Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 74

Trần Song che mặt, quả thực không muốn nhận đứa em gái này nữa, cô liền đưa tay kéo tay áo Trần Đơn: "Đi thôi."

"Không vội, anh Tiểu Bảo đâu rồi?" Trần Đơn nghển cổ ngó nghiêng vào bên trong.

Tay Trần Tri Diễn vẫn đặt trên nắm cửa chưa buông xuống, nghe thấy vậy, lại nhìn hành động của cô, hắn liền khép bớt cửa lại: "Ngủ rồi."

"Mệt quá ngủ rồi à? Đúng là mệt thật, em cũng mệt, đi thôi bà chị, hai đứa mình đi ngủ."

"......" Trần Song vẫy vẫy tay với Trần Tri Diễn: "Tạm biệt anh họ. Ồ đúng rồi, tối nay có buổi hòa nhạc dưới sao và chiếu phim ngoài trời, bắt đầu lúc 9 giờ, hai anh có đi không?"

Trần Tri Diễn nói: "Đợi cậu ấy tỉnh dậy anh sẽ hỏi xem."

"Dạ được, nếu anh đi thì nhắn tin cho em nha, tới lúc đó em qua đón hai anh. Muốn lấy gì cứ gọi điện cho quầy lễ tân, tuyệt đối đừng có khách sáo, đã đến đây thì cứ ăn ngon uống đã chơi nhiệt tình vào."

"Ừm, cảm ơn em."

"Không có chi ạ." Trần Song lôi Trần Đơn đi mất.

Trần Tri Diễn khóa chặt cửa, đem đồ ăn đặt hết lên bàn. Giang Dục ló đầu khỏi chăn: "Nhiều món thế này luôn à?"

"Đúng vậy."

Giang Dục trực tiếp xuống giường xỏ dép đi qua, cho đến khi gió lùa vào g*** h** ch*n, cậu mới giật mình kẹp chặt lại.

Mẹ kiếp.

Quên mất là chưa mặc quần đùi.

Trần Tri Diễn bị hành động này của cậu chọc cười, ngón trỏ và ngón cái ấn nhẹ vào thái dương, bả vai run lên bần bật: "Sao em lại đáng yêu thế không biết."

Giang Dục ngượng ngùng bước tới, nắm tay đấm vào cánh tay hắn: "Không cho cười!"

Trần Tri Diễn tiếp tục cười.

"Tôi nói là... không—được—cười——"

Trần Tri Diễn giữ lấy sau gáy Giang Dục, kéo mạnh cậu vào lòng rồi cúi đầu hôn xuống.

"Ưm... ưm ưm ưm." Cậu là đồ khốn nạn.

"Bảo bối vừa mắng anh đấy à?"

"... Làm gì có!"

"Mắng anh cái gì thế?" Tay Trần Tri Diễn đặt lên b* m*ng căng tròn của Giang Dục rồi nắn nhẹ một cái: "Hửm?"

Giang Dục nổ tung: "Cậu là đồ khốn nạn!"

"Khốn nạn chỗ nào?" Trần Tri Diễn tiếp tục hỏi.

Hắn cảm thấy mình giống như đang trêu một chú mèo nhỏ đang xù lông.

Mỗi lần đưa tay ra đều bị cào một cái, còn bị hung dữ nhe nanh, vậy mà hắn vẫn vui vẻ chịu đựng, bị cắn cũng thấy vui.

"... Chỗ nào cũng khốn nạn hết."

"Nhưng anh lại không thấy mình khốn nạn tí nào. Bảo bối đã nói anh như thế, vậy thì anh phải ngồi vững cái danh này thôi, tối mai làm kẻ khốn nạn cho em xem có được không?"

"......" Giang Dục đẩy Trần Tri Diễn ra, ngồi xuống ghế ăn cơm, cau mày bất mãn.

"Sao nhiều hàu thế? Tôi không thích ăn."

Nói xong liền bồi thêm một câu: "Cậu cũng không được ăn."

Nếu không tinh lực lại dư thừa, người chịu khổ cuối cùng vẫn là cậu.

Trần Tri Diễn ngồi đối diện Giang Dục, ngón tay chống cằm, ánh mắt đầy ý cười nhìn cậu.

Hắn thấy cậu ăn cơm cũng đáng yêu, nhíu mày cũng đáng yêu, ngay cả giọng điệu mỗi lần nói chuyện cũng đáng yêu đến chết người.

Giọng hắn bất giác mềm xuống, giống như đang dỗ dành trẻ con, đầy cưng chiều:

"Tuân lệnh."

"Đừng có phát điên."

"Bảo bối giỏi thật, đoán đúng ý đồ của anh rồi, nhưng cái đó không gọi là phát điên, mà gọi là giải phóng mị lực."

... Ai đó đến đây bịt cái miệng hắn lại giùm đi, dùng cái gì bịt cũng được, thực sự là chịu không nổi nữa rồi.

Trần Tri Diễn như nhìn thấu sự cạn lời của Giang Dục, đầu gối dưới bàn khẽ huých vào cậu: "Bảo bối ăn cơm ngoan quá."

"...Im miệng đi, tôi thật sự sẽ tát cậu đấy."

"Thật sao? Tát vào đâu? Ra tay mạnh một chút có được không? Thôi, vẫn nên nhẹ một chút đi, anh không nỡ để em bị đau."

"Khụ khụ, khụ khụ khụ!" Giang Dục bị những lời này làm cho sặc đến đau cả họng, Trần Tri Diễn vội bước lên phía trước vỗ lưng đút nước cho cậu.

Trầy trật mãi mới dịu lại, Giang Dục nhìn một bàn thức ăn lớn như thế này, ngứa mồm hỏi: "Sao cậu không ăn?"

"Bảo bối thực sự rất thích anh mà, cứ quan tâm suốt——"

"Câm miệng, không ăn thì dẹp."

Cậu đúng là thừa lời mới mở miệng hỏi hắn.

Trần Tri Diễn cũng ngồi xuống ăn.

Sau khi ăn no, hắn vào nhà vệ sinh, bỏ quần áo của hai người vào chậu vò.

Giang Dục cũng ăn gần xong. Vừa quay đầu lại đã thấy hắn đang cầm chiếc q**n l*t viền ren màu trắng, cậu lập tức chạy tới giật lấy, giấu ra sau lưng: "Cái này tự tôi giặt."

"Bảo bối có biết không, em nói lời này là đang khách sáo với anh đấy. Chúng ta thân mật như thế, là người rất gần gũi với nhau trên thế giới này. Trước đây gần như đều là anh giặt. Vậy tại sao lần này lại không cho anh giặt?"

Giang Dục không nói ra được lý do, tóm lại là không muốn để hắn giặt nữa.

Có lẽ là vừa rồi... sao cứ cảm thấy hai chữ "gần gũi" thốt ra từ miệng Trần Tri Diễn lại biến đổi mùi vị thế nhỉ?

"Tự tôi giặt."

"Vậy được rồi, giặt luôn của anh đi."

"......" Giặt thì giặt.

Giang Dục đứng trước bồn rửa mặt vò vò.

Trần Tri Diễn khoanh tay đứng ở cửa, hắn tựa vào khung cửa, ánh mắt quét từ trên xuống dưới, dừng lại rất lâu trên đôi chân thon dài trắng trẻo kia.

Bỗng nhiên cổ họng hắn khô khốc.

Hoàn toàn có thể nhớ lại cảm giác ấy.

"Bình thường bảo bối có dưỡng chân không?"

"Có chứ."

"Bôi cái gì vậy?"

"Tinh dầu."

"Tinh dầu à..." Trần Tri Diễn kéo dài giọng. "Anh có thứ tốt hơn. Tối mai đưa cho em."

"?"

"Sẵn tiện cho em xem một kẻ khốn nạn thực sự là như thế nào."

"...Không muốn xem, cảm ơn."

Trần Tri Diễn không kìm chế nổi nữa, hắn muốn dán sát, muốn ôm ấp Giang Dục.

Nghĩ sao làm vậy, hắn bước tới phía sau Giang Dục, khom nhẹ eo và vai xuống, cằm tựa lên vai cậu, hai tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, đo lường từng tấc một.

Giang Dục sợ nhột, cách một lớp quần áo mà Trần Tri Diễn vẫn có thể cảm nhận được cậu đang run lên.

"Cậu làm cái gì đấy!"

"Xem xem eo của bảo bối nhỏ đến mức nào."

"...Mẹ nó, cậu nhìn còn ít à?"

"Không ít, nhưng xem bao nhiêu cũng không đủ, tỷ lệ eo mông của bảo bối đẹp quá mức rồi."

Vừa rồi quỳ trên giường bò xuống để ăn cơm...

Mẹ kiếp.

Sao nơi này lại không phải phòng ngủ của hắn chứ?

Nếu không hắn đã có thể mở camera giám sát, kéo thanh tiến trình xem đi xem lại vô số lần rồi.

"Về nhà lắp một cái camera đi."

Cái "nhà" này là chỉ căn căn hộ thuê ở cạnh trường học.

"Tại sao?"

"Cho an toàn."

"Được thôi."

Đuôi mày Trần Tri Di Diễn khẽ nhướng lên, lập tức nói:

"Lắp trong phòng ngủ."

"Lắp trong phòng ngủ là muốn giám sát ai?"

Giang Dục bảo: "Đừng có được nước lấn tới, chỉ được lắp ở phòng khách, hướng thẳng về cửa ra vào thôi."

"Được."

"Tối chín giờ có buổi hòa nhạc dưới sao và chiếu phim ngoài trời, bảo bối muốn đi không?"

"Tất nhiên rồi."

Trần Tri Diễn nhắn tin trả lời Trần Song.

Giang Dục đem q**n l*t đi phơi, những quần áo khác thì bỏ vào máy giặt sấy khô rồi.

Lúc 9 giờ xuất phát, Giang Dục đã thay lại quần áo của mình.

Gọi là buổi hòa nhạc dưới sao, nhưng thực chất chỉ là dựng một cái sân khấu trên một khoảng đất trống. Người hát không phải ngôi sao cũng chẳng phải nhóm nhạc nữ, Trần Song nói: "Họ là đoàn ca múa kịch đấy."

Giang Dục không biết cái này.

Trần Song lại bảo: "Ở nông thôn nhà ai cưới vợ cũng đều mời họ, náo nhiệt lắm."

"... Mở một cái nông trại lớn thế này mà mẹ em đúng là... kẹt xỉ đến tận xương tủy."

"Em cũng thấy thế."

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, Triệu Ngọc Dung tới, Trần Tân Thụ cũng tới, bên cạnh còn dẫn theo cô gái kia.

Cô ta đã thay quần áo khác, làm ra vẻ một đóa hoa sen trắng thanh thuần. Giang Dục lạnh lùng nhìn, cười nói: "Chú họ, sao chú vẫn trẻ thế ạ?"

Hôm nay Trần Tân Thụ có việc. Lúc về, Triệu Ngọc Dung đã khóc lóc kể lể Giang Dục là tiểu ma vương tới nhà gây chuyện.

Vốn dĩ ông ta đã không có thiện cảm với Giang Dục, định dạy dỗ cậu một trận để cậu hiểu rõ ai mới là chủ ai mới là khách.

Bây giờ nghe Giang Dục nói vậy, ông ta lại chẳng biết nên đáp thế nào.

"À... thật vậy sao? Trên mặt chú cũng có nếp nhăn rồi mà."

"Thật sự rất trẻ. Đứng cạnh thím họ cứ như mẹ con vậy."

Triệu Ngọc Dung: ......

Giang Dục chỉ tay vào cô gái: "Cô ta... Ồ đúng rồi, cô ta là em gái của chú."

Cô gái tức giận bỏ đi thẳng.

Triệu Ngọc Dung thì tức đến mức trợn trắng cả mắt.

Giang Dục vô tội đứng trơ ra đó: "Chú họ, cháu có nói sai gì sao?"

Trần Tân Thụ: Đúng là sai rồi, sai ở chỗ cậu có mọc mồm.

Người đã đi hết.

Giang Dục trừng Trần Tri Diễn.

Giang Dục trừng Trần Tri Diễn.

Trần Tri Diễn cúi người chạm trán cậu, rất nhanh đã đứng thẳng dậy.

Lúc sóng vai đi phía sau Trần Song, hắn còn dùng ngón tay khẽ cọ vào lòng bàn tay Giang Dục.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng vô cùng mập mờ.

Ngay cả cơn gió thổi qua cũng như biến thành bong bóng màu hồng.

"Tiểu Bảo giỏi thật đấy."

"...Hừ."

Nhìn thấy Triệu Ngọc Dung và những người kia tức giận, Giang Dục cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Cậu chơi đến tận nửa đêm.

Còn uống rượu.

Trên đường trở về, Trần Tri Diễn cõng Giang Dục trên lưng.

Đường phố đã không còn bóng người.

Hắn khẽ gọi: "Bảo bối ngoan."

"Ừm~"

"Có thích anh không?"