Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 76

Trần Tri Diễn xách túi đồ ăn sáng đã làm xong trở về. Đứng trước cửa, hắn điều chỉnh lại cảm xúc.

Vừa mở cửa ra, Giang Dục nghe thấy động tĩnh liền ló khuôn mặt xinh đẹp khỏi ổ chăn, giọng khàn khàn vì dư âm say rượu: "Đi ra ngoài vụng trộm với đứa nào đấy?"

"Mấy đứa bạn."

Giang Dục không ngờ sáng sớm tinh mơ đã gài bẫy được lời của Trần Tri Diễn, cậu không thể tin nổi liền quăng cái gối qua, bắt đầu bẻ ngón tay, tàn nhẫn nói: "Bạn gì? Cậu mà có bạn ở đây á? Lại còn mấy đứa, mẹ nó? Đến đây đến đây, cậu qua đây, ông đây không đánh cậu một trận thì không mang họ Giang!"

Trần Tri Diễn đóng cửa lại, giơ chiếc túi ni lông trong tay lên. "Bánh kếp kẹp, bánh kẹp thịt, bánh bao nướng, sủi cảo nhân rau hẹ, sữa lá nướng, mì trộn."

"...Bạn cậu nói là mấy thứ này?"

"Không chỉ có thế, còn có kem nữa."

Giang Dục vừa cạn lời vừa nghi ngờ nhìn hắn. "Cậu mà lại cho tôi ăn kem á, chắc chắn có âm mưu."

"Không có âm mưu, bảo bối đáng yêu ngoan ngoãn thì mới được ăn mấy thứ này."

Trần Tri Diễn bày đồ ăn lên bàn, quay người đi tìm quần áo cho Giang Dục. Lúc này cậu mới phát hiện mình đang mặc áo của hắn, không hiểu nổi tại sao hắn lại làm vậy.

Sau khi rửa mặt đánh răng xong bước ra ngoài, Giang Dục thấy chiếc ba lô mang theo lúc đến đang đặt trên giường. Trần Tri Diễn vẫn đang bỏ cả q**n l*t của cậu vào trong.

"Phải đi rồi à?"

"Tiểu Bảo ăn xong là chúng ta đi."

"Gấp vậy sao?"

"Ừm."

"Cậu không ổn." Giang Dục đi đến trước mặt hắn. "Ai bắt nạt cậu rồi? Ông đây đi đánh hắn."

"Không ai bắt nạt anh cả."

"Họ bắt nạt em."

"Họ? Ai? Thím họ của cậu à?" Giang Dục ngồi phịch xuống giường. "Bà ấy mà bắt nạt được tôi sao? Nghe ai nói linh tinh vậy? Sao ra ngoài một chuyến mà còn khiến cậu emo luôn rồi?"

Cậu ngoắc ngoắc ngón tay với Trần Tri Diễn: "Qua đây, hôn một cái."

Trần Tri Diễn bước qua, cúi người hôn Giang Dục. Hắn vốn không định hôn sâu, muốn cậu mau chóng đi ăn cơm, nhưng Giang Dục lại ôm lấy eo hắn, chủ động hé môi.

Ai mà chịu đựng cho nổi?

Dù sao thì hắn không chịu nổi.

Đến cuối cùng suýt chút nữa là khơi dậy một trận lửa, phải đợi đến khi Giang Dục túm lấy tóc Trần Tri Diễn giật ra ngoài thì nụ hôn mới dừng lại được.

Mẹ nó chứ.

Cái miệng của Trần Tri Diễn giống như cái máy hút bụi vậy.

Thôi bỏ đi, nhìn hắn cứ như sắp khóc đến nơi rồi.

"Ăn đồ ăn đi."

"Được."

Hai người ngồi trước bàn, Giang Dục cắn một miếng bánh kếp kẹp, bảo: "Không giòn nữa rồi."

Trần Tri Diễn giải thích: "Túi nilon không thoát khí."

Sau khi lấp đầy cái bụng, Trần Tri Diễn xịt chống nắng cho Giang Dục, mặc áo chống nắng, rồi đội mũ và đeo khẩu trang cẩn thận cho cậu.

Bên ngoài nắng quá lớn.

Hắn nắm cổ tay Giang Dục xuống lầu trả phòng, ngồi cáp treo về chỗ đỗ xe, nhắn với Trần Song vài câu rồi trực tiếp rời đi.

Về đến nhà, Mộ Sơ Hạ gọi điện tới hỏi hai người chơi có vui không, Giang Dục có vui vẻ không.

Trần Tri Diễn gửi đoạn ghi âm qua.

Nghe xong, Mộ Sơ Hạ tức đến bốc khói.

Buổi trưa, Trần Ảnh An vừa về tới nhà, bà lập tức bảo ông đòi lại toàn bộ số tiền trước kia vợ chồng Triệu Ngọc Dung từng vay.

Sau khi biết rõ đầu đuôi sự việc, Trần Ảnh An lập tức gọi điện.

Trần Tân Thụ nói mình hoàn toàn không biết chuyện, kéo Triệu Ngọc Dung tới mắng một trận.

Mộ Sơ Hạ cướp điện thoại, ngắt màn kịch của hai người họ.

"Tôi chỉ muốn hỏi một câu, con nhà tôi thì sao lại không có giáo dưỡng? Hả? Chỉ mình cô có giáo dưỡng chắc? Ăn của cô chút trái cây mà như lấy mạng cô vậy. Trước đây tới nhà chúng tôi ăn uống, món nào chẳng đắt hơn mấy quả dâu của cô? Tôi @#¥%*&@#¥%..."

Thấy vợ mình dần rơi vào thế yếu, Trần Ảnh An lên sân khấu, mắng đối phương đến mức không thể mở miệng phản bác.

Thấy biểu cảm của Mộ Sơ Hạ đã dễ chịu hơn, ông liền cúp điện thoại, tìm ra những chứng cứ đã lưu giữ từ trước, thông qua con đường pháp luật để đòi lại tiền.

Mộ Sơ Hạ còn gửi đoạn ghi âm cho Sở Thanh Tư.

Đến lúc này bà mới biết tại sao từ nhỏ Giang Dục đã không thích họ. Bà vì nể mặt mũi và đạo tiếp khách nên đã không ít lần trách oan Giang Dục, sau này cũng có nói chuyện với Giang Dục, nhưng cậu chưa bao giờ nói ra lý do...

Giang Dục nghe thấy Trần Tri Diễn nói chuyện với Mộ Sơ Hạ.

Đợi đến khi Trần Tri Diễn vào bếp rửa trái cây, cậu liền cầm điện thoại của hắn lên, nghe xem Triệu Ngọc Dung mắng mình thế nào.

Nghe xong liền cảm thán một câu—— Chẳng có tí sát thương nào cả.

Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân.

Cậu chột dạ tắt điện thoại.

"Khụ... Tôi chỉ xem thôi, không lục lọi bừa bãi đâu."

"Em có thể xem." Trần Tri Diễn ôm chặt lấy Giang Dục, một câu trách móc cũng không nói. "Muốn kiểm tra thế nào cũng được."

"Để em phải chịu tủi thân, xin lỗi."

Giang Dục bảo: "Tôi có tủi thân đâu? Thật sự không có. Không phải chứ... giọng cậu sao vậy? Khóc rồi à?"

"... Ừm."

Sao lại thừa nhận thẳng thừng thế chứ?

Giang Dục mất tự nhiên vỗ vỗ lưng hắn: "Có gì mà phải khóc chứ, bà ta nói cũng đúng mà, tôi không có giáo dưỡng——"

"Không được nói mình như vậy." Giọng Trần Tri Diễn nghẹn lại. "Em muốn nhìn anh khóc chết luôn sao?"

"...Vậy làm sao cậu mới không khóc?"

"Ôm anh một lúc."

"Thì ôm."

Giang Dục buông xuôi luôn, hỏi: "Có thể bật tivi lên cho tôi không? Tôi vừa xem TV vừa để cậu ôm."

"... Giang Tiểu Dục."

"Trần Tri Diễn, đừng khóc nữa, đừng vì hai bãi phân chó mà làm ảnh hưởng đến mình. Biết thế lúc đi tôi đá cho họ hai phát, hoặc là hái thêm mấy thùng dâu tây nữa, giờ thì hay rồi, quên béng mất việc phá hoại."

Trần Tri Diễn xoa xoa lưng Giang Dục, dùng lực ôm cậu vào lòng, khen cậu kiên cường.

Lời vừa dứt, Giang Dục liền bảo tuyến lệ của hắn nông quá, không nhịn nổi nước mắt, một thằng đàn ông to xác mà khóc sụt sịt, để người khác nhìn thấy sẽ bị chê cười.

"Em dám cười thử xem."

"Ồ? Cậu còn ghê gớm quá nhỉ? Tôi dám cười đấy, cậu làm gì được tôi?"

"Thế thì anh cứ khóc mãi, khóc đến khi em phát phiền thì thôi."

"... Cảnh cáo cậu nha, nín ngay nước mắt vào cho tôi, ai không biết lại tưởng tôi bắt nạt cậu, tôi còn chưa động vào một ngón tay nào của cậu đâu đấy... Ơ kìa không cho cắn tai tôi, cũng không được... cắn xương quai xanh." Giang Dục vỗ một phát lên mặt hắn: "Đã bảo là không được rồi."

Khóe mắt Trần Tri Diễn đỏ hoe. Hắn xin lỗi Giang Dục.

Xin lỗi vì trước đây không thể nhận ra cảm xúc của cậu.

Xin lỗi vì đã không thể luôn đứng về phía cậu.

Giang Dục bật cười.

"Hồi đó chúng ta là kẻ thù không đội trời chung mà——"

"Là em tự cho rằng chúng ta là kẻ thù không đội trời chung."

"?"

"Anh chỉ cảm thấy em rất trẻ con."

"...Muốn ăn tát đúng không? Cậu mới trẻ con! Cả nhà cậu đều trẻ con! Cậu trẻ con nhất!"

Cốc cốc cốc.

Giang Dục nhìn ra cửa.

"Ai vậy?"

"Xin hỏi có phải anh Trần không ạ? Có chuyển phát nhanh của anh."

"Chuyển phát nhanh? Cậu mua cái gì đấy?"

"Camera."

"...Mua từ khi nào?"

"Tối qua."

Giang Dục mỉm cười, bảo Trần Tri Diễn hành động nhanh nhẹn thật đấy.

Hắn liền bảo những hành động khác của mình cũng nhanh nhẹn lắm, Giang Dục liền bảo hắn cút đi.

Camera được lắp ở phòng khách, có thể quay 360 độ khắp nơi, chỉ là không nhìn thấy tình hình trong phòng ngủ.

"Tiểu Bảo——"

Trần Tri Diễn vừa gọi được hai tiếng "Tiểu Bảo", Giang Dục đã đoán ra hắn định nói gì.

"Phòng ngủ không được lắp camera, tuyệt đối không được."

"Anh định hỏi em có muốn ăn đồ nướng không. Còn chuyện lắp camera trong phòng ngủ, đều tùy em thôi. Chỉ là cửa sổ phòng ngủ không được an toàn lắm. Nếu có người trèo lên, nửa đêm sẽ dọa người——"

"...Được được được, lắp."

"Ừm."

"......"

Hai giờ chiều.

Trần Tri Diễn học bài ở phòng khách.

Giang Dục thì nằm trên giường nghịch điện thoại. Đột nhiên nghe thấy động tĩnh gì đó, cậu quay đầu lại thì thấy ống kính camera đang chĩa thẳng vào mình: "Xoay đi chỗ khác."

Camera liền xoay đi chỗ khác.

Một lát sau: "... Xoay đi chỗ khác mau!"

Lại một lát sau nữa: "Trần Tri Diễn! Mẹ nó cậu đang học bài hay là đang ngắm tôi đấy hả?"