Giang Dục nổ tung, "Cút ra ngoài!"
Lý Hành bị tiếng gầm giận dữ này làm cho hoảng sợ đến mức chân trái đá chân phải, ngã dập mông.
Hứa Tri Nhạc ở phía sau thò đầu vào, giọng điệu vô cùng phấn khích, "Anh Trần cũng ở bên trong à?"
"Nghe chừng là vậy, nhưng mà anh ấy ở trong đó làm gì thế?"
"Anh Giang."
"?"
"Trần Tri Diễn, đầu óc có bệnh thì lo mà đi chữa đi! Tối nay cấm có nằm chung giường với tôi!"
Trần Tri Diễn khựng lại một chút, "Tại sao?"
"Không tại sao cả! Tôi không thích!"
Sợ.
Cậu sợ Trần Tri Diễn đột nhiên lại bảo cậu thơm, bảo mông cậu vểnh, bảo cơ thể cậu đẹp.
Giữa đêm hôm khuya khoắt mà buông mấy câu như thế thì ai mà ngủ cho nổi?
Tuy bây giờ vẫn là ban ngày, nhưng Giang Dục cảm thấy đầu óc mình như biến thành một mớ hỗn độn rồi, lát nữa có nhảy cao nổi hay không còn chưa biết được.
"Tôi cảnh cáo cậu, đừng để tôi nghe thấy mấy lời như vậy nữa, bằng không tôi thực sự... sẽ hận chết cậu đấy." Câu cuối cùng này, Giang Dục là nghiến răng nghiến lợi nói ra.
"Hận chết tôi." Trần Tri Diễn lặp lại một lần, rồi bảo, "Đừng làm nũng, câu này nghe chẳng khác gì đang nói ghét tôi đâu."
Giang Dục tức tới mức toàn thân run rẩy, cậu cảm thấy Trần Tri Diễn hoàn toàn không nghe hiểu tiếng người.
Còn Trần Tri Diễn nhìn vành tai đỏ bừng của Giang Dục, làm ướt dây đo nhịp tim rồi đeo vào cho cậu, sau đó lại áp trán mình vào trán cậu, "Ngoan quá."
"...Sớm muộn gì tôi cũng lên chùa lạy Chung Quỳ."
Để ngài ấy thu phục yêu ma quỷ quái trên người cậu đi, đừng có làm loạn nữa được không? Ăn nói hành xử sắp biến thành gay đến nơi rồi!
Trần Tri Diễn dịu giọng hỏi: "Khó tin đến vậy sao..."
Bởi vì ngay cả tôi cũng dần dần thích cậu, khó tin đến vậy sao?
"Tất nhiên rồi!" Giang Dục vò mạnh trán mình, nhưng vẫn cảm thấy xúc cảm kia còn in lại trên đó, bực bội vô cùng. "Cấm cọ vào tôi!"
Trần Tri Diễn cầm chiếc áo thun ngắn tay của Giang Dục đưa qua, "Lần sau muốn ăn gì, muốn uống gì, đều có thể nói với tôi."
"Nói với cậu thì có ích gì? Cậu mua cho tôi chắc?"
"Tùy tình hình."
"Thế thì cậu nói nhảm làm gì."
"Trường hợp đặc biệt thì ngoại lệ."
Giang Dục quay lưng về phía Trần Tri Diễn mặc quần áo, thuận miệng đáp, "Tôi muốn hút thuốc, cậu đi mua thuốc cho tôi đi. Tôi còn muốn uống rượu nữa, bia hay rượu trắng đều không thèm, cho chút rượu vang đỏ là được."
"Không được."
Giang Dục lại bực mình, còn chưa kịp quay đầu mắng Trần Tri Diễn, thì hắn đã vây chặt cậu giữa bức tường và lồng ngực hắn, "Học hút thuốc từ bao giờ?"
"Vốn đã biết rồi!"
"Hút mấy lần rồi?"
"Mỗi ngày một bao."
"Cho cậu một cơ hội cuối cùng, nói thật đi."
"Trần Tri Diễn, cậu quản rộng quá rồi đấy, nhà cậu ở ven biển à? Tôi hút thuốc thì sao nào? Cũng có hút cậu đâu! Còn cho tôi cơ hội cuối cùng, tôi cho cậu một phút cuối cùng đấy, thả tôi ra mau, không là cho cậu tuyệt tử tuyệt tôn luôn!"
"Dữ vậy sao, Tiểu Bảo." Trần Tri Diễn ghé sát tai Giang Dục, "Muốn hút tôi? Tối nay cho cậu hút."
"...Đừng có lả lơi như thế." Giang Dục cạn lời nhìn bức tường gạch men trắng trước mắt, khi tầm mắt hạ xuống, cậu chú ý thấy trên cửa có dính hai cái đầu.
Cậu đẩy Trần Tri Diễn ra, đưa tay vỗ mạnh lên cửa, "Làm gì đấy, làm gì đấy! Xin hỏi đạo đức của các người đâu rồi? Cái trò nghe lén này là việc mà con người có thể làm ra được à?"
Lý Hành nhìn ngó xung quanh, chỉ vào thùng rác.
Hứa Tri Nhạc chỉ vào túi rác.
"......"
Tức chết mất thôi.
-
Giờ thể dục.
Trần Tri Diễn quỳ một chân xuống đeo băng bảo vệ đầu gối cho Giang Dục, sau đó lùi sang một bên ghi chép số liệu.
Cả người Giang Dục đều không tập trung.
Lúc Trần Tri Diễn không nói chuyện, đối xử lạnh nhạt với cậu, cậu luôn muốn nổi giận, cứ nhất định phải khiến Trần Tri Diễn mở miệng nói chuyện với mình.
Cuối cùng phát hiện ra rằng khiêu khích là cách hiệu quả nhất.
Thỉnh thoảng còn có thể đánh nhau một trận.
Trần Tri Diễn không dùng hết sức, cậu cũng vậy, giống như mấy trận cãi cọ trẻ con.
Nếu bảo mục đích của cậu là tìm kiếm cảm giác tồn tại trước mặt Trần Tri Diễn, thì câu trả lời này có lẽ là chính xác nhất ở hiện tại.
Chỉ là mỗi lần đánh nhau xong trong lòng lại có chút khó chịu, về những tổn thương này, Giang Dục tuyệt đối sẽ không thừa nhận, cậu không cho phép bản thân trở thành bên yếu thế.
"Vẫn ổn chứ? Uống chút nước đi." Trần Tri Diễn vặn mở chai nước khoáng, Giang Dục cứ như không nhìn thấy, đi tới bên cạnh túi đeo chéo tự lấy một chai của mình, vặn ra uống hết một nửa.
Lúc định cất trở lại, cậu chợt nghĩ đến điều gì đó liền gấp một cái hình tam giác nhỏ trên vỏ chai.
Ánh mắt Trần Tri Diễn tối sầm lại, Giang Dục cũng không ngẩng đầu lên mà nói, "Đề phòng cậu lại uống nhầm nước của tôi lần nữa."
"Chê tôi?" Trần Tri Diễn bảo, "Vậy sau này đồ ăn thừa của cậu thì tự cậu ăn đi."
"Chao ôi, cái cậu này," Giang Dục gỡ cái hình tam giác nhỏ ra, lẩm bẩm nói nốt nửa câu sau, "... nghiêm túc quá rồi đấy."
Năm giờ.
Mộ Sơ Hạ gọi điện thoại cho Giang Dục, bảo cậu đến nhà ăn cơm, nói đều làm những món cậu thích ăn, giọng điệu có chút áy náy.
Thực ra bà không cần phải áy náy, bởi vì bà đã xin lỗi rồi, Giang Dục cũng đã nguôi ngoai, chỉ là cậu rất muốn biết lý do tại sao, thực sự rất muốn biết.
Nhưng Trần Tri Diễn từng nói, ghét một người thì không cần lý do, có lẽ dạo này cậu quá ngoan ngoãn, nên Mộ Sơ Hạ lại không ghét cậu đến thế nữa...
"Vâng ạ." Giang Dục nhận lời.
Cậu là phận con cháu, không thể năm lần bảy lượt khước từ ý tốt của trưởng bối được, như vậy gọi là giả tạo, là không hiểu chuyện, là thiếu tinh tế.
Đã mang tiếng khiến người ta ghét rồi, ít nhất cũng không thể gom đủ cả ba cái danh kia nữa.
Sáu giờ hai mươi, đến Trần gia.
Trần Tri Diễn và Giang Dục sóng vai đi vào, Giang Dục vẫn tươi cười chào hỏi Mộ Sơ Hạ như thường ngày, Trần Tri Diễn đứng bên cạnh đợi cậu.
Mộ Sơ Hạ bảo hai đứa đi nghỉ ngơi một lát, rất nhanh là có thể ăn cơm rồi.
Giang Dục nói vâng, cùng Trần Tri Diễn đi xuống lầu, theo bản năng cậu định đi theo Trần Tri Diễn vào phòng hắn.
May mà cậu nhanh chóng phản ứng lại, ngượng ngùng vội vàng quay người đi về phía căn phòng bên cạnh, liền bị Trần Tri Diễn giữ chặt lấy cổ tay, "Qua phòng tôi."
"Không cần đâu, tôi qua phòng này tắm."
Trước đây cậu toàn nói là "phòng của mình", giờ lại thành "phòng này", Trần Tri Diễn bắt được điểm đó, sửa lại: "Đó là phòng của cậu."
Giang Dục ngớ người, sau đó giật tay mình về, xa cách nói, "Tôi biết, không cần cậu nhắc nhở, tôi không vào phòng cậu—"
Lời mới nói được một nửa, Trần Tri Diễn đã kéo cậu vào phòng ngủ.
Sau khi đóng cửa lại, hắn ném chiếc túi đeo chéo lên ghế sofa, thấy Giang Dục quay người định mở cửa ra, hắn liền giơ tay ấn giữ cánh cửa lại, khẽ nói, "Có thể vào, cậu có thể vào phòng tôi bất cứ lúc nào."
"Ai thèm chứ..." Giọng Giang Dục hơi khàn đi.
"Tôi thèm." Trần Tri Diễn giữ lấy bờ vai gầy guộc của Giang Dục, ép cậu xoay người lại đối mặt với mình, cúi người nhìn thẳng vào mắt cậu.
Thấy đuôi mắt cậu hơi ửng đỏ, giọng hắn lại càng nhẹ hơn, lặp lại một lần nữa, "Tôi thèm."
"Cậu thèm tôi cũng không thèm tới, cái phòng ngủ rách này thì có gì tốt chứ, còn chẳng nhiều gấu bông bằng phòng của tôi." Cứ hết người này đến người khác ám chỉ đuổi cậu đi, "Tôi đã bảo là không thèm rồi! Thả tôi ra ngoài!"
Lông mi Giang Dục đều đã bết dính nước mắt, cậu cúi đầu không để Trần Tri Diễn nhìn thấy, tự mắng bản thân vô dụng, chẳng có chút tiền đồ nào cả.
Nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, khóc cái gì mà khóc, tuyến lệ nông, không kìm được nước mắt, cứ nhắc lại chuyện này mãi...
Có gì tốt mà cứ phải nhắc lại chứ?