Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 79

[Người vợ xinh đẹp và anh thợ hồ: Đương nhiên là tặng đồng hồ rồi, cái này không phải sẽ khiến hắn tức chết luôn sao.]

[Trai thẳng thật thà bị công làm ba ngày ba đêm: Cảm giác hơi quá đáng ấy... Sao lại tặng đồng hồ vào ngày sinh nhật người ta được... ]

[Làm toán không được bắn pháo hoa: Đó là kẻ thù không đội trời chung chứ có phải bạn trai đâu, tặng đồng hồ thì đã sao?]

[Tiểu thụ nóng tính nên bị xào thật mạnh: Lỡ đâu là bạn trai thì sao? Chủ thớt ra nói một câu đi, rốt cuộc là kẻ thù hay bạn trai, để bọn này còn bày cách.]

Giang Dục đỏ bừng cả mặt, ba chữ "bạn trai" kia thế nào cũng không đánh ra nổi.

Cuối cùng cậu sửa thành—

Bạn bè.

[Tiểu thụ nóng tính nên bị xào thật mạnh: Đã là bạn bè thì mắc gì bảo là kẻ thù? Tuyệt đối là bạn trai rồi.]

[Heo đất cũng không cản nổi tôi: Hắn muốn cái gì thì cậu mua cái đó cho hắn là được, hoặc là hắn muốn đi đâu chơi thì cậu dẫn hắn đi.]

[Văn học mẹ kế là chân ái của tôi: Không cần phiền phức thế đâu. Cách đơn giản nhất là tặng chính mình cho hắn, trực tiếp mua một hộp là được.]

Mua một hộp?

Một hộp gì cơ?

Kẹo à?

Giang Dục nghĩ vậy nên hỏi thẳng luôn.

Dù sao trên mạng cũng chẳng ai biết cậu là ai.

Kết quả, hàng loạt câu trả lời xuất hiện khiến mặt cậu đỏ tới mang tai. Cậu vội kéo chăn trùm kín người, lấy tay che mắt rồi len lén nhìn qua kẽ ngón tay.

Không ngờ lại có nhiều... kiến thức đến thế.

Đầu muốn nổ tung mất rồi.

Nhưng lại không nhịn được muốn học hỏi.

Có một cư dân mạng bảo mình có rất nhiều phim hành động, có thể gửi cho Giang Dục, chỉ cần 100 tệ.

Giang Dục liền bấm báo cáo hắn ta. Qua vài phút sau lại thấy hơi hối hận, định bụng coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà tìm một cư dân mạng khác hỏi xem có phim hành động không.

Sợ đối phương sẽ báo cáo mình, cậu bèn bấm vào trang trò chuyện với Lâm Cánh Dao.

J: Tiểu Lâm Tử, chân đỡ hơn chưa?

Lâm Cánh Dao: Có thể xuống đất đi lại được rồi, nhưng chưa tháo thạch cao. Em cảm giác cái chân của em bốc mùi thiu luôn rồi, cứ như có chấy đang bò ấy.

J: ... Đừng có tởm thế. Hỏi cậu chuyện này, cậu có phim hành động không?

Lâm Cánh Dao: Phim hành động gì? Anh muốn xem loại nào? Võ hiệp tiên hiệp em đều có cả.

J: Không phải mấy loại đó.

Lâm Cánh Dao: Không phải? Vậy là gì?

Lâm Cánh Dao: ...Đệt.

Giang Dục vừa nhìn thấy mấy chữ này liền nhanh chóng gửi tin nhắn đi.

J: Không nên hỏi thì đừng hỏi.

Lâm Cánh Dao: Được thôi.

Bên kia nhanh chóng gửi tới hai video.

(Video bình thường, không có nội dung xấu.)

Giang Dục nhìn ảnh bìa đầy tính đánh lừa, nhắm mắt mở đại một cái.

Thứ đầu tiên lọt vào tai cậu là tiếng mở cửa ngoài phòng.

Cậu chửi thề một tiếng, luống cuống tắt điện thoại, kết quả lại bấm trúng nút tăng âm lượng.

Trần Tri Diễn đứng ở cửa, vẻ mặt cứng đờ nhìn cục chăn nhô lên trên giường.

Một lúc sau, hắn mới chậm rãi sinh ra chút khó chịu.

Hắn cố giữ giọng điệu bình tĩnh, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Bảo, em đang xem gì đấy?"

Giang Dục rất đơn thuần, không tiếp xúc với mấy thứ này, chắc chắn là có ai đó đã nói gì với em ấy rồi.

Trần Tri Diễn nghĩ đến đây, lại hỏi: "Đang xem cùng với ai?"

Giang Dục khó khăn lắm mới tắt được điện thoại.

Nghe Trần Tri Diễn hỏi, cậu ảo não vò vò mặt.

Đệt.

Biết thế đã không xin Lâm Cánh Dao rồi.

"Không, không có gì."

Chăn bị lật ra, Giang Dục khẩn trương nhét điện thoại xuống dưới gối: "C-cậu... không phải đang nấu cơm sao?"

"Anh sang hỏi em có muốn ăn chả giò phô mai không."

"Có."

"Bánh mochi hồng giòn có ăn không?"

"Ừm!"

"Sò điệp nướng muối kem thì sao?"

"Cũng ăn."

Trần Tri Diễn vừa tiến lại gần vừa tiếp tục hỏi:

"Vừa rồi em đang xem gì?"

"Phim hành động... Tôi chưa xem, tự nhiên nó phát thôi."

Giang Dục mở to đôi mắt ướt át nhìn hắn, giống như đang nói: Tôi trông thành thật thế này, sao cậu có thể vu oan cho tôi?

Trần Tri Diễn cúi xuống day day môi cậu vài cái, dịu giọng nói:

"Nếu Tiểu Bảo muốn xem thì có thể nói với anh."

"Cậu có à?"

Giang Dục ngạc nhiên.

Rồi như chợt nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt lập tức xấu đi.

"Ồ."

Thấy phản ứng đó của cậu, Trần Tri Diễn đưa ngón tay cọ nhẹ vành tai.

"Tuần trước anh mới tìm. Chỉ xem đúng một lần."

"Không tin."

"Thật sự chỉ xem một lần."

Hắn nói Giang Dục không được tùy tiện bấm vào mấy đường link linh tinh.

Nếu muốn tìm hiểu thì phải hỏi hắn.

Có chỗ nào không hiểu cũng phải hỏi hắn.

Giang Dục bịt lấy đôi tai đang nóng bừng, ngã vật xuống giường.

"Đừng nói nữa."

Trần Tri Diễn đè lên người cậu.

"Có thể nói mà. Giữa chúng ta, đây không phải chuyện khó mở miệng. Hơn nữa anh giải thích rất chi tiết..."

"Câm miệng cho tôi."

Giang Dục vừa đạp vừa đẩy hắn ra.

"Giữa ban ngày ban mặt đừng nói mấy chuyện này."

"Buổi tối thì có thể nói?"

"...Buổi tối cũng không được."

"Không nghe, mấy thứ đó cũng không được xem nữa."

Tai Giang Dục lại nóng lên: "Biết rồi biết rồi."

"Đợi anh cùng xem."

"......"

Trần Tri Diễn lại hôn cậu một cái rồi mới đứng dậy.

Đi được hai bước, hắn quay đầu lại, trực tiếp vác Giang Dục lên vai.

"Bây giờ cùng nhau nấu cơm."

"Cái gì cũng phải cùng nhau, cậu là em bé à?"

"Có thể làm em bé của em."

"Ọe... Tôi sắp nôn rồi."

Bốp.

"Không được nôn."

Trần Tri Diễn mang Giang Dục vào bếp, đặt cậu xuống rồi đóng cửa lại.

"Em có thể giúp anh bóc sáu lát phô mai được không?"

Tự dưng lịch sự như vậy làm gì?

Khiến người ta không quen chút nào.

"...Được thôi."

Giang Dục bóc hết các lát phô mai xếp vào đĩa, vừa định hỏi Trần Tri Diễn xem thế này đã được chưa thì liền bị anh hôn trúng: "Cảm ơn Tiểu Bảo."

"...Không cần cảm ơn."

"Không cần cảm ơn~"

Giang Dục chịu không nổi nữa, tát hắn một cái. "Không được nhại giọng tôi."

Mặt Trần Tri Diễn bị đánh lệch sang một bên.

Lúc quay lại, hắn hôn lên má cậu.

"Thêm lần nữa đi."

"...Không trúng thưởng, không cho."

"Làm thế nào mới tính là trúng thưởng?"

Giang Dục hỏi: "Tôi phát hiện có lúc cậu thật sự muốn bị đánh."

"Ừ."

"Tại sao?"

"k*ch th*ch."

"......" Cái sở thích quái dị gì thế không biết, chẳng hiểu nổi.

Hai người cùng nhau chuẩn bị bữa tối, thời gian từ sáu giờ rưỡi vèo một cái đã đến tám giờ rưỡi.

Giang Dục cảm thấy nấu cơm thật sự rất lãng phí thời gian, cũng may xoong nồi bát đĩa không cần tự tay rửa, cứ tống hết vào máy rửa bát là xong.

"Trần Tri Diễn, tay nghề nấu ăn của cậu tốt thật đấy."

"Đều là làm theo hướng dẫn trên mạng thôi." Trần Tri Diễn lau vụn thức ăn trên mặt Giang Dục.

"Vì anh làm tốt như vậy, lát nữa có thể thưởng cho anh không?"

Động tác ăn của Giang Dục khựng lại.

"Cậu nói trước xem muốn phần thưởng gì, tôi cân nhắc đã."

"Bồn tắm mới đặt đã giao tới rồi, lát nữa sẽ có người đến lắp."

"...Không hiểu, không cân nhắc cũng không thưởng. Mau ăn đi."

Trần Tri Diễn không nói gì.

Giang Dục cảm thấy mình chạy trời không khỏi nắng rồi.

Chín giờ, chiếc bồn tắm mới mua đã chiếm hết không gian, diện tích phòng tắm chỉ còn lại một phần tư.

Bồn tắm cũ đã trực tiếp đem bán.

Kích thước lớn như thế này, dùng ngón chân nghĩ cũng biết là dành cho hai người tắm chung.

Lúc thợ lắp đặt, Giang Dục trốn biệt trong phòng ngủ không chịu ra ngoài, đợi đến khi người ta đi hết rồi cậu vẫn không chịu ra.

Trần Tri Diễn đẩy cửa đi vào, không thấy người đâu.

Đi về phía trước hai bước, Giang Dục từ sau cánh cửa trực tiếp nhảy phóc lên người anh, ôm cổ kẹp hông, há mồm liền cắn.

Cắn xong hai cái liền th* d*c tức tối nói: "Mất mặt chết đi được."

Trần Tri Diễn đưa tay đỡ lấy, ôm cậu từ bên hông vào lòng: "Không mất mặt."

"Rõ ràng là mất mặt... Người ta sẽ nghĩ thế nào cơ chứ——"

"Không cần để ý họ nghĩ thế nào, chúng ta và họ đâu có quen biết nhau. Tiểu Bảo bây giờ chỉ cần quan tâm đến nhu cầu của anh thôi."

"?"

"Anh trai cần Tiểu Bảo gội đầu giúp anh."