Thấy hắn như vậy, Trần Ảnh An nói:
"...Hành vi này không được đâu, về nhà rút phích cắm điện ra đi."
"Tiểu Bảo không cho con vào."
"Không cho vào thì con thật sự không vào à? Sao lại ngoan thế? Cứ tìm thợ mở khóa đi, mặt dày bám lấy nó, nó làm gì được con?"
Trần Tri Diễn kinh ngạc nhìn Trần Ảnh An.
"Ba, ba..."
"Đi đi."
Trần Tri Diễn khập khiễng bước ra ngoài.
Giang Dục không cho hắn vào, vốn dĩ hắn đã định tìm thợ mở khóa rồi. Chỉ là Giang Dục nói muốn ở một mình một lát, nên hắn mới định để đến ngày mai, còn bản thân quay về quỳ từ đường nhận lỗi trước.
Lúc đi ngang qua Trần Ảnh An, hắn nghe thấy ông nói:
"Về rửa mặt đi."
Lúc này Trần Tri Diễn mới nhớ ra mình vẫn mặc bộ quần áo từ hôm qua.
Hắn canh trước cửa nhà Giang Dục cả một đêm, người toàn mùi mồ hôi, khó ngửi vô cùng. Nếu cứ như vậy đi gặp Giang Dục, e rằng còn chưa kịp nói gì đã bị cậu đuổi ra ngoài mất.
Lúc này Giang Dục vẫn đang nằm trên giường, hoàn toàn không muốn động đậy.
Cậu cảm thấy chỉ cần nhúc nhích một chút thôi là có thể kéo theo các cơ trên mặt, đau đến dữ dội.
Cái nhà đó...
Cậu sẽ không bao giờ quay về nữa.
Cậu muốn cắt đứt quan hệ với Giang Vân Đình.
Cho dù không cắt đứt được, cũng phải tránh xa ông ta thật xa.
Làm gì có người cha nào đối xử với con trai mình như vậy chứ?
Rốt cuộc là cha con hay là kẻ thù đây?
Cậu ở bên Trần Tri Diễn thì đã làm sao? Thì đã làm sao chứ!
Chẳng phải chỉ là hôn một cái thôi sao?
Hai người còn từng cùng nhau gội đầu nữa kìa! Biết thế đã nói thẳng ra từ trước, tức chết Giang Vân Đình luôn!
Giang Dục ôm gối khẽ hít một hơi nhỏ, bỗng nhiên, trong phòng truyền đến âm thanh——
"Tiểu Bảo, mở cửa cho anh được không?"
Cậu ngẩn ra, sau đó ngẩng đầu nhìn chiếc camera treo cao mà mình với không tới.
"...Không được lén nhìn em."
"Em định ở một mình bao lâu?"
"Anh nhớ em quá."
"..."
"Rất muốn gặp em."
"Để mai rồi nói đi..."
Giang Dục liếc nhìn điện thoại, lại là một đống cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, của ai cũng có.
Bên cạnh tên của Lý Hành và Lâm Cánh Dao còn hiện rõ dấu 99+.
Mộ Sơ Hạ cũng gửi đến không ít, cậu bấm vào xem.
[Mẹ nuôi: Tiểu Bảo, mặt con thế nào rồi? Có đau không con?]
[Mẹ nuôi: Đều tại mẹ không đi theo. Nếu mẹ đi cùng thì thế nào cũng không để con bị đánh.]
[Mẹ nuôi: Chuyện bên ba con, con đừng để tâm, cũng đừng buồn vì ông ấy, không đáng đâu. Mẹ với mẹ ruột con sẽ cố gắng khuyên ông ấy. Nếu thật sự không khuyên nổi thì con cũng đừng bận tâm. Ông ấy vốn là kiểu người như thế, cổ hủ lắm, chẳng theo kịp thời đại.]
[Mẹ nuôi: Tiểu Tri chắc đã đi tìm con rồi. Hai đứa nói chuyện với nhau đi, ăn uống đầy đủ, đừng suy nghĩ lung tung, cũng đừng sợ hãi, biết chưa? Mẹ nuôi sẽ luôn bảo vệ con.]
[Bảo Bảo: Vâng, con cảm ơn mẹ nuôi.]
Thấy Giang Dục trả lời tin nhắn, trái tim treo lơ lửng của Mộ Sơ Hạ cuối cùng cũng thả lỏng được đôi chút.
Bà muốn hỏi mặt cậu thế nào rồi.
Muốn gọi video cho cậu.
Nhưng cuối cùng chỉ gửi một sticker xoa đầu an ủi.
Giang Dục liếc nhìn thời gian, đã đến 9 giờ tối rồi.
Không ngờ cậu cứ nằm như vậy đến tận bây giờ...
Trần Tri Diễn gọi video tới, Giang Dục chậm chạp bấm chấp nhận nhưng không bật camera, hỏi: "Hả?"
"Muốn gặp em."
"Mai rồi nói..."
"Anh không đợi nổi đến mai, bây giờ anh đã muốn gặp em rồi, rất nhớ, rất nhớ em."
Giang Dục sờ sờ lên mặt mình, nói: "Tuần sau rồi gặp."
"Tiểu Bảo..."
Nghe giọng Trần Tri Diễn, cậu gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hắn đỏ hoe mắt ở đầu dây bên kia.
Nhưng...
"Em vẫn chưa chuẩn bị xong."
"Tuần sau gặp nhau nhé, được không?"
Cậu vẫn chưa chuẩn bị tốt để đối mặt với những lời đồn đại và mắng chửi.
Có thể nói cái tát của Giang Vân Đình đã khiến cậu sinh ra phản ứng căng thẳng.
Đầu óc cũng bị đánh đến mơ hồ.
Mơ hồ đến tận bây giờ vẫn không biết nên làm gì.
"Trần Tri Diễn, anh đừng lén nhìn em qua camera nữa, nếu không em sẽ rút phích cắm điện ra đấy."
"... Được, em sẽ không làm chuyện gì dại dột chứ?"
Giang Dục chỉ biết làm chuyện xấu chứ không biết làm chuyện dại dột, cậu nói: "Em không nghĩ quẩn đến thế đâu."
"Tối nay ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi."
"Đồ lừa đảo."
"Ăn rồi thật mà." Chẳng qua chỉ là ăn bánh mì và đồ ăn vặt thôi, tuy là vậy nhưng đúng là bụng đã no.
Trần Tri Diễn miết nhẹ vào phần viền ốp điện thoại: "Ngày mai gặp nhé."
"... Tuần sau gặp."
Video ngắt kết nối.
—
Giang Dục đi tắm rồi đi ngủ.
Da cậu vốn trắng trẻo, sau cái tát kia, hiện tượng xuất huyết dưới da vô cùng nghiêm trọng.
So với nửa khuôn mặt còn lại, bên bị đánh vừa xanh vừa tím.
Có chỗ vẫn còn đỏ sưng.
Cậu trở về giường, ngẩng đầu nhìn camera vài lần.
Rồi kéo chăn lên cao, che đi khuôn mặt xấu xí của mình.
Bên cạnh vẫn còn lưu lại mùi hương thuộc về Trần Tri Diễn.
Chẳng hiểu sao...
Hốc mắt cậu bỗng đỏ lên.
Muốn khóc.
Lý Hành và những người khác đều đã có tấm ảnh đó.
Vậy thì chắc chắn toàn trường đều biết rồi.
Còn người chụp...
Giang Dục cảm thấy chính là cô gái từng đến hỏi bài Trần Tri Diễn.
Tự tiện đăng ảnh của họ lên mạng đã xâm phạm vào quyền riêng tư của bọn họ. Huống chi cô ta không thể nào không biết hậu quả của việc công khai tấm ảnh ấy.
Sao con người có thể xấu xa đến mức đó...
Giang Dục ngủ không được, cậu mở điện thoại lên.
Trần Tri Diễn gửi tới tên của cô gái đó cùng bằng chứng về tài khoản đăng ảnh.
Hỏi Giang Dục muốn xử lý thế nào.
Báo cảnh sát hay làm gì khác.
Giang Dục trả lời: [Cho dù không có cô ta thì cũng vẫn sẽ có những người khác thôi, chẳng lẽ lần nào cũng phải báo cảnh sát sao? Lần này... cứ bỏ qua đi.]
Cậu không muốn làm mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn.
Sau chuyện này, hai công ty chắc chắn đều bị ảnh hưởng.
Nếu không, Giang Vân Đình cũng sẽ không đánh cậu nặng như vậy.
Nghĩ đến đây, Giang Dục hỏi Trần Tri Diễn về tình hình bên nhà họ Trần.
Trần Tri Diễn bảo không sao đâu, còn nói với Giang Dục là Trần Ảnh An cũng đã đồng ý cho bọn họ ở bên nhau rồi.
Giang Dục không tin.
[Bảo bối ngoan: Anh đừng lừa em, sao ba nuôi có thể đồng ý được.]
[C: Thật sự đồng ý mà, không lừa em đâu.]
[Bảo bối ngoan: ... Ngủ đây, ngủ ngon.]
Giang Dục tắt điện thoại, trước sau cậu vẫn không dám bấm vào mấy cái ứng dụng giải trí kia, không có dũng khí để đối diện với những lời lăng mạ.
Ngày hôm sau.
Hơn tám giờ, nhà đối diện vang lên tiếng động loảng xoảng, đại khái kéo dài suốt nửa tiếng đồng hồ.
Sau khi Giang Dục tỉnh dậy liền xem điện thoại trước, Trần Tri Diễn đã gửi tin nhắn cho cậu, nói rằng Hạ Tiểu Trúc vì xâm phạm quyền riêng tư của bạn học nên đã bị phía nhà trường cảnh cáo, do phạm vi phát tán rộng nên đã bị ghi học bạ.
Giang Dục nói đã biết.
Trần Tri Diễn bảo cậu mở cửa ra lấy bữa sáng.
Giang Dục do dự chần chừ.
Trần Tri Diễn liền tung ra tuyệt chiêu cuối——
[C: Tiểu Bảo muốn anh tìm thợ mở khóa sao?]
[Bảo bối ngoan: ... Đừng có giở trò vô lại.]
[C: Anh đã 37 tiếng không được trực tiếp nhìn thấy em rồi.]
[Bảo bối ngoan: ......]
[C: Em ra ngoài lấy đi, anh không vào đâu.]
Giang Dục không tin nhưng vẫn đi ra ngoài.
Cậu đứng ở cửa một lúc lâu mới mở cửa ra, bên ngoài không có người, cậu xách năm cái hộp cơm được xếp chồng lên nhau vào trong phòng, không cần mở ra xem cũng biết bên trong toàn là những món cậu thích ăn.
Cậu cũng muốn gặp Trần Tri Diễn, nhưng lại cảm thấy vô cùng tự trách vì cái tính hèn nhát, rụt rè này của mình, trong lòng cứ mãi không vượt qua được khúc mắc.
Hơn nữa cậu biết rõ một điều rằng, nếu như nhìn thấy Trần Tri Diễn thì chắc chắn sẽ không nhịn nổi nước mắt, sẽ khóc với Trần Tri Diễn, khóc lóc kể lể chuyện Giang Vân Đình tát cậu.
Như vậy sẽ khiến Trần Tri Diễn cũng phải đau lòng, khó chịu theo.
Cậu không muốn biến Trần Tri Diễn thành cái thùng rác chứa đựng những cảm xúc tiêu cực của mình, cho nên mới nghĩ thôi thì cứ đợi thêm một đến hai ngày nữa, đợi đến khi mặt không còn đau như thế nữa thì sẽ không muốn khóc nữa.
Hôm qua, khi cách một cánh cửa nói chuyện với Trần Tri Diễn, cậu đã suýt không kìm được cảm xúc của mình rồi.
Hôm nay mặt đã khá hơn.
Đứng trước cửa, cổ họng cũng không còn nghẹn ngào.
Khẩu vị cũng tốt hơn.
Bằng chứng là... Năm hộp thức ăn đều bị cậu ăn sạch.
Giang Dục ăn xong liền đem đi rửa sạch sẽ, lén lút đặt lại vị trí cũ ở ngoài cửa.
Lúc quay lại nằm trên sofa, cậu chợt nhớ ra thứ đồ đang nhét dưới đệm ghế, cậu không tự nhiên mà nhích sang một chiếc sofa khác, ôm lấy gối ôm nằm xuống, bật tivi lên.
Nửa tiếng sau...
Cậu muốn gặp Trần Tri Diễn.