Hứa Tri Nhạc nói: "Đương nhiên là thật rồi, chuyện này còn giả được sao?"
Trần Tri Diễn hỏi: "Không có ai chửi bọn tôi à?"
Hứa Tri Nhạc: "Có chứ, nhưng ít lắm, ờ... mà có khi cũng không ít đâu, nhưng đều bị fan couple của hai anh mắng cho té tát phải rút lui hết rồi."
Lý Hành: "Anh Trần, ngày mai hai người có đến trường không? Những ngày không có hai anh, Tiểu Hoa ăn cơm cũng chẳng thấy ngon nữa."
Trần Tri Diễn: "Tiểu Hoa đâu rồi?"
Lý Hành lập tức đứng thẳng người. "Toang rồi, em bỏ quên Tiểu Hoa ở bồn hoa mất rồi!"
Cậu ta vội vội vàng vàng chạy trở lại, xách chú mèo Lý Tiểu Hoa đang ngủ say như chết lên: "Con mèo ngốc này! Bố đi rồi mà còn ngủ! Cẩn thận mấy bạn tình nguyện viên bắt con đi thiến đấy!"
Trên đường đến siêu thị, hai người nói không ngừng nghỉ, cũng xem như mang đến cho Trần Tri Diễn một tin vui.
Hắn và Giang Dục yêu nhau không phải chịu quá nhiều lời lăng mạ.
Lại còn thu hoạch được rất nhiều... fan couple?
Tóm lại, mọi chuyện đang phát triển theo hướng rất tốt.
Trong siêu thị.
Trần Tri Diễn đẩy xe mua sắm, hỏi Lý Hành và Hứa Tri Nhạc thích ăn loại đồ ăn vặt nào.
Nụ cười trên mặt Lý Hành có giấu cũng không giấu nổi: "Anh Trần, anh định mua cho tụi em à?"
"Mua cho Giang Dục và các cậu."
"Ồ de!"
Lý Hành hưng phấn hẳn lên, dắt theo Lý Tiểu Hoa đi chọn đồ.
Cứ chọn được một loại là lại giơ lên cho Trần Tri Diễn xem.
Thấy cái nào đắt quá thì cậu ta chỉ lấy hai hộp, Giang Dục một hộp, cậu ta và Hứa Tri Nhạc ăn chung một hộp.
Tuy biết Trần Tri Diễn không thích ăn đồ ăn vặt, nhưng cậu ta vẫn hỏi một câu, biết đâu hắn muốn thử thì sao.
Mua xong đồ ăn vặt và trái cây, Trần Tri Diễn đi đến khu đồ đông lạnh, chọn hai miếng thịt thăn, một ít tôm cùng với một ít sườn, mua lượng thức ăn đủ cho hai ngày, mua nhiều quá để tủ lạnh sẽ không còn tươi ngon nữa.
Ngay sau đó hắn đi mua rau, định bụng giữ Lý Hành và Hứa Tri Nhạc lại nhà ăn cơm.
Hắn không phải người khéo ăn khéo nói, trong nhà không có hơi người thì quá lạnh lẽo.
Có Lý Hành và Hứa Tri Nhạc ở đây có thể khuấy động bầu không khí, còn có thể kể cho Giang Dục nghe mấy chuyện thú vị xảy ra gần đây để làm cậu thả lỏng tâm trạng.
Lúc Giang Dục tỉnh dậy thì trời đã hơi tối rồi.
Tay cậu mò sang bên cạnh, không chạm thấy người thì trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng to lớn.
Đến khi nhìn thấy mảnh giấy nhắn, tâm trạng mới dễ chịu hơn đôi chút.
Cậu mở cửa đi ra ngoài, định tìm Trần Tri Diễn để đòi ôm một cái.
Tiếng "Trần Tri Diễn" vừa bật ra khỏi miệng, cậu đã nhìn thấy hai người ngồi trên ghế sofa.
Trong khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau, Lý Hành và Hứa Tri Nhạc nảy bật người đứng dậy.
"Vãi chưởng! Anh Giang mặt anh bị làm sao thế kia?!"
"Ai đánh anh đấy?!"
Giang Dục nói: "Đừng có nhao nhao lên thế."
Lý Hành lại hỏi: "Rốt cuộc là ai đánh?"
"Giang Vân Đình."
"Giang... ba anh à?"
"Ừ." Giang Dục buồn cười nói, "Chú mày định đi đánh lại ông ta hộ tôi chắc?"
Lý Hành lập tức im bặt.
"Đùa thôi——"
"Sao ông ấy có thể đánh anh nặng như vậy chứ! Cái mặt này đã biến thành bộ dạng gì rồi thế kia? Trông cứ như bị ai nôn một bãi vào mặt ấy! Không được, em tức chết mất thôi, bình thường anh sợ đau như thế, trên tay có một vết thương nhỏ xíu cũng phải bắt anh Trần dán băng cá nhân cho, bây giờ lại thành ra thế này, á á á em phải đi đánh lại ông ta giúp anh!"
Giang Dục: ... Rốt cuộc là nên khen cậu ta biết nói chuyện hay là không biết nói chuyện nữa.
Cậu còn chưa kịp nói hết chữ "lại đây", Lý Hành đã xoay người cực kỳ trơn tru.
"Vâng."
"... Hóa ra nãy giờ toàn làm màu."
"Thì... thì em đâu thể thật sự đi đánh ông ấy được đúng không?" Lý Hành gãi gãi đầu.
Hứa Tri Nhạc mắng cậu ta là đồ vô tích sự, cậu ta liền âm dương quái khí bảo cứ như Hứa Tri Nhạc thì có tích sự lắm ấy, trước khi ra khỏi cửa còn không quên lót thêm hai đôi lót giày tăng chiều cao.
Làm Hứa Tri Nhạc tức đến mức nhảy dựng lên đánh vào sau đầu cậu ta, mắng rằng vừa rồi cậu ta lén đi ăn phân nên miệng mới thối như vậy.
Hai đứa lao vào đánh nhau.
Một người điên cuồng vỗ mông đối phương.
Một người túm tóc đối phương.
Cuối cùng, một người ôm mông.
Một người ngồi xổm dưới đất ôm đống tóc bị giật, khóc gào thảm thiết.
Giang Dục đứng đó cười.
Cậu rút cây chổi lông gà ra, khen hai người diễn rất hay.
Rồi còn bảo nếu còn không chịu ngậm miệng, cậu sẽ quất cho cả hai quay như chong chóng.
Trần Tri Diễn đang ở trong bếp nhặt rau.
Nghe thấy hai người náo loạn, hắn lập tức quay đầu nhìn chằm chằm.
Sợ bọn họ lỡ tay làm Giang Dục bị thương.
Lúc này thấy Giang Dục cầm chổi lông gà, hắn mới yên tâm tiếp tục nấu ăn.
Chỉ còn món canh cuối cùng.
Hắn cho phần ngọn đậu Hà Lan đã nhặt sạch vào nồi, rắc thêm một chút muối rồi gọi mọi người ăn cơm.
Trên bàn ăn.
Trần Tri Diễn gắp cho Giang Dục miếng thịt chiên sốt cà chua.
Vị cà chua đậm đà, chua chua ngọt ngọt.
Canh nấm mỡ trứng hoa cũng rất thanh ngọt.
Lý Hành ăn đến sung sướng, ăn đến mức bay bổng, ăn đến mức không còn biết trời trăng mây đất là gì nữa rồi.
"Wow, anh Trần! Tay nghề anh đỉnh quá! Anh Giang ở cùng anh đúng là không thiệt. Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ béo lên tới chín mươi cân mất!"
Giang Dục đá nhẹ cậu ta dưới gầm bàn: "Cậu mới béo lên 90 cân ấy!"
Khung xương của cậu vốn dĩ đã nhỏ, béo lên một 90 cân thì cái mặt chẳng phải sẽ tròn xoe như cái đĩa sao?
"Món sườn này cũng ngon quá! Rốt cuộc là làm thế nào thế anh!"
Hứa Tri Nhạc lấy đầu gối hích cậu ta: "Lúc ăn cơm thì đừng có nói chuyện, ồn ào quá."
"Ồ ồ."
Chín giờ.
Giang Dục nằm sấp trên sofa ăn đồ ăn vặt, nghe Hứa Tri Nhạc và Lý Hành ríu rít nói chuyện.
Sau khi nghe thấy có rất nhiều người đã trở thành fan couple của bọn họ, cậu liền cười nhạo một tiếng: "Ai mà tin được chứ."
"Thật đấy!" Hứa Tri Nhạc thấy Giang Dục không tin liền mở ứng dụng Weibo trên điện thoại của mình ra, cho Giang Dục xem cái siêu thoại, bên dưới có bình luận của cậu ta.
Cậu ta vô tình bấm nhầm vào ảnh đại diện của mình, và thế là màn hình hiện ra ngay trang chủ cá nhân của cậu ta.
"!" Hứa Tri Nhạc hoảng hốt đến mức trợn tròn mắt, chộp lấy điện thoại định tắt màn hình đi thì đã bị Giang Dục nhanh tay cướp mất.
Cậu dùng chiếc chổi lông gà chỉ thẳng vào cậu ta, há mồm hét lớn: "Lý Hành!"
"Cái gì thế anh?"
"Giữ chặt nó lại!"
Lý Hành nhìn nhìn Hứa Tri Nhạc, lại nhìn nhìn Trần Tri Diễn, đầu óc mơ hồ chẳng hiểu cái mô tê gì.
Giang Dục nói: "Trong điện thoại của cậu ta có thứ không thể để người khác nhìn thấy."
Vừa nghe thấy cái này, Lý Hành trực tiếp khống chế Hứa Tri Nhạc, hai tay khóa chặt lấy cổ tay cậu ta, khiến cậu ta không tài nào nhúc nhích nổi, cứ như một con gà con nhảy lên nhảy xuống.
Giang Dục bấm vào cái bài viết ở trên cùng.
Tiêu đề là—— Càng kiêu ngạo xù lông thì càng phải làm số 0.
[Một ngày một hộp: Bình thường tính tình thì nóng nảy, đến lúc bị làm cho khóc thì lại khóc lóc sướt mướt. Ai không hiểu được loại tương phản này thì thiệt quá rồi.]
"... Hứa Tri Nhạc, cái đầu óc của chú mày mẹ nó cũng phong phú gớm nhỉ."
Giang Dục bấm vào bài thứ hai.
[Một ngày một hộp: Tiếp nối bài trước, tôi cảm thấy tiểu bá vương và nam thần trường học chính là ví dụ điển hình nhất.]
Ngay sau đó là bài thứ ba, bài thứ tư.
Đăng nhiều quá, nhìn qua một lượt không xem xuể, thậm chí còn có cả truyện tranh nữa.
Có những chỗ trong truyện tranh còn bị che mờ, khiến người ta không khỏi liên tưởng phong phú.
Bình luận bên dưới bảo cái này rõ ràng chính là sản phẩm thay thế cho việc cậu và Trần Tri Diễn nấu cơm buổi tối.
Phàm là những bài viết có câu nói kiểu này, Hứa Tri Nhạc đều nhấn thích cho bọn họ cả.
Giang Dục thẹn quá hóa giận, giọng nói cũng run lên vì tức. "HỨA—TRI—NHẠC!"
Hứa Tri Nhạc sợ đến mức dán chặt lưng vào người Lý Hành.
Khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng như gan heo: "Anh Giang..."
"Đừng có gọi tôi là anh! Chú mày đúng là sói lang hổ báo, đáng sợ quá đi mất! Cút xéo cho ông!"
Mắt Hứa Tri Nhạc đỏ hoe, "oà" một tiếng khóc rống lên: "Em xin lỗi anh Giang, sau này em không bao giờ đăng mấy cái đó nữa đâu. Ai bảo hai anh đẹp đôi như thế lại còn đẹp trai đến vậy chứ, nhìn khắp lượt cả trường không tìm ra được người thứ ba đâu. Lý Hành thì trông cứ như dưa vẹo táo nứt ấy, em chỉ có thể chèo thuyền couple của hai anh thôi, hu oa... Em thật sự biết sai rồi, lần sau không bao giờ đăng mấy thứ này nữa đâu..."
Trên đầu Giang Dục xuất hiện vài vạch đen kịt.
Sao cái kiểu tự kiểm điểm này còn kèm theo cả khen ngợi người khác thế nhỉ?
Cái này làm cậu cũng có chút ngại ngùng không nỡ nổi giận nữa rồi.
Lý Hành đang nghển cổ định ghé mắt xem Hứa Tri Nhạc đã đăng cái thứ gì, nghe thấy câu nói này liền xù lông lên: "Cậu bảo ai là dưa vẹo táo nứt hả?"
Giang Dục thấy Trần Tri Diễn đi tới liền đưa cho anh xem.
Trần Tri Diễn vò đầu Giang Dục, đem điện thoại của Hứa Tri Nhạc trả lại cho cậu ta, nói: "Không có lần sau đâu đấy."
Hứa Tri Nhạc ôm lấy điện thoại hỏi: "Anh Trần... anh có giận không?"
"Có chút giận, nhưng cậu luôn ở phía sau ủng hộ và bảo vệ bọn tôi, cảm ơn cậu."
Lý Hành càng lúc càng mơ hồ chẳng hiểu gì, cậu ta rướn người định giật lấy điện thoại của Hứa Tri Nhạc: "Rốt cuộc cậu đăng cái gì thế?"
Hứa Tri Nhạc tát luôn một cái vào tay cậu ta.
"Liên quan gì đến cậu!"
"Hây cái thằng lùn tịt này! Cứ đợi đấy cho tôi!"
Hai người rời đi.
Trước khi đi, Hứa Tri Nhạc còn hỏi: "Ngày mai hai anh sẽ không ngó lơ em đấy chứ?"
Trần Tri Diễn nói: "Không đâu."
Đợi sau khi cửa đóng lại, Giang Dục sờ sờ vào vành tai đỏ bừng: "Sao cậu ta lại có thể đăng mấy cái thứ đó cơ chứ..."
"Có lẽ, cái giới của bọn họ đều là như vậy cả." Trần Tri Diễn bế Giang Dục lên, bảo cậu đừng nổi giận, Giang Dục nói: "Không có giận, chủ yếu là nhìn cậu ta ngây thơ như thế... Mẹ nó."
"Đừng để ý cậu ta nữa, trước tiên lo quản tốt chính mình đã nào."
"?"
"Anh giúp Tiểu Bảo bôi thuốc."