Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 75

Giang Dục ôm lấy cổ Trần Tri Diễn, nghe thấy câu hỏi này thì có chút im lặng.

Cứ theo mỗi bước chân Trần Tri Diễn tiến về phía trước, chiếc cằm của cậu đang tựa trên vai hắn lại khẽ lay qua lay lại.

Mãi đến lần lắc thứ mười ba, cậu mới lên tiếng:

"Không dám..."

Trần Tri Diễn chợt ngẩng đầu, nhìn ngọn đèn đường phía trước cùng những khóm hoa hai bên.

Trong lòng bỗng nghẹn lại.

Gió đêm se lạnh mang theo chút chua xót.

Giọng hắn không dám quá nặng nề: "Không dám cái gì?"

"Cái gì cũng không dám. Tôi là con trai... không thể sinh con."

Giang Dục nhích người lên, quay đầu nhìn nghiêng gương mặt Trần Tri Diễn. Cậu say khướt nhưng vô cùng chân thành hỏi: "Có công nghệ gì... có thể để tôi sinh cho cậu một đứa không? Nếu không tôi thấy có lỗi với nhà các anh quá."

Nếu không có câu cuối cùng ấy, Trần Tri Diễn có lẽ đã sung sướng đến phát điên, trực tiếp đặt Giang Dục xuống, nâng mặt cậu mà hôn.

Nhưng cố tình lại có câu cuối cùng đó.

"Tiểu Bảo không cần nói xin lỗi. Em chẳng có lỗi với bất kỳ ai cả." Hắn dỗ dành cậu. "Anh không cần con. Nếu sau này thật sự muốn, chúng ta có thể nhận nuôi."

"Tầm tuổi này của mẹ nếu cố gắng một chút, vẫn có thể sinh thêm đứa nữa mà."

"Thật sao?" Mắt Giang Dục trợn tròn.

Từ trước tới giờ cậu chưa từng nghĩ theo hướng này.

"Thật."

Giang Dục suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Vẫn để tôi sinh cho cậu đi."

Trần Tri Diễn bị cậu chọc cười, cũng nghiêng đầu sang hôn cậu một cái: "Nhưng bảo bối ngoan không sinh được mà."

Mắt Giang Dục lập tức đỏ lên cho hắn xem: "Thế thì phải làm sao..."

"Sau này nhận nuô——"

"Cậu sinh đi."

"Anh cũng không sinh được." Trần Tri Diễn dở khóc dở cười.

Giang Dục cắn lên môi hắn, hung dữ chuyển dời nỗi tủi thân của mình.

"Tại sao cậu lại không sinh được?"

"... Sinh được, bảo bối ngoan đừng vội, đợi thêm chút nữa."

"Ừm, chờ thêm chút nữa."

Tâm trạng Giang Dục khá hơn, cậu chỉ tay lên đèn đường: "Nhiều mặt trăng quá."

Sau đó, cậu đưa tay nắm hờ trong không khí, như thể bắt lấy thứ gì đó rồi chìa ra trước mặt Trần Tri Diễn. "Hưu~ Tôi hái mặt trăng trên trời xuống rồi nè, cho cậu đó, sau này buổi tối ngẩng đầu lên là phải nhớ đến tôi, biết chưa?"

Trần Tri Diễn nói: "Biết rồi, cảm ơn bảo bối."

Giang Dục nhại lại lời hắn: "Cảm ơn bảo bối."

"Cảm ơn bảo bối ngoan."

"Cảm ơn bảo bối ngoan."

Trần Tri Diễn lại tiếp tục: "Cảm ơn anh trai."

Giang Dục ngửa đầu lên, giọng điệu cao vút: "Không cần cảm ơn!"

Trần Tri Diễn lại cười, suốt quãng đường cứ thế cõng Giang Dục về lại phòng homestay, ẵm cậu đi tắm rửa.

Trời mùa hè nóng bức, chỉ cử động một chút là đã đổ mồ hôi.

"Đánh răng nào."

Giang Dục ngoan ngoãn đánh răng.

Trần Tri Diễn ghé môi hôn cậu một cái: "Ngọt quá."

"Ngọt~"

"Rửa mặt nào."

Giang Dục nhắm nghiền hai mắt, bên khóe miệng vẫn còn dính chút bọt kem đánh răng, cậu bảo: "Anh trai rửa đi."

Đến cả "anh trai" cũng gọi rồi, Trần Tri Diễn sao có thể không rửa cho cậu chứ?

Thực ra dù cậu không gọi, Trần Tri Diễn vẫn sẽ rửa cho cậu thôi.

Rửa mặt xong xuôi, Trần Tri Diễn lại tiếp tục hôn cậu, nâng hai má cậu lên hôn chùn chụt không có điểm dừng.

Đầu Giang Dục cứ gật gù về phía trước, đứng không vững nữa: "Ui da chóng mặt quá."

Trần Tri Diễn lấy khăn tắm quấn quanh người Giang Dục rồi bế cậu thả lên giường. Hắn thu dọn đống quần áo đã sấy khô về, lúc định mặc vào cho Giang Dục thì khựng lại.

Sau đó lấy một chiếc áo thun của mình cho cậu mặc.

Còn bản thân thì mặc chiếc quần đùi cùng bộ.

Người thân thiết thì phải chia sẻ quần áo với nhau chứ.

Không có vấn đề gì cả.

Giang Dục quỳ trên giường, hai tay chống lên ga trải giường g*** h** ch*n.

"Quần đâu rồi."

"Không mặc nữa."

"Không muốn."

"Đúng vậy, không muốn."

Giang Dục ngơ ngác nhìn Trần Tri Diễn, sau khi phản ứng lại liền bắt đầu lên án: "Anh trai bắt nạt em, đồ xấu xa."

Trần Tri Diễn gấp xong món đồ cuối cùng, bỏ vào ba lô.

Nghe thấy câu đó, hắn chống gối quỳ lên giường, áp sát Giang Dục.

Hắn bóp nhẹ gáy cậu, nhìn cậu vì sợ nhột mà bất giác ngả vào lòng mình.

Đôi mắt đầy ý cười, hắn cụp mi hỏi: "Ai là đồ xấu xa?"

"Anh."

"Trả lời sai rồi. Tiểu Bảo mới là đồ xấu xa. Trước đây lúc nào cũng bắt nạt anh."

Giang Dục ngày trước đúng là thường xuyên bắt nạt Trần Tri Diễn, cậu đang ú ớ chưa kịp biện bạch thì đã nghe Trần Tri Diễn nói: "Em là vì quá thích anh nên mới bắt nạt anh, bằng không sao em không đi bắt nạt người khác?"

... Cái lý do này hay đấy!

"Đúng! Tiểu Bảo quá thích anh trai nên mới bắt nạt anh trai!"

Nghe cậu gọi như vậy, gọi hắn là anh trai, lại gọi bản thân là Tiểu Bảo, Trần Tri Diễn hỏi: "Em say rồi à?"

"Không có!"

"Say rồi."

"Say rồi... Ui da chóng mặt quá." Giang Dục đổ rầm ra sau, nằm nghiêng lại, hai tay ôm trước ngực, khò khò một cái là bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Trần Tri Diễn tắt đèn, ôm cậu vào lòng, để tay chân cậu gác lên người mình một cách thoải mái nhất rồi mới đắp kín chăn lại.

Tám giờ sáng hôm sau.

Giang Dục vẫn còn đang ngủ.

Trần Tri Diễn nhắn tin cho cậu, nói rằng mình ra ngoài mua đồ ăn.

Hắn thay quần áo rồi đi ra ngoài.

Đi chưa được bao xa đã tới nơi.

Hắn chọn vài món tương đối lành mạnh, gọi món, quét mã thanh toán rồi đứng chờ.

Vừa quay đầu lại, hắn đã nhìn thấy Triệu Ngọc Dung.

Nghĩ tới chuyện hôm qua khiến bà ta mất mặt, hắn định qua đó nói vài câu.

Nhưng còn chưa kịp chào hỏi, đã nghe bà ta nói vào điện thoại:

"Cái thằng Giang Dục đó vừa lười vừa ham ăn, cứ như chưa từng được thấy đồ tốt bao giờ ấy. Nó vớ lấy cherry ăn lấy ăn để, còn cả dâu tây đen, dâu tây hoàng đế gì đó nữa, ba bốn trăm tệ một cân chứ ít ỏi gì, tôi còn chẳng nỡ ăn hoang phí như thế, nó thì hay rồi, có đồ gì ngon là tống hết vào mồm, đúng là mất mặt."

Triệu Ngọc Dung vừa nói vừa vuốt mái tóc được búi gọn của mình. "Đúng là đứa con của kẻ giàu xổi phất nhanh, chẳng biết ngày trước sống ở cái xó xỉnh nào mà người ngợm đầy mùi quê mùa, nhìn mà phát ghét. Mấy năm trước đã đáng ghét rồi, chẳng có chút giáo dưỡng nào. Bảy tám năm trước có tới nhà nó ở nhờ một thời gian, nó toàn làm trò trộm gà bắt chó, đánh nhau, thành tích thì nát bét, chẳng chịu học hành tử tế. Không ngờ lớn lên rồi vẫn cái đức hạnh đấy, chậc chậc chậc, bố mẹ nó không biết kiếp trước tạo cái nghiệp gì mà sinh ra đứa con hoàn toàn là đến để đòi nợ thế này."

"Này, tôi kể cho bà nghe. Khoảng năm năm trước ấy, tôi với chồng bị lỗ một khoản tiền, đến mức ngay cả tiền bắt taxi cũng không có nổi. Khó khăn lắm mới tìm tới nhà chị dâu tôi, tức là nhà họ Mộ ấy, muốn vay ít tiền. Kết quả bà ấy không cho một đồng nào. Thật ra tôi cũng chẳng định vay nhiều, thế mà cái thằng nhãi Giang Dục chết tiệt đó lại cầm vòi nước xịt thẳng vào tôi, làm tôi tức đến...——"

"Thím họ."

"A!"

Giọng nói bất ngờ vang lên khiến Triệu Ngọc Dung giật nảy mình.

Bà ta cuống quýt tắt điện thoại.

Quay đầu nhìn thấy Trần Tri Diễn, sắc mặt lập tức trắng bệch như gặp quỷ.

"Hồi nãy thím nói ai mất mặt? Ai đầy mùi quê mùa? Ai đáng ghét? Lại là ai... không có giáo dưỡng?" Trên gương mặt Trần Tri Diễn vẫn chẳng có biểu cảm gì như thường ngày.

Nhưng từng chữ thốt ra từ miệng hắn lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Bị phận con cháu nghe thấy mình đang nói xấu người khác sau lưng, còn bị chỉ thẳng mặt chất vấn như vậy, Triệu Ngọc Dung nhất thời thấy bẽ mặt.

Bà ta kéo lại áo chống nắng, mạnh miệng nói: "Nó vốn dĩ chẳng có giáo dưỡng! Ăn nhiều trái cây như thế, chẳng lẽ chúng tôi không bán nữa sao?"

Trần Tri Diễn cười nhạt.

"Trở mặt như trở bàn tay, ăn cháo đá bát."

"Cậu nói kiểu gì thế hả? Khó nghe quá rồi đấy! Tôi là thím họ của cậu!"

Triệu Ngọc Dung tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Trần Tri Diễn lạnh giọng: "Có thể không phải."

"Giang Dục có giáo dưỡng."

"Kẻ không có giáo dưỡng là thím."