Cửa mở.
Giang Dục giấu cái túi trong tay ra sau lưng. Còn chưa kịp nói gì đã bị Trần Tri Diễn ôm chặt vào lòng: "Cuối cùng Tiểu Bảo cũng muốn gặp anh rồi sao..."
"... Đừng ở đây, về phòng của anh đi."
Trần Tri Diễn lùi lại vài bước nhưng không buông Giang Dục ra.
Đợi đóng cửa xong, hắn đẩy cậu đi về phía trước, mãi đến khi ép cậu dựa vào cạnh cửa mới hơi đứng thẳng dậy, cụp mắt nhìn khuôn mặt cậu.
Hắn mấp máy môi mấy lần mà chẳng nói nên lời, đầu ngón tay run run chạm nhẹ lên má cậu.
"Còn đau không em?"
Giang Dục không tự nhiên quay đầu sang bên trái, để lộ nửa mặt bên phải cho Trần Tri Diễn: "Sớm đã hết đau rồi, chỉ là bây giờ nhìn xấu lắm."
"Không xấu."
"... Anh mù rồi."
"Không mù, Tiểu Bảo thế nào cũng đều rất đẹp." Trần Tri Diễn nhẹ nhàng nâng cằm Giang Dục quay chính diện lại, ngắm nhìn khuôn mặt cậu rồi hỏi cậu còn chỗ nào khó chịu không.
Cậu bảo không có.
Cậu không muốn tiếp tục chủ đề này nữa liền trực tiếp nhón chân hôn lên môi Trần Tri Diễn.
Đã nhiều ngày không được hôn nhau.
Khoảnh khắc môi lưỡi chạm nhau, như thể linh hồn cũng rung lên, đánh thức bản năng quen thuộc.
m*t mát, trêu đùa, đến khi bị l**m vào vòm họng trên, cả người Giang Dục mềm nhũn đến mạng cũng không cần, suýt chút nữa thì cầm không chắc cái túi trong tay.
Cậu vội vàng kết thúc nụ hôn, hỏi phòng ngủ của Trần Tri Diễn ở đâu.
Trần Tri Diễn vuốt nhẹ đôi môi cậu: "Sao bảo bối biết anh ở đây?"
"Mẹ nuôi nói."
"Em cầm thứ gì thế?"
"... Tí nữa thì biết."
Phòng ngủ.
Giang Dục đóng chặt cửa sổ, kéo rèm cửa lại: "Phòng có cách âm không?"
"Cách âm."
"Cái mặt này của em... anh có thấy ghê không?"
"Không đâu." Trần Tri Diễn rất nghiêm túc nói, "Một chút cũng không xấu."
"... Thế thì tốt, tắt đèn đi."
Trần Tri Diễn không hiểu Giang Dục muốn làm gì, nhưng hắn vẫn tắt đèn.
Vừa quay người lại đã thấy Giang Dục bật chiếc đèn đầu giường lên, đang lấy từng món đồ trong túi ra ngoài.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động.
Đến lúc này, hắn đã đoán được ý định của Giang Dục.
Hắn bước tới, nắm lấy cổ tay cậu, cất hết những món đồ kia trở lại túi. "Bảo bối không cần phải làm thế này."
"Chê tôi à?" Giang Dục siết chặt đầu ngón tay.
Còn chưa bắt đầu...
Đã bị ghét bỏ rồi.
Vậy mà còn nói mặt cậu không xấu...
"Không chê, chưa bao giờ chê em cả." Trần Tri Diễn nhận ra cảm xúc của Giang Dục, cúi người nhìn cậu, "Chỉ là em sẽ chịu thiệt, anh sợ em tủi thân."
"Không tủi thân."
"Sao bảo bối lại mang mấy thứ này qua?"
"Không được mang à?" Giang Dục túm lấy cổ áo Trần Tri Diễn, hung tợn nói, "Rốt cuộc có làm hay không, không làm tôi đi tìm người khác."
"Thế em nói trước xem hiện tại em đang nghĩ gì đi, có phải cảm thấy... có lỗi với anh không?"
Giang Dục giả câm giả điếc.
Trần Tri Diễn nói: "Em chưa từng có lỗi với anh, chỉ là mỗi lần em đều nghĩ cho anh trước... Có ai nói gì với em à? Bảo bối ngoan, chuyện này không phải việc bắt buộc phải làm. Anh không muốn em mang bất kỳ gánh nặng nào trong lòng."
"... Anh lải nhải quá đi, chẳng ai nói gì với tôi hết." Mắt Giang Dục đều đỏ lên, "Tôi chỉ muốn ở bên anh, không muốn suy nghĩ thêm cái gì nữa. Họ không vui thì liên quan cái rắm gì đến tôi, nhưng anh không vui là vì tôi, tôi cứ trốn tránh không chịu gặp anh mãi..."
"Không phải không vui, là xót em."
"Mặc kệ anh xót hay không xót, bây giờ tôi muốn l*m t*nh với anh, cho một lời dứt khoát đi, không được thì tôi đi... Mẹ nó, Trần Tri Diễn, anh sắp làm tôi nổi điên lên rồi đấy—— ưm."
Sau khi bị hôn trúng, Giang Dục im lặng.
Cậu nhắm mắt, ôm lấy cổ Trần Tri Diễn, khi dây rút ở thắt lưng bị kéo ra, cơ thể cậu cứng đờ.
Giây tiếp theo.
Dây rút lại được buộc chặt như cũ.
"Em còn chưa hiểu rõ lắm, anh không thể bắt nạt em." Giọng Trần Tri Diễn khàn đặc.
Hắn nói lời xin lỗi với Giang Dục, bảo vừa rồi mình không nhịn nổi sự cám dỗ.
Giang Dục mắng Trần Tri Diễn không phải đàn ông, trực tiếp đẩy ngã anh xuống giường, nhanh chóng cởi bỏ những lớp quần áo vướng víu, đá giày sang một bên rồi trèo lên giường.
Cậu cúi xuống hôn hắn.
Từ môi, đến vành tai, rồi bên cổ, yết hầu.
Mỗi nụ hôn nhẹ nhàng như đang khắc dấu ấn lên người Trần Tri Diễn.
Nhưng cậu vẫn chú ý lực đạo, không để lại dấu vết khiến người khác suy diễn lung tung.
Chuyện đó khiến cậu thật sự ghê tởm.
Đến lúc này, ngược lại Trần Tri Diễn lại ngoan ngoãn.
Hắn đỡ lấy eo Giang Dục, không có thêm động tác dư thừa nào.
Giang Dục mặc kệ.
Không nhận được quá nhiều phản hồi, cậu lại mắng hắn là đồ nhát gan.
Cậu kéo tay hắn đặt ra sau eo mình.
"Trần Tri Diễn."
"Anh chủ động chút đi, đừng có không nói lời nào. Tôi không có nhiều dũng khí đến thế đâu, anh... anh khen tôi vài câu đi, được không? Nếu không trong lòng tôi cứ thấp thỏm không yên... Trần Tri Diễn có phải anh thật sự không muốn không đấy..."
"Không phải không muốn, là bảo bối ngoan căng thẳng quá rồi, anh muốn để em thả lỏng..." Trần Tri Diễn cử động nhẹ nhàng, ngay sau đó liền kinh ngạc. Giang Dục hừ nhẹ một tiếng, vùi mặt vào hõm vai Trần Tri Diễn, hai tay siết chặt ga trải giường.
"Đừng chê nhé, rửa sạch sẽ rồi..."
"Không chê, là vinh hạnh của anh."
"Được chưa hả..." Giang Dục hỏi.
"Chắc là... được rồi."
Trần Tri Diễn mò ra một chiếc bao cao su nhỏ hình vuông, dùng răng cắn mở.
"Hừ."
"Nhịn một chút."
Trên mặt Giang Dục mồ hôi đầm đìa, sau khi nằm trên giường liền được Trần Tri Diễn đan chặt mười ngón tay.
Lúc cậu chạm phải ánh mắt đen kịt, trầm mặc kia, trái tim như muốn nhảy vọt ra ngoài, mỗi một nhịp đều có thể cảm nhận được sự căng thẳng rõ ràng, giống như bản thân đâm vào chính mình vậy.
Mà Trần Tri Diễn thì liên tục hôn lên vết bầm tím trên má trái của cậu, điều này khiến Giang Dục không kìm nén nổi cảm xúc, rốt cuộc cậu vẫn mách tội với Trần Tri Diễn——
"Giang Vân Đình đánh tôi."
"Anh biết, anh nói ông ấy rồi, mẹ cũng nói ông ấy, cả mẹ nuôi nữa."
"Đều nói, cái gì cơ?"
Trần Tri Diễn nuốt nước bọt để giọng nói đỡ khàn hơn, trên trán hắn cũng rịn ra mồ hôi, nói: "Nói ông ấy không xứng làm cha."
"Cái này là ai nói thế?"
"Anh."
"Giỏi thật đấy, ông ta có, có đánh anh không?"
"Không có."
"Trần Tri Diễn..."
"Ơi?"
"Anh nhanh một chút đi..."
Giang Dục đỏ bừng mặt, cậu cảm thấy khuôn mặt mình bây giờ chắc chắn càng trở nên xấu xí hơn.
Theo bản năng, cậu lại nghiêng đầu sang trái.
Cảm xúc của Trần Tri Diễn dần dần lún sâu vào.
Giang Dục từ lúc bắt đầu xấu hổ đỏ mặt, cho đến cuối cùng là bị nén đến mức đỏ bừng mặt.
Trần Tri Diễn ghé sát tai Giang Dục hôn nhẹ: "Bảo bối ngoan giỏi quá."
"... Câm, câm miệng."
"Chẳng phải bảo anh khen sao? Sao giờ lại bảo câm miệng? Rốt cuộc là nên nghe theo cái nào đây?"
"Ưm... a..." Mu bàn chân Giang Dục căng cứng, cắn chặt răng.
Có lẽ là do chiếc đèn ở tủ đầu giường bị rò điện, cậu run rẩy dữ dội.
Ngoài cửa sổ pháo hoa vụt sáng qua, Trần Tri Diễn vẫn không ngừng hôn cậu, tay mò sang thứ đồ để ở một bên.
Bỗng nhiên, nghĩ đến cái gì đó, anh khẽ cười một tiếng: "Bộ tây trang Tiểu Bảo tặng anh đẹp lắm, biết thế trước khi em sang anh đã mặc vào rồi."
... Mặc vào làm gì chứ?
Thật sự muốn làm một hồi bại hoại văn nhã à?
"Cà vạt bên trong sờ vào rất thích tay, Tiểu Bảo có muốn thử chút không?"
Thật ra Giang Dục còn chưa đụng tới bộ vest đó bao nhiêu.
Nghe Trần Tri Diễn nói vậy, cậu gật đầu.
Trần Tri Diễn đi ra ngoài, cầm chiếc cà vạt quay trở lại, nhét vào lòng bàn tay Giang Dục, mười ngón tay đan chặt với cậu, sau đó đem người vừa mới ngồi dậy ấn ngã trở lại trên giường, lún sâu vào lớp chăn nệm mềm mại: "Đẹp không?"
"Cũng được."
"Anh lại thấy nó khá là hợp với bàn tay của em đấy."
Bàn tay của Giang Dục trắng muốt, thon dài, các khớp xương rõ ràng, trên mu bàn tay có những đường gân xanh hơi nổi lên.
Mỗi lần gội đầu cho Trần Tri Diễn, hắn đều sẽ cảm thấy rất sướng.
Lúc này, hắn hôn lên từng ngón tay cậu, ánh mắt đầy si mê.
Đôi môi hắn nóng hơn tay Giang Dục rất nhiều.
Giang Dục mất tự nhiên rụt tay lại.
Còn chưa kịp bảo hắn đừng hôn nữa, đoạn cà vạt buông bên mép giường đã khẽ đung đưa.
"Bảo bối ngoan... gọi tên anh đi."