Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 59

Trần Tri Diễn lau đi giọt nước mắt nơi đuôi mắt Giang Dục. Giang Dục trừng hắn, đôi mắt đỏ hoe dữ dội, giọng nghèn nghẹn: "Cậu bị điếc à! Tôi muốn về!"

"Không về." Trần Tri Diễn ôm lấy Giang Dục, tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cậu, "Để Tiểu Bảo buồn như vậy, đều là lỗi của tôi."

"Cậu thì có lỗi gì chứ, cậu chỉ là ghét bỏ tôi mà thôi, lại ngại mối quan hệ giữa mẹ tôi và mẹ cậu nên không tiện nói ra. Mẹ nó, tôi ghét nhất loại người như cậu..."

Giang Dục vừa nói vừa bắt đầu nấc nghẹn, càng nhịn thì nấc càng dữ dội, cứ như giây tiếp theo sẽ ngất đi luôn vậy.

Mất mặt quá, cậu bắt đầu giãy giụa.

Nhưng Trần Tri Diễn không chịu buông tay, thế là cậu liền ngồi thụp xuống, luồn qua dưới cánh tay hắn. Thấy hắn vẫn chắn ngay cửa, cậu liền chộp lấy chiếc gối trên giường, hung dữ đe dọa, "Tránh ra, không là tôi đi tiểu lên đây đấy!"

"Được."

"?"

"Cứ tiểu đi, không sao đâu."

Giang Dục ném mạnh chiếc gối vào người Trần Tri Diễn, "Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì hả?!"

Trần Tri Diễn nhặt gối lên phủi phủi bụi, nói, "Muốn dỗ dành cậu."

"...Không cần." Giang Dục sa sầm mặt, hai tay khoanh trước ngực, đầu ngẩng cao hơn cả trời, bộ dạng cực kỳ vênh váo, "Tôi muốn về nhà, cơm nước thì các người tự đi mà ăn—"

"Tiểu Bảo, Tiểu Tri! Xuống ăn cơm nào!"

"..."

Cố ý đúng không?

...

Dưới lầu.

Giang Dục đợi Mộ Sơ Hạ động đũa trước, sau đó chỉ biết cắm đầu vào ăn.

Trần Tri Diễn bóc tôm cho Giang Dục, Giang Dục nở nụ cười giả trân, gắp lại vào bát của Trần Tri Diễn, "Cậu học cả ngày rồi, dùng não nhiều nhất, tự mình ăn đi."

Trần Tri Diễn khẽ cười, "Tiểu Bảo còn đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút."

Mẹ nó.

Trần Tri Diễn điên rồi.

Lại dám gọi cậu là Tiểu Bảo ngay trước mặt Mộ Sơ Hạ và Trần Ảnh An!

Giang Dục bị câu nói của Trần Tri Diễn làm cho nghẹn đến ho sặc sụa.

Trần Tri Diễn tháo găng tay nilon dùng một lần ra để đút canh cho Giang Dục. Giang Dục né tránh, bịt miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh, hắn cũng đi theo sau để vỗ lưng cho cậu.

"Cậu... cậu đừng... chạm vào tôi... khục khục khục!"

"Được, không chạm vào cậu."

Trước bàn ăn.

Trần Ảnh An đặt con tôm đã bóc vỏ vào bát của Mộ Sơ Hạ, mỉm cười nói, "Hai đứa nhỏ gần đây quan hệ càng lúc càng tốt nhỉ."

Mộ Sơ Hạ dùng đũa chọc chọc con tôm trong bát, do dự hai giây, rồi thuận theo lời ông mà hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ anh không muốn thấy bọn trẻ như thế sao?"

"Đương nhiên là muốn rồi."

Sau bữa ăn, Mộ Sơ Hạ bưng một ít trái cây ra, mấy người cùng ngồi ở phòng khách xem tivi.

Giang Dục vốn muốn ngoan ngoãn ngồi một lát, sau đó sẽ viện cớ có việc để quay về căn nhà thuê, nhưng Trần Tri Diễn cứ như mắc chứng tăng động, cầm nĩa đút việt quất cho Giang Dục.

Mí mắt Giang Dục giật nảy, nghiến răng nghiến lợi, "Tôi có tay, tự làm được."

"Không sao, tôi đút cậu."

Gân xanh trên trán Giang Dục giật đùng đùng, định mắng hắn, kết quả vừa mở miệng ra thì quả việt quất đã bị nhét vào bên trong.

"Ngọt không?"

"Chua chết đi được."

Nghe vậy, Trần Tri Diễn lập tức rút khăn giấy đặt lên tay, đưa tới bên miệng Giang Dục.

"Nhổ ra đi."

Giang Dục quay đầu đi, nhai vài cái rồi nuốt chửng, dùng đầu gối huých nhẹ vào hắn mấy cái, bảo hắn hãy biết điều một chút, tốt nhất là tiếp tục duy trì mối quan hệ oan gia ngõ hẹp của hai đứa.

Trần Tri Diễn lại chỉ cảm thấy Giang Dục đang làm nũng, ngón tay khẽ cọ qua vành tai cậu, "Về nhà nhé?"

"...Mẹ nó đó là nhà của tôi." Giang Dục nói nhỏ, "Tối nay cấm cậu tới."

Trần Tri Diễn tắt hẳn nụ cười, "Tôi từ chối."

"Từ chối vô hiệu."

Giang Dục rất bực mình, cả ngày hôm nay đều bực, đặc biệt là lúc này.

Đây là Trần gia, Mộ Sơ Hạ vẫn còn đang ngồi bên cạnh, ai cũng biết cậu thuê phòng ở gần trường, Trần Tri Diễn mắc cái gì mà cứ nhất quyết đòi rời đi cùng cậu, chẳng phải vừa nghe đã biết tối nay hắn định ngủ lại chỗ cậu sao.

Lần này, Trần Tri Diễn trực tiếp nắm lấy tay Giang Dục, kéo cậu đứng dậy.

"?"

"Mẹ, tối nay con ngủ với Tiểu Bảo."

"......" Trần Tri Diễn đúng là cái thằng ngu không biết nghe tiếng người.

Mộ Sơ Hạ vội vàng gật đầu, vẻ mặt và thái độ đều cực kỳ khẩn trương, chỉ sợ làm cho Giang Dục cảm thấy bà đang phản đối, "Ừ ừ, được."

Bà đứng lên hỏi, "Bây giờ đi luôn sao?"

"Bây giờ đi ạ."

Giang Dục lén giãy giụa, định mở miệng nói gì đó.

Trần Tri Diễn lại trực tiếp ấn đầu cậu vào lòng mình.

Tim Mộ Sơ Hạ khẽ run lên.

Con trai à, bố con còn đang ở đây đấy, đừng có càn quấy quá.

"Mẹ nó..." Giang Dục mệt mỏi rồi.

Trần Tri Diễn dắt Giang Dục đi ra ngoài, Mộ Sơ Hạ chợt nhớ tới điều gì liền đuổi theo, "Tiểu Tri!"

Bà gọi Trần Tri Diễn, nhưng Giang Dục lại mím chặt môi, đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay.

Cậu không quay đầu lại, chỉ vểnh tai nghe xem Mộ Sơ Hạ muốn nói cái gì, trong thâm tâm cứ nghĩ bà lại chuẩn bị nói mấy lời ám chỉ kiểu đó, nhưng không ngờ lại nghe thấy câu —

"Đừng có bắt nạt Tiểu Bảo nhé."

-

Trên xe.

Giang Dục nằm ở ghế sau, ôm chiếc gối ôm trong lòng.

Từ nãy đến giờ cậu không thèm nói một lời, còn cái miệng của Trần Tri Diễn thì như được gắn dây cót, hết hỏi sáng mai cậu muốn ăn gì, lại hỏi cậu đã ăn no chưa, có muốn uống sữa chua không, toàn là chuyện ăn uống.

"Tôi là heo chắc!"

Trần Tri Diễn nhìn vào gương chiếu hậu, nghĩ thầm Giang Dục rõ ràng là một chú mèo nhỏ.

Giang Dục chính là một chú mèo nhỏ, còn là một chú mèo cực kỳ kiêu ngạo và hay dỗi, cậy được nuông chiều mà làm càn.

Cứ cảm nhận thấy sự lạnh nhạt là lại giận dỗi một mình, đối phương xa lánh cậu thế nào thì cậu sẽ xa lánh đối phương thế nấy. Cái này chỉ cá biệt nhắm vào Trần Tri Diễn, nếu Trần Tri Diễn không biết cậu đang giận dỗi vì chuyện gì, cậu sẽ càng tức giận hơn.

"Tôi không thể làm người được à?!"

Trần Tri Diễn khựng lại.

Hỏng rồi, trả lời sai mất rồi.

Đến gara, Giang Dục đẩy cửa xe ra liền chạy tót lên lầu.

Chờ đến khi Trần Tri Diễn đi lên, cậu đã ở trong phòng tắm nhấn một đống nước rửa tay để rửa tay, nhấn rất nhiều, nhưng vẫn cảm thấy xúc cảm khi Trần Tri Diễn nắm tay mình dường như vẫn còn in hằn trên đó, "A a a a đáng ghét, dám lợi dụng tôi."

Trần Tri Diễn tựa vào cửa, ánh mắt tối tăm, "Tiểu Bảo không muốn tôi chạm vào sao?"

"Ừ đấy. Cậu không có chút tự giác nào à?"

"Ừ đấy. Cậu không có chút tự giác nào à?" Trần Tri Diễn tiến lại gần Giang Dục, cúi đầu nhìn cậu, "Tự giác cái gì?"

"Tất nhiên là... cậu là đàn ông!" Giang Dục rướn cổ lên, "Tôi cũng thế!"

"Lúc dạy cậu gội đầu sao không thấy cậu nói thế? Giờ thì lại phân chia rạch ròi quá nhỉ." Trần Tri Diễn vén vạt áo của Giang Dục đẩy ngược lên, "Muốn gội đầu không?"