là, Vương Tiễn đã hại bạn cùng phòng của tôi khiến cả mẹ lẫn con đều phải tự sát, vậy mà hôm qua anh ta lại tươi cười rạng rỡ xuất hiện ở khách sạn Peninsula để làm một chú rể đàng hoàng. Sự thật là, kẻ gây tai nạn tông trúng em gái tôi, nhưng lại hất nước bẩn lên người con bé để đánh lận con đen.”
Ô Mã lặng lẽ nhìn cô: “Tôi cho cô nghỉ phép một thời gian để ở bên cạnh em gái cô.”
“Chị muốn tách tôi ra thì cứ nói thẳng.”
“Được, vậy tôi nói thẳng.” Ánh mắt Ô Mã sắc lẹm, “Nếu không phải thời gian qua tôi đi nghỉ phép, tôi tuyệt đối sẽ không để bài báo của cô được lên trang. Ngộ nhỡ bị người ta phát hiện bản thân phóng viên có dính dáng đến vụ án, không chỉ ‘Đắc Tuần San’ gặp rắc rối, mà ngay cả sự nghiệp của cô cũng sẽ bị chôn vùi.”
“Nếu không thể bảo vệ người mình yêu thương, tôi giữ công việc này thì có ích gì?” Cô vô cảm liếc nhìn qua ô cửa kính. Bên ngoài, những vị tiền bối đang cùng các đồng nghiệp khác rôm rả chuyện phiếm.
Cô từng nghĩ công việc này có thể truy cầu công lý, hoặc ghi lại sự thật, nhưng nếu ngay trong nội bộ truyền thông cũng không thể thực hiện được công lý thì còn gì để mà theo đuổi nữa đây? Có lẽ vị chủ nhiệm chuyên mục cũ nói đúng, mọi người đều xem công việc này như một bàn đạp để kết giao với những nhân vật danh giá ở các giới mà thôi. Nếu không thì tại sao chẳng ai muốn chạy tin tức dân sinh, còn tin tức về các danh sĩ chính trị, kinh tế thì lại tranh giành đến sứt đầu mẻ trán?
Hà Trừng nói: “Đến giờ tan làm rồi. Nếu không có việc gì nữa thì tôi đi trước.”
Ô Mã đứng sau cửa kính, nhìn theo bóng lưng cô rời đi, giống như đang chứng kiến một giấc mơ phai màu, một người đồng đội vừa quay lưng bước tiếp con đường khác.
–
Thời tiết Quảng Châu cũng y như quy hoạch đô thị nơi đây vậy, thật là chẳng có tôn ti trật tự gì hết. Đêm xuống, trời lại bắt đầu đổ mưa.
Trình Nhất Thanh nghe thấy tiếng sột soạt từng hồi, ban đầu cô ngỡ là tiếng quần áo cọ xát, nghe kỹ lại mới nhận ra đó là tiếng mưa. Cô trở mình, mở mắt ra thì thấy Trình Quý Trạch đang quay lưng về phía mình, ngồi bên mép giường, cúi đầu gài lại mấy nốt cúc áo.
Chuyện tình ý rối bời đêm qua, khi tỉnh táo lại phải đối mặt với nhau thế nào, cô hoàn toàn không có kinh nghiệm, thế là đành nhắm mắt lại, giả vờ như vẫn còn đang ngủ say.
Lò xo của chiếc đệm giường đơn khẽ nảy lên, bớt đi trọng lượng của một người. Trình Quý Trạch đứng dậy, nhẹ tay nhẹ chân mặc quần áo vào. Anh đi vào phòng vệ sinh, vặn vòi nước ở mức nhỏ nhất, chậm rãi rửa tay. Một lát sau, anh lại từ trong bóng tối bước ra, mở cửa.
Gió từ bên ngoài lùa vào, thổi qua mặt Trình Nhất Thanh.
Trình Quý Trạch dừng lại một chút nơi cửa, rồi bước tới vài bước, hơi thở phả lên bên má cô. Cô cảm nhận được anh đang xích lại gần, sau khi đặt một cái hôn nhẹ lên mặt cô, anh mới thong thả rời đi. Cánh cửa khép lại.
Trình Nhất Thanh mở mắt ra, nhìn chiếc đồng hồ báo thức đặt cạnh bể cá vàng trên tủ đầu giường. Lúc đó là ba giờ rưỡi sáng.
Trời mưa vốn dĩ dễ ngủ, Trình Nhất Thanh ngủ một mạch tới sáng, phát hiện đồng hồ báo thức không reo. Lúc chạy tới công ty, cô suýt chút nữa là lỡ mất giờ họp sáng. Cô nhân viên hành chính Dương Đình thấy lớp kem chống nắng trên mặt cô thoa không đều, dưới quầng mắt còn loang lổ vệt trắng, lấy làm lạ hỏi: “Sáng nay đi gấp dữ vậy hả?”, rồi rút chiếc gương nhỏ cầm tay ra cho cô soi. Trình Nhất Thanh dùng mu bàn tay lau qua quýt: “Tôi ngủ quên mất.”
Trình Quý Trạch bước vào, gật đầu chào mọi người trong phòng họp, bao gồm cả Trình Nhất Thanh. Anh mặc bộ đồ phẳng phiu, đi tới nói gì đó với kế toán, sau khi thấy người đã đông đủ liền tuyên bố bắt đầu cuộc họp. Trong buổi họp, mọi người cùng điểm lại doanh số bán hàng gần đây cùng các dữ liệu thị trường khác, cũng như tiến độ mở cửa hàng mới, cuối cùng là phần Trình Nhất Thanh trình bày về tình hình hộp quà bánh Trung thu.
Trình Nhất Thanh nói: “Song Trình Ký là một cái tên mới nổi trong giới bánh Trung thu, muốn cạnh tranh với những thương hiệu lâu đời như Tửu lầu Quảng Châu, Đào Đào Cư, Liên Hương Lâu là một việc vô cùng khó khăn. Thế nên lần này chúng tôi sử dụng một vài chiêu thức mới, lấy cảm hứng từ bánh hoa tươi của Vân Nam để làm bánh từ các loại hoa.”
Cô cho mọi người ăn thử sản phẩm, là loại bánh Trung thu nhân Kim Quế tan chảy, vừa bẻ lớp vỏ bánh ra là hương hoa quế đã thơm nức mũi, cảm giác khi ăn cũng rất tinh tế và phong phú. Mọi người ai nấy đều phấn khởi, cộng thêm thiết kế của hộp gỗ và hộp giấy đóng gói bên trong rất bắt mắt, ai cũng tin rằng nhất định có thể mở ra cục diện mới trên thị trường. Trình Quý Trạch không nói gì, chỉ cúi đầu viết xuống mấy câu hỏi vào tờ giấy. Sau khi tan họp, Trình Quý Trạch gọi cô lại, bảo cô vào văn phòng của anh.
Sắc mặt Trình Quý Trạch vẫn bình thản như thường, nhưng Trình Nhất Thanh lại nhớ về chuyện đêm qua, trái tim không khỏi đập thình thịch. Trình Quý Trạch ngồi xuống sau bàn làm việc, bắt đầu hỏi về các vấn đề như kênh bán hàng và quảng cáo truyền thông.
Trình Nhất Thanh nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Tôi đang thương thảo với mấy người phụ trách ở các siêu thị lớn, có hai bên đã đồng ý miệng là vào hai tháng trước Trung thu sẽ dành ra những vị trí đắc địa nhất để trưng bày và bày bán bánh Trung thu của Song Trình Ký.”
Trình Quý Trạch hỏi tên và địa điểm của những nơi đó, Trình Nhất Thanh đều trả lời rành rọt từng nơi. Trình Quý Trạch bảo: “Lần tới đi đàm phán cô cứ gọi tôi theo cùng.”
Lòng Trình Nhất Thanh chợt thắt lại: “Anh từng nói mảng bánh Trung thu này hoàn toàn giao cho tôi phụ trách cơ mà, đâu phải chỉ giới hạn ở mỗi khâu sản phẩm thôi đâu.”
“Tôi không phải không yên tâm về cô, chỉ là nghe nói mấy chỗ siêu thị hay trung tâm thương mại lớn thường hay thu đủ thứ loại phí vào cổng với đủ thứ danh nghĩa, ví dụ như phí tài trợ cửa hàng, phí lên kệ, phí dịch vụ khuyến mãi rồi phí quảng cáo lễ tết này nọ. Tôi chỉ sợ cô không biết mặc cả, hoặc trong lời ăn tiếng nói có chỗ nào sơ sót.”
“… Vậy lần sau tôi sẽ gọi anh.”
“Được.” Trình Quý Trạch nói xong, thấy Trình Nhất Thanh vẫn chưa có ý định bước đi, liền hỏi: “Cô còn chuyện gì tìm tôi nữa sao?”
“Không có.” Trình Nhất Thanh cũng đáp lại theo kiểu việc công theo phép công, “Nếu không còn việc gì khác thì tôi xin phép ra ngoài trước.”
Lúc quay người đi ra ngoài, Trình Nhất Thanh thầm tự nhủ, giờ đã là năm 2000 rồi, chẳng có chuyện ai phải chịu trách nhiệm với ai nữa. Giữa hai người họ có một đêm như thế cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Chuyện ngoài ý muốn đã qua rồi thì cứ để nó qua đi. Thế nhưng khi ngồi xuống bàn làm việc, hồi tưởng lại cuộc đối thoại vừa nãy, trong lòng cô lại vô cớ nhớ tới những lời Trịnh Hạo Nhiên đã từng nói với mình.
“Trình Quý Trạch là hạng người không đáng tin đâu, anh ta chỉ muốn lợi dụng tài nguyên của Trình Ký thôi. Em nên biết nghĩ cho bản thân mình và cho Trình Ký Quảng Châu một chút.”
Trịnh Hạo Nhiên tuy không đáng tin, nhưng những lời anh ta nói không phải là không có lý. Đêm đó giữa cô và Trình Quý Trạch, ngoài nỗi cô đơn ra, biết đâu còn có cả sự toan tính ở trong đó. Trước kia cô Trình Tịnh từng nói với cô rằng bà hận mình mang thân phận nữ nhi. Trình Nhất Thanh hỏi đàn ông hay phụ nữ thì có gì khác biệt. Bà bảo: “Đàn bà con gái dễ bị tình cảm chi phối, gặp phải hạng đàn ông có rắp tâm thì sẽ bị lợi dụng thôi.”
Trình Nhất Thanh cô từ trước tới giờ chưa từng để tình cảm chi phối công việc. Nhưng liệu Trình Quý Trạch có thực sự rắp tâm gì không? Hay anh ta cũng chỉ đang “đầu tư tình cảm” mà thôi?