Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 81

Giang Dục bỗng chốc thành kẻ câm.

Trần Tri Diễn rất nghiêm túc nói: "Đối với anh mà nói, hành động của em chính là đang vứt bỏ anh."

Giang Dục không có ý này, cậu chỉ là sợ, quá sợ mà thôi.

Hôm nay là Mộ Sơ Hạ phát hiện, ngày mai biết đâu lại là ai khác phát hiện, nếu như là Giang Vân Đình thì cậu xác định khỏi sống luôn: "Phải làm sao bây giờ..."

"Không cần làm gì cả." Trần Tri Diễn dịu giọng đáp. "Ở bên nhau là chuyện của hai chúng ta, không liên quan đến người khác. Chỉ là quá trình có thể sẽ hơi gian nan thôi."

Trần Tri Diễn vừa nói vừa bế thốc Giang Dục lên, chậm rãi đi lại ở khoảng trống trong phòng ngủ: "Tiểu Bảo không thể lúc nào cũng nghĩ đến kết quả xấu nhất được. Giống như hôm nay, mẹ đã đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi."

"Mẹ thật sự đồng ý sao..." Giang Dục thấp giọng lẩm bẩm.

"Thật." Trần Tri Diễn rút khăn giấy lau nước mắt cho cậu. "Mẹ rất quan tâm em. Đừng khóc nữa, lát nữa mắt sẽ đau mất, em khóc trông như con mèo hoa vậy."

Giang Dục không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Trần Tri Diễn.

Bị hắn hôn nhẹ hai cái, cậu lại chủ động dựa sát vào hắn.

"Lần sau không được để lại vết hôn rõ ràng ở những chỗ dễ nhìn thấy như thế nữa đâu đấy."

"Xin lỗi em, lỗi tại anh."

"Tôi có trách cậu đâu, chỉ là bị mẹ nuôi nhìn thấy..."

Trần Tri Diễn nói: "Là anh suy nghĩ chưa chu toàn, làm Tiểu Bảo phải lo lắng sợ hãi rồi. Tối nay anh làm mấy món ngon để an ủi em nhé, em rộng lượng tha thứ cho anh một chút nha."

"Không làm đồ ăn tôi cũng tha thứ."

Giang Dục ôm chặt lấy Trần Tri Diễn.

Sau khi mối quan hệ bị Mộ Sơ Hạ phát hiện và nhận được sự đồng ý, tâm trạng căng thẳng sợ hãi bấy lâu nay của cậu bỗng chốc được thả lỏng, tảng đá lớn đè nặng trong lòng cũng vơi đi không ít.

"Ngoan thế cơ à?" Trần Tri Diễn bật cười, hàng mi cong lên rõ rệt.

Giang Dục hỏi: "Tôi có ngoan không? Sau này không hung dữ với cậu nữa, cũng không cãi nhau với cậu——"

"Em thế nào anh cũng thích, hung dữ với anh, cãi nhau với anh anh cũng thích. Đó đều là những điều chỉ thuộc về chúng ta."

"... Đừng có đùa."

"Không đùa đâu."

"Anh nghiêm túc chút đi."

"Không nghiêm túc nổi. Anh vừa nhìn thấy quần em là chỉ muốn tụt xuống."

"......"

Bị Trần Tri Diễn chọc phá như vậy, tâm trạng buồn bực của Giang Dục cũng tan biến hết. "Tôi muốn ăn thịt kho tàu."

"Còn gì nữa không?"

"Sườn xào chua ngọt."

"Được, Tiểu Bảo ở đây đợi nhé, anh đi làm."

Trần Tri Diễn định đặt Giang Dục xuống, Giang Dục lại kẹp chặt lấy hông anh không buông: "Cùng làm."

Chín giờ tối.

Trần Tri Diễn ở bên ngoài lau nhà dọn dẹp vệ sinh.

Giang Dục lén lút đặt mua vài món đồ. Sau khi thanh toán xong, cậu lại bắt đầu do dự. Màn hình điện thoại tắt rồi sáng, sáng rồi tắt. Cuối cùng cậu còn nhắn ghi chú cho shipper rằng đừng gõ cửa.

Cửa mở ra, Trần Tri Diễn bước vào.

Giang Dục ngẩng đầu cọ cọ vào hắn: "Trần Tri Diễn~"

"Lại muốn gội đầu à?"

"...th* t*c quá. Không lẽ tôi không thể là muốn hôn cậu sao?"

"Có thể chứ."

Trần Tri Diễn đỡ lấy eo Giang Dục, cúi người xuống hôn cậu.

Cảm giác nước bọt giao hòa, Giang Dục có chút thích.

Cảm giác nước bọt hòa quyện khiến Giang Dục có chút thích thú. Hôn nhiều như vậy rồi, kỹ năng hôn của cậu cũng tiến bộ không ít. Cậu chủ động ngậm lấy đầu lưỡi của Trần Tri Diễn, m*t nhẹ hai cái rồi lui ra, đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, chờ được khen.

Đầu ngón tay Trần Tri Diễn chạm lên môi cậu: "Tiểu Bảo giỏi quá."

Giang Dục càng thêm nhiệt tình chủ động. Đang hôn đến quên trời quên đất thì đột nhiên mở mắt, vội vàng kết thúc nụ hôn.

"Mau đi tắm đi, tôi buồn ngủ rồi, muốn ngủ."

"Tắm chung đi."

"Không." Giang Dục nói, "Tắm chung với cậu thì không dưới hai tiếng là không ra được đâu."

"Thế cơ à?"

"Ừ!"

"Vậy anh sẽ coi như Tiểu Bảo đang khen anh."

"?"

Thấy Trần Tri Diễn đi về phía phòng ngủ, Giang Dục lại nói: "Cậu tắm sạch một chút, tốt nhất cạo luôn lông chân đi. Không thì ngủ chung cứ chọc vào tôi mãi."

Trần Tri Diễn cụp mắt khựng lại.

Cạo lông chân?

Hắn cạo lông chân á?

... Thôi thì cạo vậy.

Giang Dục chạy ra cửa, áp tai lên nghe động tĩnh. Khi điện thoại báo tin nhắn, tim cậu như bị nhấc bổng lên. Đợi thêm một phút, xác nhận shipper đã đi, cậu mới ôm thùng hàng vào nhà.

Không thèm bóc ra mà lật thẳng đệm ghế sofa lên nhét vào bên dưới, sau đó thả đệm xuống, trải lại tấm bọc sofa ngay ngắn, đặt mông ngồi lên đó, rót một cốc nước uống để định thần lại.

Nghe thấy cửa phòng tắm mở ra, cậu bưng cốc nước đi tới cho Trần Tri Diễn uống.

Trần Tri Diễn nói muốn uống nước trong miệng cậu.

Giang Dục hỏi: "... Thế nước tiểu cậu có uống không?"

Trần Tri Diễn nhéo má Giang Dục một cái: "Tiểu Bảo đúng là biết phá hỏng bầu không khí mà."

"Cậu nói lại xem."

"Không nói nữa."

"Ngoan, tự uống đi."

Giang Dục học theo dáng vẻ của Trần Tri Diễn, xoa đầu hắn. Nhưng vừa nhìn thấy thứ gì đó, cậu kinh ngạc thốt lên: "Cậu thật sự cạo luôn cả đặc trưng nam tính rồi đấy à? Sau này mặc quần đùi người ta lại chẳng bảo cậu là mặt trắng búng ra sữa?"

"......"

Thứ Sáu, 10 giờ sáng, tại phòng học.

Lý Hành liếc nhìn Trần Tri Diễn vừa mới đi ra ngoài, liền viết một mẩu giấy nhỏ cho Giang Dục, hỏi cậu định tặng món quà gì cho Trần Tri Diễn.

Giang Dục mở ra xem xong liền xé thành trăm mảnh, ném thẳng vào thùng rác: "Có mỗi mày biết tò mò, có mỗi mày muốn biết—"

"Anh Giang, em cũng muốn biết." Hứa Tri Nhạc ở một bên chen ngang.

Giang Dục đứng dậy, lấy sạch mấy thanh pate mèo trong ngăn bàn của Hứa Tri Nhạc, không cho cậu ta tiếp tục lấy lòng Lý Tiểu Hoa nữa: "Biết cái rắm!"

Món quà cậu chuẩn bị...

Hoàn toàn không có cách nào mở miệng nói ra được!

Lý Hành giậm chân: "Anh Giang! Sao anh có thể làm thế được. Bọn em chỉ hỏi thôi mà! Với lại... chẳng lẽ anh còn chưa biết nên tặng gì? Không phải anh với anh Trần lớn lên cùng nhau sao? Cứ mua thứ anh ấy thích là được rồi."

Hứa Tri Nhạc bịt miệng Lý Hành, nói Giang Dục sao có thể không mua quà cho Trần Tri Diễn.

Lý Hành hỏi mua gì.

Hứa Tri Nhạc bảo đừng hỏi linh tinh.

Lý Hành gạt tay Hứa Tri Nhạc ra: "Cậu trở mặt nhanh quá đấy nhé? Vừa nãy còn bảo muốn biết, giờ lại bảo tôi đừng dò hỏi, đồ đàn ông hay thay đổi, đáng đời cậu ế bằng thực lực!"

"... Cậu không ế chắc?"

"Tôi có con trai."

"Nó có nhận không?"

Hứa Tri Nhạc gọi Lý Tiểu Hoa, Lý Tiểu Hoa lập tức nhảy tót lên đùi cậu ta, cậu ta ôm lấy Lý Tiểu Hoa khoe khoang với Lý Hành, "Thấy chưa? Tiểu Hoa cảm thấy tôi là bố nó."

"Vãi chưởng? Hứa Tri Nhạc, dạo này cậu bay quá rồi đúng không? Ăn nói kiểu gì thế—"

"Thì bay đấy, có giỏi thì đánh nhau đi—"

"Được thôi!" Lý Hành nói, "Hôm nay không đánh cho cậu răng rơi đầy đất thì tôi làm cháu cậu luôn!"

Hứa Tri Nhạc lập tức rén ngang: "Ờm... ý tôi là, tôi dám kiêu ngạo là vì có mọi người chống lưng."

"Yểu điệu ghê, đúng vị rồi."

"......"

Buổi trưa, Giang Dục lén quay về nhà họ Trần một chuyến để phụ trang trí.

Cậu mang theo một món quà khác.

Đó là một bộ vest đặt may riêng, màu sắc và kiểu dáng đều vô cùng phù hợp với Trần Tri Diễn.

Hỏi cậu làm sao biết số đo của Trần Tri Diễn?

Đáp án là mỗi lần Trần Tri Diễn ngủ cùng cậu đều ngủ rất say. Cậu cầm thước dây âm thầm đo, chỉ cần động tác không quá lớn thì hoàn toàn không thể đánh thức được hắn.

Lúc Giang Dục đặt món quà vào trong phòng của Trần Tri Diễn, tay cậu đều đang run lên bần bật.

Tám giờ rưỡi tối.

Nhà họ Trần.

Giang Dục và Trần Tri Diễn cố tình trì hoãn thời gian, lúc hai người mở cửa bước vào thì Mộ Sơ Hạ và Trần Ảnh An đang cầm pháo giấy mini chĩa lên phía trên đầu hai người. Sau khi xoay mở, vô số mảnh giấy màu tung xuống.

Vốn dĩ Giang Dục đã mất tập trung, tiếng "đoàng" kia dọa cậu co quắp cả ngón chân, suýt nữa hét lên.

"Chúc mừng sinh nhật Tiểu Tri!"

"Chúc mừng sinh nhật!"

"Chúc mừng sinh nhật nhé!"

Giang Dục ngẩng đầu.

Trước mặt là Hứa Tri Nhạc, Lý Hành, Lâm Cánh Dao chống gậy, Trần Đan, Trần Song, cùng ba mẹ của cậu và Trần Tri Diễn.

Còn ông bà ngoại của Trần Tri Diễn thì đang ở viện dưỡng lão. Người lớn tuổi sức khỏe không tốt, không thể vì một bữa tiệc sinh nhật mà bắt họ phải vất vả.

Cậu và Trần Tri Diễn được mọi người vây quanh đưa đến trước bàn ăn, Mộ Sơ Hạ đội chiếc mũ sinh nhật lên đầu Trần Tri Diễn.

Lâm Cánh Dao nhỏ giọng hỏi Giang Dục: "Không phải nên bao trọn một cái khách sạn rồi mời một đống người đến sao? Sau đó thì uống rượu ca hát nhảy múa, sẵn tiện xem mắt luôn một thể?"

Giang Dục nói: "...Từ nhỏ bọn tôi đều tổ chức thế này. Mua bánh kem, hát chúc mừng sinh nhật rồi ăn chút đồ ngon, hoặc đi chơi. Đông người quá không thoải mái, mà Trần Tri Diễn cũng không thích chỗ quá đông."

"Ồ ồ."

Mộ Sơ Hạ nhìn người dì giúp việc đứng cách đó không xa, bảo dì tắt đèn đi để hát bài chúc mừng sinh nhật.

Lâm Cánh Dao khẽ thốt lên: "Thú vị thật đấy, lúc về nhà em cũng phải bảo bố em tổ chức cho em như thế này mới được!"

"Hôm nay cũng là sinh nhật cậu à?" Lý Hành hỏi.

"Không phải."

"......"

Bầu không khí vui vẻ, thoải mái hoàn toàn có thể lây lan cảm xúc sang cho người khác.

Hôm nay ai nấy đều vui mừng hớn hở.

Chiếc mũ sinh nhật trên đầu Trần Tri Diễn từ lâu đã được đội lên đầu Giang Dục.

Là Mộ Sơ Hạ đội cho cậu.

Bà nói sinh nhật Trần Tri Diễn thì để Giang Dục cũng hưởng chút may mắn, ngày nào cũng ăn ngon uống khỏe, bình an mạnh khỏe.

Gần 11 giờ, Lý Hành và những người khác đều đã về.

Mộ Sơ Hạ kéo Trần Tri Diễn, bảo hắn về phòng mở quà, còn cố ý chỉ rõ món nào là của Giang Dục tặng.

Giang Dục và Trần Tri Diễn nhìn nhau.

Tai cậu nóng bừng, hơi nóng lan xuống cả dấu hôn nơi xương quai xanh, khiến tim đập loạn nhịp.

Mộ Sơ Hạ nhanh chóng rời khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa lại.

Trần Tri Diễn không nhịn được, hôn lên vành tai đỏ bừng của Giang Dục.

"Tiểu Bảo tặng anh cái gì thế?"

"Đừng hôn nữa, ba mẹ nuôi còn ở đây mà... Cậu tự xem đi."

Trần Tri Diễn rất muốn xem, nhưng lúc này hắn lại càng muốn hôn Giang Dục hơn.

Tít tít.

Điện thoại Giang Dục vang lên hai tiếng.

Cậu bỗng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi đọc tin nhắn xong liền nói: "Giang Vân Đình tìm tôi có việc, tôi... tôi... tôi... tôi phải xuống lầu một chuyến đây. Quà thì cậu tự mở đi, nhưng... không được nói là không đẹp đâu đấy!"