Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 56

"Tôi làm đấy."

"... Tại sao cậu lại làm thế?"

"Rất thoải mái."

Cảm giác sức nặng của Giang Dục đè lên người hắn, vô cùng thoải mái.

"b**n th**."

Sáng sớm tinh mơ, Giang Dục trốn trong nhà vệ sinh lên Baidu tìm kiếm tra cứu:

—— Tôi là nam, đối thủ không đội trời chung nói muốn ôm tôi ngủ là có ý gì?

[Mặt lạnh đáng yêu thực ra là vợ hiền dâm ngầm: Thì đúng theo nghĩa đen thôi.]

[Sự Khít Khao Của Trai Thẳng Là Vô Địch: Đương nhiên là nghĩa đen rồi, tôi thấy câu này dễ hiểu mà?]

[Ông bố bỉm sữa: Trời má, tên của hai người phía trên bá đạo thật sự.]

[Anh Trần sửa ống nước: Đối thủ không đội trời chung nghiêm túc sẽ không nói muốn ôm cậu ngủ đâu, gần đây nhớ chăm sóc kỹ mấy bông hoa trong nhà nhé.]

Giang Dục chỗ hiểu chỗ không, lại tìm kiếm tiếp:

— Tôi là nam, đối thủ không đội trời chung trước đây chưa từng gọi biệt danh của tôi, tối qua lại gọi mấy lần, là vì sao?

[Lạc Vào Ký Túc Xá Của Đại Tổng Công: Gọi trong hoàn cảnh như thế nào?]

[User 1001235: Lúc đang ôm tôi.]

[Lạc Vào Ký Túc Xá Của Đại Tổng Công: Ở trong-?]

[User 1001235: Ở trong... cái gì?]

[Bé khóc ôm người vào lòng: Đương nhiên là cái xẻng dùng để nấu ăn rồi.]

[User 1001235: Buổi tối đi ngủ thì lấy xẻng làm cái gì? Tôi và cậu ấy tạm thời vẫn chưa đến mức muốn mần thịt đối phương đâu.]

[Xào Rau Thì Phải Ôm Nhau Xào Mới Thơm: Chủ thớt đáng yêu quá đi mất, nói mấy lời này là muốn cho cả thế giới biết cậu là một thụ (bottom) chính hiệu đúng không ⌯^ꇴ^⌯]

Giang Dục không cảm xúc xóa luôn ứng dụng.

Sau đó tiện tay báo cáo.

Người dùng trong cái ứng dụng này đầu óc đều không bình thường, lời nói hành vi đều mang tính quấy rối t*nh d*c.

"Giang Dục, cậu vẫn còn ở bên trong à?" Trần Tri Diễn gõ cửa.

"Ờ."

"Có thể nhanh lên một chút được không? Tôi muốn đi vệ sinh."

"Thận cậu tốt mà, nhịn thêm lúc nữa đi."

"......"

Bảy giờ sáng.

Anh chàng shipper giao tới một miếng đậu phụ.

Trần Tri Diễn đã pha chế xong nước sốt, hắn cắt đậu phụ thành từng miếng nhỏ, lăn qua một lớp nước bột năng rồi bỏ vào chảo rán.

Giang Dục khoanh tay tựa người vào bên cạnh tủ lạnh, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ: "Thế này mà thành đậu phụ thối được à?"

"Không tính, cái này không có thối."

"Không thối thì tôi không ăn."

"Đồ thối không tốt cho sức khỏe."

Miếng đậu phụ lăn lộn trong chảo dầu, chẳng mấy chốc sáu mặt đều vàng giòn. Trần Tri Diễn vớt ra để ráo dầu, cho vào bát rồi rưới nước sốt lên, thổi nguội rồi đút cho Giang Dục.

Giang Dục nhíu mày: "Cái này mà ngon được á?"

"Cậu nếm thử đi."

"Lỡ độc chết tôi thì sao?"

"Tôi sẽ hô hấp nhân tạo cho cậu."

"...Học lệch rồi à? Ngộ độc đâu cần hô hấp nhân tạo."

"Tiểu Bảo thông minh quá."

"...Đã bảo không được gọi tôi là Tiểu Bảo rồi! Tôi cảnh cáo cậu, ở trường mà để tôi nghe thấy thì biết tay."

Giang Dục cắn miếng đậu phụ. Chỉ cần nghe tiếng nhai thôi cũng biết nó giòn đến mức nào. Trần Tri Diễn tiếp tục thổi, cậu tiếp tục ăn. Chẳng bao lâu sau, cậu tự bưng đĩa, gắp một đũa lớn nhét vào miệng: "Vẫn là ăn thế này mới đã."

Trần Tri Diễn bật cười.

Giang Dục quay người mắng hắn bị bệnh, cười gì mà lẳng lơ thế.

"Uống chút sữa đậu nành đi. Đây là há cảo hấp, trứng hấp cũng xong rồi. Tôi học công thức trên mạng, rất mềm. Còn bánh bao kim sa này điểm đánh giá của cửa hàng cao lắm, chắc là cũng ngon."

"Biết rồi biết rồi, tôi cũng chỉ có một cái mồm thôi mà."

Miệng Giang Dục nhét đầy thức ăn, cậu hỏi: "Tại sao con người không mọc hai cái mồm nhỉ? Như thế có thể ăn được nhiều thứ hơn."

Trần Tri Diễn lấy giấy lau vụn lạc bên khóe môi cậu, đối diện với đôi mắt xinh đẹp ấy, thấp giọng nói:

"Sao cậu biết là không có?"

Giang Dục khựng lại, hai mắt trợn tròn lên: "Cho tôi xem thử nào."

Suốt ngày toàn nói nhăng nói cuội. Con người chẳng phải chỉ có một cái miệng thôi sao!

"Sau này cho cậu xem."

"Sau này là bao giờ?"

"Mau ăn đi."

"Lại chuyển chủ đề. Cậu phiền chết đi được."

"Không phiền."

"Phiền, phiền muốn chết. Tôi vừa nhìn thấy cậu là trong lòng khó chịu, cứ như cậu đang đánh tôi ấy." Giang Dục hậm hực cắn một miếng há cảo: "Ủa? Nhân nấm hương à? Ngon quá, mua ở đâu thế?"

"Tự làm đấy."

"Cất ở trong va li hành lý á?"

"Ừ."

"Bảo sao nặng thế." Giang Dục ăn xong một cái lại cầm thêm một cái nữa, tay trái chuyển sang tay phải, tay phải lại đổi sang tay trái, trán cụng vào vai hắn, "Thôi được rồi, tôi thừa nhận tay nghề nấu ăn của cậu rất giỏi. Nếu bây giờ hai chúng ta sống cùng nhau, vậy tiền thuê nhà tôi tự trả, không cần cậu chia đôi. Cậu chỉ cần nấu cơm cho tôi ăn, đồng ý không?"

"Đồng ý."

"Đồng ý thật chứ?"

"Đồng ý thật."

Bốn năm ngày trôi qua, đầu gối của Trần Tri Diễn đã hết sưng, cũng không còn đau mấy nữa, chỉ có điều mảng da chỗ đó chuyển sang màu xanh xanh tím tím vàng vàng, trông vừa buồn cười lại vừa khiến người ta có chút đồng cảm.

Sau khi chân khỏi tập tễnh, Giang Dục hoàn toàn thả bay bản thân, chạy nhảy khắp nơi. Trần Tri Diễn thì không dám chạy, hắn phải dưỡng đầu gối từ từ, tránh để Giang Dục phải chịu khổ theo.

Trong trường bắt đầu lan truyền một cách điên cuồng đoạn video Giang Dục tẩn Chu Tri Lạc để trút giận và làm chỗ dựa cho Trần Tri Diễn, lượt xem được cày lên tới hàng chục triệu.

Đám sinh viên trường bên cạnh đều nhao nhao hỏi đây là ai mà ngầu thế, có người trả lời là Giang Dục, thế là trong phút chốc, tất cả các chiến tích huy hoàng trước đây của cậu đều bị cư dân mạng đào bới lên một lượt.

Nào là hồi năm nhất đã cho nổ tung ao cá của hiệu trưởng.

Vụ này có người vào đính chính, bảo là do hiệu trưởng bảo làm, nhưng chẳng ai dám châm ngòi nổ cả, chỉ có mỗi Giang Dục là gan to bằng trời, lúc đó nước trong ao cá bắn cao lên tận sáu bảy mét.

Lại có người bảo hồi vừa khai giảng năm hai, Giang Dục đã trở thành tên đại ca chuyên bảo kê lớn nhất phố Bạch Vân, còn ép buộc người khác phải nộp tiền bảo kê.

Phía dưới bình luận này cũng có người vào giải thích, nói là vì trong trường có người bị đám lưu manh trấn lột tiền, Giang Dục liền dẫn theo một đám người đi đánh nhau với bọn lưu manh kia, đánh thắng xong liền thu lại tiền của từng tên lưu manh một để trả lại cho người bạn kia.

Họ còn khẳng định Giang Dục không phải là lưu manh, cậu chưa bao giờ chủ động đi đánh nhau với ai cả, chuyện gì cũng đều có nguyên do của nó.

Lướt trong khu vực bình luận suốt nửa tiếng đồng hồ, những lời mắng chửi Giang Dục trước đây đều biến thành những câu chuyện cười, cậu hoàn toàn không phải là loại người như thế.

Thành ra về sau, mỗi khi nhắc đến chuyện xấu nào Giang Dục làm, họ đều tự động tìm sẵn lý do bào chữa giùm cậu, giờ đây nhìn thấy Giang Dục, ai nấy đều chỉ thấy cậu vừa đáng yêu vừa đẹp trai.

Trong lớp học.

"Anh Giang, sao tôi cứ cảm thấy ánh mắt bọn họ nhìn anh trông... từ ái thế nhỉ?" Lý Hành cảm thấy dùng từ này đặc biệt hợp cảnh.

Giang Dục lườm cậu ta một cái, tiếp tục tựa người vào bên cạnh Trần Tri Diễn: "Tối nay ăn cái gì?"

"Cái gì cũng được, cậu gọi món đi."

"Ồ, tôi muốn ăn mì cán tay." Lần trước ăn chưa có no, đều tại cái ông Giang Vân Đình kia cả, cứ thích tìm cảm giác tồn tại, cứ thích giáo huấn cậu!

"Được, nấu cho cậu."

Lý Hành ở bên cạnh nghe thấy, liền hỏi Giang Dục: "Anh Trần ngủ chung với anh à?"

"Tôi ngủ tầng trên, cậu ấy ngủ ở gầm cầu thang."

... Lại bắt đầu nói hươu nói vượn rồi, ai mà tin cho nổi, không chừng Trần Tri Diễn và Giang Dục đang ngủ chung một giường ấy chứ.

Giang Dục nhìn thời gian một chút, đứng dậy đi vệ sinh.

Giang Dục nhìn đồng hồ rồi đứng dậy đi vệ sinh. Vừa vào buồng đã nghe thấy mấy người vừa trò chuyện vừa bước vào.

"Anh Sơn, cái tên họ Trần kia thực sự là được một vố thể hiện ra trò trên sân bóng rổ rồi đấy. Lúc đáng lẽ phải chuyền bóng thì không chuyền, bóng đến tay anh rồi cậu ta cũng cướp mất."

"Còn có cái tên họ Giang kia nữa, sao mà ham hố lập công thế không biết, rõ ràng cậu chủ Chu người ta chẳng làm cái gì cả, cậu ta đùng đùng xông lên tẩn người ta, cứ như thằng ngu ấy, em thật sự cạn lời."

"Được rồi, đừng nói nữa." Lâm Sơn cảm thấy sống lưng lạnh toát, gã nói: "Là do kỹ thuật của tôi không bằng người ta. Trần Tri Diễn quả thực chơi rất tốt."

"Tốt chỗ nào cơ chứ! Cậu ta hoàn toàn không cho anh có cơ hội thể hiện luôn! Cứ như con công xòe đuôi làm dáng ấy. Đúng rồi đại ca, Chu Tri Lạc còn quay lại nữa không?"

"Cậu ta quay lại làm cái gì?"

"Chẳng phải anh đã gửi cho cậu ta rất nhiều giáo trình yêu đương, khuyến khích cậu ta theo đuổi Giang Dục sao? Em thấy người này thật sự không được. Ai lại đi tặng hoa ngay trước giờ vào học chứ—"