Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 77

Camera giám sát đứng im không nhúc nhích, biểu thị rõ ràng ý tứ là đang nhìn Giang Dục.

Giang Dục lập tức ngồi bật dậy, cầm áo khoác của mình phủ kín lên chiếc camera, che đến không lọt một kẽ hở nào.

Sau đó cậu đi tới tủ lạnh trong bếp lấy một cây kem, bóc vỏ rồi vừa ăn vừa đi về phía Trần Tri Diễn.

Còn Trần Tri Diễn thì từ lúc Giang Dục bước ra, ánh mắt đã luôn dán chặt lên người cậu.

Lúc này thấy cậu đi tới, hắn đưa tay đẩy chiếc laptop sang một bên, xoay ghế nghiêng người lại. Đợi Giang Dục đi đến trước mặt, hắn hỏi: "Vị gì thế?"

Giang Dục cúi đầu nhìn cây kem, chỉ về phía thùng rác trong bếp, ngậm một ngụm kem nói không rõ tiếng:

"Tự đi xem đi."

"Anh nếm thử được không?"

"Được."

Giang Dục đưa cây kem tới.

Nhưng Trần Tri Diễn lại nắm lấy cổ tay cậu, đứng dậy hôn cậu.

Vị lạnh của kem bị cuốn vào khoang miệng hắn, rồi lại cùng cậu chia sẻ.

Đầu Giang Dục cứ ngửa ra sau liên tục.

Môi thì lạnh.

Mặt lại nóng bừng.

Mẹ nó.

Sao mỗi lần Trần Tri Diễn hôn cậu, hai chân cậu lại mềm nhũn thế này?

Mất mặt quá đi mất.

"Đừng... đừng hôn nữa... Ưm... Trần Tri Diễn cậu... ưm."

Giang Dục bị hôn đến mức th* d*c hồng hộc.

Sau khi Trần Tri Diễn lùi ra một khoảng ngắn, hắn liền nghiêng đầu cắn một miếng kem, ngay sau đó lại cúi đầu xuống, bộ dạng trông như muốn tiếp tục nụ hôn dính dấp lúc nãy với cậu.

Giang Dục vội lấy tay bịt miệng hắn lại: "Dừng."

Trần Tri Diễn không hôn được môi Giang Dục liền chuyển sang hôn vào lòng bàn tay cậu.

"...Cậu đúng là b**n th**."

Giang Dục nhìn cây kem, trực tiếp ném vào thùng rác rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Trần Tri Diễn đi theo, chất vấn:

"Tại sao lại rửa mặt? Tại sao lại súc miệng? Em ghét bỏ anh à?"

"Dính dính nhớp nhớp... Tránh xa tôi ra."

Gương mặt Trần Tri Diễn lúc này lộ rõ biểu cảm như muốn nuốt chửng Giang Dục vào bụng, cậu thấy sợ.

Đợi đến khi Giang Dục lau khô tay, Trần Tri Diễn trực tiếp bế bổng cậu lên, để cậu ngồi đối diện trên đùi mình ở ngay vị trí lúc nãy, tầm mắt hắn vượt qua bả vai cậu để nhìn vào màn hình laptop.

"... Cậu làm gì đấy?"

"Không nhìn thấy em, anh nhớ em quá."

"Cho nên?"

"Ôm em học bài."

"...Cậu không thấy mình dính người quá à?"

Trần Tri Diễn lại gập chiếc laptop lại, đẩy ra xa một chút, hai tay ôm lấy eo Giang Dục kéo mạnh lao vào lồng ngực mình: "Tất nhiên là vì quá thích em rồi."

Giang Dục ngơ ngác, sau đó chống hai tay lên vai Trần Tri Diễn định đứng dậy, nhưng bị hắn siết chặt đến mức không cách nào nhúc nhích nổi một phân: "Cậu làm trò gì thế?"

"Làm."

"?"

Ngón tay Trần Tri Diễn nương theo bên đùi ngoài của Giang Dục trượt xuống, vén chiếc quần đùi lên trên.

Giang Dục ấn chặt tay hắn lại: "Bây giờ là ban ngày!"

Trần Tri Diễn mở điện thoại lên, thao tác kéo rèm cửa lại.

Loại rèm này cản sáng cực tốt, cả phòng khách nhanh chóng tối sầm xuống.

Giang Dục muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp thốt ra chữ nào đã bị Trần Tri Diễn hôn đến quấn quýt. Mỗi lần vừa lùi ra được chút ít, hắn lại đuổi theo hôn tiếp, chỉ chừa cho người ta chút không khí để thở.

Bỗng nhiên, Trần Tri Diễn cắn nhẹ môi Giang Dục, hỏi:

"Bảo bối ngoan quen nhiều người như vậy, đã từng hôn ai rồi?"

Giọng điệu sặc mùi giấm chua đến nghẹt thở.

"Tôi chưa từng quen ai cả, mẹ nó cậu ngậm máu phun người ai đấy."

"Thật không?"

"Tất nhiên là thật rồi." Giang Dục vẫn muốn hôn. Cậu nhìn Trần Tri Diễn, chậm rãi ghé lại gần dán môi lên hắn.

"Chỉ là tôi không từ chối cũng không giải thích thôi... ưm."

Nghe thấy câu nói này, Trần Tri Diễn đột nhiên hôn vô cùng hung dữ, ra sức ấn Giang Dục vào lòng mình.

"Suýt... đau đau đau..."

"Yếu ớt quá."

Nói vậy nhưng Trần Tri Diễn vẫn thả lỏng lực tay.

Trong lòng hắn đang có ngọn lửa bùng cháy, tự nhiên sẽ không chịu buông tha cho Giang Dục dễ dàng như vậy.

Đầu ngón tay hơi nóng vẽ từng vòng trên đùi cậu, chậm rãi trượt xuống bắp chân, không nặng không nhẹ bóp nắn: "Hay cho câu không từ chối cũng không giải thích. Tiểu Bảo đúng là một tên tra nam."

"Ai bảo họ cứ nói thích tôi, tôi lại không nỡ làm họ buồn."

"Em còn nói như thể mình có lý lắm."

"...Ừm đó."

Trần Tri Diễn tức đến bật cười, giơ tay vỗ một cái rồi siết lấy cổ cậu mà cưỡng hôn.

Giang Dục cảm thấy hắn cứ như đang diễn vai bá đạo tổng tài vậy, nhưng nhịp tim của cậu lại không tự chủ được mà đập nhanh liên hồi.

"Ưm, cậu... mẹ nó, đừng nghịch chỗ đó."

Giang Dục không rút tay về được, cậu liền cắn lên vai Trần Tri Diễn. Trần Tri Diễn để mặc cho cậu cắn, đợi cậu nhả ra, hắn liền cắn ngược trở lại, chỉ là cắn không đúng chỗ, giọng nói khản đặc cất lên: "Tra nam thì phải bị trừng phạt thật nghiêm khắc. Tiếp theo đây, Tiểu Bảo có thể cầu xin rồi bỏ chạy."

Nhưng hắn sẽ không vì thế mà dừng tay lại đâu.

"...Tôi biết sai rồi còn không được sao? Với lại tôi cũng chẳng tiếp xúc nhiều với họ, nụ hôn đầu còn cho cậu nữa!" Giang Dục hung dữ nói.

Trần Tri Diễn cười rồi hôn cậu: "Ngoan lắm."

"... Buông... tay tôi ra!"

"Tay bảo bối mềm lắm, anh thích bảo bối gội đầu cho anh."

Giang Dục ra sức giãy giụa đòi ngồi dậy.

Trần Tri Diễn khóa chặt mu bàn tay cậu, khàn giọng cảnh báo: "Còn nhúc nhích lung tung nữa, anh không dám bảo đảm chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đâu nhé."

Giang Dục liền đổi bài, áp má cọ cọ vào mặt hắn: "Anh trai, anh tha cho em đi mà..."

"Bảo bối đã thế này rồi, em chắc chắn là muốn anh tha cho em sao?"

"...Không được nói."

Trần Tri Diễn chăm chú nhìn khuôn mặt Giang Dục. Thấy đuôi mắt cậu ầng ậc nước, hắn ghé tới hôn đi, bảo cậu gọi tên mình.

Đến khi cả người căng cứng đến cực hạn, cậu mềm nhũn nằm gục trên ngực hắn. Chưa được bao lâu lại khẽ run lên, hỏi: "Cậu không... mệt à."

"Chỉ là gội đầu thôi mà, không mệt."

Giang Dục vội vàng nói:

"Trần Tri Diễn, cậu không được ở lại đây nữa. Đây là nhà tôi, tôi thích có không gian riêng!"

"Trùng hợp thật, anh cũng thích không gian riêng của em."

"..."

Câu này phải đáp trả kiểu gì đây?

Hôm nay Giang Dục hoàn toàn lép vế về mặt khẩu chiến.

Nhìn thấy Trần Tri Diễn cười cợt việc mình đang run rẩy, Giang Dục thấy tủi thân vô cùng.

"Chân của bảo bối đẹp thật đấy, anh trai từng nói sẽ cho em thứ tốt hơn tinh dầu mà, bây giờ bôi lên nhé?" Trần Tri Diễn lấy một chút, cẩn thận thoa đều.

Giang Dục bảo hắn cút đi, còn nói không thèm, thế mà chẳng biết cậu lấy đâu ra sức lực, cậu trực tiếp tuột xuống khỏi người hắn.

Trần Tri Diễn chậm rãi đứng dậy, dùng ánh mắt của một kẻ nắm quyền tuyệt đối nhìn con mồi hoảng hốt bỏ chạy, còn nhẹ giọng nhắc nhở:

"Tiểu Bảo có thể vào phòng ngủ. Cẩn thận một chút, đừng để bị va vào đâu."

Giang Dục trốn vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại. Trần Tri Diễn đứng ngoài cửa gội đầu, Giang Dục hét lớn: "Cậu dừng lại mau!"

"Không dừng được."

Cậu vừa mở toang cửa ra đã tạo cơ hội cho Trần Tri Diễn thừa cơ xông vào.

Cậu bị vác thẳng tới phòng tắm, Trần Tri Diễn còn "chậc" một tiếng, chê kích thước bồn tắm quá nhỏ, ngâm mình không thoải mái, đòi đặt làm một cái to hơn.

Giang Dục mắng hắn, cái gì cũng lôi ra mắng sạch.

Trần Tri Diễn không cãi lại, im lặng tỉ mỉ gội đầu.

Giang Dục nằm trong lòng hắn không còn tí sức lực nào, nửa tiếng sau, cậu phải quỳ ở đó.

Tám giờ tối.

Giang Dục đang nằm trên giường ngủ khò khò.

Chiếc camera đặt trên bàn đã bị cố định lên góc tường phía trên đầu giường. Giang Dục có cố với cũng không chạm tới được.

Trần Tri Diễn ở ngoài phòng khách, điện thoại đang phát hình ảnh, cứ học một lát lại ngó vào xem một lát.

Thứ Hai.

Giang Dục gặp Trần Song trên sân thể dục.

Trần Song vô cùng ngượng ngùng, mặt đỏ bừng, nói rằng mình không biết Triệu Ngọc Dung đã mắng Giang Dục như vậy, rất xin lỗi.

Giang Dục đáp: "Có phải em mắng đâu mà phải xin lỗi, thẳng lưng lên xem nào. Chuyện của người lớn không liên quan đến em, có thế nào thì cũng là ân oán giữa tôi với bà ta, sau này em vẫn là em họ của tôi."

Trần Song há hốc mồm, lắc đầu: "Không phải nữa rồi."

"?"