Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 87

... Thì ra cũng có chút tự biết mình biết ta.

Trần Tri Diễn bưng bát lên, định đút cho Giang Dục uống.

Giang Dục tự nhận lấy: "Tay tôi vẫn bình thường, tự uống được."

Cậu ngửa đầu ừng ực mấy ngụm, chẳng mấy chốc đáy bát đã sạch trơn.

Trần Tri Diễn cúi người hôn lên vành tai cậu: "Đáng yêu quá."

... Giang Dục đã không đếm nổi từ tối qua đến giờ Trần Tri Diễn đã khen cậu đáng yêu bao nhiêu lần rồi.

Rõ ràng cậu là đẹp trai, đáng yêu chỗ nào chứ?

"Không được hôn."

"Không nghe."

"Tôi ghét anh chết đi được."

"Lại ghét anh chết đi được nữa à..."

Trần Tri Diễn cười, đem chiếc bát trong tay Giang Dục đặt lên tủ đầu giường, cúi người nhẹ nhàng bế cậu lên.

Sau đó hắn cầm chiếc bát đi ra phòng khách bên ngoài, đặt Giang Dục nằm trên sofa, mỗi khi làm xong một món ăn liền bưng lại đây cho cậu ăn.

Giang Dục chẳng khách sáo chút nào. Tối qua hao tổn quá nhiều thể lực và tinh thần, cậu cảm thấy chỉ mới bước vài bước xuống giường lúc nãy thôi mà chân đã lâng lâng. Giờ đang rất cần ăn chút gì đó để bồi bổ.

Ăn xong, cậu nằm dài trên sofa, không dám cử động. Chỉ cần động nhẹ là lại có cảm giác khó chịu rất kỳ quặc.

Trần Tri Diễn đem đống dụng cụ nhà bếp đã dùng qua bỏ vào máy rửa bát, bản thân thì dùng lại bộ bát đũa của Giang Dục để ăn cơm.

Hắn cứ ngồi đối diện Giang Dục, nhìn cậu chằm chằm, nhìn đến mức Giang Dục xấu hổ, vớ lấy chiếc gối ôm che khuất mặt lại, nhưng tai thì cứ vô thức dựng thẳng lên để nghe ngóng động tĩnh của Trần Tri Diễn.

"Bảo bối ngoan ăn no chưa em?"

"Rồi."

"Có muốn ăn thêm chút trái cây không?"

"Ăn không nổi nữa rồi."

"Ăn nổi mà, bụng của Tiểu Bảo còn rất nhiều chỗ trống."

"......" Giang Dục ngẩng đầu lườm hắn, "Câm miệng!"

Kể từ khi Trần Tri Diễn biến thành cái dáng vẻ chẳng biết xấu hổ thế này, câu Giang Dục nói với hắn nhiều nhất chính là "câm miệng".

Phải chặn lời hắn lại ngay, nếu không những lời tiếp theo thật sự không thể nghe nổi.

Ăn xong, Trần Tri Diễn đem bát đĩa bỏ vào máy rửa bát. Hắn mới chuyển tới đây được một tuần, chẳng mua sắm gì nhiều, đến chăn cũng không có, bèn lấy áo khoác của mình đắp lên người Giang Dục.

Hắn nói mình đi dọn dẹp phòng một chút, không đợi Giang Dục hỏi đã giải thích: "Chuyển qua ở cùng em. Anh không muốn xa em dù chỉ một giây."

"... Ừm." Giang Dục khẽ nói, "Xin lỗi anh, tôi không nên không cho anh vào phòng."

"Bất cứ ai lúc tâm trạng không tốt cũng cần một không gian yên tĩnh cả, kể cả anh. Tiểu Bảo đừng lúc nào cũng nói xin lỗi."

Thật kỳ lạ.

Vốn dĩ Giang Dục rất áy náy.

Cũng nên áy náy mới phải.

Thế nhưng chỉ vài ba câu của Trần Tri Diễn đã khiến cậu không còn thấy áy náy nữa.

Trần Tri Diễn đeo găng tay cao su, cọ rửa sạch sẽ mọi chỗ bị bẩn trong phòng ngủ. Bộ ga giường cũng tháo xuống bỏ vào máy giặt, đồ đạc trong ngăn kéo được dọn hết ra ngoài, cả quần áo của hắn nữa.

Mỗi lần hắn xuất hiện ở phòng khách, ánh mắt Giang Dục đều vô thức đuổi theo.

Cộc cộc cộc.

Cửa phòng bị gõ vang.

Trần Tri Diễn đi ra mở cửa, là bác chủ nhà.

Bác chủ nhà cầm bản hợp đồng trước đó hỏi: "Thật sự muốn trả phòng à?"

"Vâng ạ."

"Chẳng phải cậu là sinh viên sao? Mới ở hơn một tuần đã muốn trả phòng?"

"Làm phiền bác quá ạ."

Bác chủ nhà lẩm bẩm vài câu rồi nói: "Phiền gì đâu. Căn đối diện lâu lắm rồi chẳng ai ở, coi như cậu cho tôi kiếm thêm ít tiền tiêu vặt."

Bác trả lại tiền đặt cọc cho Trần Tri Diễn, nhận lại chìa khóa, thấy trên người hắn đang mặc chiếc tạp dề dọn dẹp vệ sinh, trước khi đi liền dặn: "Lần sau không có chỗ ở thì cứ đến tìm bác nhé, bác tính rẻ cho."

Gặp được người thuê nhà ưa sạch sẽ như thế này quả thực là may mắn như nhặt được vàng vậy.

"Đồ đạc không bị hư hại gì chứ?"

"Bác có thể vào trong kiểm tra ạ."

"Giày bác bẩn, đi vào lại giẫm bẩn ra, phiền phức lắm." Bác chủ nhà rời đi.

Trần Tri Diễn tiếp tục dọn dẹp, thi thoảng lại đi qua hôn Giang Dục vài cái, khen cậu xinh đẹp.

Năm giờ chiều, Trần Tri Diễn lại quay về chỗ Giang Dục.

Hắn bế Giang Dục ngồi lên đùi mình, mục đích rõ ràng là vùi mặt vào hõm vai cậu hít một hơi thật sâu mùi hương thơm phức, làm Giang Dục ngứa ngáy hết cả người, rụt cổ lại đẩy hắn ra: "Làm gì thế hả."

"Mệt rồi, ôm một cái để sạc điện nào."

"Sạc điện gì cơ?"

"Ôm để sạc điện." Trần Tri Diễn nghe tiếng tim đập thình thịch liên hồi của Giang Dục, bàn tay đặt sau eo cậu kéo sát vào người mình. Hắn ngậm lấy phần da bên cổ cậu cắn nhẹ một cái, rồi hôn dọc xuống xương quai xanh.

Giang Dục túm tóc hắn: "Anh bảo là ôm cơ mà."

"Hôn cũng có thể sạc điện. Nếu Tiểu Bảo không tin thì hôn anh thêm vài cái đi, đảm bảo anh sẽ lập tức tỉnh táo ngay."

Nói xong, hắn cảm nhận được nhịp tim Giang Dục càng lúc càng nhanh.

Trần Tri Diễn cười đến mức bờ vai run rẩy, còn cố tình bồi thêm một câu: "Toàn thân đều phấn chấn."

Thế nhưng Giang Dục lại nâng một bên mặt hắn lên.

Chụt.

Một nụ hôn rơi nơi khóe môi. "Phấn chấn chưa?"

Thấy Trần Tri Diễn ngẩn người, Giang Dục mím môi, lại ghé tới hôn hắn thêm vài cái.

Hôn xong, chính cậu lại xấu hổ đến mức không chịu nổi, tựa cằm lên vai hắn, lẩm bẩm: "Anh đã được sạc đầy điện rồi đấy."

Trong mắt Trần Tri Diễn tràn ngập ý cười rạng rỡ, sảng khoái: "Tiểu Bảo cưng chiều anh quá."

"... Ừm."

"Chắc chắn là vì quá thích anh rồi."

"Ừ, quá thích anh rồi..." Giang Dục ôm chặt lấy Trần Tri Diễn, chợt nhớ ra cái gì đó, đầu ngón tay siết chặt, hỏi hắn, "Tối qua... anh có thấy chỗ nào không thoải mái không? Ý là... có thấy ghét không?"

Tay Trần Tri Diễn nhẹ nhàng xoa bóp ở thắt lưng sau của Giang Dục, dịu dàng nói: "Anh thở gấp đến vậy, trông giống đang ghét lắm sao?"

"... Không biết."

"Không ghét chút nào, sắp sướng chết rồi."

Lời này quả thực quá mức táo bạo.

Giang Dục không bịt miệng hắn lại không cho nói, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm một hơi, thấp giọng mở lời: "Thế thì tốt rồi."

Trần Tri Diễn đặt Giang Dục xuống, Giang Dục mờ mịt nhìn hắn.

Hắn bảo Giang Dục nằm cho ngay ngắn rồi đi lấy tinh dầu đến massage cho cậu, từ eo, đùi cho đến bắp chân.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng điện thoại phát video hướng dẫn và tiếng Trần Tri Diễn hỏi có đau không.

Giang Dục không trả lời.

Cậu đã thoải mái đến mức ngủ thiếp đi mất rồi.

Trần Tri Diễn bế Giang Dục lên giường, viết một tờ giấy ghi chú dán ở vị trí dễ nhìn thấy nhất rồi đi xuống lầu mua thức ăn.

Chưa đi được bao xa thì đã bị gọi giật lại: "Anh Trần!"

Lý Hành vịn vào bồn hoa đứng dậy, khập khiễng chạy về phía Trần Tri Diễn, Hứa Tri Nhạc cũng khập khiễng đuổi theo sau.

Hai người bọn họ đã ngồi xổm ở đây suốt hai tiếng đồng hồ rồi, cuối cùng cũng nhìn thấy người sống bằng xương bằng thịt.

"Sao các cậu lại ở đây?"

Lý Hành oán trách: "Anh còn dám hỏi à? Anh với anh Giang, người này người kia đều mất tích. Đến nhà tìm cũng chẳng thấy ai. Bọn em lại không biết hai người thuê căn nào, phòng nào, chỉ có thể ngồi chờ ở đây! Quan trọng nhất là điện thoại anh Giang tắt máy! Điện thoại anh cũng không gọi được! Mẹ nó, em phục thật đấy!"

Hứa Tri Nhạc hỏi: "Hai người không sao chứ?"

"Không sao."

"Em thấy đúng là không sao thật. Anh nhìn mặt mày rạng rỡ quá, cứ như là... khụ khụ. Anh Giang đâu rồi? Sống chung với anh à?"

"Ừ."

Lý Hành hỏi Trần Tri Diễn định đi đâu, hắn bảo đi siêu thị.

Lý Hành và Hứa Tri Nhạc lập tức một trái một phải đi theo hắn.

Lý Hành: "Cái bức ảnh đó của hai người ấy, thật sự, quá có bầu không khí luôn, em có muốn chụp cũng không chụp nổi!"

Trần Tri Diễn: "... Câm miệng."

Hứa Tri Nhạc: "Anh Trần anh không biết đâu, bao nhiêu người đang chèo thuyền hai anh là một cặp trời sinh đất tạo đấy, còn lập ra rất nhiều siêu thoại nữa, không khoa trương đâu, đến cả goods đu bám 2D cũng xuất hiện luôn rồi!"

Trần Tri Diễn dừng bước, quay đầu nhìn Hứa Tri Nhạc: "Thật sao?"

——

Tất cả nhân vật trong truyện này sau khi ăn cơm đều sẽ súc miệng. Dù không viết ra thì họ cũng đã súc miệng rồi. Các "người giấy" sạch sẽ từ đầu đến chân, không được cãi đâu nhé ՞˶˃ᵕ˂˶՞ Những chi tiết nhỏ mà tôi nhớ tới sẽ đều viết vào. Moa moa ᰔᩚ.