Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 60

Trong đầu Giang Dục vang lên một tiếng "ong", cả người nóng bừng lên.

Dưới ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống, biểu cảm của cậu càng hiện lên đặc biệt rõ ràng.

Trong vài giây cậu còn đang ngơ ngác, Trần Tri Diễn đã chốt cửa phòng tắm từ bên trong, đồng thời cởi bỏ áo, tay cũng đã đặt lên thắt lưng.

Câu vừa rồi không phải là đưa ra lựa chọn, mà là thông báo.

Giang Dục quay lưng đi, hai tay ôm lấy mặt, chiếc cổ thon thả trắng ngần đã chuyển sang màu hồng nhạt, "Mẹ nó cậu mặc quần áo vào mau."

Trần Tri Diễn đã cởi ra rồi, hắn sẽ không mặc lại nữa.

Ngay lúc này, lại có thêm hai món đồ nữa rơi xuống sàn, "Không gội đầu thì tắm rửa nhé?"

"Cậu... cậu... cậu tắm trước đi, tôi đợi một lát." Giang Dục quay người định đi về phía cửa phòng.

Thấy dáng vẻ này của Trần Tri Diễn, cậu liền mắng hắn lưu manh, mắng hắn vô liêm sỉ. Mắng qua mắng lại, cậu liền bị Trần Tri Diễn ôm chầm lấy.

Hắn đưa tay xoa eo cho Giang Dục, khiến cậu run rẩy không thôi, "Ấy ấy đừng!"

"Tiểu Bảo mắng tôi là lưu manh, vậy tôi sẽ lưu manh cho cậu xem."

"...Cậu đúng là cái đồ không biết đùa, buông tôi ra."

"Không buông được." Trần Tri Diễn mở vòi hoa sen chỉnh nhiệt độ nước, "Tắm chung đi."

"Không—"

"Từ chối vô hiệu."

Chưa đầy một phút, giỏ đựng quần áo bẩn đã đầy.

Trần Tri Diễn kéo Giang Dục đứng dưới vòi sen. Sợ cậu bị lạnh, hắn để dòng nước chảy xuống lưng cậu, vòng tay ôm lấy eo cậu.

Hắn lo cậu lại mềm nhũn không còn sức mà trượt xuống như lần trước.

Giang Dục khẽ rên, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. Những ngón tay siết chặt cánh tay Trần Tri Diễn đến trắng bệch. "Đợi... đợi chút..."

"Được."

"Cậu buông ra..."

"Làm đau cậu sao? (Đang gội đầu)"

"Ư... á." Giang Dục nhíu mày, cúi đầu nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng ngẩng lên.

Đối diện với đôi mắt đen sâu không thấy đáy của Trần Tri Diễn, hàng mi cậu run lên, ánh mắt dời sang chỗ khác, cuối cùng dứt khoát nhắm mắt lại.

Đôi lông mày của cậu lúc thì nhíu chặt, lúc lại giãn ra.

Trần Tri Diễn quan sát biểu cảm của cậu để điều chỉnh lực tay, tận tâm tận lực gội đầu cho cậu.

Theo dòng nước từ vòi hoa sen xả trôi đi lớp bọt trắng, Trần Tri Diễn khàn giọng nói, "Đến lượt cậu rồi."

Giang Dục không muốn mở mắt, cũng không muốn nghe thấy câu này. Gội đầu cho Trần Tri Diễn chẳng phải cũng giống như tự gội cho chính mình sao?

Trần Tri Diễn nắm lấy tay Giang Dục, chóp mũi kề sát vào xương quai xanh của cậu khẽ cọ xát.

Biết được ý tứ trong sự im lặng của cậu, hắn liền chuyển thành mười ngón tay đan chặt với cậu, áp l*n đ*nh đầu.

Chiếc răng khểnh của hắn cắn nhẹ lên xương quai xanh của cậu một cái rồi thu lại, bất mãn bảo, "Sao cứ mỗi lần đến lượt cậu thì—"

"Cái gì mà đến lượt tôi, tôi có bắt cậu phải... cái đó cho tôi đâu, buông ra, tôi muốn đi ngủ."

"Trong tình huống thế này mà nói những lời đó..."

Trần Tri Diễn đặt tay lên sau eo cậu, ánh mắt trầm xuống.

"Tiểu Bảo muốn bị tôi dạy hư sao? Hửm?"

Một tiếng "hửm" nâng tông ở cuối câu khiến chân Giang Dục mềm nhũn ra. Cậu muốn ngụy biện, nhưng lời ngụy biện còn chưa kịp thốt thì nơi hõm vai đã truyền đến một cảm giác ẩm ướt.

Trần Tri Diễn đang l**m cậu.

Mà lại giống như đang cắn.

Tóm lại là vô cùng kỳ lạ.

"Mẹ nó?" Giang Dục túm lấy tóc Trần Tri Diễn giật ra ngoài.

Khi đối diện với đôi mắt tràn ngập d*c v*ng của hắn, cậu liền ngớ người, thốt ra lời nói khó nghe nhất trong ngày hôm nay, "Cậu là chó à, đừng có đ*ng d*c bậy bạ."

Trần Tri Diễn nhíu mày, giọng nói hạ thấp nhiệt độ, "Cậu dùng từ này để hình dung tôi sao?"

"Tại sao không thể? Cậu chính là chó!" Giang Dục xoa xoa vai, "Cấm l**m!"

"Đúng, tôi là chó, chó thì thích l**m đồ vật, không cho đúng không?" Trần Tri Diễn bật cười một tiếng, hắn nâng cằm Giang Dục lên, hơi nghiêng sang một bên rồi cắn nhẹ vành tai cậu.

Giang Dục rùng mình một cái, càng mắng càng hăng, "Đồ... đồ súc sinh..."

rần Tri Diễn dời môi xuống xương quai xanh Giang Dục.

Rồi xuống xương ngực.

Sau đó đến nơi hôm qua hắn từng khen ngợi Giang Dục (ở chương 57).

Đồng tử của Giang Dục trợn tròn lên, "Cút... cút ra, ưm..."

Nghe thấy Giang Dục bật khóc, Trần Tri Diễn dùng một tay giữ chặt hai cổ tay cậu ra phía sau. tay kia tự gội đầu cho mình, đại phát từ bi mà buông tha cho khuôn miệng.

Hắn tựa cằm lên bờ vai gầy của Giang Dục, giọng nói vừa khàn vừa trầm, vậy mà lúc này lại bắt đầu nghiêm túc dạy dỗ, "Không được mắng người khác là chó, càng không được mắng tôi."

"Trần Tri Diễn, cậu bắt nạt tôi! Tôi sẽ đi mách mẹ nuôi, mách Lâm Cánh Dao! Cậu không chỉ bắt nạt tôi mà cậu còn sỉ nhục tôi, làm gì có ai hở ra là cắn người ta... Tôi hận chết cậu rồi, cậu cút đi!"

Trần Tri Diễn buông cổ tay Giang Dục ra, cánh tay chuyển sang ôm lấy eo cậu, "Tủi thân đến thế sao, Tiểu Bảo... Nhưng tôi đâu có cắn."

Hắn nhét chiếc thắt lưng vào tay Giang Dục, "Nếu tức giận như vậy thì cứ đánh tôi đi."

Trong lúc nói câu này, hắn vẫn tiếp tục gội đầu.

Eo Giang Dục mềm nhũn, không có sức lực, chiếc thắt lưng liền rơi bộp xuống đất.

Trần Tri Diễn nhướng mày, "Không nỡ đánh tôi sao?"

Hắn v**t v* khuôn mặt Giang Dục, vân vê bờ môi cậu, ánh mắt đậm đặc như mực.

"Tất nhiên là nỡ... đánh cậu chứ, tôi hận không thể... coi cậu như... con quay mà quất, cho cậu quay... ba ngày... ba đêm luôn!"

Giọng nói của Giang Dục đứt quãng, Trần Tri Diễn cụp mắt nhìn chằm chằm, sau đó chậm rãi nhìn thẳng vào mắt cậu, "Tôi biết rồi."

Hắn dùng giọng điệu khẳng định mà nói — "Cậu đồng cảm với nỗi đau của tôi, và cũng đồng cảm với sự sướng của tôi."

Đây mẹ nó đâu phải là đồng cảm (cộng tình),

Đây mẹ nó là cộng cảm.

Còn không thể tin nổi hơn cả việc đồng cảm.

Nhưng Giang Dục sẽ không nói ra miệng, cậu thà để Trần Tri Diễn hiểu lầm chứ tuyệt đối không giao bím tóc của mình vào tay hắn.

"Buông ra!"

"Buông cậu ra, hay là buông tôi ra?"

"...Buông hết ra!"

"Không được đâu, Tiểu Bảo." Trần Tri Diễn áp trán mình vào trán Giang Dục, "Có thể hôn một cái không?"

"Cái gì???????????"

"Hôn một cái."

"Cút đi!" Giang Dục lại nóng bừng người lên, đều là do tức giận, à mà cũng có thể không hoàn toàn là vậy, tóm lại là vô cùng chấn động.

Trần Tri Diễn nghĩ Giang Dục đang xấu hổ, dù sao mỗi lần cậu ngượng ngùng đều sẽ lộ ra bộ dạng nhe nanh múa vuốt thế này.

Yết hầu hắn trượt lên xuống.

Nghĩ đến việc cậu chán ghét những người nam đồng tính, lại nghĩ đến việc cậu chỉ chấp nhận sự thân mật của hắn và hiện tại không hề nôn mửa, trong lòng hắn liền dâng lên một luồng gió nóng, thổi bùng khiến trái tim ấm áp, "Xin lỗi, là tôi hơi thất lễ."

Không nên đề cập đến chuyện này nhanh như vậy.

Phải cho Giang Dục một khoảng thời gian để thích nghi.

"Đây là thất lễ sao? Rõ ràng là cậu phát điên..." Còn nói cái gì mà hôn một cái, cậu là đàn ông kia mà, hôn cậu thì đại biểu cho cái gì, chẳng phải thật sự biến thành gay rồi sao.

Đến lúc đó tất cả mọi người sẽ mắng mỏ Giang Dục, nói cậu làm hư Trần Tri Diễn, dù sao mọi lỗi lầm đều sẽ đổ lên đầu cậu.

Giang Vân Đình lại là người cực kỳ sĩ diện, không đánh chết cậu đã là may mắn lắm rồi.

Còn Mộ Sơ Hạ sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt thế nào, e rằng những lời ám chỉ đó đều sẽ được đưa ra ngoài ánh sáng.

Trong phút chốc, tất cả nỗi hoang mang do những chuyện vượt quá giới hạn như hiện tại mang lại đều tràn ngập trong lòng.

Không được.

Phải giữ khoảng cách với Trần Tri Diễn.

Trần Tri Diễn cảm nhận được Giang Dục đang run rẩy, hắn giơ tay tắt đèn đi, v**t v* lưng cậu, "Đừng sợ, tôi sẽ đợi đến khi cậu sẵn sàng."

"Không sẵn sàng." Giọng Giang Dục mang theo chút nghẹt mũi, "Tôi không sẵn sàng, cậu muốn hôn thì đi mà hôn con gái ấy."

Cậu không muốn quan tâm đến chuyện cộng cảm nữa.

Chỉ cần Trần Tri Diễn vẫn thẳng là được.

Chỉ cần cậu không nhìn thấy.

Chỉ cần cậu không biết Trần Tri Diễn đang hôn người khác...

"Không hôn họ, chỉ hôn cậu."

"Cậu thật sự biến thành gay rồi à?"

"...Ừ."

"Do tôi sao?" Giang Dục như đang giãy giụa mà lẩm bẩm lầm bầm, "Không thể trách tôi được đúng không, tôi có thích con trai đâu."

"Không trách cậu." Trần Tri Diễn ôm chặt lấy Giang Dục, nghe cậu nói không thích con trai, hắn nhẹ giọng hỏi lần thứ ba: "Có phải Tiểu Bảo từng gặp phải chuyện gì không tốt, cho nên mới sợ hãi và chán ghét đúng không?"

Giang Dục mạnh miệng phủ nhận ngay lập tức, "Không có."

Trần Tri Diễn nói, "Tôi sẽ không cười nhạo Tiểu Bảo. Tôi chỉ thấy đau lòng. Xin lỗi vì trước đây đã đối xử không tốt với cậu, khiến cậu bị tổn thương mà không có ai để tâm sự."

"... Nghe sến quá. Có gì mà đau lòng chứ? Tôi cũng đâu bị thương đâu."

"Tổn thương tâm lý cũng là bị thương. Tiểu Bảo có thể kể cho tôi nghe."

Giang Dục tỏ vẻ không quan tâm nói, "Qua cả rồi, tôi đã đánh cho gã đó thừa sống thiếu chết."

"Đánh cho thừa sống thiếu chết... là lần cha nuôi dùng thắt lưng đánh cậu sao?"

Hôm đó Trần Tri Diễn đi tham gia cuộc thi, không có ở nhà. Sở Thanh Tư và Mộ Sơ Hạ thì đi homestay rồi, Trần Ảnh An đang ở công ty.

Chờ đến khi họ trở về, Giang Dục nằm trên giường đến mức bò không nổi, mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn biết chuyện liền đến tìm Giang Vân Đình lý luận, nói không thể đánh Giang Dục như vậy, là con người ai cũng biết đau.

Nhưng Giang Vân Đình câu nào cũng bảo Giang Dục không nghe lời.

Từ đó về sau, Trần Tri Diễn luôn bảo Giang Dục chạy đi, bảo Giang Dục trốn sau lưng hắn, đừng để bị đánh trúng.

Giang Dục tính tình bướng bỉnh, cảm thấy mình không sai, lại không chịu giải thích, chẳng ai biết lý do vì sao.

Cũng có thể là thực sự quá đau đớn, về sau cậu chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

Giang Vân Đình mắng cậu, nói cậu, cậu liền âm thầm trả đũa Giang Vân Đình, ví dụ như dùng keo siêu dính dán chặt tách trà lên bàn.

"...Ừ."

"Tiểu Bảo của chúng ta chịu ấm ức rồi." Trần Tri Diễn dịu dàng bóp nhẹ sau gáy cậu.

"Mẹ nó, Giang Vân Đình đúng là đồ ngu! Suýt nữa đánh chết tôi rồi." Giang Dục mở miệng chửi bới, "Tôi chúc ông ta từ nay về sau tuyệt tử tuyệt tôn! Dù sao ai bước chân vào cái nhà đó cũng chỉ chịu khổ!"

Trần Tri Diễn ôm chặt lấy cậu, "Sau này, nếu có nguyên nhân, có hiểu lầm thì phải giải thích rõ ràng. Còn chuyện này... nếu cậu không muốn nói, tôi sẽ không ép, cũng không nhắc lại nữa."

"Sau này, tôi sẽ luôn đứng về phía cậu."

Tim Giang Dục lỡ mất một nhịp, giống như cố tình kiếm chuyện, cậu hỏi, "Vậy nếu như không có hiểu lầm thì sao? Nếu như tôi thực sự xấu xa như vậy thì sao?"