Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 91

"Bởi vì lời đó thốt ra từ miệng em nghe rất êm tai, hơn nữa... còn rất gợi tình."

"... Anh trai." Giang Dục tiếp tục gọi.

Trần Tri Diễn khẽ phát ra một tiếng "Ừm" trầm thấp đầy dễ nghe.

Bề ngoài hắn vẫn bình tĩnh.

Nhưng các đốt ngón tay đã hơi cuộn lại.

Nghe thấy hắn đáp lời, Giang Dục càng vùi mặt sâu hơn vào vai hắn.

Cậu còn muốn nói mình thích Trần Tri Diễn, nhưng vì đang ở bên ngoài nên cậu chỉ biết hôn lên vành tai hắn, Hết lần này đến lần khác nhỏ giọng gọi:

"Anh trai..."

"Anh trai..."

"Anh trai..."

Chỉ vì Trần Tri Diễn bảo thích nghe, dường như làm như vậy có thể thay thế cho tình cảm cậu dành cho hắn.

Giọng Trần Tri Diễn đã có chút khàn đặc: "Bé ngoan, em gọi thêm vài lần nữa, anh trai sẽ mất mặt thật đấy."

Giang Dục đỏ bừng mặt.

Cậu hối hận vì vừa rồi cứ gọi mãi không ngừng.

"... Biết rồi."

Nhóm nữ sinh dưới lầu vẫn đang không ngừng hét chói tai.

"Bạn trai lực thế này tôi mê chết mất!"

"Có thể cho Trần Tri Diễn làm bạn trai tôi một ngày không? Tôi còn chưa kịp theo đuổi nữa, sao giữa chúng tôi đã thành chuyện không thể rồi? Hu hu... Hê hê hê... Không thể thì không thể vậy. Chỉ cần anh ấy và Tiểu Bá Vương hạnh phúc là được. Bao giờ mới có thêm ảnh hôn nhau thần thánh nữa đây? Gần đây tôi vẽ tranh chẳng có cảm hứng gì cả!"

"Sáng nay tôi đã muốn hỏi rồi, mặt Giang Dục bị làm sao thế? Có ai biết không?"

"Không lẽ... bị người nhà đánh à? Ba mẹ cậu ấy không đồng ý?"

"Trông giống không đồng ý chỗ nào? Trần Tri Diễn đang bế cậu ấy công khai luôn kìa!"

"Ý của bạn kia chắc là bố mẹ Giang Dục không đồng ý ấy, bồ nhìn xem trên mặt anh Trần đâu có dấu vết gì đâu."

Trần Tri Diễn bế Giang Dục đến hầm gửi xe, mở cửa xe rồi đặt cậu ngồi vào trong.

Giang Dục nhìn phần quần và giày phía dưới đã bị nước mưa làm ướt của hắn.

"Trên xe có quần áo với giày đó, anh lên thay đi."

"Được."

Giang Dục quỳ gối nhích người vào trong, lấy quần áo từ trong cốp xe ra.

Sau khi Trần Tri Diễn bước lên xe liền bắt đầu thay đồ. Chiếc xe hơi rung nhẹ, Giang Dục lấy tay che mắt hỏi: "Bên ngoài chắc không có ai đâu nhỉ?"

"Sao thế em?"

"Có khi nào họ lại tưởng chúng ta đang... khụ."

"Thế anh làm động tác nhẹ nhàng một chút nhé?"

"... Được."

Trần Tri Diễn thay quần áo xong liền bỏ vào trong túi, sau đó lại mở cửa xe đi sang ghế lái.

Mưa rơi tầm tã, xe cộ trên đường đều di chuyển rất chậm, hơi tắc đường một chút. Tiếng mưa rơi lộp bộp đập vào cửa kính xe nghe rất trầm đục, Giang Dục lại thích kiểu âm thanh này.

"Tối nay em muốn ăn gì?"

"Sầu riêng nướng."

"Thế lát nữa đến siêu thị anh xuống mua."

"Cùng đi."

Khoảng mười phút sau, Trần Tri Diễn đánh xe vào hầm gửi xe của siêu thị.

Hắn cùng Giang Dục đi vào bên trong, đẩy theo xe mua sắm.

Giang Dục hỏi: "Anh thích ăn loại trái cây nào nhất?"

"Không có thích nhất, cái nào anh cũng ăn được."

"Thế còn thức ăn? Anh thích ăn món nào nhất?"

"Đều được cả."

"Sao cái gì anh cũng đều được thế, dễ nuôi vậy sao?"

"Ừm."

Giang Dục nhìn thấy sầu riêng liền kéo Trần Tri Diễn đi qua đó.

Tại nhà.

Trần Tri Diễn tách hạt sầu riêng ra, đổ phô mai vụn vào trộn đều rồi trải lên giấy nến, sau đó rắc thêm một lớp phô mai vụn nữa lên trên, cho vào lò nướng.

Xong xuôi, hắn bắt đầu chuẩn bị cho bữa tối hôm nay.

Giang Dục không còn chạy ra phòng khách lén lút nhìn Trần Tri Diễn nữa, mà cậu đứng trong bếp cùng hắn, giúp hắn rửa chút rau, đưa cái đĩa, cảm giác vô cùng có tính tham gia.

Cậu rất thích sự thân mật gần gũi này, thích đến mức muốn nâng mặt Trần Tri Diễn lên mà hôn hắn, lồng ngực tràn ngập cảm giác ngọt ngào, không chút ưu tư.

Lời nói nghẹn trong miệng có chút khó chịu, Giang Dục ôm lấy hắn, nhón chân nhìn hắn xào rau, gọi tên hắn: "Trần Tri Diễn."

"Ơi."

"Thích anh."

"Ai thích anh cơ?"

"Em."

"Nói liền tù tì một câu xem nào."

"... Giang Dục thích Trần Tri Diễn." Vẫn là một câu với tốc độ nói cực kỳ nhanh.

Nói xong, cậu liền buông bàn tay đang ôm eo Trần Tri Diễn ra, nhón một quả việt quất nhét vào miệng, quay lưng về phía hắn, hai tai dựng thẳng lên nghe ngóng động tĩnh.

Không nghe thấy Trần Tri Diễn cười hay nói chuyện, cậu có chút không vui mà gõ gõ lên mặt bàn bếp.

"Bé ngoan, lấy giúp anh một cái đĩa."

"Ồ..."

Giang Dục thấy đống đĩa trên bàn bếp đều đã dùng cả rồi, liền ngồi xổm xuống kéo tủ bên dưới ra.

Tâm không ở đây mà chọn đại cái xấu nhất đưa cho hắn.

Trần Tri Diễn nhận lấy rồi khựng lại: "Đây chẳng phải là cái đĩa trước kia chúng ta đến xưởng gốm làm sao? Em bảo đến chó dùng còn chê nên đã vứt vào thùng rác rồi cơ mà."

Nói một cách chính xác thì đây là chiếc đĩa do hắn làm nhưng bị Giang Dục phá bĩnh.

Phần vành đĩa vốn dĩ bằng phẳng lại bị cậu chọc cho lõm vào trong, bông hoa nhỏ xinh đẹp vẽ bên ngoài cũng biến thành bông hoa bá vương độc ác.

"Bé ngoan, giải thích một chút đi?"

Giang Dục cứng người.

Quỷ mới biết tại sao cậu lại giấu nó đi.

Thực ra căn nhà này cậu đã thuê từ rất lâu rồi.

Những thứ không muốn để Giang Vân Đình hay Sở Thanh Tư nhìn thấy, hoặc những thứ khiến cậu cảm thấy phiền lòng, đều bị ném tới đây.

Đến chính cậu còn chẳng nhớ nổi có những gì.

"Giải thích cái gì chứ?! Chẳng phải chỉ là cái đĩa thôi sao!"

"Với lại đó là do em làm!"

"Không ném đấy!"

Cậu lại bắt đầu lớn tiếng, lại bắt đầu hùng hồn đầy lý lẽ.

Trần Tri Diễn múc thức ăn ra đĩa.

Rồi tiến tới phía sau người đang quay lưng ăn việt quất.

Lồng ngực hắn dán chặt vào lưng cậu, hắn vòng tay nâng lấy khuôn mặt cậu, cúi đầu khẽ cắn lên môi cậu, trên môi hắn cũng dính chút nước quả việt quất: "Hung dữ nữa thử xem?"

"Em cứ hung đấy—ưm..."

Giang Dục bị hôn đến mức choáng váng đầu óc.

Quả việt quất trong miệng bị quấy cho nát bấy, nước quả thuận theo khóe miệng cậu chảy ra ngoài liền bị hắn l**m đi mất.

Hai tay cậu nắm lấy cổ tay Trần Tri Diễn nhưng không đẩy ra nổi, đến cuối cùng đành bất lực tựa vào người hắn mà th* d*c: "Lại bắt nạt em..."

"Ừ."

Trần Tri Diễn thản nhiên thừa nhận.

"Bắt nạt em đấy."

"Tối nay còn định mặc vest bắt nạt em nữa."

Giang Dục hận không thể chọi cả quả việt quất vào mặt hắn: "Em ghét anh chết mất."

"Lại đang nói thích anh rồi."

"......"

"Tại sao lại không vứt cái đĩa đó?"

"... Không tại sao cả."

"Nói thật."

Giọng Giang Dục hơi buồn bực.

"... Không biết."

Cậu thật sự không biết.

Cũng không hiểu khi đó mình nghĩ gì.

Có lẽ...

"Chắc là em lười quá thôi, lười vứt."

"Không đúng."

"?"

"Là vì em thích anh."

"... Mới không phải—"

"Trần Tri Diễn cũng thích Giang Dục."

Khóe miệng Giang Dục không tài nào nén xuống được, cậu nói: "Món ăn hình như khét rồi kìa."

"Đã bắt đầu làm món tiếp theo đâu." Trần Tri Diễn nhón một quả việt quất đút cho Giang Dục ăn, bảo thời gian vẫn còn sớm.

Sau đó hắn lại cúi đầu hôn cậu, mặt dày vô sỉ đòi cùng nhau nhấm nháp quả việt quất này.

Thấy Giang Dục né tránh, hắn liền đuổi theo hôn cho bằng được.

Giang Dục như buông xuôi bắt đầu hôn đáp trả, bên tai chỉ còn tiếng môi lưỡi quấn quýt đầy ám muội.

Nghe đến mức mặt đỏ tim đập.

Rõ ràng là Trần Tri Diễn cố ý.

Nhưng sau khi đẩy hắn ra cậu lại chẳng thể thốt lên được lời trách móc nào, chỉ biết áp sát vào mặt hắn: "Không được cố ý phát ra âm thanh lớn như vậy."

"Không hay sao?"

"... Ừm."

"Anh không tin."

Trên bàn ăn.

Giang Dục gắp thức ăn cho Trần Tri Diễn, Trần Tri Diễn lau miệng cho Giang Dục.

Khung cảnh vô cùng hài hòa.

Giang Dục rất thích bầu không khí này.

Cậu thích Trần Tri Diễn khen cậu ăn ngoan, chứ không phải nói cậu ăn nhiều như heo.

Bàn tay của Trần Tri Diễn rất ấm, cậu thích Trần Tri Diễn xoa bụng cho mình, thi thoảng hắn lại thốt ra rất nhiều câu nói làm người ta đỏ mặt tim đập thình thịch.

Cậu thích Trần Tri Diễn lúc nào cũng dịu dàng hôn cậu, thích cái ôm của hắn, thích việc hắn chỉnh đốn lại tất cả những mớ cảm xúc sa sút của mình...

Ừm, nói chung là.

Giang Dục rất rất thích Trần Tri Diễn.

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn.

"Chẳng phải anh nói sẽ mặc vest cho em xem sao?"