Giang Dục nghe thấy câu này thì lập tức biểu diễn luôn màn tai càng đỏ hơn, đỏ từ mặt lan xuống tận cổ, ngay cả sau tai cũng phủ một tầng đỏ ửng.
Cậu mở miệng mắng Trần Tri Diễn, vì thẹn quá hóa giận mà hất mạnh tay hắn ra.
"Anh Giang! Em ở bên này!" Lý Hành đứng cách đó không xa vẫy vẫy tay.
Giang Dục cắm đầu lao thẳng tới, vừa đến bên cạnh Lý Hành đã nhéo tai cậu ta: "Tao bảo mày tới đón tao, mày đi đâu hả?!"
Lý Hành đau đến mức nhe răng trợn mắt: "Em... em chỉ đi vệ sinh thôi mà. Chẳng phải em bảo anh Trần đi đón anh rồi sao?"
"Ai cần cậu ta đón? Mày không biết dạo này tao đang rất phiền cậu ta à?"
Lời này lọt vào tai Trần Tri Diễn, khiến khắp người hắn tỏa ra khí lạnh.
Bên trong nhà thi đấu.
Giang Dục đòi Lý Hành đưa nước cho mình uống, cậu chẳng mang theo cái gì cả, nhưng Lý Hành chỉ đem theo một chai, lại còn là chai đã uống dở.
"... Sao mày không biết mang cho tao hai chai hả?"
Còn vì sao nữa?
Đương nhiên là biết Trần Tri Diễn sẽ mang cho Giang Dục rồi.
Lý Hành thầm lẩm bẩm trong lòng.
Trần Tri Diễn ở bên cạnh liền mở chiếc túi đeo chéo chứa đầy đồ ra, lấy một chai nước khoáng vặn nắp sẵn đưa cho Giang Dục: "Cho cậu."
Giang Dục không chịu nổi việc hắn tới gần.
Chỉ cần hắn đến gần là cậu sẽ nhớ ngay đến cảnh tượng mất mặt vừa rồi. Cậu dịch người sang bên cạnh: "Không cần đâu, lát nữa tôi tự đi mua."
Đuôi mắt Trần Tri Diễn khẽ cụp xuống, bàn tay cầm chai nước khoáng từ đầu đến cuối vẫn không buông.
Hắn đưa chai nước tới bên miệng Giang Dục, giọng nói hơi trầm thấp. "Cậu thật sự không muốn quan tâm đến tôi nữa sao?"
Nghe Trần Tri Diễn dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, chẳng hiểu sao tim Giang Dục lại nhói lên.
Cậu hoảng hốt nhìn sang.
Thấy vẻ mặt hắn đầy thất vọng liền giật lấy chai nước, một hơi uống hết nửa chai.
Trần Tri Diễn đón lấy, vặn chặt nắp, bỏ lại vào trong túi, rồi chọn ra hai thanh năng lượng đưa cho Giang Dục.
Giang Dục im lặng, đang cân nhắc xem có nên nhận hay không.
Cậu tự thấy mình không có giận, nhưng trong lòng cứ thấy nghẹn nghẹn.
Cảm giác như nếu nhận thanh năng lượng này thì những tủi hờn bứt rứt kia chỉ đành phải nuốt ngược vào trong, chuyện này sẽ buộc phải lật sang trang mới.
Nhưng thật sự thì vấn đề vẫn chưa được giải quyết mà, cậu không muốn chỉ vì ăn chút đồ của hắn là coi như xong chuyện.
Giang Dục không muốn ăn.
Thế nhưng khi Trần Tri Diễn xé vỏ bao bì đút tới bên miệng, cậu lại vô thức há mồm ngoạm một cái.
... Cái mồm hư hỏng này, sao ngày nào cũng thèm ăn thế không biết, mất mặt chết đi được.
"Cậu nếm thử xem, chắc là ngon lắm."
Rất tốt, câu này Giang Dục có thể vặn vẹo lại: "Cậu lại ăn vụng trước rồi à?"
Mắng xong một câu, trong lòng cậu mới thấy dễ chịu hơn một chút.
"Không có ăn vụng, đều là mua cho cậu cả."
... Mẹ nó, trong lòng Giang Dục lại thấy không thoải mái rồi.
Trần Tri Diễn bị cái gì vậy? Không thể trở lại như trước được sao? Đừng nói chuyện kiểu dính dính nhớp nhớp thế nữa được không hả?
Giang Dục nhai nhai nhai nhai nhai nhai, nuốt xuống: "Cậu——"
Trần Tri Diễn lại đút tới bên miệng, cậu liền "ngoạm" một cái.
Mẹ nó, mồm lại nhanh hơn não rồi.
Tiếp tục nhai nhai nhai nhai nhai, nuốt xuống: "Tôi không ăn——"
Lời còn chưa dứt, Trần Tri Diễn lại một lần nữa đút tới tận mồm.
...
Giang Dục giật luôn cả thanh năng lượng.
Ăn thì ăn.
Ăn sạch hết.
Một miếng cũng không chừa lại cho Trần Tri Diễn.
Trước khi ra sân, huấn luyện viên thể dục tập hợp mọi người lại để bàn chiến thuật.
Giang Dục là dự bị.
Trần Tri Diễn và Lý Hành ra sân trước.
Cậu ngồi ở ghế dự bị, bên cạnh đặt chiếc túi đeo chéo của Trần Tri Diễn.
Lý Hành dưới sân gọi lớn: "Anh Giang! Chụp ảnh cho em nhé!"
Giang Dục đáp: "Được, cố lên."
Cậu không nói mấy lời đùa giỡn hạ thấp nhau như lúc bạn bè thân thiết.
Dù sao đây cũng không phải ký túc xá chỉ có mấy người bọn họ.
Giang Dục mở camera điện thoại lên, chuẩn bị tìm góc chụp, kết quả lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc—— Chu Tri Lạc.
Cậu ta đang nhìn chằm chằm vào Trần Tri Diễn.
... Cái duyên phận quỷ quái gì thế này.
Giang Dục phóng to màn hình điện thoại, nhìn thấy rõ mồn một cơ hàm của Chu Tri Lạc đang bạnh ra gồng chặt.
Một dự cảm chẳng lành nổi lên.
Địch không động, Giang Dục cũng không động.
Nếu lần này Chu Tri Lạc còn dám đứng trước mặt cậu... Cậu nhất định sẽ đánh cho tên ngu đó bầm dập mặt mày. Nếu không...
Lý Tiểu Hoa sẽ không phải con ruột của Lý Hành!
Tiếng còi vang lên.
Trận đấu bắt đầu.
Giang Dục dựng điện thoại ở bên cạnh, hướng thẳng về phía sân bóng để trực tiếp quay video, lúc sau cứ thế chụp lại màn hình là được.
Cậu không muốn cứ phải cầm điện thoại mãi, như vậy mỏi cổ tay lắm.
Sau tiếng còi khai cuộc, tất cả mọi người trên sân đều tập trung cao độ.
Không ai dám lơ là dù chỉ một chút.
Giang Dục cảm thấy hôm nay Trần Tri Diễn đặc biệt thích thể hiện bản thân, chơi bóng dũng mãnh vô song.
Chỉ cần bóng lọt vào tay hắn là không có cú nào không trúng đích, chẳng mấy chốc, tỉ số đã thành 2 - 0.
Đội của Chu Tri Lạc bắt đầu bao vây Lý Hành.
Bọn họ cướp bóng khiến cậu ta không thể chuyền cho Trần Tri Diễn.
Lý Hành nghiến chặt răng né tránh, tìm được một khoảng trống liền đập bóng về phía Trần Tri Diễn.
Đúng lúc đó.
Chu Tri Lạc đột ngột lao ra cướp bóng giữa đường.
Ánh mắt Trần Tri Diễn lạnh xuống, lách người đuổi theo.
Giữa cái nhìn nhau của hai người tràn ngập tia lửa đạn, nhìn đến mức Giang Dục cũng bắt đầu thấy căng thẳng theo.
Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Tri Lạc đã ném rổ chuẩn xác, trên sân vang lên một trận hoan hô.
[Mẹ kiếp, đẹp trai quá!]
Dù vậy thì vẫn không đẹp trai bằng hotboy trường mình. Hơn nữa đây là thi đấu, tôi vẫn mong trường mình thắng.]
[Nhiều cơ bụng quá trời kìa, một múi, hai múi, ba múi... mlem mlem, mỗi lần có trận đấu bóng rổ với trường khác, tôi đều thấy đây là khoảnh khắc thần thánh nhất của hiệu trưởng!]
[Ai bảo không phải chứ! Cái anh chàng ngoại quốc kia thực sự siêu ngầu luôn á, lần trước hỏi đường tôi, đặc biệt ngây thơ lại còn dễ đỏ mặt nữa, cảm giác là kiểu chỉ cần tôi mặt dày bám riết là có thể cưa đổ được liền luôn ý!]
[Thật không á? Tôi muốn thử xem sao.]
[Giả đấy, cậu ta hung dữ lắm, mở mồm ra là mắng người, tốt nhất đừng có dại mà dây vào, thường thì mấy kiểu đàn ông này đều có xu hướng bạo lực gia đình đấy.]
[Mấy bà chị lầu trên cứ nói năng bậy bạ cái gì thế, bóc phốt cái nỗi gì? Bản thân còn chưa sơ múi được gì đã nghĩ người ta là của mình rồi à? Nực cười thật.]
Trận đấu tạm dừng.
Trần Tri Diễn lạnh nhạt bước xuống sân, hắn nói lời xin lỗi với Giang Dục, còn bảo là chưa trút giận được giùm cậu.
Giang Dục đầu óc mơ hồ: "Trút giận cái gì cơ?"
"Tên họ Chu kia quấy rầy cậu."
"Không sao, cậu ta đã chuyển trường rồi."
"Không được."
"?"
Trần Tri Diễn bán quỳ ở vị trí cách Giang Dục một bước chân, hơi thở có chút dồn dập: "Nước."
Giang Dục tùy tay lấy ra một chai đưa qua.
Cậu nhìn thấy Trần Tri Diễn khựng lại một chút, nhưng lại giống như là ảo giác.
Nhìn hắn ngửa đầu, yết hầu trượt lên trượt xuống nuốt nước ừng ực, không hiểu sao chính cậu cũng thấy hơi khát.
Cậu cuống cuồng quay đầu lục tìm trong túi đeo chéo chai nước mình uống dở lúc nãy nhưng không thấy đâu.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì, cậu bỗng chốc nhìn chằm chằm vào Trần Tri Diễn: "Hình như cậu đang uống nước của tôi rồi."
Trần Tri Diễn chẳng biết có nghe thấy không.
Hắn lại uống thêm một ngụm nữa.
Khuỷu tay chống lên đầu gối, hơi cúi người hỏi: "Cái gì cơ?"
"Cậu đang uống nước của ông đây."
Trần Tri Diễn hơi nhíu mày nhìn xuống chai nước trong tay, nét mặt không chút cảm xúc đưa trả lại: "Xin lỗi."
"Không thèm." Sau khi uống xong, cậu bóc nhẹ lớp màng co bên ngoài, gấp thành một hình tam giác nhỏ.
Cậu cảm thấy Trần Tri Diễn chắc chắn là cố ý. Rõ ràng trước đây hắn luôn làm dấu để phân biệt giúp cậu... Không làm thì thôi, tự cậu cũng biết làm.
Ai thèm chấp chứ.
Chẳng thèm một chút nào.
Trần Tri Diễn uống cạn chỗ nước còn lại, mím mím môi, cứ cảm thấy trong cổ họng nóng ran khô khốc.
Hắn xé một chiếc khăn lau dùng một lần ra để lau mặt lau mồ hôi.
Lý Hành chạy lại gần, nghiêng đầu "phì" một tiếng, nói: "Cái tên ngoại quốc kia thật phiền phức, anh Giang, chắc chắn hắn cố tình đối đầu với anh Trần vì anh!"
"... Liên quan gì tới tôi?"