Giang Dục giả ngu: "Hả? Vừa rồi cậu nói gì cơ?"
"Anh cần Tiểu Bảo giúp anh gội đầu."
"Không nghe thấy——".
Bốp.
"...Lại bạo hành gia đình tôi. Tôi sẽ báo cảnh sát bắt cậu."
"Thế thì chúng ta cần phải kết hôn trước đã, sau khi kết hôn mới định nghĩa được là bạo lực gia đình."
"...Lừa tôi đúng không?"
Mối quan hệ này ngoại trừ hai người bọn họ ra thì chẳng ai biết cả, yêu đương giấu giếm bố mẹ, chẳng lẽ đến lúc kết hôn cũng phải giấu bố mẹ sao?
Đến lúc công khai mà không làm họ tức chết, Giang Dục còn thấy chắc sức khỏe của họ tốt quá mức.
"Không lừa em, là thật lòng."
Trần Tri Diễn bế Giang Dục đi ra ngoài.
Giang Dục bám chặt khung cửa không chịu buông.
"Cậu tự gội đầu cũng được mà."
Hơn nữa cậu cũng có thể được thoải mái, đúng là đôi bên cùng có lợi.
Trần Tri Diễn quay đầu nhìn chiếc giường, kéo cổ tay Giang Dục lại. Sau khi khóa trái cửa, hắn đi tới bên cửa sổ kéo kín rèm rồi đặt cậu lên giường.
Hắn quỳ một gối lên giường.
Giang Dục dùng chân đạp đệm lùi về sau, mãi đến khi lưng dán vào đầu giường mới dừng lại.
Cậu chống tay lên vai Trần Tri Diễn, thở dài bất lực.
"Được rồi... tôi đồng ý là được chứ gì."
Trần Tri Diễn lấy điện thoại từ tủ đầu giường, mở khóa rồi chiếu màn hình.
Khi hình ảnh hiện ra trước mắt, Giang Dục còn chưa kịp nhắm mắt đã hoảng hốt quay đi chỗ khác.
"Cậu điên rồi à?!"
Trần Tri Diễn tắt đèn phòng ngủ đi: "Không điên, dù sao cũng phải để Tiểu Bảo học hỏi nhiều hơn một chút, tránh để sau này bị người khác lừa."
Hắn vừa nói vừa điều chỉnh tư thế hai người.
Bản thân tựa vào đầu giường, giữ Giang Dục trong lòng, hai chân tùy ý đặt hai bên chân cậu.
Thấy Giang Dục nhắm chặt mắt, hắn đưa tay nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng lắc lắc. "Đừng sợ, mặt đều đã che mờ hết rồi."
"......" Dù thế nào Giang Dục cũng không chịu mở mắt.
Bị Trần Tri Diễn hôn đến mức thở hổn hển, cả người mềm nhũn.
"Bảo bối ngoan nhìn cho kỹ đi. Đây đều là video học tập nghiêm túc."
"Á..."
"Còn đây là vị trí quan trọng nhất... Xem ra Tiểu Bảo đã cảm nhận được rồi."
......
"Video tiếp theo nào..." Trần Tri Diễn lật tìm, nâng đầu Giang Dục lên, "Phải học hành cho nghiêm túc vào, không được bỏ dở giữa chừng như vừa nãy đâu đấy."
—
Chiều thứ Năm.
Mộ Sơ Hạ gọi điện cho Giang Dục.
Vừa đổ chuông được hai giây đã cúp máy, đổi sang gọi video.
Giang Dục lập tức như đối mặt với đại địch.
Đặc biệt là khi vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Trần Tri Diễn, cậu liền cảm thấy mình có lỗi với Mộ Sơ Hạ.
Cậu cầm điện thoại vội vàng chạy vào phòng ngủ, dựng điện thoại dựa vào cốc nước.
"Mẹ nuôi."
"Kìa, dạo này thế nào rồi Tiểu Bảo? Lâu lắm rồi con không về, mẹ nuôi nhớ con quá."
"Con cũng... nhớ mẹ ạ."
"Anh con... Tiểu Tri có ở cạnh con không?" Mộ Sơ Hạ nhỏ giọng hỏi.
Giang Dục nhanh chóng lắc đầu, nói dối: "Không có ạ."
"Vậy thì tốt. Ngày mai là sinh nhật Tiểu Tri, tối phải về nhà ăn cơm, biết chưa?"
"Phòng của nó mẹ đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, còn mua bộ ga giường mới, màu tím mà con thích đấy. Đến lúc đó hai đứa ngủ chung nhé."
Ngủ chung...
"Không cần đâu mẹ nuôi. Con về nhà mình ngủ."
Nhà cũng không xa.
Có thể tự về ngủ.
Chỉ là nếu không được Trần Tri Diễn ôm, có lẽ cậu sẽ ngủ không ngon thôi.
Giang Dục nghĩ thầm.
Mộ Sơ Hạ nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Bảo giận mẹ nuôi sao?"
Giang Dục cuống quýt xua tay: "Không có không có, con không có giận đâu ạ."
"Mẹ nuôi sai rồi, xin lỗi con nhé. Con với Tiểu Tri lớn lên cùng nhau, quan hệ tốt như vậy, bây giờ..."
Bộp.
Điện thoại của Giang Dục đổ xuống, cậu luống cuống đỡ lên.
Một bên cổ áo trượt xuống, để lộ vài dấu đỏ trên xương quai xanh.
Đầu óc Giang Dục ong lên.
Cậu vội vàng kéo áo lại, hai tay siết chặt cổ áo, môi tái nhợt.
Cậu muốn che giấu bằng cách tắt điện thoại.
Nhưng điện thoại đã được dựng lại ngay ngắn từ lúc nào.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ——
Tối qua lại cùng Trần Tri Diễn làm chuyện xấu rồi.
Lại làm chuyện xấu rồi...
Thế là đột nhiên nảy sinh một cảm giác tội lỗi vô cùng mãnh liệt.
Không ai dạy cậu phải xử lý tình huống này thế nào cả, cậu chỉ cảm thấy bị mắng một trận thì trong lòng mới nhẹ nhõm, Mộ Sơ Hạ cũng nhẹ nhõm.
Thế là cậu ngồi im lặng ở đó chờ đợi sự phán xét tiếp theo, suy nghĩ xem nên bắt đầu nói từ đâu, liệu có thể bịa ra một lời nói dối nào để Mộ Sơ Hạ tin tưởng hay không.
Nhưng nói dối không phải là kế sách lâu dài.
Mọi hành vi trước đây của Mộ Sơ Hạ dưới góc nhìn của Giang Dục hiện tại, có lẽ bà đã hoài nghi bọn họ từ sớm rồi, chỉ là lúc đó hai người thật sự vẫn chưa yêu nhau thôi.
Mộ Sơ Hạ nhìn dáng vẻ này của Giang Dục, vành mắt đỏ lên trước: "Không sao đâu Tiểu Bảo, hai đứa đang yêu nhau mà, hôn một chút ôm một chút đều rất bình thường, mẹ nuôi không phải người cổ hủ như vậy đâu."
Giang Dục ngây người.
Sao lại không giống với những gì mình tưởng tượng thế này?
Hóa ra không mắng cậu sao?
Ừm... chắc là ảo giác rồi.
"Con xin lỗi mẹ nuôi, con đang yêu đương với Trần Tri Diễn, là con... quyến rũ cậu ấy, thật sự xin lỗi mẹ."
Mới nói được hai câu, Giang Dục đã muốn khóc, sau lưng toát mồ hôi lạnh, cậu gượng ra một nụ cười, tiếp tục mở lời: "Bây giờ con đổi tính rồi, ngoan lắm, sau này sẽ còn ngoan hơn, không bao giờ đánh nhau nữa, cũng không uống rượu, có thể nào..."
Cậu rất muốn giống như trước đây, mặt dày nói một câu: "Con chỉ là không muốn rời xa cậu ấy."
Nhưng tình huống lúc này là...
Ngay cả ngẩng đầu nhìn Mộ Sơ Hạ cậu cũng không dám.
Chứ đừng nói mở miệng.
Cậu nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Xin lỗi mẹ nuôi. Con cũng không muốn như vậy đâu."
"Tiểu Bảo."
Bỗng nhiên giọng Trần Tri Diễn vang lên từ cửa, thân hình Giang Dục càng thêm cứng đờ, bởi vì vừa nãy cậu mới nói Trần Tri Diễn không có ở đây.
Cậu chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống mãi mãi không ra nữa.
Trong miệng chỉ còn lặp đi lặp lại câu xin lỗi.
Đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Mộ Sơ Hạ liên tục nói không sao, bà không phản đối, bảo cậu đừng khóc.
Khóc...
Một kẻ có tội như cậu thì sao còn mặt mũi mà khóc chứ...
Hôm nay thật tệ.
Qua hôm nay, sau này chắc còn tệ hơn nữa.
Giang Dục muốn trách Trần Tri Diễn để lại dấu hôn trên xương quai xanh mình.
Nhưng Trần Tri Diễn làm vậy là vì quá thích cậu.
Suy cho cùng, là do chính cậu không giấu kỹ.
Giấy rồi cũng không gói được lửa...
Trần Tri Diễn quỳ một chân bên cạnh Giang Dục, lau nước mắt cho cậu, xót xa nhíu mày: "Mẹ, là con ép em ấy yêu đương với con——"
"Mẹ có nói là không đồng ý đâu cơ chứ!" Mộ Sơ Hạ cuống hết cả lên, "Tiểu Bảo, mẹ nuôi đồng ý cho con với Tiểu Tri yêu nhau. Chỉ là mẹ sợ thằng nhóc thối này bắt nạt con thôi."
Giang Dục lại ngẩn người.
Thì ra những lời vừa rồi không phải ảo giác...
Mộ Sơ Hạ lặp lại thêm mấy lần.
Nghe thấy tiếng Trần Ảnh An đã trở về liền bảo Trần Tri Diễn giải thích thay mình, bà thực sự không phản đối, còn dặn hắn phải dỗ dành Giang Dục cho tốt, nếu không khóc nhiều mắt sẽ bị đau.
Bà nói hiện tại chỉ có một mình bà biết chuyện này, chưa kể cho ai cả, dặn dò thêm mấy câu nữa mới cúp điện thoại.
Trần Tri Diễn nắm lấy ngón tay Giang Dục.
Giang Dục vẫn chưa thoát ra khỏi mớ cảm xúc vừa rồi, thấy hắn như vậy, cậu đột nhiên đứng dậy lùi lại mấy bước: "Không được, sẽ bị phát hiện mất."
Trần Tri Diễn tiến lại gần: "Mẹ phát hiện rồi, nhưng mẹ đồng ý cho chúng ta ở bên nhau."
Vành mắt Giang Dục đỏ hoe, Trần Tri Diễn dịu dàng ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng: "Đừng khóc nữa, bảo bối ngoan. Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
"Hay là... chúng ta đừng ở bên nhau nữa..."
"Nói lại lần nữa."
Giang Dục không làm được.
Trần Tri Diễn đối xử tốt với cậu, cậu hưởng thụ sự tốt đẹp của Trần Tri Diễn, vậy mà khi sự việc bại lộ lại muốn giống như một kẻ hèn nhát trốn đi, chính cậu cũng tự thấy bản thân mình thật bỉ ổi.
Trần Tri Diễn không hề tức giận vì câu nói đó của Giang Dục, giọng nói của hắn mang theo mười phần vỗ về: "Tiểu Bảo không được gặp chút chuyện đã vứt bỏ anh đâu đấy."
Hắn dùng từ "vứt bỏ".
Giang Dục lập tức phản bác: "Không phải vứt bỏ!"
"Không phải vứt bỏ thì là gì?"
——
Từ chối thân mật là vì mỗi lần thân mật đều kéo theo cảm giác tội lỗi rất mãnh liệt.
Thái độ từ chối lại không đủ dứt khoát là bởi cậu muốn được gần gũi, thích sự gần gũi với Trần Tri Diễn.
Sợ Mộ Sơ Hạ và Trần Ảnh An phát hiện là vì không muốn mất đi tình yêu thương của họ.
Những thứ ấy vốn đã tồn tại rất ít và rất khác biệt trong chính gia đình của cậu...
Đột nhiên cảm thấy, những người ngoài đời thực phải đối mặt với hoàn cảnh như vậy thật sự rất dũng cảm. ˶˃⤙˂˶