Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 94

"Sau khi kết hôn——"

Giang Dục lập tức bịt miệng hắn lại:

"Trần Tri Diễn, anh đúng là điên nặng rồi. Chúng ta kết hôn kiểu gì được chứ... Ý tôi là, ai đồng ý kết hôn với anh hả!"

Đuôi mắt Trần Tri Diễn hơi trầm xuống. Hắn bóp nhẹ sau gáy Giang Dục, ép cậu ngẩng đầu lên.

"Dùng xong là vứt à? Bé ngoan định ép chết anh sao?"

"... Cái gì mà ép chết anh chứ, nói nghiêm trọng thế."

"Không kết hôn với anh chính là đang ép chết anh."

"Anh hy vọng sự thân mật giữa chúng ta được pháp luật công nhận, hợp tình hợp lý."

"Anh không muốn người khác nhìn thấy chúng ta hôn nhau rồi mắng một trong hai người là không biết tự trọng."

Những lời chỉ trích đó trước giờ đều nhắm vào Giang Dục.

Trần Tri Diễn không muốn như vậy.

Dù lời nói có phần phóng đại, nhưng hắn chỉ muốn trở thành người bạn đời mãi mãi không xa rời của Giang Dục.

Như thế thì có gì sai chứ?

Giang Dục ngẩn ra: "Vậy tôi... tối qua làm với anh... như thế, cũng sẽ bị mắng là không biết tự trọng sao?"

"Không đâu."

"Biết rõ đối phương không có trách nhiệm mà vẫn không có biện pháp bảo vệ mới gọi là không biết tự trọng."

"Anh sẽ không vô trách nhiệm với em, càng không thể không có biện pháp bảo vệ."

Giang Dục cảm thấy ban ngày ban mặt mà bàn về chuyện này thật sự quá xấu hổ.

Nhất là trong tư thế hiện tại.

Trần Tri Diễn ôm cậu chặt như thế.

Cậu liền xoa xoa vành tai rồi quay đầu đi, không nhìn thẳng vào mắt hắn nữa: "Tôi biết rồi."

Ánh mắt Trần Tri Diễn khẽ động, hắn ghé qua hôn Giang Dục, hỏi: "Em biết cái gì rồi? Muốn kết hôn với anh không?"

"Không muốn."

Sắc mặt Trần Tri Diễn sầm xuống: "Không kết hôn với anh, là muốn kết hôn với mấy cô gái từng đưa thư tình cho em sao? Giang Tiểu Dục, từ lúc mới vào đại học cho đến nay, em đã nhận tổng cộng 483 bức thư tình rồi đấy."

Nói xong lại bồi thêm một câu: "Những bức anh nhìn thấy là từng đó."

Hắn lạnh lùng nói tiếp: "Một bức thư tình tính là một lần——"

"Một lần cái gì?"

"Em biết mà, như vậy mới có thể bù đắp cho những tổn thương đã gây ra cho anh."

"Mẹ nó? Lúc đó anh đã thích tôi đâu, còn ghét tôi muốn chết. Tôi gây tổn thương gì cho anh chứ? Mà khoan, sao anh nhớ rõ ràng thế hả? Ồ~ Hóa ra anh vẫn luôn âm thầm chú ý đến tôi à, nói mau, có mưu đồ gì?" Giang Dục nắm tay lại đưa đến bên môi hắn giả làm micro.

Trần Tri Diễn há mồm cắn vào mặt trong ngón tay cậu: "Đừng có đánh trống lảng, đồ tra nam."

Giang Dục tức tối nói: "Họ thích tôi, tự nguyện tặng đồ cho tôi, tại sao tôi lại không nhận chứ? Tôi nói cho anh biết, tôi không chỉ nhận đâu, tôi còn mang về nhà đọc nữa cơ. Ai nấy đều khen tôi đẹp trai, bảo muốn làm bạn gái tôi—— ưm."

Trần Tri Diễn cưỡng hôn Giang Dục, rồi lại bắt đầu nới lỏng lực độ, quấn quýt lấy đầu lưỡi cậu, giọng điệu mập mờ: "Bé ngoan... em muốn chọc anh tức chết à..."

"Là anh chọc tức tôi trước mà." Giang Dục đẩy hắn ra, "Chuyện đã qua bao lâu rồi, không được lật lại nợ cũ, với lại bây giờ tôi cũng có nhận thư tình của họ nữa đâu."

"Đấy là vì bây giờ không có ai viết, nếu có người viết, em có nhận không?"

Nhìn Trần Tri Diễn bị mình chọc đến mức cảm xúc lên xuống dữ dội như vậy, Giang Dục lại cảm thấy vui vẻ y như trước.

Khóe môi cậu nhếch lên, cố tình nói:

"Nhận chứ! Nhận xong đóng khung treo lên luôn, để anh xem tôi được chào đón đến mức nào."

Trần Tri Diễn đặt Giang Dục xuống, không hé răng nửa lời mà bước ra khỏi nhà bếp.

Giang Dục đập bàn: "Quay lại!"

"Em còn định đóng khung thư tình của người khác rồi, còn cần anh làm gì?"

"Đùa anh thôi mà, lại đây ôm cái nào."

Trần Tri Diễn quay lại ôm Giang Dục.

Nói thật, đây là lần đầu tiên Giang Dục thấy mặt Trần Tri Diễn thối đến mức này.

Cậu cười ha ha ấn đầu Trần Tri Diễn vào hõm cổ mình, ôm lấy eo hắn cọ cọ: "Tôi sẽ không nhận thư tình của người khác nữa đâu, vừa nãy là cố ý trêu anh thôi. Anh thế này là đang tức giận hay là đang ăn giấm đấy?"

"Tức giận hay ăn giấm, em có thèm quan tâm không?"

"Dĩ nhiên là quan tâm rồi, nhìn anh thế này tôi vui lắm luôn."

Nghe thấy lời này, Trần Tri Diễn kéo dây rút bên eo cậu ra.

"Nếu bé ngoan đã vui rồi..."

"Vậy cũng nên để anh vui một chút chứ."

"Ái da đừng mà..."

Giang Dục vẫn đang cười, cậu chúi đầu vào lòng Trần Tri Diễn, lại ấn đầu hắn bắt hắn cúi xuống, ngửa đầu lên hôn: "Thích anh lắm đấy anh trai, anh trai, anh trai hôn em đi."

Liên tục gọi ba tiếng "anh trai" làm Trần Tri Diễn chẳng còn chút cáu kỉnh nào.

Hắn nâng mặt Giang Dục lên, nhẹ nhàng lắc lắc.

"Anh phải lắc cho nước trong đầu em chảy hết ra mới được."

"Xem lần sau em còn dám cố tình trêu anh nữa không."

Giang Dục nói: "Trong đầu toàn là anh thôi, không có nước đâu."

"Thế à?"

"Đúng thế."

"Vậy tối nay để trong... của em cũng có anh nhé?"

"... Mì bị trương lên rồi kìa."

"Mì trương thì làm bát khác cho em." Trần Tri Diễn nói, "Dám không kết hôn với anh thì em chết chắc."

Ăn cơm xong, Trần Tri Diễn đo nhiệt độ cơ thể cho Giang Dục, thấy đã khôi phục bình thường liền cùng nhau đến trường.

Những ngày tháng bình lặng cứ thế trôi qua, ngày Chủ nhật Trần Tri Diễn và Giang Dục cũng không quay về nhà, nhưng vẫn gọi điện thoại và gọi video để báo cho họ biết hai người hiện tại rất ổn.

Trần Tri Diễn không đề cập đến chuyện quay về là vì không muốn Giang Dục nhìn thấy Giang Vân Đình, còn Giang Dục không về tự nhiên cũng là vì không muốn chạm mặt ông ta.

Mấy ngày trước kỳ thi cuối kỳ, Trần Tri Diễn đem những kiến thức trọng tâm đã đúc kết thành PPT giảng giải cho Giang Dục nghe.

Giang Dục hoàn toàn không muốn nhìn thấy cái bàn chút nào.

Một khi đã ngồi ở đó, không đi vệ sinh thì tuyệt đối không được đứng dậy. Hoàn toàn là bị ép học.

Mở mắt ra là học thuộc lòng, nhắm mắt lại là gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Trần Tri Diễn.

Hắn đeo chiếc kính chống ánh sáng xanh, mang dáng dấp của một người thầy nghiêm khắc.

Giang Dục chỉ muốn quăng cái kính của hắn đi, sau đó túm lấy cổ áo hắn rồi ấn hắn xuống bàn mà hôn cho một trận!

Lý Hành và Hứa Tri Nhạc cũng không thoát khỏi số phận học hành, còn về phần Lâm Cánh Dao, ha, anh trai cậu ta dạy cậu ta còn nghiêm khắc hơn cả Trần Tri Diễn nhiều.

Học không thuộc là bắt đầu tịch thu chuột máy tính, hiện tại trong phòng chơi game ở nhà cậu ta chỉ còn lại bốn bức tường trơ trọi.

Cuối cùng, mấy ngày thi cuối kỳ gian khổ cũng trôi qua.

Thời gian trôi đến ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Giang Dục nằm trên giường đánh một giấc ngủ nướng thật ngon lành.

Lúc mở mắt ra đã là 10 giờ sáng ngày hôm sau.

Nhìn thấy Trần Tri Diễn đi tới, cậu mang theo oán khí đạp cho hắn một phát, rồi quay đầu trùm chăn ngủ tiếp.

Trần Tri Diễn đắp lại chiếc chăn mỏng cho cậu, dùng kẹp kẹp chặt phần rèm cửa bị lọt sáng rồi đóng cửa đi ra ngoài.

Giấc ngủ này của Giang Dục kéo dài tới tận trưa.

Cả người thoải mái vô cùng.

Sau khi duỗi người, đánh răng rửa mặt xong, cậu mở cửa phòng.

Thấy Trần Tri Diễn đang ngồi trước bàn gõ máy tính.

Mà ngay khi nghe thấy tiếng mở cửa của Giang Dục, hắn đã đóng laptop lại đặt sang một bên.

Vừa đứng dậy.

Giang Dục đã chạy tót về phía hắn, lập tức ấn hắn ngồi xuống ghế, còn bản thân thì ngồi dang chân trên đùi hắn.

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh kẹp lấy gọng kính.

Trực tiếp tháo kính của hắn xuống.

"Ngày nào cũng đeo."

"Thật sự coi mình là giáo viên à?"

Trần Tri Diễn ngửa người ra sau tựa vào lưng ghế, đầu ngón tay xoa thành vòng tròn trên eo Giang Dục, sâu trong ánh mắt ngập tràn vẻ h*m m**n: "Ban ngày dạy bé ngoan."

"Buổi tối cũng dạy bé ngoan."

"Nếu không phải giáo viên của bé ngoan thì là gì?"

Hắn tự nói một mình: "Hình như đúng là không phải thầy giáo thật, dựa vào mối quan hệ của hai chúng ta thì anh phải là ông xã của em mới đúng."

Nói xong còn như trêu mèo mà gãi nhẹ dưới cằm cậu. "Gọi một tiếng anh nghe thử xem nào."

"... Đồ lưu manh."

"Nghe hay đấy."

"......" Giang Dục bóp cổ Trần Tri Diễn, khẽ nhăn mũi làm ra vẻ mặt hung dữ, "Mấy ngày nay anh giỏi lắm rồi đấy, hở một tí là lại hung dữ với tôi."

"Anh hung dữ với em chỗ nào hả?"

"Chính là hung dữ!" Giang Dục nhìn chiếc kính trong tay, vèo một cái ném lên ghế sofa. "Bại hoại văn nhã, toàn đeo kính để quyến rũ tôi."

"Quyến rũ..." Trần Tri Diễn bật cười, hắn nói, "Trách không được bé ngoan học mãi không vào, hóa ra mọi tâm tư đều đặt hết lên ông xã rồi."

"... Tự luyến." Giang Dục lại túm lấy cổ áo hắn, "Còn cái áo này nữa, cài cúc kín cổng cao tường thế này là để đề phòng ai hả?"

Trần Tri Diễn nắm lấy ngón tay Giang Dục, dẫn dắt cậu cởi chiếc cúc áo đầu tiên ra, giọng nói trầm thấp giăng đầy quyến rũ——

"Đã có nhiều ý kiến như vậy..."

"Thế thì ông xã cho bé ngoan đã mắt một phen."