Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 84

 

Giang Dục há miệng cắn gối ôm, trút hết cảm xúc bức bối trong lòng.

Bây giờ mặt cậu xấu đến mức chẳng thể gặp ai được nữa.

Lỡ đâu dọa Trần Tri Diễn nôn ra thì sao?

Đã nói tuần sau gặp thì cứ tuần sau gặp.

Buổi trưa, Trần Tri Diễn gửi tin nhắn bảo Giang Dục ra ngoài lấy hộp cơm, cậu vẫn theo thói quen lề mề một lát mới đi ra, bên ngoài không có người.

Buổi tối Giang Dục không lề mề cho lắm, nhưng vẫn không gặp được người, chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa của nhà đối diện.

... Hai cái chân kia gắn động cơ à?

Chạy nhanh thế làm gì?

Giang Dục u uất ăn cơm, ăn xong liền đặt hộp cơm ở cửa.

Tắm xong vừa đi đến mép giường, eo cậu chợt mềm nhũn, cả người ngã nhào xuống giường. May mà chống tay kịp, nếu không mặt lại phải đau thêm một lần nữa.

Không phải chứ... mới có mấy ngày?

Sao lại bắt đầu rồi?

Trưa nay ăn hàu với bánh hẹ à?

Giang Dục bò lên giường, lần này ngay cả chống đỡ cũng không nổi, hai chân vô thức kẹp thành hình chữ X.

Mẹ nó... không được rồi, sao cảm giác lần này lại khác trước?

Trần Tri Diễn đã dùng thứ gì vậy?

"Ưm... a..."

Trán Giang Dục đẫm mồ hôi, hai tay siết chặt ga giường, từ trên giường bò vào phòng tắm.

Cái bồn tắm lớn thế này thật ra cũng có rất nhiều lợi ích. Ví dụ như lúc này, Giang Dục tự mình lăn qua lộn lại bên trong vẫn dư sức.

Hơi thở và cơ thể dần trở nên nóng rực.

Cậu c** q**n áo, để lưng áp lên lớp gạch men lạnh buốt, cố gắng hạ nhiệt. Từ môi bật ra một tiếng rên khẽ, ngón tay siết chặt thành bồn.

Hết đợt này đến đợt khác.

Thời gian từ tám giờ rưỡi vèo một cái đã đến chín giờ rưỡi, Giang Dục vẫn ở bên trong run rẩy.

Cậu vặn vòi hoa sen, mặc áo choàng tắm loạng choạng đi ra ngoài bấm gọi cho Trần Tri Diễn.

Điện thoại reo hồi lâu đối phương đều không bắt máy, cậu chỉ đành quay trở lại phòng tắm.

Mười giờ rưỡi.

Giang Dục cuối cùng cũng được giải thoát.

Sáng hôm sau, cậu ngủ đến 11 giờ.

Mười phút sau, điện thoại nhận được tin nhắn. Trần Tri Diễn bảo cậu ra ngoài lấy hộp cơm.

Bữa sáng hôm nay là một bát cháo hải sản, bên trong có hàu, tôm, sò điệp, bào ngư, còn thêm cả hải sâm.

Đẹp lắm.

Toàn là đồ bổ thận.

Vậy rốt cuộc Trần Tri Diễn có biết chuyện tối qua sẽ ảnh hưởng đến cậu không hả?

"... Cái đồ ông cố nội nhà anh, Trần Tri Diễn."

Giang Dục nhịn không được mắng một câu.

Ngay sau đó liền nhận được tin nhắn Trần Tri Diễn gửi tới.

Hắn hỏi vì sao hôm qua cậu lại gọi điện vào đúng khung giờ ấy, có phải nhớ hắn rồi không.

Giang Dục dám nói sao?

Đến tận bây giờ Trần Tri Diễn vẫn tưởng rằng mối liên kết tồn tại giữa hai người bọn họ là sự cộng hưởng cảm xúc, chuyện này mà nói ra miệng thì... không được.

Buổi trưa Trần Tri Diễn hầm thịt gà, một bát đựng canh, một bát đựng thịt, trong canh có bỏ kỷ tử, đảng sâm, đỗ trọng và một vài thứ mà Giang Dục không gọi được tên.

Buổi tối cũng có canh, trong canh vẫn có kỷ tử và đỗ trọng.

Tối nay không giống tối hôm qua, tối hôm qua là tắm rửa xong nằm trên giường thì thắt lưng mới mềm nhũn, còn tối nay là vừa mới bước chân vào phòng tắm thắt lưng đã mềm nhũn rồi.

Cậu quay đầu nhìn chằm chằm vào cái camera giám sát, nghiến răng nói: "Mẹ nó có phải anh cố ý không đấy?"

Trần Tri Diễn sẽ không trả lời cậu.

Nếu không chẳng phải thừa nhận hắn vẫn luôn nhìn Giang Dục sao?

Trong bồn tắm, Giang Dục nghiến chặt răng.

Ngày kế tiếp.

Ba bữa sáng, trưa, tối đều là đồ bổ thận.

Thậm chí Trần Tri Diễn còn thỉnh thoảng mang trái cây đến cho cậu.

Mỗi lần mở cửa ra đều chẳng nhìn thấy người.

Giang Dục nhắn tin cho Trần Tri Diễn, bảo hắn đừng chạy qua chạy lại nữa, mau quay về đi học đi.

Trần Tri Diễn bảo mình đã xin nghỉ phép rồi, Giang Dục không hỏi hắn xin nghỉ bao lâu, lại bảo hắn đi học đi, đừng vì cậu mà làm chậm trễ việc của bản thân.

[C: Anh có làm ít đồ nướng, em mở cửa đi.]

Giang Dục không cưỡng lại được sự cám dỗ, cậu mở cửa.

Và rồi... hàu nướng, cật heo nướng.

Cậu không thể không nghi ngờ Trần Tri Diễn cố ý.

Tối nay, eo lại mềm nhũn.

Liên tiếp năm ngày.

Giang Dục chịu hết nổi rồi.

Mà Trần Tri Diễn cuối cùng cũng biết nghỉ ngơi.

Mộ Sơ Hạ gọi điện thoại cho Giang Dục, hỏi cậu và Trần Tri Diễn dạo này thế nào rồi, khuyên hai đứa hòa thuận với nhau đừng có giận dỗi, không việc gì phải vì chuyện của người lớn mà tự làm khổ mình, mấy cái đó chẳng là cái thá gì hết.

Giang Dục nói: "Cậu ấy không có ở chỗ con."

Lần này là lời nói thật.

"Bọn con cũng không giận nhau."

"Không ở đó?" Giọng Mộ Sơ Hạ đầy nghi hoặc. "Chẳng phải nó đã thuê nhà đối diện con sao?"

Giang Dục khựng lại.

"Thuê nhà á?"

Bảo sao mỗi lần đưa cơm xong lại rút nhanh như thế, hóa ra là vì ở ngay sát vách!

Trong lòng cậu dâng lên chút tủi thân và tức giận vì cảm giác bị lừa gạt.

Thế nhưng những lời tiếp theo của Mộ Sơ Hạ lại khiến tất cả cảm xúc ấy hóa thành áy náy——

"Đúng vậy. Tiểu Tri sau khi con đi ngày thứ hai đã đến từ đường quỳ suốt năm tiếng, ngày thứ ba thì đến chỗ con thuê nhà..."

Mộ Sơ Hạ vẫn còn nói tiếp.

Nhưng Giang Dục chỉ nghe được câu "đến từ đường quỳ suốt năm tiếng", ngay cả lời dặn dò cuối cùng bà nói gì cũng không nghe rõ.

Trần Tri Diễn vì cậu mà đi quỳ từ đường rồi.

Còn quỳ tận năm tiếng đồng hồ.

Đây là chuyện người bình thường có thể làm sao?

Ồ không, đây là chuyện con người có thể chịu đựng được sao? Đầu gối chẳng phải cũng sưng vù lên giống như cái mặt của cậu rồi sao?

Đầu óc có phải bị úng nước rồi không hả?

Có muốn quỳ thì cũng phải là cậu quỳ mới đúng chứ.

Đáng ghét thật, Trần Tri Diễn lại làm ra cái chuyện khiến người ta ngập tràn cảm giác tội lỗi như thế này, hơn nữa còn không thèm nói với cậu, dựa vào cái gì mà không nói với cậu chứ?

Không coi cậu là bạn trai nữa rồi à?

Giang Dục muốn xông thẳng sang nhà đối diện cho Trần Tri Diễn một trận đòn, nhưng chưa đầy hai giây, ý nghĩ này đã hoàn toàn biến thành sự tự trách bản thân sâu sắc.

Mắc cái gì mà cứ phải trốn tránh mãi thế chứ?

Cứ trốn tránh mãi thì bức ảnh đó liền biến mất sao?

Giang Vân Đình sẽ không biết bọn họ đang yêu nhau sao?

Trần Tri Diễn quan tâm cậu, nấu cơm cho cậu ăn, biết cậu không mở cửa không muốn gặp anh liền thuê căn nhà đối diện, từ đầu đến cuối không hề có một lời oán thán, cũng chưa từng biểu hiện sự sốt ruột, chán nản trước mặt cậu, lúc nào cũng tôn trọng suy nghĩ của cậu.

Trong cuộc tình này, Trần Tri Diễn luôn là bên chủ động, còn cậu thì cứ hết lần này đến lần khác từ chối, mài mòn đi tình cảm của Trần Tri Diễn.

Rốt cuộc cậu muốn làm gì đây? Muốn làm tra nam sao?

Lỡ như sau này tình cảm của Trần Tri Diễn bị cậu bào mòn sạch sẽ...

Trần Tri Diễn sẽ đi tìm người khác mất...

Bốn giờ chiều.

Giang Dục lên điện thoại tìm kiếm video hướng dẫn sử dụng những thứ đã đặt mua kia, lặp đi lặp lại xem xét thật kỹ lưỡng.

Năm giờ.

Có lẽ Trần Tri Diễn đã bắt đầu nấu cơm.

Giang Dục vén đệm ghế sofa lên, lấy hết đồ vào phòng vệ sinh, tháo ra khử trùng, để tối dùng không bị chậm trễ.

Sáu giờ rưỡi.

Giang Dục xách hộp cơm vào phòng, cậu không ăn bao nhiêu, bởi vì lúc ở trong nhà vệ sinh cậu đã nhìn thấy khuôn mặt của mình, màu gì cũng có, rất xấu, đặc biệt xấu, giống như vô tình làm lật đổ một bảng màu vẽ vậy.

Đến lúc đó, liệu Trần Tri Diễn có đột nhiên mất hết hứng thú không?

Nếu vậy...

Cậu sẽ rất xấu hổ.

Khó khăn lắm mới gom đủ dũng khí.

Nếu Trần Tri Diễn thật sự không còn hứng thú...

Thì cả đời này cậu sẽ không gặp Trần Tri Diễn nữa.

Bảy giờ.

Giang Dục liếc nhìn sắc trời, mặt trời đang lặn xuống núi, tầm nửa tiếng sau trời đã tối mịt, cậu gửi tin nhắn cho Trần Tri Diễn.

[Bảo bối ngoan: Tí nữa em sang tìm anh.]

Sau đó liền đi vào nhà vệ sinh.

Một lần không đủ.

Hai lần không đủ.

Ba lần, bốn lần...

Giang Dục cắn vạt áo, đau khổ ngồi trên bồn cầu, mặt đầy mồ hôi mịn.

Đã được chưa nhỉ...

Chắc là được rồi chứ...

Ừm... làm thêm một lần nữa vậy.

Mười phút sau, Giang Dục đi tắm, kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân, dùng loại sữa tắm rất thơm, cả sữa dưỡng thể cũng rất thơm.

Mặc quần áo chỉnh tề xong liền mở cửa, xách theo đống đồ đạc đi sang nhà đối diện, dừng chân trước cửa nhà hắn.

Giơ tay lên, bấm chuông.

"Trần Tri Diễn."