Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 92

Giang Dục chợt nhớ ra chuyện đó.

Thấy Trần Tri Diễn không có động tĩnh gì, cậu kéo kéo ngón tay đang đặt trên bụng mình của hắn.

"Không được nuốt lời đâu đấy."

Cảm xúc trong mắt Trần Tri Diễn tối tăm không rõ, cảm giác này quá mức quen thuộc, khiến người ta có một dự cảm chẳng lành.

Hắn v**t v* vành tai Giang Dục rồi hỏi: "Bé ngoan, em còn khó chịu không?"

Giang Dục lập tức hiểu ý hắn.

Cậu lăn khỏi đùi Trần Tri Diễn, chạy thẳng về phòng rồi khóa trái cửa.

Ném mình xuống giường.

Mấy giây sau mới nhớ phải trả lời.

"Không được đâu!"

"Ừ, anh biết rồi."

Giang Dục bò dậy, lông mày cứ nhíu chặt lại, trông có vẻ vô cùng đắn đo suy nghĩ.

Giang Dục ngồi bật dậy, đôi mày nhíu chặt đầy vẻ rối rắm. Cậu đi tới cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, rồi lại quay về giường nằm xuống.

Một phút.

Hai phút.

Cuối cùng cậu cầm điện thoại lên nhắn cho Trần Tri Diễn:

[Chỉ được một lần thôi đấy.]

Trần Tri Diễn trả lời—— [Được ^-^]

Giang Dục mở ngăn kéo lấy đồ rồi đi vào nhà vệ sinh.

Trong phòng ngủ có nhà vệ sinh và phòng tắm riêng. Lần trước không cho Trần Tri Diễn ngủ cùng, cậu cố tình ra ngoài đi vệ sinh, thực ra chỉ là muốn xem hắn đang làm gì.

Chỉ là bản thân cậu hoàn toàn không nhận ra suy nghĩ ấy.

Cho đến bây giờ cũng không nhận ra.

Dù sao trước đây cậu và Trần Tri Diễn là kẻ thù không đội trời chung, còn thường xuyên bắt nạt hắn. Nếu có ai nói ra, phản ứng đầu tiên của cậu chắc chắn sẽ là phủ nhận.

Đại khái khoảng 40 phút sau, Giang Dục đi ra ngoài.

Vừa mở cửa, Trần Tri Diễn đang đứng đợi bên ngoài đã nâng mặt cậu lên hôn tới tấp, ép cậu liên tục lùi về sau.

Giang Dục vòng tay qua vai hắn, nhưng lại bị kéo ra.

Đang khó hiểu thì trong tay cậu bị nhét vào một dải vải, hình như là cà vạt.

Cậu còn tưởng Trần Tri Diễn muốn mình kéo nó, nhưng vừa mới kéo một cái, hắn đã áp sát về phía trước.

"Á... Xin lỗi anh, em cứ tưởng—— ưm..."

"Đêm nay anh trai làm chó l**m cho bé ngoan được không?"

Giang Dục vốn đã không theo kịp những lời của Trần Tri Diễn, huống chi là câu này.

Cậu càng không đỡ nổi.

"Không cần đâu..."

"Cần chứ."

Trần Tri Diễn đặt tay lên mu bàn tay cậu, dẫn cậu siết chặt chiếc cà vạt, còn quấn phần dư quanh cổ tay cậu.

Ánh mắt hắn đầy tính xâm lược nhìn chằm chằm vào cậu.

Giọng nói khàn đặc đến đáng sợ.

"Anh trai làm chó cho bé cưng trước."

"Cuối cùng sẽ làm chó l**m cho bé cưng."

Giang Dục hoàn toàn chịu không nổi.

Cảm giác như máu trong toàn thân đều đang sôi trào.

Người khác trước khi làm chuyện đó cũng thế này sao?

Sao cứ có cảm giác như đang chơi Cosplay vậy?

Nghe những lời Trần Tri Diễn nói, Giang Dục đột nhiên cảm thấy thứ mình đang nắm trong tay hoàn toàn không phải là cà vạt.

Mà là một sợi...

"Trần Tri Diễn..."

"Anh đây."

Anh khiến tôi hơi sợ...

Giang Dục nuốt khan.

Câu này cậu thật sự không nói nên lời.

Cậu vô tình vấp phải tấm thảm trải sàn liền ngã nhào xuống giường, mà Trần Tri Diễn vì bị chiếc cà vạt kéo theo nên cũng đổ người xuống, chống tay vững vàng phía trên cậu.

Ngay sau đó là những nụ hôn dày đặc kéo đến.

Từ gương mặt.

Đến cổ.

Rồi xuống xương quai xanh.

Những nơi lộ ra ngoài đều được hắn nhẹ nhàng hôn qua.

Chiếc cúc áo trên cùng bị Trần Tri Diễn dùng răng cắn mở.

Trong cả căn phòng chỉ còn lại tiếng hít thở hỗn loạn quấn quýt.

Tiếp đó là chiếc cúc thứ hai.

Cho đến khi toàn bộ cúc áo đều được mở ra.

Giang Dục lấy thứ đã giấu dưới gối đưa cho Trần Tri Diễn.

Trần Tri Diễn nói: "Tiểu Bảo đeo cho anh..."

"... Tự anh làm đi."

"Bé ngoan... anh xin em đấy."

"... Được rồi."

Giang Dục hừ nhẹ một tiếng, nhìn Trần Tri Diễn quần áo chỉnh tề, cậu cảm thấy hắn đúng là loại người mặt người dạ thú.

Nếu trên mặt còn đeo thêm cặp kính nữa thì chính là một tên bại hoại nhã nhặn, không có ý nói bây giờ hắn không phải như thế.

Chỉ là Trần Tri Diễn ban đêm và ban ngày khác nhau quá nhiều.

Dù vẫn dỗ dành cậu.

Dù vẫn dịu dàng gọi cậu là bé ngoan.

Nhưng hoàn toàn không giống.

Giang Dục chỉ có thể siết chặt chiếc cà vạt trong tay.

Đến cuối cùng lại bắt đầu bảo Trần Tri Diễn cút đi.

"Bé ngoan căng thẳng như vậy, anh trai biết cút làm sao đây?"

(Đang đánh nhau, đánh nhau là đáng xấu hổ, không được học theo đâu nhé ^⎚˕⎚^)

Ngoài cửa sổ, pháo hoa lóe sáng, đập tan từng trận từng trận tiếng gió thổi.

Giang Dục bị Trần Tri Diễn siết chặt lấy eo.

Nước mắt nơi khóe mắt cuối cùng cũng bị rung rơi xuống, chìm vào mái tóc.

Khi cậu đổi sang tư thế vùi mặt vào gối, trên phần eo sau xuất hiện thêm vài đóa hoa nhỏ xinh đẹp.

Mu bàn tay cậu được bàn tay Trần Tri Diễn phủ lên.

Những ngón tay chen vào từng kẽ tay.

"Sao bé ngoan vẫn căng thẳng như thế hả? Anh trai còn chưa làm chó l**m cho em mà."

......

Mười giờ tối.

Trần Tri Diễn quỳ trên tấm thảm.

Hai chân Giang Dục gác bên mép giường.

Cậu đột nhiên mở to mắt, không dám tin kéo tóc hắn, giọng run rẩy: "Anh điên rồi à?!"

"Không điên." Nói xong lại tiếp tục chăm chỉ làm việc.

Giang Dục không hiểu nổi Trần Tri Diễn làm sao chịu được.

Chính cậu còn không chịu nổi.

Đẩy cũng không đẩy ra được.

Cuối cùng chỉ có thể lăn hầu kết, cố bình ổn hô hấp khi Trần Tri Diễn đứng dậy.

Cậu xuống giường, muốn dùng cách tương tự đáp lại hắn.

Nhưng Trần Tri Diễn không cho.

Hắn ôm cậu rất chặt: "Anh trai làm chó l**m thế nào?"

"... Rất tệ."

"Anh khiến em bắt nạt anh rồi."

"Không phải bắt nạt." Trần Tri Diễn bóp nhẹ sau gáy cậu.

"Ghét lắm sao?"

"Ừ, ghét, cực kỳ ghét. Rõ ràng em đang bắt nạt anh."

Đầu óc Giang Dục hỗn loạn vô cùng.

Cậu muốn tìm kiếm chút an ủi từ nụ hôn của Trần Tri Diễn.

Nhưng hắn lại né tránh.

Cậu không cho hắn né.

Bẩn thì cùng bẩn.

Trần Tri Diễn nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành cậu, hai chân tùy ý mở rộng, bế Giang Dục ngồi lên đùi mình.

Giang Dục lại hừ nhẹ một tiếng, đã không cho cậu dùng cách tương tự đáp lại. Vậy thì giúp hắn đỡ tốn sức một chút vậy.

Cậu như thế này...

Không khoa trương chút nào, quả thực là muốn mạng người ta mà.

"Bé ngoan xuống đi em."

"Không xuống."

"Ngoan, nghe lời nào."

"Không nghe."

Trần Tri Diễn bế Giang Dục vào phòng tắm.

Vừa rồi đánh nhau nhiều trận như thế.

Trên người toàn là đất cát, bẩn muốn chết.

Giang Dục khóc nức nở: "Đã bảo là chỉ một..."

Giang Dục bị phát sốt rồi.

Ngay lúc cậu ngồi trên đùi Trần Tri Diễn, hắn đã cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cậu không ổn.

Bây giờ cậu đang nằm trên giường cảnh cáo hắn: "Em không tiêm đâu đấy."

Trần Tri Diễn không nói là không tiêm.

Mà chỉ đáp: "Còn phải xem tình hình đã."

Kiểu sốt này không giống sốt thông thường...

Mà cũng có thể giống.

Biết đâu chỉ là bị cảm lạnh thôi.

Sở Thanh Tư gọi video cho Giang Dục, bà vốn hỏi cậu khi nào thì về, câu này lại bị thu hồi mất, đổi thành hỏi cậu đang ở đâu để bà qua thăm cậu.

Giang Dục có thể để Sở Thanh Tư qua đây thăm mình được sao?

Dĩ nhiên là không thể rồi.

Cậu bảo Trần Tri Diễn bịa ra một lời nói dối.

Trần Tri Diễn liền nói thật là cậu bị phát sốt.

"... Anh bị điên rồi à? Trần Tri Diễn, tối qua anh điên thì cũng thôi đi, sao bây giờ vẫn còn điên thế hả? Đây là lời có thể nói với mẹ em được sao?"

Trần Tri Diễn bật cười bất đắc dĩ: "Anh nói em vì hôm qua dầm mưa nên mới bị phát sốt."

"... Ra là vậy à."

Ánh mắt Giang Dục lảng tránh.

Cậu cực kỳ sợ Trần Tri Diễn lại gần hỏi mình rốt cuộc hắn điên chỗ nào.

Cậu sợ đúng rồi, bởi vì ngay sau đó Trần Tri Diễn thật sự hỏi.

"... Anh, anh như thế, chẳng phải là điên rồi sao?"

"Được, Bé ngoan nói gì thì là vậy."

Sáng nay lại phải xin nghỉ học, Giang Dục bảo Trần Tri Diễn đến trường đi, cậu không muốn làm chậm trễ việc làm dữ liệu của hắn, bảo buổi trưa về thăm cậu là được rồi.

Cậu không nói câu "một mình em cũng ổn", bởi vì một mình cậu chắc chắn là không ổn chút nào, cậu sẽ nhớ Trần Tri Diễn lắm, rất nhớ, rất nhớ hắn.

Nhưng khi Trần Tri Diễn mới vừa đi được 13 phút 58 giây, Giang Dục đã nhịn không được mà gửi tin nhắn cho hắn.

Bé ngoan: Anh đến trường chưa?

Bé ngoan: Chú ý an toàn nhé.

Bé ngoan: Nước dưới đất còn ngập sâu không?

Bé ngoan: Nhiều tiếng chim kêu quá, ồn ào làm em không ngủ được.

Bé ngoan: Lại còn có cả tiếng ve kêu nữa, càng ồn hơn rồi.

Bé ngoan: Ở trường không được phép tiếp xúc với bạn nữ nào đâu đấy, không được nhận thư tình của họ đâu, có mủi lòng không muốn làm họ đau lòng thì cũng không, được, nhận!!

Bé ngoan: Em mới là bạn trai của anh.

Bé ngoan: Bạn trai duy nhất của anh.

Bé ngoan: Bạn trai thơm thơm của anh.

Bé ngoan: Bạn trai mà anh thích nhất.

Bé ngoan: Bạn trai mà tối qua anh cứ gọi là bé ngoan!

Bé ngoan: Nghe rõ chưa?!