Triệu Ngọc Dung xua xua tay, nói: "Không cần tiền đâu, muốn hái thì cứ hái."
Giang Dục vừa nghe thế, ngón tay trắng trẻo liền nhanh như chớp chỉ một mạch mười mấy bông: "Lấy hết."
Trần Tri Diễn lập tức cầm lấy chiếc kéo bên cạnh, cắt hết những bông Giang Dục vừa chỉ, cẩn thận bẻ sạch gai nhọn, giống như hoàn toàn không nhìn thấy gương mặt đã đổi màu của Triệu Ngọc Dung ở phía sau.
Hắn đang nghĩ, Giang Dục sẽ không vô duyên vô cơ ghét một người, chắc chắn Triệu Ngọc Dung đã từng làm chuyện gì đó.
Triệu Ngọc Dung là vợ của Trần Tân Thụ - em họ của bố hắn, Trần Ảnh An.
Trần Tân Thụ học vấn không cao, những năm trước thấy Trần Ảnh An học đòi người ta làm kinh doanh thì châm chọc đủ điều.
Đến khi Trần Ảnh An làm nên ăn ra, gã lại bắt đầu ghen tị, cũng muốn có một phen sự nghiệp.
Gã vay mượn không ít, lỗ lã cũng chẳng vừa. Mấy năm trước hai nhà còn liên lạc, gặp gỡ nhiều, mấy năm nay thì ít dần.
Để gầy dựng cái nông trại này, gã đã tốn không ít tâm huyết, hiện tại mà nói thì xem như nắm chắc phần lời.
Trần Song định tiến lại giúp bẻ gai, Trần Tri Diễn liền cản: "Không cần đâu."
Giang Dục hơi hối hận, vì ôm một lúc mười mấy bông hoa trong tay thật sự rất bất tiện.
Trần Tri Diễn chủ động đón lấy. Trên đoạn đường ngắn đi bộ ra xe điện tham quan, cứ mỗi lần Giang Dục chỉ một người, Trần Tri Diễn lại đem hoa tặng cho người đó, sẵn tiện còn ghé qua vòi nước bên đường rửa sạch tay.
Trong vườn cây ăn quả.
Đập vào mắt đầu tiên là một vùng cây quýt rộng lớn, mấy người công nhân đang bận rộn hái quả.
Trần Song và Trần Đơn lựa vài quả vừa đẹp vừa to đưa cho Giang Dục và Trần Tri Diễn.
Giang Dục liền khen: "Biết điều đấy, đúng là sóng sau xô sóng trước."
Triệu Ngọc Dung: ... Cảm giác như vừa bị kháy đểu là thế nào nhỉ?
Giang Dục nhận hết cả, chỉ chừa lại cho Trần Tri Diễn một quả.
Trần Song định nói gì đó rồi lại thôi, cô định bảo ở đây còn nhiều lắm không cần phải tranh nhau, thì đã nghe thấy giọng cậu: "Bóc cho tôi."
Trần Tri Diễn liền bóc quýt cho Giang Dục.
Giang Dục bảo không ăn mấy cái xơ trắng trên múi.
Trần Tri Diễn nghiêm túc phổ cập kiến thức: "Mấy cái này là xơ quýt, ăn vào sẽ không bị nóng trong, còn trị được hạch kết nữa."
"Tôi có mọc hạch đâu."
"Ăn vào tốt cho sức khỏe."
"Thế thì được."
Trần Tri Diễn đút cho Giang Dục ăn.
Khóe miệng Triệu Ngọc Dung giật giật: "Tiểu Diễn, chẳng phải hai đứa không hợp nhau sao?"
Trần Song cũng muốn hỏi câu này, cô vô cùng kinh ngạc trước sự tương tác giữa hai người.
Lúc chạm mặt Giang Dục ở nhà ăn, Giang Dục sặc mùi thuốc súng, hận không thể lao vào sống chết với Trần Tri Diễn, mở miệng ra là bảo hai người là kẻ thù không đội trời chung.
Nhưng bây giờ nhìn lại chẳng giống tí nào, làm gì có chuyện kẻ thù truyền kiếp lại đút đồ cho nhau ăn thế này?
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua đã xảy ra chuyện gì vậy?
Nghĩ đến những lời đồn đại rùm bén ở trường, lại nghĩ đến cái siêu thoại mà mấy bạn nữ trong lớp lập ra, mắt Trần Song trợn tròn kinh ngạc.
Ở bên cạnh, Trần Đơn đẩy đẩy gọng kính để che giấu sự phấn khích thoáng lướt qua trong mắt, cô bước ra một góc mở điện thoại lên, gõ chữ tành tạch để viết tiếp chương 99 của bộ truyện đồng nhân, mà nhân vật chính không ai khác ngoài—— Giang Dục và Trần Tri Diễn.
Giang Dục liếc nhìn Trần Tri Diễn.
Trần Tri Diễn nói: "Ngày trước còn nhỏ, bây giờ lớn rồi."
Hắn thấy Giang Dục lộ vẻ thắc mắc thì tiếp tục đút cho cậu, bồi thêm một câu: "Đã hiểu được chúng tôi là những người rất thân cận."
Không hiểu sao vành tai Giang Dục lại nóng lên.
Rõ ràng đó chỉ là một câu nói vô cùng bình thường.
Triệu Ngọc Dung hùa theo: "Đúng thế."
Bà ta lại nói tiếp: "Nhưng có thân đến mấy thì sau này cũng không bằng vợ của cháu được. Tiểu Diễn này, cháu có bạn gái chưa?"
"Chưa có." Có bạn trai rồi.
Hắn trả lời không chút do dự.
Thế nhưng trái tim Giang Dục lại giống như bị kim đâm.
Nhói lên một chút.
Lại giống như bị chặn bởi một cục bông.
Vẫn thở được.
Nhưng khó chịu đến nghẹn lòng.
Dù vậy...
Cậu vẫn không biểu hiện ra ngoài.
Bởi vì chính cậu không muốn công khai mối quan hệ này.
Ừ đúng, đã thế thì đừng có dở chứng làm mình làm mẩy.
Cậu tự mắng thầm bản thân hai câu trong lòng, há miệng cắn lấy múi quýt cuối cùng trên tay Trần Tri Diễn, bảo: "Không ăn nữa."
Chẳng biết là đang hờn dỗi với ai, suốt đoạn đường tiếp theo, Giang Dục ăn hết dâu tây, mận, rồi đến cherry, anh đào, việt quất, dâu tằm, nho, tóm lại là nếm thử sạch sành sanh.
Loại nào đắt nhất là cậu ăn nhiều nhất.
Nhìn sắc mặt Triệu Ngọc Dung ngày càng tối sầm lại, cậu liền thấy bụng mình cũng bớt no đi phần nào, trong lúc ăn còn không quên đút cho Trần Tri Diễn.
Đã đến giờ cơm trưa, nhưng mấy người họ đều không đói lắm nên quyết định đi tham quan tiếp, loáng một cái đã đi tới khu nuôi động vật.
Giang Dục vô tình đá trúng một viên đá, thật sự là vô tình thôi, cậu chẳng thèm chấp nhặt với mấy con súc vật này làm gì.
Thế nhưng viên đá lại đập trúng vào hàng rào sắt làm chúng giật mình, trong phút chốc, tiếng cạc cạc, oác oác, quác quác vang lên inh ỏi.
Một con gà nhát gan bay loạn vòng tròn, phân gà trực tiếp văng thẳng lên đầu Triệu Ngọc Dung.
Giang Dục: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Cánh tay Trần Tri Diễn siết chặt lấy eo Giang Dục rồi dùng lực nhấc bổng lên, khiến hai chân cậu không chạm đất, bế cậu rời xa khỏi chỗ đó.
Trần Song và Trần Đơn ôm đầu bỏ chạy, chỉ có mỗi Triệu Ngọc Dung đứng trơ mắt tại chỗ hét chói tai.
Trần Song hét lớn: "Mẹ! Mẹ đừng đứng đấy nữa!"
Nửa tiếng sau sự cố phân gà, Triệu Ngọc Dung đã thu dọn xong xuôi và thay quần áo mới.
Hai giờ chiều, cả nhóm xuất phát đến nhà hàng. Mấy phút sau, có thêm vài người nữa bước vào, là Trần Tân Thụ, anh trai và chị dâu của Trần Song, cùng với một cô gái chưa gặp bao giờ, trông khá xinh xắn.
Giang Dục không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài cái.
Bàn tay Trần Tri Diễn ở dưới bàn đặt lên đùi cậu, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ.
Mi mắt Giang Dục run lên, cậu nghiến răng nói nhỏ: "Cút."
Đuôi mắt Trần Tri Diễn hơi cụp xuống: "Giang Tiểu Dục."
"... Cái gì."
"Đừng nhìn cô ta."
Giọng hai người nói rất nhỏ, cộng thêm việc Triệu Ngọc Dung đang mải trò chuyện với cô gái kia nên không ai nghe thấy.
Giang Dục định nói gì đó thì Triệu Ngọc Dung đột ngột nhắc đến Trần Tri Diễn, bà ta thậm chí còn cầm ly rượu đứng dậy, đi tới bên cạnh Trần Tri Diễn, vỗ vai hắn giới thiệu: "Đây là cháu trai tôi, Trần Tri Diễn, năm nay 20 tuổi."
Nói xong liền giới thiệu cô gái: "Còn đây là em gái của con dâu tôi, Diệp Tử Khâm, cũng 20 tuổi. Nói ra thì hai đứa bằng tuổi nhau, chuyên ngành ở đại học cũng na ná, chắc là có nhiều chuyện để nói lắm đấy."
Bà ta vẫn thao thao bất tuyệt không có điểm dừng.
Giang Dục đã cầm đũa lên ăn cơm, trong lòng cũng xem như thông suốt.
Triệu Ngọc Dung đang muốn mai mối cho Trần Tri Diễn.
Mà đối tượng lại là em gái của con dâu bà ta.
Đúng là giỏi tính toán, cái gì tốt đều vơ vét vào nhà mình. Nhưng cũng phải xem Trần Tri Diễn người ta có đồng ý hay không đã...
Mẹ nó, thử đồng ý xem.
Cậu sẽ lật bàn ngay tại chỗ.
Dù sao thì mấy chuyện để người ta đàm tiếu cậu cũng làm không ít rồi, chẳng thiếu thêm chuyện này.
Sao Trần Tri Diễn lại không lên tiếng?
Mắc gì không chịu nói lời nào?
Tối qua thì ôm hôn rồi bảo thích cậu, bây giờ thấy gái đẹp là thay lòng đổi dạ ngay được à?
Cậu không sinh con được... Thì cố gắng sinh chẳng lẽ không được chắc?
Triệu Ngọc Dung thấy Giang Dục động đũa trước thì sụ mặt xuống.
Trần Tri Diễn lúc này mới lên tiếng bảo hiện tại chưa có ý định yêu đương, sau đó lấy lý do tối qua bận muộn quá nên trong người không khỏe để dẫn Giang Dục rời đi, quay về homestay.
Trần Tân Thụ đã chuẩn bị sẵn hai phòng, Trần Tri Diễn nhắn tin cho Trần Song bảo hắn và Giang Dục ở chung một phòng là được, phòng thừa ra cứ để cho du khách thuê.
Sau đó, hắn dùng thiết bị chuyên dụng để dò camera kiểm tra khắp lượt cả căn phòng.
Giang Dục đứng đó nhìn Trần Tri Diễn, đợi đến khi hắn đặt đồ trong tay xuống, cậu liền bước tới mấy bước ôm lấy eo hắn, đẩy hắn về phía sofa rồi đè hắn ngã nhào xuống.
Chuỗi động tác này chỉ diễn ra trong vòng vài giây.
Trần Tri Diễn rút chiếc gối ôm ở dưới eo ra, kéo Giang Dục dịch lên trên, bóp nhẹ vành tai cậu, giọng điệu hết sức dịu dàng: "Tôi không biết bọn họ lại có ý định này, Tiểu Bảo yên tâm, tôi sẽ không thích bất kỳ ai khác ngoài cậu đâu. Hôm nay để cậu chịu uất ức rồi, tôi xin lỗi, bây giờ chúng ta về nhà có được không?"
"Không thèm."
Đã cất công đến đây rồi, không chọc tức bọn họ một trận thì trong lòng Giang Dục không thoải mái.
Cậu quay đầu nhìn thấy chiếc bồn tắm siêu to siêu sâu, liền bảo: "Tôi muốn tắm."
"Tắm chung đi."
"... Tùy cậu."
"Vậy thì tắm chung."
Trần Tri Diễn tiến hành khử trùng bồn tắm, cọ rửa kỹ càng đến ba lần mới xả nước.
Giang Dục vừa bước vào đã có cảm giác cơ thể hơi bồng bềnh lên.
Trần Tri Diễn đóng cửa phòng tắm lại, nhìn thấy Giang Dục vẫn mặc chiếc quần đùi nhỏ, hắn nhướng mày trêu: "Bảo bối đang đề phòng anh đấy à?"
"... Làm gì có."
"Thật không?"
"Thật mà."
Giang Dục quay lưng về phía Trần Tri Diễn, nằm bò lên thành bồn tắm.
Tiếng nước rào rạt vang lên, Trần Tri Diễn bước vào, áp lồng ngực rắn chắc vào tấm lưng cậu.
Cánh tay hắn bao bọc lấy hai bên tay của Giang Dục, ôm trọn cậu vào lòng bằng một tư thế chiếm hữu tuyệt đối.
Cả gương mặt Giang Dục lập tức nóng bừng lên, đỏ lan ra tận sau gáy.
Trần Tri Diễn hôn từng chút một lên phần cổ trắng hồng của cậu, giọng nói trong phút chốc đã khản đặc đi.
Giang Dục rụt cổ né tránh: "Đừng hôn, đây không phải ở nhà, bị phát hiện thì sao."
"Không bị phát hiện đâu, cửa lớn và cửa sổ đều khóa chặt rồi, rèm cửa cũng đã kéo xuống." Trần Tri Diễn nói vậy nhưng không tiếp tục hôn nữa.
Hắn nhận ra Giang Dục đang rất căng thẳng nên hơi lùi lại phía sau một chút.
"Ờ."
"Bảo bối vừa bảo anh là mặt tảng băng trôi à."
"... Tôi có nói đâu."
Trần Tri Diễn ngậm lấy vành tai đang ửng hồng của Giang Dục, khẽ m*n tr*n: "Anh là mặt tảng băng trôi, nhưng tay anh rất nóng, muốn thử không?"