Trần Tri Diễn vừa đỗ xe xong thì điện thoại liên tục vang lên tiếng thông báo.
Hắn mở ra xem, nhìn những tin nhắn Giang Dục gửi tới, khóe môi hắn khẽ cong lên, trực tiếp gọi lại.
Giang Dục luống cuống tay chân bấm kết nối: "Khụ, tới trường chưa?"
"Ừm, bé ngoan nhớ anh rồi à?"
"... Không có."
"Nước dưới đường không còn sâu nữa, tiếng chim kêu làm phiền em à... Trong ngăn kéo có một đôi nút bịt tai, em đeo vào đi. Anh sẽ không tiếp xúc với mấy cô gái đó đâu. Còn chuyện mềm lòng nhận thư tình..."
Trần Tri Diễn bật cười khẽ, "Chẳng phải đây mới là chuyện bé ngoan thường làm sao? Nói mới nhớ, anh thật sự nên ngồi xuống nói chuyện tử tế với em về quá khứ đấy."
Trong lòng Giang Dục lập tức vang lên tiếng chuông báo động: "Hình như tôi nghe thấy chuông vào lớp rồi, anh mau đi học đi, cúp máy đây, tạm biệt!"
Nói xong liền vội vàng cúp máy.
Cậu đặt điện thoại sang một bên, kéo ngăn kéo ra.
Bên trong vẫn còn món đồ lần trước cậu mua...
Cái nào cũng chưa dùng tới.
Dùng thế nào nhỉ...
Giang Dục lại lên mạng tìm hướng dẫn.
Không cẩn thận bấm trúng công tắc, lập tức bị dọa giật mình.
Cậu vội vàng tắt đi, nhét lại vào ngăn kéo như thể che giấu điều gì đó, còn chột dạ ngẩng đầu nhìn camera giám sát.
Sau đó cậu cầm bình giữ nhiệt trên tủ đầu giường uống hai ngụm nước ấm rồi nằm trở lại giường, cố gắng tìm cảm giác buồn ngủ.
Dù sao tối qua thật sự chẳng ngủ được bao lâu.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút...
Giang Dục bắt đầu cắn chăn.
A a a a a!
Trần Tri Diễn chẳng phải bị sạch sẽ quá mức sao?
Vậy mà lại...
Còn cậu cũng điên rồi.
Nhất quyết phải hôn Trần Tri Diễn.
Không chịu nổi nữa.
Giang Dục lại cầm điện thoại lên, định hỏi Baidu.
Kết quả gõ đi gõ lại nửa ngày vẫn không dám nhập mấy từ kia, sợ gửi đi là bị khóa tài khoản.
Đúng lúc đó, Sở Thanh Tư gọi điện tới.
Do dự vài giây, cậu vẫn bắt máy.
"Mẹ."
"Con trai, mở cửa cho mẹ với."
Giang Dục định nói dối là mình không có nhà, nhưng Sở Thanh Tư đã qua tận đây rồi, chắc là biết cậu đang ở chỗ này chứ không đến trường.
Cũng không nói rõ được là tại sao.
Cậu chỉ đơn giản là không muốn gặp bà.
Có lẽ vì Sở Thanh Tư là mẹ ruột của cậu.
Cho nên bất cứ ánh mắt khác thường nào cũng khiến cậu khó chịu.
Giang Dục thay quần áo rồi đi xuống lầu.
Đứng trước gương kiểm tra cổ mình có để lại dấu vết gì không.
Rất tốt.
Không có lấy một cái.
Trần Tri Diễn rất ngoan.
Giang Dục đi mở cửa.
Bên ngoài, mắt Sở Thanh Tư sưng đỏ.
Cậu cố tình để lộ nửa bên trái khuôn mặt cho bà nhìn, muốn khiến bà áy náy rồi không nói ra những lời khó nghe tiếp theo.
Nhưng trong mắt Sở Thanh Tư chỉ toàn là đau lòng.
Giang Dục lập tức quay mặt sang hướng khác.
Cậu cảm thấy hành vi vừa rồi của mình thật hèn hạ.
Đầu ngón tay siết chặt tay nắm cửa: "Sao mẹ lại tới đây?"
"Mẹ nhớ con." Sở Thanh Tư giơ tay lên muốn sờ vào mặt cậu, "Có đau không con?"
"Sớm đã hết đau rồi ạ."
Chỉ là rất xấu.
Rất rất xấu.
Bình thường mỗi sáng Giang Dục đều cố gắng không soi gương.
Cậu không muốn nhìn thấy những mảng màu đáng ghét đó.
Không muốn nhớ tới vẻ mặt giận dữ ngút trời của Giang Vân Đình khi đánh cậu tối hôm ấy.
Đối với cậu, đó chẳng khác nào một cơn ác mộng.
"Sao mà không đau cho được, nửa khuôn mặt này đã biến thành cái bộ dạng gì rồi thế kia... Đã bôi thuốc chưa con?"
Giang Dục thấy Sở Thanh Tư khóc, thấy trên mặt bà đầy mồ hôi liền kéo bà vào trong nhà, có chút không kiên nhẫn nói: "Con chườm đá rồi, hai hôm nữa là gần như khỏi hẳn thôi, thật sự không đau đâu... Để con rót cho mẹ cốc nước."
Cậu cố chịu đựng cảm giác khó chịu trong người, đi tới máy nước uống lấy cho bà một cốc nước.
Sở Thanh Tư thấy cậu đi hơi khập khiễng, mắt đỏ đến đáng sợ.
"Lúc ông ta đánh con có phải đã đạp trúng vào chân con không?"
Cái cớ này hay đấy.
Giang Dục nói: "Lão già đó tát con tới hoa cả mắt, lúc chạy ra ngoài con bị ngã một cái ạ."
Cậu đúng là có ngã.
Chỉ là không ngã xuống đất.
Mà ngã vào bụi hoa bên cạnh, trên người hoàn toàn không bị thương.
Sở Thanh Tư há mồm là mắng nhiếc Giang Vân Đình, làm Giang Dục nghe mà sửng sốt ngơ ngác, cậu bật cười bảo Sở Thanh Tư bớt giận đi.
Cuối cùng lại nghe thấy một câu—— "Mẹ ly hôn với bố con, con đi theo mẹ có được không?"
Ly hôn?
Giang Dục từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Từ nhỏ đến lớn, trong môi trường sống của cậu có rất nhiều gia đình cãi vã.
Nhưng chưa từng nghe nhà ai ly hôn cả.
Vậy mà ngày hôm nay, Sở Thanh Tư vì muốn đòi lại công đạo cho cậu mà đòi ly hôn với Giang Vân Đình.
Trong nháy mắt, Giang Dục cảm thấy mình có tội. "Mẹ, mẹ không cần phải làm thế này đâu, con không trách ai cả, ông ấy tức giận là điều nên làm mà——"
"Nhưng ông ta đánh con là không được!" Sở Thanh Tư nói Giang Vân Đình toàn lựa lúc bà không có nhà để đánh Giang Dục, nói bao nhiêu lần cũng không chịu nghe, chưa bao giờ chịu nói chuyện hẳn hoi với Giang Dục cả.
Phương thức giáo dục của gia đình họ có vấn đề, bà cũng có vấn đề, và người có vấn đề lớn nhất chính là Giang Vân Đình.
Bà bảo mình đã tra cứu trên điện thoại rồi, Giang Dục thích con trai đều là do chịu ảnh hưởng từ cái gia đình này.
Giang Dục ngắt lời Sở Thanh Tư, nói: "Chuyện con thích con trai không sửa được nữa đâu mẹ."
Đừng có nghĩ đến chuyện chạy chữa cho cậu.
"Không cần sửa, Tiểu Tri là một đứa trẻ ngoan, con cũng là một đứa trẻ ngoan, mẹ với mẹ nuôi của con đều yên tâm, hai đứa phải thật hạnh phúc nhé."
Không nghe thấy những lời khó nghe, ngược lại còn nhận được lời chúc phúc.
Giang Dục ngây người ra đó, lẩm bẩm: "Mẹ thật sự không cần phải ly hôn với ông ta đâu——"
"Trước đây mẹ nhẫn nhịn là vì muốn cho con một gia đình hoàn chỉnh."
"Không nói nữa."
"Tiểu Bảo, con đừng có áp lực tâm lý."
"Mẹ về sẽ lập tức chuẩn bị thỏa thuận ly hôn với ông ta."
"Mẹ có công ty riêng, sau này nuôi con không thành vấn đề."
Trước khi đi, Sở Thanh Tư ôm Giang Dục thật chặt.
Bà xin lỗi cậu.
Nói rằng mấy ngày nay bà đã đọc rất nhiều kiến thức về nuôi dạy con cái.
Lúc đó mới phát hiện mình thật sự đã quá sơ suất với Giang Dục.
Bà thao thao bất tuyệt nói hết những lời chất chứa trong lòng.
Giang Dục ngồi đến đau cả mông.
Nhưng lại không nỡ đuổi bà đi.
Chỉ có thể ngồi đó yên lặng lắng nghe.
Sau khi Sở Thanh Tư đi rồi, mắt cậu cũng đỏ lên.
Cậu đứng bên cửa sổ nhìn chiếc xe của bà chạy xa dần, bĩu môi: "Ai thèm lời xin lỗi của mẹ chứ, có giỏi thì bảo Giang Vân Đình lại đây dập đầu tạ lỗi với con này."
Giang Dục quay trở lại giường ngủ tiếp.
Hơn 12 giờ trưa, Trần Tri Diễn về đến nhà.
Hắn không mở cửa phòng ngủ ra ngay mà bật camera giám sát lên, thấy Giang Dục chưa tỉnh liền đi vào bếp đóng cửa nấu cơm.
Nấu xong xuôi hắn đi ra ngoài, cởi chiếc tạp dề trên người rồi cúi xuống hôn cho Giang Dục tỉnh giấc.
"... Ưm."
Giang Dục không đẩy Trần Tri Diễn ra, mà là chủ động giơ tay về phía hắn đòi ôm một cái.
Trần Tri Diễn bế Giang Dục vào nhà vệ sinh, lau tay lau mặt cho cậu.
Hắn định đặt cậu ngồi xuống chiếc ghế ở phòng khách nhưng cậu cứ ăn vạ bám chặt lấy người hắn không chịu xuống.
Trần Tri Diễn cũng không ép.
Vừa đi vào bếp vừa hỏi: "Không vui à?"
"Không."
"Vui mà."
Trần Tri Diễn mở lời khơi mào chủ đề trước, Giang Dục liền chậm rãi tiếp lời, "Mẹ em vừa mới qua đây một chuyến, bảo muốn ly hôn với Giang Vân Đình, bảo em đi theo bà, còn bảo hai chúng ta phải thật hạnh phúc, nói bao nhiêu năm qua cảm thấy có lỗi với em."
"Bé ngoan nghĩ thế nào?" Trần Tri Diễn một tay bế Giang Dục, một tay bưng bát đĩa trở lại phòng khách.
Đi đi lại lại ba chuyến.
"Không biết nữa, cứ cảm giác là do em hại mẹ phải ly hôn ấy..."
"Chuyện của chúng ta có lẽ chỉ là ngòi nổ."
"Nhưng tuyệt đối không phải nguyên nhân duy nhất."
"Nếu mẹ đã quyết định ly hôn, vậy chắc chắn là sau khi suy nghĩ rất kỹ rồi."
"Em không được ôm hết trách nhiệm lên người mình."
"... Được."
Khoan đã, "Đấy là mẹ em, anh nên gọi là mẹ nuôi mới đúng."
"Đều như nhau cả thôi, chuyện sớm muộn ấy mà."
"?"
Giang Dục ngơ ngác.
Sao hắn lại có thể nói câu "chuyện sớm muộn mà thôi" một cách đương nhiên như thế chứ?