Giang Dục khoanh hai tay trước ngực, từ chối: "Lần này tôi tự làm..."
Trần Tri Diễn hôn lên ngón tay cậu: "Được."
"?" Giang Dục không hiểu sao Trần Tri Diễn lại đồng ý nhanh như vậy.
Cứ cảm giác hắn đang kìm nén ý xấu gì đó.
Phòng ngủ.
Trần Tri Diễn đeo găng tay cao su cho Giang Dục, nặn một ít thuốc lên đầu ngón tay cậu.
Cậu mờ mịt nhìn hắn, Trần Tri Diễn nhướng mày nhắc nhở: "Xoa theo vòng tròn để làm ẩm trước đã."
Gân xanh bên thái dương Giang Dục giật nảy lên, cảm thấy tuýp thuốc mỡ trên ngón tay nặng tựa ngàn cân, khiến tay cậu run rẩy không khống chế nổi: "Anh ra ngoài đi."
"Anh ở bên cạnh hướng dẫn."
"... Tôi biết rồi."
"Thế em làm đi."
Không làm nổi.
Ngay trước mặt Trần Tri Diễn, Giang Dục không cách nào mặt dày mà tự bôi thuốc cho mình được.
Trách không được Trần Tri Diễn lại đồng ý dứt khoát như thế, hóa ra là muốn xem trò cười của cậu!
Giang Dục cúi đầu không hé răng, cũng không có động tác gì. Trần Tri Diễn nâng khuôn mặt cậu lên nhìn, vành mắt cậu đã hoen đỏ.
"Anh bắt nạt tôi."
"Anh không có bắt nạt mà, chẳng phải bé cưng nói muốn tự bôi thuốc sao?" Trần Tri Diễn đề nghị, "Hay là cứ để anh làm nhé?"
Giang Dục không đáp lời. Trần Tri Diễn lau sạch lớp thuốc mỡ trên ngón tay cậu, tháo găng tay ra rồi tự mình đeo vào, giơ tay đặt lên đầu gối Giang Dục.
Hai phút sau.
Giang Dục nằm nghiêng trên giường cuộn tròn cơ thể lại, cả vùng sau gáy đều đỏ bừng, nhắm nghiền mắt.
Cho dù Trần Tri Diễn có ghé qua hôn cậu, cậu vẫn nhắm mắt, hàng lông mi run rẩy hết lần này đến lần khác, đột nhiên mở ra: "... Tôi vẫn chưa tắm."
Bôi thuốc xong rồi nhưng cậu vẫn chưa tắm, lỡ như... lại phải bôi lại lần nữa.
Trần Tri Diễn nhéo vành tai Giang Dục, thấp giọng nói: "Không sao, vẫn còn một tuýp nữa."
"......"
Giang Dục đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Chưa đi được hai bước, Trần Tri Diễn đã bế bổng cậu lên: "Cùng nhau."
Giang Dục nhìn mớ cảm xúc như muốn tràn ra ngoài trong ánh mắt của Trần Tri Diễn, cậu vốn định bảo mình vẫn còn khó chịu.
Nhưng lại cảm thấy Trần Tri Diễn không phải người thiếu chừng mực như vậy.
Nói ra biết đâu còn khiến hắn nghĩ rằng mình đang trách hắn.
Thế là cậu ngậm miệng.
Vừa đặt chân xuống đất.
Trần Tri Diễn đã nắm lấy ngón tay cậu hôn nhẹ rồi hôn môi cậu.
"Bé ngoan..."
"Ừ?"
"Có thể giúp anh gội đầu một lần được không?" Vành tai Trần Tri Diễn hơi ửng đỏ, giọng khàn đặc, "Nếu như em còn chịu đựng được."
Ý gì đây?
Lời này của Trần Tri Diễn có ý gì?
Giang Dục không tự nhiên nói: "Tôi, tôi có gì mà không chịu nổi chứ! Không nhìn là được chứ gì!"
"Không nhìn thật sự được sao?" Trần Tri Diễn xoa bóp eo Giang Dục, "Đến lúc này rồi mà bé ngoan vẫn muốn giấu anh à?"
"... Giấu anh cái gì?"
"Cộng cảm."
Giang Dục ngây người, nói năng lộn xộn hỏi: "Anh anh anh anh biết từ lúc nào vậy?!"
"Đoán thôi."
Nghĩ đến mấy lời lẳng lơ tối qua của Trần Tri Diễn, Giang Dục nổi giận: "Trần Tri Diễn! Có phải anh biết từ lâu rồi không? Anh vẫn luôn đùa giỡn tôi!"
"Không phải biết từ rất sớm, càng không phải đùa giỡn em."
Trần Tri Diễn cọ nhẹ lên má cậu.
"Như vậy chẳng phải rất tốt sao? Dù em thế nào cũng có thể..."
"Tốt cái đầu anh!"
Bí mật cẩn thận giấu kín cứ thế bị phát hiện.
Giọng Giang Dục không giấu nổi tiếng nghẹn ngào.
"Cả hai chúng ta bị thương, người đau gấp đôi là tôi!"
"Giống như... tối qua... người cần bồi bổ nhiều hơn cũng là tôi!"
"Có gì tốt chứ!"
Trần Tri Diễn khựng lại, định chỉ ra chuyện Giang Dục sướng đến mức rên hừ hừ, nhưng thấy mắt cậu đỏ như thế liền khúm núm ghé qua hôn cậu: "Xin lỗi em, là anh nói sai rồi."
Giang Dục không cho Trần Tri Diễn hôn. Thấy hắn thật sự không hôn nữa, cậu lại giúp hắn gội đầu, rồi lại chủ động ghé sát vào bắt hắn hôn.
Mâu thuẫn vô cùng.
"Bé ngoan..."
"Không được dạy dỗ em."
"Không dạy nữa."
Trần Tri Diễn hôn lên môi cậu.
"Lại gần anh thêm chút nữa."
"Anh... thích em không?"
"Thích."
"Vừa nãy không nên hung dữ với anh..."
"Chẳng có gì là không nên cả, là anh nói sai trước mà."
Hôm nay gội đầu rất nhanh, 10 phút là kết thúc.
Giang Dục quay trở lại giường bật chiếc điện thoại đã sạc đầy pin lên, nghi ngờ bấm vào trang confession của trường.
Cậu không tin những lời Hứa Tri Nhạc nói, nhưng khi thật sự bấm vào xem... có chút muốn móc luôn mắt ra cho xong.
[Người tốt thì bị đè: Mẹ ơi tôi đã bảo từ sớm là hai người này không trong sáng rồi mà, giờ còn hôn hít ngấu nghiến nhau thế kia nữa chứ]
[Thứ cởi ra trước hiểu lầm là thắt lưng: Không phải chứ, sao lại có người ngay cả độ nghiêng đầu khi hôn nhau cũng đẹp đến thế, thần tiên hạ phàm à?]
[Bên phải ngồi xuống bên trái đâm lên: Trực tiếp thỏa mãn mọi trí tưởng tượng của tôi khi đọc tiểu thuyết, cho hỏi một câu, video l*m t*nh tiếp theo khi nào thì đăng lên mạng thế?]
[Chèo cp chính là ban hôn: Tai Tiểu Bá Vương đỏ quá trời, hóa ra là một bé mèo nhỏ vừa ngây thơ vừa hay xù lông. Mọi người nhìn tay cậu ấy xem, chẳng biết đặt đâu luôn, đáng yêu chết mất.]
Mấy cái biệt danh gì thế này...
Rồi nói cái thứ gì thế không biết...
Cảm giác đầu óc còn phong phú hơn cả Hứa Tri Nhạc nữa.
Giang Dục lại đặt điện thoại xuống. Trần Tri Diễn cầm chiếc bình giữ nhiệt từ bên ngoài đi vào, cậu nằm nghiêng nhìn Trần Tri Diễn, đợi đến khi hắn nằm lên giường rồi tầm mắt cậu vẫn không dời đi.
Trần Tri Diễn ôm Giang Dục vào lòng, Giang Dục buồn ngủ cọ cọ vào mặt hắn: "Ngày mai có phải đến trường không anh?"
"Đợi bé ngoan cảm thấy không khó chịu nữa rồi đi."
"... Em không khó chịu nữa."
"Thế thì đi." Trần Tri Diễn tắt đèn đi.
Giang Dục gọi anh: "Trần Tri Diễn."
"Anh đây." Trần Tri Diễn đáp một tiếng, thấy cậu im lặng liền kiên nhẫn chờ đợi những lời tiếp theo.
"Em thích anh, chúc ngủ ngon." Giọng Giang Dục hơi nhỏ, tốc độ nói rất nhanh.
Trần Tri Diễn lại nghe rõ mồn một, anh đặt bàn tay Giang Dục lên vị trí trái tim mình: "Anh cũng thích em."
Lại bồi thêm một câu: "Chữ 'cũng' này không thành lập trên cơ sở em thích anh đâu nhé."
Giang Dục cố ép khóe môi đang muốn cong lên. "Ồ, ngủ đi."
"Hỏi em chuyện này."
"Chuyện gì?"
"Sao em lại nghĩ đến chuyện l*m t*nh với anh?"
"... Thì, cảm thấy làm hỏng sinh nhật của anh nên bù đắp lại thôi."
"Cái này tính là quà sinh nhật sao?"
"Ừm, bộ tây trang cũng tính..." Giang Dục lại nói bản thân vẫn chưa nhìn thấy Trần Tri Diễn mặc bộ tây trang đó bao giờ.
Trần Tri Diễn nhẹ giọng nói: "Tối mai mặc cho em xem."
Còn về việc tối mai mặc trong hoàn cảnh như thế nào.
Anh không nói.
Bảy giờ sáng.
Trần Tri Diễn gọi Giang Dục thức dậy, mặc áo thun và quần vào cho cậu, giống như đang sửa soạn cho một con búp bê BJD cỡ lớn vậy, chỉ là con búp bê này hễ bị làm nhột là lại túm tóc người ta.
"Không được hôn."
Trần Tri Diễn áp sát vào xương quai xanh của Giang Dục hít một hơi sâu: "Bé cưng thơm quá."
"... Anh bình thường chút đi."
"Không bình thường nổi, chỉ muốn ôm em thôi, không khống chế được, nhưng ở trường anh sẽ cố gắng kiềm chế."
Giang Dục nói: "Không cần kiềm chế, đó là tự do của chúng ta, hơn nữa chúng ta đâu phải trẻ con, sắp lên năm ba đến nơi rồi."
Những cặp đôi khác có thể ôm ấp, nắm tay, hôn nhau ở trường.
Cậu và Trần Tri Diễn dĩ nhiên cũng có thể.
Buổi sáng lại là một bữa ăn thịnh soạn bồi bổ tinh huyết, Giang Dục ăn đến mức cả người thoải mái, dễ chịu.
Kể từ khi Hứa Tri Nhạc và Lý Hành đến đây nói có rất nhiều người chèo thuyền bọn họ, cộng thêm việc tự mình xem trang confession ngày hôm qua, cậu giống như đột nhiên được nhổ đi cái gai trong lòng, không còn sa sút tinh thần, không còn trốn tránh nữa.
Dù sao Trần Tri Diễn cũng đã cố gắng tiến về phía cậu như thế, nếu như đánh mất một Trần Tri Diễn tốt nhất thế gian này... thì có nước khóc chết mất.
Sau bữa ăn.
Trần Tri Diễn cầm kem chống nắng đi về phía Giang Dục.
Giang Dục khẽ ngửa đầu, bước những bước nhỏ lạch bạch chạy đến trước mặt anh, giơ tay túm lấy vạt áo bên hông anh, khóe môi còn mang theo nụ cười, nụ cười làm Trần Tri Diễn ngẩn ngơ.
Cậu không mở mắt, chỉ thúc giục rồi dựa sát vào ngực hắn.
"Không bôi cho em sao?"