Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 57

Giang Dục khẽ mỉm cười với tên vừa lên tiếng: "Mày lại đây, tao nói cho mày nghe một bí mật."

"Bí... bí... bí mật gì cơ?"

"Cậu lại đây."

Tên đó vừa bước qua, Giang Dục liền tẩn cho một trận ra trò, cứ nói một câu lại nện một đấm: "Bí mật chính là éo có bí mật gì cả! Chỉ có mỗi mày mẹ nó là tò mò, chỉ có mỗi mày mẹ nó là lắm mồm, chỉ có mỗi mày mẹ nó là biết mắng người! Ông đây là thằng ngu à? Hửm? Là thằng ngu đúng không? Vẫn là ngu đúng không?"

"Kh-không phải! Á! Tôi mới là thằng ngu! Tôi mới đúng!"

Những đứa khác nhắm tịt mắt lại không dám nhìn, bên tai liên tục truyền đến từng trận kêu la thảm thiết, sợ đến mức mông gồng chặt lại, như con cua bò ngang nhích từng chút một về phía cửa phòng.

"Đứng lại." Giang Dục quay đầu, ánh mắt chết chóc khóa chặt lấy Lâm Sơn, giọng âm trầm đến đáng sợ: "Chu Tri Lạc theo đuổi tao là do mày bày mưu đúng không?"

Đây là một câu khẳng định.

Cậu hỏi: "Mày muốn chết thế nào?"

"Thực ra thì... không phải tôi bày mưu đâu, là tự cậu ta lên mạng tra giáo trình đấy." Lâm Sơn xua tay, mặt cắt không còn giọt máu.

Giang Dục "ồ" một tiếng.

Lâm Sơn thấy vẻ mặt cậu có vẻ hơi tin tưởng thì thở phào một cái, nhưng hơi thở mới nhẹ nhõm được một nửa thì đã nghe thấy——

"Sao mày biết cậu ta tự lên mạng tra giáo trình? Buổi tối mày ngủ dưới gầm giường nhà cậu ta chắc?" Giang Dục đứng dậy, vặn vặn cổ rồi vung một đấm sang.

Lâm Sơn ngồi thụp xuống né tránh: "Không phải... cái người này sao không biết nói lý lẽ gì thế? Cậu ta theo đuổi cậu thật, nhưng cũng chưa gây ra tổn thương gì cho cậu đúng không? Cậu thẹn quá hóa giận đến mức này làm gì? Cũng có phải gái nhà lành khuê các đâu!"

Giang Dục như bị đánh mất hết lý trí, giơ chân đạp tới tấp: "Cậu ta làm ông đây buồn nôn!"

"?" Lâm Sơn xoay người chạy về phía cửa phòng, bị cú đạp này làm cho suýt nữa thì đâm sầm vào tường, giọng điệu không giấu nổi vẻ bực tức: "Người ta đẹp trai như thế mà cậu còn chê? Mắt mọc trên đỉnh đầu hay gì mà tiêu chuẩn cao dữ vậy?"

"Tao nói lại một lần nữa, tao không phải là gay!" Giang Dục túm lấy cổ áo sau của Lâm Sơn, ghì ngang cẳng tay lên gáy gã, ép chặt khuôn mặt gã vào mặt tường đến mức biến dạng.

Lâm Sơn tức đến bốc hỏa, nhưng liếc thấy ánh mắt hung ác của Giang Dục, như thể thật sự muốn giết người, cơn giận trong lòng lập tức tan đi hơn nửa. "Anh Giang, em sai rồi, lần sau không dám thế nữa đâu ạ."

"Bày trò để đàn ông theo đuổi tao, tao thấy là mày thích đàn ông thì có. Được thôi, vậy hôn môi lần lượt mấy đứa đàn em này đi, xem thích ai nhất. Chiều nay tao bỏ tiền tổ chức tiệc cưới cho hai đứa, sau này bên nhau dài lâu, vĩnh viễn không chia lìa."

"...Anh Giang, em không thích đàn ông."

"Không, mày thích."

"...Em, em thật sự không thích mà—"

Chát!

Giang Dục tát thẳng lên mặt gã.

"Vậy dựa vào đâu mà mày nghĩ tao thích?"

Lâm Sơn cảm giác răng mình bị đánh đến rung lên.

Nói thật, học đại học gần hai năm, lần đầu tiên thấy Giang Dục tức giận như vậy là ở trận bóng rổ lần trước, lần thứ hai chính là hôm nay.

Đáng lẽ phải tức đến phản kháng mới đúng, vậy mà lại bị dọa đến mức cụp cả tai xuống.

"Em... em chỉ là... muốn nhân cơ hội chia rẽ anh với Trần Tri Diễn thôi. Ai bảo lần trước anh đánh em đau như vậy..."

"Chia rẽ cái nỗi gì! Tao và cậu ta là kẻ thù không đội trời chung! Bây giờ là thế, sau này là thế, cả đời này đều như thế!"

Cộc cộc.

Trần Tri Diễn đẩy cửa bước vào, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Giang Dục.

Không hiểu sao hàng mi của Giang Dục khẽ run lên. Bàn tay đang nắm áo Lâm Sơn vô thức siết chặt.

"Sao cậu lại tới đây?"

"Đi tìm cậu."

Lâm Sơn thầm nghĩ: Kẻ thù không đội trời chung? Thế này mà mẹ nó gọi là kẻ thù không đội trời chung á?

"Tìm tôi làm gì?"

"Mì cán tay tối nay cậu muốn ăn vị gì?"

"...Vào tận nhà vệ sinh để hỏi chuyện này?" Giang Dục tức tối buông Lâm Sơn ra, vẫn chưa hả giận nên đá thêm một cú vào bắp chân gã. "Còn có lần sau, ông đây đánh chết mày."

Lâm Sơn cùng mấy đứa đàn em ôm đầu chạy bán sống bán chết ra ngoài.

Trần Tri Diễn tiến lại gần Giang Dục, hỏi một câu đầy ẩn ý: "Kẻ thù không đội trời chung?"

"Đúng... đúng thế! Chính là kẻ thù không đội trời chung!" Giang Dục vừa mạnh miệng vừa chột dạ, ra lệnh cho Trần Tri Diễn không được tiến lên nữa.

Trần Tri Diễn không nghe, hắn từng bước ép sát, Giang Dục buộc phải lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào vách tường.

Khoảng cách trước mặt gần đến mức sắp dính sát vào cơ thể nhau, cậu dùng sức đẩy ra, hai tay chống lên lồng ngực Trần Tri Diễn: "Cậu muốn làm cái gì..."

"Chúng ta là kẻ thù không đội trời chung sao?" Trần Tri Diễn biết Giang Dục là người ưa sĩ diện, nhưng sao cậu có thể nói ra lời cả đời này đều là kẻ thù không đội trời chung cơ chứ?

Hắn dùng một tay nắm lấy cổ tay Giang Dục, nâng lên ép qua đỉnh đầu. Tay còn lại ôm lấy eo cậu, kéo mạnh về phía mình, cúi đầu ghé sát lại.

Giang Dục gào lên: "Cậu dám đánh tôi một cái thử xem!"

Thông thường, mỗi lần cậu nói câu này, Trần Tri Diễn đều sẽ nghe theo, thật sự đánh cậu.

Nhưng bây giờ, Trần Tri Diễn nhìn vào đôi mắt đang mờ mịt hoang mang của Giang Dục, liền buông tay ra, đổi thành hai tay ôm lấy eo cậu rồi ôm chặt người vào lòng, để lại một câu nói không nặng không nhẹ: "Sau này không được nói như vậy nữa, chúng ta bây giờ đã không còn là kẻ thù không đội trời chung nữa rồi."

"Không phải kẻ thù thì là cái gì?"

"Cậu nghĩ chúng ta là cái gì?"

"Kẻ thù không đội trời chung chứ gì nữa."

"... Bạn bè." Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Giang Dục, Trần Tri Diễn thầm nghĩ, cho cậu thêm một tuần để thích nghi. Sau đó...

Hắn khẽ lăn yết hầu, áp trán mình lên trán Giang Dục, rồi vùi vào hõm cổ cậu.

Vì ôm quá chặt nên mũi chân Giang Dục đều hơi nhón lên, cổ ngửa ra sau: "Này, tôi sắp bị cậu siết chết rồi."

"Thơm quá."

"... Đồ b**n th**, buông tôi ra!"

Tiết đầu tiên của buổi chiều.

Môn Mỹ thuật.

Giang Dục nghe không hiểu, cũng chẳng biết vẽ.

Khi vị giáo sư đi từ dãy cuối cùng lên phía trước lần thứ nhất, cậu đang nhìn chằm chằm vào quả cà chua mà ngẩn người.

Lần thứ hai đi ngang qua, quả cà chua đã bị cắn mất một miếng.

Lần thứ ba đi qua... "Quả cà chua đâu rồi?"

Giang Dục lắc đầu: "Không biết ạ."

Một bàn tay từ đâu thò tới, cầm khăn giấy lau sạch khóe miệng cậu.

Giang Dục lại lắc đầu, vẫn là câu trả lời ấy: "Không biết ạ."

Ngay sau đó liền chỉ tay vào Trần Tri Diễn ở bên cạnh: "Cậu ấy ăn rồi ạ."

Giáo sư nhìn sang Trần Tri Diễn, Trần Tri Diễn liền đem quả cà chua của mình đặt lên chiếc ghế trước mặt Giang Dục, nhạt nhẽo lên tiếng: "Vâng, em ăn rồi ạ."

"......"

Giáo sư vừa đi khỏi, Giang Dục liền giơ ngón tay cái lên tán thưởng Trần Tri Diễn: "Bạn tốt!"

Tiết thứ hai là môn Thể dục, vẫn bắt buộc phải đeo dây đo nhịp tim.

Giang Dục cảm thấy dạo này Trần Tri Diễn cứ như bị ma nhập vậy, thực sự là không bình thường chút nào.

Cậu không muốn để hắn đeo cho mình nên đã trốn vào trong phòng tắm ký túc xá.

Thế nhưng cậu lại luôn quên khóa cửa, cũng chẳng biết là cái tật xấu gì, thành ra lại tạo cơ hội cho Trần Tri Diễn lẻn vào.

Lúc cửa phòng tắm bị kéo ra, Giang Dục đã cởi chiếc áo thun ngắn tay ra rồi.

Nghe thấy động tĩnh, cậu vội vơ lấy chiếc khăn tắm che chắn cho cơ thể mình: "... Đi ra ngoài."

"Tôi giúp cậu."

"Không cần!"

"Giang Dục, đừng trốn tôi."

"Mẹ nó ai thèm trốn cậu chứ, tôi còn đang ở bên trong mà! May mà không phải đang tắm, may mà chưa c** q**n... Cậu đi ra ngoài đi!"

"Cởi cũng được mà."

"?" Giang Dục dữ dằn bảo: "Cởi cái thằng cha nhà cậu!"

"Anh Giang! Anh đã đeo xong chưa? Em mua nước ngọt về rồi nè." Đúng lúc ấy, Lý Hành xách túi ni-lông bước vào ký túc.

Trần Tri Diễn trở tay đóng cửa lại.

Cạch.

Khóa cửa.

Hắn cụp mắt nhìn Giang Dục.

Thấy khuôn mặt cậu đã đỏ chín lên, hắn liền nâng lấy khuôn mặt cậu: "Muốn uống nước ngọt sao không nói với tôi?"

"... Không thích nói." Giang Dục lại bắt đầu vươn tay đẩy Trần Tri Diễn ra, vùng xương quai xanh đã nhuộm một tầng hồng rực, "Đừng có động tay động chân với tôi, tôi thực sự thấy bứt rứt lắm. Trước đây cậu không mở mồm chê vóc dáng tôi như con gà nhíp là may lắm rồi, sao bây giờ mở miệng ra là bảo tôi đáng yêu với lại khen tôi thơm thế hả, hay là hai đứa mình lại lên chùa một chuyến nữa đi——"

"Là tôi nói sai rồi, vóc dáng của cậu rất đẹp." Giang Dục nương theo ánh mắt của Trần Tri Diễn nhìn xuống dưới, mới phát hiện ra chiếc khăn tắm trong tay đã rơi xuống đất từ bao giờ.

Toàn bộ nửa thân trên của cậu đều đang phơi trần trong không khí, đường nét cơ bắp vô cùng rõ ràng, đặc biệt là ở hai bên cánh tay.

"......"

Ánh mắt của Trần Tri Diễn quá mức mang tính xâm lược.

Từ từng sợi tóc của Giang Dục, hắn chậm rãi dời xuống từng chút một, đến phía trên cạp quần, ánh mắt vẫn lưu luyến quét qua, như vẫn chưa thỏa mãn.

Hắn khàn giọng gọi một tiếng: "Tiểu Bảo."

"... Mẹ nó! Nhìn cái gì mà nhìn—"

"nh* h** của cậu hồng thế."