Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 52

"Cậu ta thích anh, anh Trần cũng thích anh. Hai người họ là tình địch đó!"

"... Cút đi, đừng ép tao ra tay."

Nghe xong, Giang Dục chỉ muốn nôn.

Trận đấu lại tiếp tục.

Trần Tri Diễn giống như phát điên lên vậy, chỉ cần Chu Tri Lạc nhận được bóng là hắn lao vào cướp, y hệt như cái cách Chu Tri Lạc đã làm khi vừa lên sân.

Người tinh mắt ai cũng có thể nhận ra hắn đang cố tình nhắm vào cậu ta.

Hiệu trưởng nói hữu nghị là số một, thi đấu là số hai, nhưng Trần Tri Diễn coi như không nghe thấy, vẫn cứ làm theo ý mình.

Tỉ số trận đấu từ 2 - 0 nhảy lên 3 - 1, rồi cho đến 20 phút trước khi trận đấu kết thúc đã là 27 - 13.

Hiệu trưởng ở bên cạnh nhịn cười đến mức vặn vẹo cả mặt mày.

Giang Dục thầm nghĩ: Hơi ác một chút, nhưng thật sự rất hả dạ.

Đến khoảnh khắc cuối cùng, toàn sân đấu như nín thở.

Trần Tri Diễn bị bao vây, hắn dẫn bóng ra ngoài vạch ba điểm.

Chu Tri Lạc đứng trước mặt hắn, trong mắt tràn ngập vẻ âm trầm.

Cả hai cùng lúc bật nhảy, Trần Tri Diễn dùng động tác giả đánh lừa, chuyển bóng từ tay phải sang tay trái rồi dùng lực ném đi.

Ngay khoảnh khắc tiếp đất, hắn bị Chu Tri Lạc đâm sầm một cú thật mạnh ngã nhào xuống đất.

Bịch!

Cùng lúc đó.

Đầu gối Giang Dục đột nhiên truyền tới cơn đau dữ dội.

Sắc mặt cậu lập tức thay đổi.

Theo bản năng đứng bật dậy định chạy tới chỗ Trần Tri Diễn.

Nhưng cơn đau khiến cậu lảo đảo mấy bước.

Giang Dục cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh, nghiến răng chịu đau chạy tới.

Cậu dùng sức nện thẳng vào người Chu Tri Lạc, rồi một tay túm chặt lấy cổ áo sau của cậu ta lật nhào người lại, vung nắm đấm nện thẳng vào mặt cậu ta: "Mẹ nó thằng chó!"

...

Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng...

Lý Hành đã xông lên giúp Giang Dục đánh Chu Tri Lạc.

Hiệu trưởng kinh hãi, vốn dĩ việc Trần Tri Diễn mang theo ân oán cá nhân để nhắm vào Chu Tri Lạc khi chơi bóng đã là không được chính nhân quân tử cho lắm rồi, giờ đây Giang Dục còn xông lên đánh người ta, da mặt ông xấu hổ đến mức nóng bừng lên.

Trong phút chốc, nụ cười trên mặt ông tắt ngấm, vội vàng sai người kéo hai đứa tụi nó ra.

Khi Trần Tri Diễn ôm chặt Giang Dục vào lòng, cả người Giang Dục run rẩy không ngừng, không hề phóng đại một chút nào, vành mắt cậu đỏ ngầu, hơi thở dồn dập hỗn loạn.

Hắn gọi tên Giang Dục, bảo cậu hãy bình tĩnh lại.

Giang Dục gầm lên: "Hắn đẩy cậu! Bảo tôi bình tĩnh kiểu gì?!"

Trần Tri Diễn sững người, hắn há hốc mồm, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Giang Dục, liền đưa đốt ngón tay khẽ gạt đi: "Đừng khóc, tôi không đau đến mức đó đâu."

Nước mắt Giang Dục không ngừng rơi.

Cậu vừa khóc vừa mắng: "Đồ khốn!"

Cậu đau.

Đau lắm.

Hai chân mềm nhũn, đứng cũng không nổi.

Chu Tri Lạc bị đánh gục chống tay ngồi dậy, lau đi vệt máu nơi khóe miệng.

Nghe thấy những lời này, đám thành viên trong đội của cậu ta nhao nhao lên nói: "Sao có thể đẩy người được chứ!"

"Đúng vậy! Ai mà chẳng biết đó là phạm quy!"

Giang Dục chỉ tay vào Chu Tri Lạc, giọng nói tuy mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nhưng lại vô cùng tức giận và dữ dằn, khiến người nghe có chút phát hoảng: "Mẹ nó, mày đừng có ngậm miệng ăn tiền, là mày làm thì mạnh dạn thừa nhận đi!"

Hiệu trưởng bên phía đối phương thấy Giang Dục khẳng định chắc nịch như vậy, sắc mặt đen hơn vài phần.

Hiệu trưởng trường mình liền nói giảm nói tránh bảo Giang Dục xin lỗi.

Giang Dục liền chỉ tay vào Lý Hành, bảo cậu ta chạy đi lấy chiếc điện thoại mình để ở hàng ghế dự bị lại đây, nói bản thân vẫn luôn quay video từ đầu đến cuối.

Lý Hành thấy Giang Dục khóc đến mức này thì cũng ngơ ngác luôn.

Nghe cậu nói xong, cậu ta vội vàng chạy về phía khán đài, Hứa Tri Nhạc thì như một con thỏ ôm lấy chiếc điện thoại chạy bay tới: "Đây rồi đây rồi!"

Đoạn video sau khi tạm dừng thì bắt đầu được phát lại.

Trong màn hình, khuỷu tay của Chu Tri Lạc đúng là có hất ra một chút, nhưng góc độ này rất tinh vi, không thể khẳng định chắc chắn là cậu ta cố ý được.

Bản thân Chu Tri Lạc cũng phủ nhận. Giang Dục tức đến mức lại muốn bật dậy tẩn cậu ta tiếp: "Cái thằng cha nhà mày! Đồ chết nhát mặt dày!"

Chu Tri Lạc lần đầu tiên thấy Giang Dục hung dữ như vậy. Cậu ta bắt đầu nghi ngờ tình yêu sét đánh của mình. Bị mắng chửi nhiều câu như vậy, cậu ta liền mở miệng bật lại: "Cậu đanh đá như vậy, chẳng ai thèm lấy cậu đâu!"

"Ha ha, gãi ngứa à, nói cứ như thể có người thèm rước mày không bằng ấy. Toàn cậy chơi trò ném đá giấu tay để lấy thành tích, tao thấy cả đời này mày cũng chỉ biết mỗi cái trò mèo này thôi! Cho dù mày có chơi xấu thì đã làm sao, chẳng phải vẫn không thể so được với Trần Tri Diễn hay sao! Trần Tri Diễn tốt hơn mày gấp một triệu lần lại còn không bị hôi nách, còn mày thì cái mùi cơ thể nồng nặc bốc lên, có xịt bao nhiêu nước hoa thì cũng chỉ khiến người khác hắt xì hơi mà thôi."

"Ánh mắt thì vừa kinh tởm vừa xảo quyệt, mày thích ông thì ông bắt buộc phải thích mày chắc? Đồ bám dai như đỉa! Mặt dày vô liêm sỉ! Lại còn bày đặt tặng hoa, hoa cũng toàn là cái mùi hôi hám trên người mày bám vào! Đến cái cây xương rồng có sức sống mãnh liệt nhất cũng bị mày hun cho chết ngóm luôn được đấy! Tao ghét nhất cái kiểu người tự cao tự đại như mày——"

Giang Dục tuôn ra một tràng dài như súng liên thanh, còn chưa kịp nói xong thì hiệu trưởng đã ngắt lời, sai người đưa Chu Tri Lạc đến bệnh viện.

Cậu liền hét lên: "Không được đi! Phải xin lỗi Trần Tri Diễn đã!"

Chu Tri Lạc bị mắng cho đầu óc choáng váng, cậu ta cảm thấy đời này mình sẽ không bao giờ có thể thích con trai được nữa.

Rất nhanh.

Trên sân chỉ còn lại mấy người bọn họ, nhưng những người trên khán đài vẫn không chịu giải tán.

Người thì chụp ảnh, người thì cười cợt, chỉ là nụ cười trông vô cùng kỳ quái, Giang Dục cảm thấy ánh mắt họ rất gian tà.

Trần Tri Diễn nhìn bàn tay bẩn thỉu của mình, hỏi xem có giấy lau không.

Hứa Tri Nhạc liền kéo chiếc túi đeo chéo của Trần Tri Diễn trên người ra, đem thứ hắn cần đưa qua.

Giang Dục khóc nấc lên từng hồi, không thể nào phanh lại được nữa. Trần Tri Diễn lau nước mắt cho cậu: "Được rồi, không sao đâu."

"Tôi đau chân."

Trần Tri Diễn vươn tay nắn nắn chân cho Giang Dục, hỏi đau ở chỗ nào, cậu bảo là đầu gối, thế nhưng trên đầu gối chỉ dính một chút bụi đất, chẳng có một vết thương nào cả.

Lý Hành lầm bầm mở miệng: "Anh Giang, hay là anh xuống khỏi lòng anh Trần trước đi đã? Đầu gối anh Trần sưng to lắm rồi."

"Đau quá, đứng không nổi."

Trần Tri Diễn đổi vị trí, nhẹ nhàng bóp thử. "Có phải bị trật khớp rồi không——"

"Mau tránh ra, đặt tiểu Trần lên cáng cứu thương đi." Vị hiệu trưởng vừa mới rời đi lại vội vã quay trở lại, gấp gáp nói.

Đây chính là cậu học trò cưng của ông, không thể để bị thương được.

Nhìn thấy Giang Dục cứ nằm bò trong lòng Trần Tri Diễn, hiệu trưởng định kéo Giang Dục ra, Giang Dục đau đến mức bờ môi trắng bệch: "Đừng chạm vào tôi."

Trần Tri Diễn đẩy tay hiệu trưởng ra, rồi ôm lấy Giang Dục dịch sang chiếc cáng cứu thương.

Những người khác: ... Khiêng không nổi luôn á.

Bệnh viện.

Trần Tri Diễn đã chụp X-quang xong rồi, không có gì đáng ngại, cũng không bị gãy xương.

Hắn ngồi trên ghế, chân được gác cao lên, cô y tá đang cầm túi đá chườm lạnh cho đầu gối của hắn.

Giang Dục thì ở một chiếc giường bên cạnh khẽ r*n r*, cơ thể run lên bần bật.

Lý Hành ngồi xổm dưới đất, muốn chạm vào lại không dám, khóc lóc om sòm: "Anh Giang anh bị làm sao thế, rõ ràng cái chân này chẳng có vết thương nào, sao anh lại đau đến mức này chứ?"

Giang Dục yếu ớt đáp: "Cút."

"Đến nói chuyện cũng không còn sức nữa rồi. Rốt cuộc bị sao vậy?"

"Cút đi."

Hứa Tri Nhạc bịt mũi: "Lý Hành! Trên người cậu toàn mùi mồ hôi thối hoắc hà, mau về ký túc xá tắm rửa đi!"

"Thì tôi vừa thi đấu xong mà, không hôi mới lạ! Với lại tôi đang lo cho anh Giang! Cậu nhìn cái bộ dạng nửa sống nửa chết này của anh ấy xem!" Lý Hành nói xong liền bấm chuông liên tục mấy phát liền, gọi bác sĩ tới luôn.

Cậu ta hỏi bác sĩ xem đây là tình huống gì, bác sĩ nói có khả năng là hội chứng phản ứng gương (đau đồng cảm).

Còn chưa kịp mở miệng giải thích, Giang Dục đã xoay người quát cô y tá: "Cô không thể nhẹ tay hơn chút à?! Đau chết mất!"

Y tá: ...?

Trần Tri Diễn: ?

Lý Hành: ?

Hứa Tri Nhạc: "Anh Giang, ý của anh là, anh Trần đau thì anh cũng đau theo á?"

Cậu ta vỗ tay một cái, bừng tỉnh đại ngộ: "Có phải anh——"

"Không phải."

"Vì quá thích anh Trần cho nên hội chứng phản ứng gương mới mạnh như vậy?"

Cái gì mà loạn cào cào hết cả lên, Giang Dục đau đến mức đầu óc mụ mị, nghe không hiểu.

Nhưng cậu nhận ra từ mà Hứa Tri Lạc nói không phải là "cộng cảm" liền gật đầu: "Ừ."

Đầu ngón tay Trần Tri Diễn đột nhiên siết chặt lại.

Lý Hành ôm đầu, hai mắt trợn tròn lên, hóa ra hai người bọn họ thực sự là một đôi, Hứa Tri Nhạc không có lừa cậu ta.

Mà Hứa Tri Nhạc thì cười đến mức như si như say.

Rời khỏi bệnh viện.

Trần Tri Diễn ngồi xe lăn, Giang Dục thì ngồi trên đùi hắn, Lý Hành thì hì hục đẩy xe ở phía sau.

Vốn dĩ là không cần phải ngồi xe lăn, Trần Tri Diễn tự thấy mình chẳng có việc gì lớn, nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Giang Dục vì hội chứng phản ứng gương...

"Ngồi im nào." Trần Tri Diễn vỗ vỗ vào bên đùi Giang Dục.

"Đùi cậu cộm chết đi được."

Lý Hành nói: "Vừa rồi đã bảo hai người lấy hai chiếc xe lăn rồi mà cứ không chịu."

Chẳng thèm nghĩ cho cậu ta một chút nào, sắp mệt như chó rồi, nặng quá đi mất.

"Trên người tôi không có vết thương nào cả, về nhà Giang Vân Đình lại bảo tôi làm bộ làm tịch. Dừng lại ở đây đi, tôi bắt một chiếc taxi." Giang Dục lấy điện thoại ra.

Trần Tri Diễn thấy cậu đặt hai chiếc xe, liền lên tiếng nhắc nhở một câu.

Cậu đáp: "Bên cạnh trường học tôi có thuê một căn nhà, hôm nay cậu tự mình đi về đi."

"Thuê nhà từ bao giờ thế? Tại sao lại phải thuê nhà?"