"Anh họ... nhà anh ấy đã cắt đứt quan hệ với nhà em rồi."
"??"
Giang Dục nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Em nói cái gì cơ? Cắt đứt quan hệ?"
"Vâng."
Giang Dục im lặng hai giây rồi mở miệng nói: "Không phải là vì tôi đấy chứ?"
"Em cũng không biết."
"Không sao, tôi vẫn coi em là em họ, chúng ta cứ như trước đây là được."
"Vâng..."
Sau tiết thể dục, Giang Dục đến phòng thí nghiệm dữ liệu lớn để tìm Trần Tri Diễn.
Vừa hay ở hành lang cậu gặp Hạ Tiểu Trúc, lịch sự gật đầu chào một cái thì bị gọi lại.
"Nơi này không thể tùy tiện vào."
"...Rồi sao?"
"Cậu không được vào."
Hạ Tiểu Trúc ôm laptop, nhẹ giọng nhíu mày hỏi:
"Cậu là sinh viên khoa Thể dục đúng không? Đây là phòng học mà giáo sư đặc biệt dành riêng cho anh Trần."
"Tôi biết. Tôi chỉ đến tìm cậu ấy thôi, nói vài câu rồi đi, không làm gì cả."
Giang Dục đẩy cửa ra, Hạ Tiểu Trúc khẽ thốt lên một tiếng: "Anh Trần sẽ tức giận đấy."
Đúng lúc đó, Trần Tri Diễn đi tới trước mặt Giang Dục.
Giang Dục khoanh tay, hất cằm về phía Hạ Tiểu Trúc, nhìn hắn hỏi: "Tức giận không?"
"Khi anh ở đây, em muốn vào lúc nào cũng được."
Hạ Tiểu Trúc kinh ngạc nhìn Giang Dục, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Anh Trần..."
"Cô có việc gì không?"
"...Em đã làm lại toàn bộ số liệu này rồi, phiền anh xem giúp..."
Trần Tri Diễn nhận lấy, xem sơ vài lượt rồi trả lại.
"Đúng là làm phiền thật. Bạn học Hạ, cô không kiểm tra lại lấy một lần nào sao? Mã lệnh còn gõ sai. Tôi nghĩ việc tự giải quyết những phiền phức nhỏ là sự tôn trọng tối thiểu dành cho người khác. Huống hồ tôi không có nhiều thời gian để cô lãng phí như vậy."
Không hiểu sao ánh mắt Giang Dục bắt đầu đảo lung tung.
Hồi nhỏ Trần Tri Diễn từng kèm cậu làm bài tập. Cậu cũng viết qua loa cho xong, không thèm kiểm tra lấy một lần. Những lỗi cơ bản có thể sai đến hàng trăm lần, hoàn toàn không để trong lòng.
Tức đến mức Trần Tri Diễn nằm bẹp trên giường, ủ rũ không gượng nổi.
Mộ Sơ Hạ còn tưởng hắn mắc bệnh nặng.
Sau đó có một ngày, Trần Tri Diễn gắng gượng chút hơi tàn, đạp xe chở cậu tới bệnh viện kiểm tra đầu óc, nhờ bác sĩ đánh giá xem có phải cậu bị thiểu năng hay không...
"Đang nghĩ gì thế?" Trần Tri Diễn bóp bóp gương mặt mềm mềm của Giang Dục.
Giang Dục hoàn hồn.
Hạ Tiểu Trúc đã chẳng còn ở đó nữa, cậu bảo không có gì.
Trần Tri Diễn dẫn Giang Dục vào trong. Sau khi đóng cửa, hắn bóc một viên kẹo dẻo vị cam đưa vào miệng cậu. "Anh mới lên đây được một lát mà Tiểu Bảo đã nhớ anh rồi sao?"
"...Nhà cậu và Triệu Ngọc Dung cắt đứt quan hệ rồi à?"
"Nghe ai nói thế?"
"Em họ Trần Song."
"Ừ."
"Là vì tôi sao?"
Giang Dục nóng lòng muốn biết đáp án.
Trong lòng cậu vô cùng hoảng hốt.
Nếu Triệu Ngọc Dung mách lẻo với Mộ Sơ Hạ rằng cậu không ngoan, vậy thì cậu thật sự không còn mặt mũi nào gặp bà nữa.
Hiện giờ trong mắt bà, cậu toàn là ấn tượng xấu.
Trần Tri Diễn ôm lấy Giang Dục, vùi mặt vào hõm vai cậu cọ cọ.
"Đương nhiên không phải. Người hai mặt như Triệu Ngọc Dung vốn dĩ không nên kết giao sâu."
"Thật không?"
"Thật."
"Vậy thì tốt."
Giang Dục thở phào nhẹ nhõm.
Cảm nhận được Trần Tri Diễn đang hôn mình, cậu lên tiếng:
"Nhẹ thôi, không được để lại dấu hôn."
Lúc này, Hạ Tiểu Trúc ở bên ngoài vô tình nhìn thấy cảnh tượng ấy qua khe hở của rèm cửa.
Cô ta che miệng, không dám tin.
Thảo nào Trần Tri Diễn nhiều lần giả vờ không hiểu tình cảm của cô.
Thì ra là gay.
Hoàn toàn không có cảm giác với con gái.
Thật đúng là... ghê tởm.
Tách.
—
"Đừng ôm nữa, sau lưng lạnh ngắt đây này." Giang Dục đẩy Trần Tri Diễn ra, "Cậu tiếp tục xem số liệu đi, tôi đi chơi với Lý Tiểu Hoa đây."
"Ừ."
Giang Dục xuống lầu về phòng học, vốn dĩ định ôm Lý Tiểu Hoa một lát, nhưng nhìn lông mèo dính trên chiếc áo thun ngắn tay màu đen của Lý Hành, cậu liền đặt mông ngồi phịch xuống chỗ của mình: "Sao nó vẫn rụng lông thế nhỉ."
Lý Hành lại chẳng hề ghét bỏ. "Dính lên người anh rồi à, anh Giang? Em mang theo cây lăn lông đây, cho anh."
"Không dính lên người tôi."
"Thế thì được. Mèo rụng lông là hiện tượng trao đổi chất bình thường thôi mà, giống như chúng ta bình thường buổi sáng chải đầu cũng rụng tóc đấy thôi. Ồ đúng rồi, thứ sáu tuần này là sinh nhật anh Trần rồi, anh tính tặng anh ấy cái gì? Nói cho hai đứa em tham khảo chút đi."
Ngón tay Giang Dục đang gõ gõ trên mặt bàn bỗng khựng lại.
Sáng nay cậu vừa mới nghĩ tới việc này, nhưng chẳng nghĩ ra được cái gì cả.
Sao cảm giác cái sinh nhật trước vừa mới qua chưa được bao lâu? Mà giờ đã lại sắp đón sinh nhật tiếp rồi?
"Không biết."
"Không biết á?" Lý Hành tò mò hỏi, "Lần trước anh tặng anh Trần cái gì?"
"... Xích chó."
"Ác vậy luôn?"
"Chậc, biết nói chuyện không thế? Cậu ấy thích chó nên tôi mới mua dây xích chó cho cậu ấy... Với lại tôi còn tặng bánh kem, cà vạt, giày, đồng hồ, vest, vòng tay, với cả..."
Đồ lót.
Lý Hành vỗ tay rần rần.
"Uầy, anh Giang đúng là chân ái rồi! Tặng nhiều thế này, người không biết còn tưởng anh cầu hôn đấy!"
"...Im miệng!"
Hứa Tri Nhạc: Thì ra việc Giang Dục thích Trần Tri Diễn đã có dấu hiệu từ lâu rồi. Lại là một ngày chèo thuyền thành công.
Giang Dục mở nắp hộp sữa uống hai ngụm, lấy chiếc gương trong ngăn bàn của Trần Tri Diễn ra soi.
Thấy dưới mắt mình có quầng thâm nhàn nhạt, cậu nghiến răng mắng Trần Tri Diễn trong lòng.
Nghĩ lại trước kia sống một mình, cậu vốn chẳng bao giờ thức khuya.
Đến giờ là lăn ra ngủ.
Bây giờ bị Trần Tri Diễn hành cho cả người mệt mỏi.
Khi vị trí bên cạnh không còn trống nữa, Giang Dục quay đầu lườm Trần Tri Diễn vừa mới trở về: "Nhìn quầng thâm mắt của tôi này!"
"Rất đáng yêu."
"... Cút xéo đi."
Trần Tri Diễn cười, nhéo tai cậu: "Tối nay ngủ sớm một chút."
Hứa Tri Nhạc: Mình vừa nghe thấy cái gì thế này!!
Lý Hành thì bịt tai Lý Tiểu Hoa lại: "Ban ngày ban mặt hai người tém tém lại giùm cái, đừng có làm hư trẻ nhỏ."
"Tém cái gì mà tém? Cậu ấy nói chuyện rất bình thường. Với lại Lý Tiểu Hoa có hiểu được mấy lời đó đâu. Bảo nó ngồi còn không biết ngồi, tôi thấy nó đúng là thiểu năng. Cậu đưa nó đi kiểm tra đầu óc đi, phát hiện sớm chữa trị sớm. Không thì uống thêm thuốc bổ não cũng được, chứ sau này méo miệng chảy dãi thì khổ."
"Anh Giang, sao anh có thể nói thế!"
Lý Hành nổi giận, nhất quyết khẳng định Lý Tiểu Hoa hiểu tiếng người.
Cậu ta lấy phần thức ăn mèo đã chuẩn bị sẵn ra, bảo Lý Tiểu Hoa ngồi xuống cho Giang Dục xem.
Kết quả...
Lý Tiểu Hoa nhảy thẳng vào khay cát dưới đất, đi một bãi chà bá.
Cũng may chậu cát là loại có nắp đậy kín đáo, nếu không thì mùi hương đã làm ngất xỉu cả đám người rồi, nhưng lúc Lý Tiểu Hoa đi ra vẫn mang theo chút mùi thoang thoảng.
Giang Dục tựa vào người Trần Tri Diễn, bịt mũi mắng Lý Tiểu Hoa chẳng có chút văn minh nào.
Cậu chỉ vào cái bụng lúc nãy còn căng mà giờ đã xẹp lép của nó.
"Hóa ra bên trong toàn là phân, chẳng có tí mực nào. Từ đó suy ra trong đầu toàn là nước, bảo sao đi ba bước lại lắc lư. Có khi còn nghe tiếng ọc ọc nữa."
"Anh Trần anh mau quản anh ấy đi kìa, anh nhìn cái miệng của anh ấy xem, độc như bôi thuốc chuột ấy."
Nghe vậy, Giang Dục lập tức ngẩng đầu nhìn Trần Tri Diễn.
Bảo hắn phân xử.
Bảo hắn đứng về phía mình.
Trần Tri Diễn cúi đầu đối diện ánh mắt cậu.
Bọng mắt hiện rõ, trong ánh mắt đều là nụ cười sáng rực: "Không độc, rất ngọt."
Giang Dục nổi hết da gà, lập tức ngồi thẳng người dậy.
"...Mẹ nó, cậu vẫn nên đừng nói nữa thì hơn. Hơi ghê đấy."
"......"
"......"
"......"
Thứ Ba.
Giang Dục vẫn chưa nghĩ ra nên tặng Trần Tri Diễn món quà gì.
Thứ Tư.
Vẫn chưa nghĩ ra.
Cậu bắt đầu tra Baidu —
[Sinh nhật kẻ thù không đội trời chung thì nên tặng quà gì là tốt nhất?]