"... Không cần."
"Được." Trần Tri Diễn múc nước tắm rửa cho phần lưng của Giang Dục, ngón tay hắn lướt đến đâu đều khiến Giang Dục run rẩy đến đấy.
Giang Dục nghiêng người qua, mặt đỏ tai hồng nói: "Không cho chạm vào."
Ngữ khí Trần Tri Diễn thản nhiên: "Không cho hôn, cũng không cho ôm, bảo bối ghét bỏ anh rồi sao?"
Giang Dục ngước mắt nhìn vẻ mặt giả vờ tủi thân của hắn: "Đừng diễn nữa."
"Nếu bảo bối cảm thấy anh đang diễn, vậy thì cứ nghĩ như thế đi." Trần Tri Diễn kéo ra khoảng cách lớn hơn, nhưng Giang Dục lại là người đỏ mắt nhanh hơn cả hắn, thế là hắn lại quay về vị trí cũ, dán sát vào Giang Dục hơn, ôm người chặt hơn: "Anh sai rồi, không nên trêu em— Ưm..."
Giang Dục vòng tay qua cổ Trần Tri Diễn, ngẩng đầu hôn hắn.
Nụ hôn lộn xộn chẳng theo quy luật nào.
Cậu học theo dáng vẻ của Trần Tri Diễn, vừa l**m vừa cắn, nhưng mãi vẫn cảm thấy không đúng, hơi thở cũng dần trở nên run rẩy.
Lúc định lui ra, Trần Tri Diễn đã kịp phản ứng, lật khách thành chủ, công thành chiếm đất.
Lần này, hai người hòa hợp hơn bất cứ nụ hôn nào trước đó.
Giang Dục quá chủ động, chủ động đến mức Trần Tri Diễn thấy đau lòng, hắn hôn thật nhẹ, hôn thật chậm, tay vỗ nhè nhẹ trên lưng Giang Dục, không phải là trêu ghẹo, mà là trấn an.
Vừa hôn, vừa hỏi: "Bảo bối... là sợ anh... bị người khác cướp đi... sao?"
Hắn bắt được khoảnh khắc Giang Dục khựng lại. Nụ hôn dời đến bên tai cậu, rồi dừng nơi hõm cổ, hơi thở nóng bỏng.
"Bảo bối không cần sợ, anh chính là của em, cả trái tim này đều đặt ở chỗ em, không chia ra được phần dư thừa cho người khác đâu."
"Sao tôi tin được?" Câu nói gần như thốt ra theo bản năng khiến Giang Dục lập tức ngậm miệng lại.
Trần Tri Diễn cười: "Hóa ra bảo bối sợ cái này... Anh sẽ không chỉ hứa bằng miệng, anh sẽ làm được, nói thích em là kết quả sau khi anh đã suy nghĩ rất kỹ, chứ không phải là sự lựa chọn nhất thời bốc đồng."
Mấy câu nói ấy khiến Giang Dục cảm thấy vui vẻ.
Đồng thời cũng thấy áy náy vì bản thân không muốn công khai mối quan hệ này.
Vài giây sau, c** nh* giọng: "Xin lỗi."
Trần Tri Diễn hiểu cậu đang ám chỉ điều gì.
Hắn nâng mặt Giang Dục lên, nhìn thẳng vào mắt cậu.
"Không được nói xin lỗi."
"Bảo bối chỉ là quá thích anh thôi, cho nên mới suy nghĩ cho anh khắp nơi, em sợ anh không chịu nổi hậu quả của việc công khai mối quan hệ."
"... Ừm."
"Sao không phủ nhận chuyện quá thích anh?" Nụ cười trên mặt Trần Tri Diễn càng thêm rạng rỡ.
Giang Dục muốn Trần Tri Diễn ngậm miệng, không cho hắn nói, lại muốn hắn nói, bởi vì chính cậu nói không nên lời, cũng không muốn phủ nhận nữa.
Mẹ nó, nếu thêm vài cô gái nữa xuất hiện, hồn Trần Tri Diễn chắc bị câu mất thật.
Phải làm sao đây?
Cảm giác lời của Trần Tri Diễn chẳng đáng tin chút nào.
Giang Dục đưa tay lên gội đầu cho Trần Tri Diễn. Đối diện ánh mắt ngạc nhiên của hắn, cậu như bị bỏng, vội nhắm mắt lại, bàn tay cũng dừng giữa chừng. "Không được sao?"
Trần Tri Diễn hỏi: "Bây giờ bảo bối đang nghĩ cái gì thế?"
Giang Dục bảo không nghĩ gì cả, Trần Tri Diễn cũng không cảm thấy cậu sẽ nói ra đáp án, hỏi ra chỉ là để bản thân có thời gian suy ngẫm, hắn nói: "Anh không phải vì cái này mới thích em."
Nhưng sẽ vì cái này mà càng thích em hơn.
Câu này Trần Tri Diễn không nói ra, hắn sợ nói ra sẽ khiến Giang Dục hiểu lầm.
"... Tôi biết rồi, tôi muốn, không được sao?"
"Được, em gội hay anh gội?"
"... Cậu gội đi, tay tôi còn non lắm."
"Không non, rất tốt."
"......"
Trần Tri Diễn cúi xuống hôn Giang Dục.
Uy lực của một nụ hôn chính là lớn như thế, dù giây trước còn buồn bã, tủi thân đến mức nào đi nữa.
Chỉ cần hôn nhau, cũng có thể nhanh chóng xoa dịu đối phương, tất cả cảm xúc đều được chuyển dời, cái ôm cũng giống như vậy.
Giang Dục khẽ chạm vào đâu, Trần Tri Diễn đều âm thầm ghi nhớ.
Hóa ra...
Những nơi ấy đều là của Giang Dục.
Hắn nhìn chằm chằm Giang Dục, ánh mắt như lang như hổ, cơ bụng dị thường rõ rệt, bàn tay áp vào lưng Giang Dục nổi đầy gân xanh, trong lúc hoang mang, nghe thấy——
"Ngoại trừ... chỗ đó ra, thì chỉ có thể dùng tay gội đầu, tôi thật sự cảm thấy sắp bị viêm bao gân rồi, Trần Tri Diễn, hay là cậu làm đi..." Giang Dục th* d*c, trên mặt đều là mồ hôi mịn, ngượng ngùng nói.
Trần Tri Diễn khẽ cười một tiếng: "Xem ra kiến thức của bảo bối còn thiếu sót quá nhỉ, vậy để anh dạy thêm cho em."
"?"
Lúc Giang Dục quỳ đối diện với Trần Tri Diễn thì vẫn còn đang mờ mịt, nước trong bồn tắm dập dềnh qua g*** h** ch*n, cậu bảo: "... Cút, cút ra!"
"Chẳng phải tay mỏi rồi sao? Gội đầu thế này là thoải mái nhất, sao lại bảo cút chứ?" Trần Tri Diễn vừa nói, vừa bấu lấy eo Giang Dục: "Khép chân lại."
(Quỳ gội đầu không mỏi eo, thật sự rất thoải mái, tin tôi đi ˶˃ಲ˂˶)
Năm giờ.
Giang Dục nằm trên giường không chịu chui ra.
Thời gian quay lại năm phút trước, Trần Tri Diễn vừa mặc quần áo xong cho cậu.
Kết quả Giang Dục mềm nhũn cả chân, "bịch" một tiếng ngã ngược trở lại bồn tắm.
Bây giờ cậu đang mặc chiếc áo sạch của Trần Tri Diễn.
Còn Trần Tri Diễn mặc quần đùi, tay đang cầm chiếc q**n l*t màu tím nhạt đi về phía cậu.
"Bảo bối."
"... Đi ra."
"Mặc không?"
"... Mẹ nó cậu cút cho tôi."
Trần Tri Diễn quỳ một gối bên giường, định kéo chăn xuống.
Giang Dục lập tức túm chặt lại.
"Làm cái gì đấy!"
"Kiểm tra xem có bị thương không."
"Không bị thương!" Giang Dục đưa tay ra giật lấy chiếc quần màu tím nhạt: "Tự tôi làm."
Trần Tri Diễn buông tay, không có mặt dày mày dạn đòi mặc cho Giang Dục bằng được, chuyện vừa rồi đối với hắn có chút xung kích hơi lớn.
Giang Dục vèo một cái rụt tay vào trong chăn, cảnh giác nhìn Trần Tri Diễn, cảnh cáo hắn: "Không cho vén chăn, bằng không băm tám khúc tuyệt giao."
"Không vén, anh quay lưng lại với em." Trần Tri Diễn xoay người đi.
Giang Dục lại lôi ra xem xét mặt trái mặt phải, tiếp tục nhìn chằm chằm Trần Tri Diễn, luống cuống tay chân mặc vào, lúc này mới có chút cảm giác an toàn, xoa xoa bụng, bảo: "Tôi đói rồi."
Trần Tri Diễn nhìn thời gian, cũng đã đến lúc phải ăn cơm, hắn liên hệ quầy lễ tân hỏi xem có thể đem thức ăn lên phòng không.
Trần Đơn vừa đi xuống lầu nghe thấy có người hỏi về dịch vụ giao đồ ăn lên phòng, trong đầu không thể kiềm chế được mà nghĩ tới Giang Dục và Trần Tri Diễn, sau khi biết số phòng liền trực tiếp ôm luôn việc này, Trần Song ở bên cạnh cản thế nào cũng không được, chỉ đành đi cùng cô lên lầu.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Trần Tri Diễn mặc áo tắm đi ra, thấy là hai cô em họ, còn chưa kịp hỏi gì, Trần Song đã gọi: "Anh họ."
Những lời tiếp theo hoàn toàn không biết mở miệng thế nào.
Trần Tri Diễn dùng ánh mắt dò hỏi.
Cô lấy hết can đảm nói: "Mẹ em hỏi anh... có hứng thú làm quen với cô gái vừa nãy không?"
"Không có hứng thú."
Mắt Trần Đơn sáng lên: "Thế thì tốt quá! À không, ý em là, ở đây cách nhà các anh xa quá, đi đi về về hai chuyến cứ như đi nước ngoài ấy, nếu thật sự ở bên nhau, người biết thì bảo là yêu đương, người không biết còn tưởng là di dân định cư."
Giang Dục bên trong: Cái mồm này được việc đấy, ngang ngửa với mình rồi.
Trần Song đẩy chiếc xe đẩy tới cửa phòng: "Em thấy anh Tiểu Bảo thích ăn trái cây nên đã rửa rất nhiều loại, ừm... hai anh ăn không hết cũng không sao đâu."
Trần Đơn thuận miệng bồi thêm một câu: "Đúng vậy, không lãng phí đâu, ăn không hết thì có thể dùng."
"?"
"?"
"?"